Khoảng Lặng Trong Phòng Thú Tội
Cánh cửa cách âm dày cộp của phòng Confession Room khép lại với một tiếng "vập" nặng nề, ngăn cách hoàn toàn thế giới ồn ào, hào nhoáng ngoài kia. Không gian bên trong nhỏ hẹp đến mức ngột ngạt, chỉ rộng chừng bốn mét vuông, không có cửa sổ, bốn bức tường được dán mút tiêu âm màu xám đen xám xịt. Giữa phòng đặt một chiếc ghế gỗ đơn độc không có điểm tựa tay, đối diện là chiếc máy quay gắn trên chân đế ba chân kiên cố. Chiếc ống kính thủy tinh đen ngòm như một con mắt quỷ không bao giờ chớp, phản chiếu luồng ánh sáng chói gắt từ chiếc đèn LED tròn (ring light) đặt ngay phía sau. Luồng sáng trắng xanh lạnh lẽo rọi thẳng vào gương mặt Hà Phương Chi, khiến đôi mắt vốn đã mệt mỏi sau những giờ tập luyện liên tục của cô càng thêm bỏng rát.
Chi khẽ ngồi xuống ghế. Dưới cổ tay áo đồng phục rộng thùng thình của thực tập sinh Hạng F, cô cảm nhận được cái lạnh buốt từ những mắt xích của chiếc lắc tay bạc chạm vào da thịt. Cổ họng cô vẫn còn cảm giác đau rát nhẹ, di chứng của màn belting mộc không micro đầy bạo liệt trong phòng tập ngày hôm qua để bẻ gãy bẫy âm thanh của Lê Huy Hoàng. Chi hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở, ép hệ thần kinh đang căng thẳng của mình đi vào Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc (Poker Face) hoàn hảo. Cô biết, trong căn phòng này, bất kỳ một cái chớp mắt, một cái nhíu mày hay một sự run rẩy nhỏ nhất của cơ mặt cũng sẽ bị thấu kính kia bắt trọn, để rồi trở thành nguyên liệu đắt giá cho những nhát kéo cắt ghép tàn nhẫn của tổ hậu kỳ dưới sự chỉ đạo của Trần Lập.
Đứng bên cạnh máy quay, Đặng Thu Thủy — biên tập viên hiện trường của chương trình — khẽ chỉnh lại chiếc kính gọng đỏ, tay cầm bảng kẹp tài liệu dày cộp. Người đàn bà ngoài ba mươi tuổi này sở hữu một gương mặt sắc sảo với mái tóc ngắn cá tính, nhưng ẩn sau nụ cười ngọt ngào công nghiệp luôn là những câu hỏi mang độc tính cực cao. Thủy liếc nhìn Chi, đôi môi tô son đỏ thẫm khẽ nhếch lên, cất giọng nhẹ nhàng nhưng đầy cạm bẫy:
"Chào Phương Chi. Chúc mừng em đã vượt qua buổi đánh giá năng lực hôm qua một cách... đầy ấn tượng nhé. Hôm nay chúng ta chỉ trò chuyện ngắn một chút để khán giả hiểu hơn về em thôi. Em đã sẵn sàng chưa?"
Chi không nhìn Thủy. Đôi mắt cô găm chặt vào thấu kính máy quay. Cô không gật đầu, cũng không hé môi, chỉ duy trì một sự im lặng tuyệt đối. Sự im lặng kéo dài khiến nụ cười trên môi Đặng Thu Thủy khẽ cứng lại trong một tích tắc. Thủy hắng giọng, lật một trang tài liệu, bắt đầu tung ra đòn tấn công đầu tiên:
"Hiện tại trên các diễn đàn mạng, khán giả đang tranh cãi rất dữ dội về thái độ của em trong tập 1. Nhiều người cho rằng em quá kiêu ngạo, không tôn trọng ban giám khảo và các thực tập sinh khác. Đặc biệt, có những ý kiến nhận xét rằng... em đang cố tình lợi dụng cái chết của Lâm Uyển Nhi — người bạn thân quá cố của em ở Mùa 1 — để tạo sự chú ý và xây dựng hình tượng nạn nhân đáng thương nhằm câu phiếu bầu. Em nghĩ sao về những lời chỉ trích này?"
Câu hỏi vừa dứt, bầu không khí trong phòng thú tội lập tức rơi vào trạng thái đông cứng. Đó là một câu hỏi cực kỳ độc ác, được thiết kế để kích động sự phẫn nộ đạo đức hoặc nỗi đau thương tột cùng của một cô gái trẻ. Nếu Chi nổi giận và lớn tiếng bác bỏ, Trần Lập sẽ cắt ghép đoạn đó để chứng minh cô là kẻ có xu hướng bạo lực, chống đối. Nếu cô khóc lóc đau khổ, gã sẽ dùng những giọt nước mắt đó để dán nhãn cô là kẻ giả tạo, dùng nước mắt để mua chuộc lòng thương hại của công chúng.
Nhưng Chi là một cựu biên kịch. Cô thấu hiểu cấu trúc kịch bản truyền hình thực tế hơn bất kỳ ai trong trường quay này.
Chi áp dụng Quy tắc 3 Giây Im lặng (The 3-Second Silence Rule). Cô không trả lời ngay. Cô ngồi im phăng phắc như một bức tượng đá, đôi mắt nhìn thẳng vào thấu kính máy quay, đếm nhẩm nhịp thở trong đầu: *Một. Hai. Ba.* Khoảng lặng tĩnh mịch kéo dài ba giây đầy chủ ý này khiến tổ dựng phim không thể cắt ghép nối câu hỏi của Thủy với bất kỳ phản ứng cảm xúc tức thời nào của cô mà không làm hỏng mạch phim (raccord).
Gương mặt Chi hoàn toàn không biểu lộ một chút cảm xúc nào. Nhịp tim cô duy trì ở mức ổn định hoàn hảo. Sau đúng ba giây im lặng, cô cất giọng đều đều, lạnh lùng và khách quan tuyệt đối:
"Dư luