Nhạc nềnPowder_Snow

Chiếc Lá Chắn Mang Tên Bảo Ngọc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xì xào bàn tán trong nhà ăn trường quay Quận 9 vẫn chưa hề dứt khi Lê Thu Trang khóc lóc chạy vụt ra ngoài, để lại một Triệu Vy Vy đang thở hổn hển vì giận dữ giữa đống đổ nát của sự kiêu hãnh. Hà Phương Chi đứng yên lặng ở góc khuất cạnh lối đi hậu cần, chậm rãi nuốt nốt miếng bánh mì khô khốc cuối cùng. Cổ họng cô khô rát, di chứng của màn belting mộc từ hôm qua vẫn chưa hoàn toàn biến mất, cộng thêm cái lạnh buốt của tấm đệm sũng nước mà cô phải chịu đựng suốt đêm qua đang khiến cơ thể cô khẽ run lên một cơn sốt nhẹ. Hai bên thái dương Chi đau nhức, đôi mắt bỏng rát dưới ánh đèn LED công suất cao, nhưng lý trí của một cựu biên kịch sắc sảo vẫn giữ cho cô một sự tỉnh táo tàn nhẫn.


"Tất cả thực tập sinh chú ý. Buổi chọn bài hát và lập đội hình cho Đêm công diễn 1 sẽ bắt đầu sau mười phút nữa tại Phòng ghi hình số 1. Yêu cầu toàn bộ thí sinh tập trung đầy đủ."


Tiếng loa phát thanh của đài truyền hình vang lên, cắt đứt bầu không khí ngột ngạt của nhà ăn. Các cô gái bắt đầu lục tục đứng dậy, di chuyển về phía hành lang kỹ thuật. Chi khẽ kéo lại chiếc cổ áo đồng phục màu xám nhạt của Hạng F rộng thùng thình, ngón tay chạm nhẹ vào chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi dưới ống tay áo. Kim loại lạnh buốt chạm vào da thịt như một lời nhắc nhở câm lặng. Cô bắt đầu bước đi, giữ khoảng cách đều đặn với đám đông phía trước, mắt không ngừng quét qua các góc trần nhà để định vị những thấu kính camera ẩn đang rình rập.


Phòng ghi hình số 1 rộng lớn, được bao phủ bởi những mảng tường đen tuyền và hệ thống đèn neon xanh lam ma mị. Giữa phòng là một màn hình LED khổng lồ hiển thị danh sách năm ca khúc thử thách của Đêm công diễn 1. 100 thực tập sinh đứng tập trung theo các phân khu thứ hạng từ A đến F. Triệu Vy Vy ngồi kiêu hãnh ở hàng ghế Hạng A lấp lánh, trong khi Lê Thu Trang đã kịp lau khô nước mắt, ngồi thu mình ở góc Hạng D với gương mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt hằn học không rời khỏi bóng dáng của Chi.


"Đêm công diễn 1 với chủ đề 'Khởi Đầu Hào Quang' sẽ là trận chiến sinh tử đầu tiên của các bạn," tiếng loa của ban tổ chức vang lên đều đều, lạnh lùng như một bản án. "Vòng loại trừ đầu tiên sẽ diễn ra ngay sau đêm diễn. 40 thí sinh có số phiếu bầu trực tuyến thấp nhất từ khán giả sẽ phải rời khỏi trường quay Quận 9 ngay lập tức. Hôm nay, người đạt điểm số chuyên môn cao nhất từ buổi kiểm tra năng lực trước đó sẽ được kích hoạt Quyền Ưu tiên Chọn Bài hát (Song Choice Priority)."


Màn hình LED lớn bất ngờ sáng bừng lên, hiển thị tên của Hà Phương Chi ở vị trí dẫn đầu bảng điểm Vocal mộc. Những tiếng xì xào kinh ngạc lại rộ lên. Triệu Vy Vy siết chặt chiếc dũa móng tay trong lòng bàn tay, gương mặt vặn vẹo vì đố kỵ.


Chi bước lên phía trước, đôi mắt sau lớp kính gọng kim loại mỏng quét nhanh qua danh sách năm ca khúc. Ánh mắt cô dừng lại ở ca khúc thứ ba: một bản ballad mang tên "Khúc Biệt Ly".


Bằng kinh nghiệm của một biên kịch từng làm việc trong phòng dựng hậu kỳ của Phượng Hoàng Media, Chi lập tức đọc vị được cấu trúc âm nhạc của ca khúc này. Bản phối mới của "Khúc Biệt Ly" sử dụng nhịp điệu đảo phách (syncopation) cực kỳ phức tạp ở phần điệp khúc, kết hợp với các khoảng nghỉ ngắn không đồng bộ. Đây là một cái bẫy raccord hình ảnh hoàn hảo. Nếu một thực tập sinh tự do không có bệ đỡ công ty quản lý chọn bài hát này, tổ biên tập của Trần Lập chỉ cần cắt bỏ một nhịp nhảy hoặc dịch chuyển âm thanh đi 0.5 giây trong phòng dựng, thí sinh đó sẽ ngay lập tức trông giống như một kẻ bất tài, hát lệch tông và nhảy sai nhịp trước mắt hàng triệu khán giả truyền hình. Đây chính là ca khúc được thiết kế riêng để làm "vật tế thần" cho vòng loại trừ đầu tiên.


Chi khẽ mím môi. Cô biết mình phải xây dựng một đội hình đủ mạnh để bẻ gãy bẫy raccord này. Cô quay sang phía hàng ghế Hạng F, nơi Nguyễn Minh Thư — cô gái nghèo đến từ miền Trung — đang đứng run rẩy. Chi tiến lại gần, cất giọng khàn nhẹ nhưng điềm tĩnh:


"Minh Thư, em có muốn vào đội 'Khúc Biệt Ly' với chị không? Chị sẽ chỉ cho em cách bắt nhịp để tránh bẫy raccord."


Minh Thư giật mình ngước lên, đôi mắt lộ rõ vẻ hoảng sợ tột độ. Cô bé nhìn Chi, rồi lại liếc nhanh về phía Triệu Vy Vy đang khoanh tay nhìn sang với ánh mắt đầy đe dọa. Thư khẽ lùi lại một bước, lắc đầu quầy quậy, giọng nói run rẩy chỉ đủ hai người nghe:


"Em... em xin lỗi chị Chi... Nhưng người của công ty T-Sun đã cảnh báo em rồi... Nếu em dám đứng chung đội với chị, họ sẽ dùng thế lực để phong sát em ngay sau vòng này. Em không thể... em cần phải sống sót để gửi tiền về cho gia đình..."


Nói xong, Minh Thư cúi đầu chạy vụt sang nhóm khác. Chi đứng lặng giữa phòng ghi hình, cảm nhận rõ ràng sự cô độc tột cùng của một kẻ phản loạn bị cả hệ thống tư bản ruồng bỏ. Sự cô lập này chính là cái giá ban đầu cô phải trả.


"Chị Chi!"


Một giọng nói trong trẻo, ngọt ngào bất ngờ vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Chi. Nguyễn Bảo Ngọc — cô bé thực tập sinh 18 tuổi ngây thơ với mái tóc buộc đuôi ngựa năng động — đang hớn hở chạy đến bên cô. Trên mái tóc tơ của Ngọc vẫn cài chiếc kẹp tóc hình hoa anh đào nhỏ xinh, nụ cười của cô bé tỏa nắng như thể bóng tối của trường quay Quận 9 chưa từng chạm đến tâm hồn em.


"Chị Chi ơi, cho em vào đội của chị với nha! Em thích bài 'Khúc Biệt Ly' lắm, mà giọng soprano của em rất hợp với quãng cao của bài này nữa. Em tin chị tuyệt đối!"


Nhìn vào đôi mắt tròn trịa, trong sáng không một chút vấy bẩn của Bảo Ngọc, trái tim lạnh giá của Chi khẽ nhói lên một nhịp. Cô khẽ đẩy gọng kính, cất giọng trầm thấp:


"Bảo Ngọc, em có biết đứng chung đội với chị đồng nghĩa với việc em sẽ trở thành mục tiêu dìm hàng của cả ban tổ chức không? Trần Lập sẽ không để yên cho bất kỳ ai đi cùng chị đâu."


Bảo Ngọc khẽ nghiêng đầu, chiếc kẹp tóc hoa anh đào khẽ lay động. Cô bé nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Chi, giọng nói đầy kiên định:


"Em không sợ đâu chị Chi. Thầy dạy thanh nhạc của em nói, nghệ thuật chân chính không sợ bóng tối. Em chỉ muốn được hát hết mình với chị thôi."


Lòng tin thuần khiết của Bảo Ngọc như một đốm lửa ấm áp hiếm hoi giữa mùa đông lạnh giá của showbiz bẩn. Nhưng Chi biết, sự ngây thơ của Ngọc chính là miếng mồi ngon nhất mà những kẻ săn mồi như Ngô Thế Xương hay Trần Lập thèm khát. Cô phải bảo vệ cô bé này bằng mọi giá.


Ngay lúc đó, Lê Thu Trang bước đến. Gương mặt cô ta vẫn còn dấu vết của những giọt nước mắt giả tạo, nhưng ánh mắt đã tràn đầy sự xảo quyệt. Thu Trang đứng trước camera ẩn của ban tổ chức, lập tức kích hoạt kỹ nghệ đóng vai nạn nhân của mình. Cô ta khóc lóc, cất giọng nghẹn ngào đầy đáng thương:


"Phương Chi ơi... chị biết em vẫn còn giận chị chuyện đổ nước đêm qua... Nhưng chị thực sự rất muốn được hát bài 'Khúc Biệt Ly'. Chị xin em... nhường cho chị vị trí Trung tâm Sân khấu (Center Position) của ca khúc này được không? Vy Vy nói chị bất tài... chị chỉ cần cơ hội này để chứng minh bản thân thôi... Chị cầu xin em đấy..."


Thu Trang vừa nói vừa cúi đầu, bả vai khẽ run lên bần bật trước ống kính máy quay chính đang zoom sát vào gương mặt cô ta. Đây là một cái bẫy tâm lý mới. Nếu Chi từ chối một cách gay gắt, tổ hậu kỳ sẽ biến cô thành một kẻ ích kỷ, chà đạp lên cơ hội sống sót của một đồng đội đang hối lỗi.


Chi đứng im lặng đúng 3 giây, nhìn thẳng vào thấu kính camera chính. Quy tắc 3 Giây Im lặng được kích hoạt hoàn hảo để triệt tiêu mọi nhịp cắt ghép nối câu của tổ hậu kỳ. Gương mặt cô giữ vững Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc (Poker Face) lạnh lùng, không một chút biểu cảm giận dữ hay mỉa mai.


Khi cất giọng, Chi áp dụng Quy tắc Phát ngôn Trung lập (Neutral Framing) một cách khách quan tuyệt đối, loại bỏ hoàn toàn các tính từ biểu cảm để nhà đài không thể bóp méo ngữ cảnh:


"Vị trí Trung tâm Sân khấu (Center Position) được quyết định dựa trên số điểm đánh giá năng lực chuyên môn của vòng trước để đảm bảo chất lượng biểu diễn nghệ thuật cho cả nhóm. Theo bảng điểm chính thức của ban giám khảo, Nguyễn Bảo Ngọc đạt 88 điểm mảng Vocal, xếp Hạng A chuyên môn. Lê Thu Trang đạt 52 điểm, xếp Hạng D. Quy chế chương trình điều khoản 4.2 quy định ưu tiên năng lực chuyên môn phù hợp nhất cho vị trí Center. Vì vậy, tôi chọn Bảo Ngọc làm Center cho ca khúc 'Khúc Biệt Ly'."


Lời tuyên bố ngắn gọn, đanh thép và đầy sức nặng logic của Chi vang lên, dựa hoàn toàn trên những con số và điều khoản quy chế không thể chối cãi. Gương mặt giả vờ đáng thương của Thu Trang khựng lại trong tích tắc, cô ta bất lực nhìn camera rồi lùi lại, không thể tìm ra bất kỳ kẽ hở ngôn từ nào để bẻ cong câu trả lời của Chi.


"Còn tôi," Chi tiếp tục cất giọng đều đều, "tôi sẽ nhận vị trí hát bè (backing vocalist) ở hàng sau cùng."


Bảo Ngọc sững sờ, vội vã can ngăn: "Chị Chi! Giọng chị rất đẹp, sao chị lại lùi về sau làm bè cho em? Chị phải đứng ở vị trí nổi bật chứ!"


Chi khẽ mỉm cười nhạt, vỗ nhẹ vào vai Ngọc. Cô biết rõ kịch bản của Trần Lập. Nếu cô đứng ở vị trí Center, gã đạo diễn độc hại đó sẽ tập trung toàn bộ hệ thống máy quay để tìm kiếm điểm chết visual hoặc lỗi raccord của cô hòng bôi nhọ trước khán giả. Nhường vị trí Center cho Bảo Ngọc — người sở hữu hình tượng sạch sẽ, ngây thơ và giọng hát soprano thiên phú — là cách tốt nhất để phân tán sự chú ý của ban tổ chức. Hơn nữa, đứng ở hàng sau hát bè, Chi có thể sử dụng Kỹ thuật Tạo Nhịp điệu Biểu diễn Đồng bộ để làm bệ đỡ vững chắc, giữ nhịp độ hoàn hảo cho cả đội hình không bị lệch raccord, đồng thời dùng Phương pháp Chèn Từ khóa Nhạy cảm (Keyword Poisoning) trong các buổi tập để bảo vệ Bảo Ngọc khỏi các câu hỏi phỏng vấn bẫy của Đặng Thu Thủy.


Chi chấp nhận hoàn toàn từ bỏ cơ hội tỏa sáng cá nhân ở Đêm công diễn đầu tiên. Cô tự nguyện biến mình thành một chiếc lá chắn thầm lặng trong bóng tối, dùng chính thân mình để che chở cho sự trong sáng của Bảo Ngọc trước cạm bẫy của nhà đài.


Trong phòng điều khiển kỹ thuật (Control Room) lấp lánh hàng chục màn hình giám sát, Đạo diễn Trần Lập đang tức tối đập mạnh tay xuống bàn trộn âm thanh. Gã phát điên khi thấy bẫy kịch bản chọn bài hát và bẫy phỏng vấn của Thu Trang một lần nữa bị Chi bẻ gãy hoàn toàn chỉ bằng những câu trả lời trung lập và sự phân chia đội hình thông minh.


Cánh cửa phòng điều khiển bất ngờ mở ra. Giám đốc sản xuất Trịnh Mỹ Hạnh bước vào với phong thái sắc sảo của một người đàn bà thép. Đôi mắt sắc lạnh sau lớp kính gọng vàng của bà ta chăm chú nhìn vào màn hình hiển thị gương mặt lạnh lùng của Hà Phương Chi.


"Con bé đó thông minh hơn chúng ta nghĩ rất nhiều," Mỹ Hạnh cất giọng trầm lạnh, khóe môi đỏ đậm khẽ nhếch lên một nụ cười đầy sát khí. "Nó biết chúng ta muốn nhắm vào nó, nên nó chủ động lùi về sau để biến Nguyễn Bảo Ngọc thành lá chắn. Một biên kịch sắc sảo mang lòng hận thù..."


Bà ta quay sang nhìn Trần Lập, ánh mắt lộ rõ sự tàn nhẫn tối thượng của giới tư bản giải trí:


"Trần Lập, nghe cho rõ đây. Tôi không cho phép bất kỳ ai phá hỏng kịch bản dọn đường của Phượng Hoàng Media. Nguyễn Bảo Ngọc là viên ngọc thô cần phải được khai thác theo đúng cách của chúng ta. Bằng mọi giá, trong đêm công diễn sắp tới, ông phải tìm cách tách hai đứa nó ra. Hãy dùng mọi thủ đoạn kỹ thuật để phá hủy sự đồng bộ của chúng nó. Tôi muốn thấy Hà Phương Chi phải sụp đổ hoàn toàn dưới chân sân khấu này."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!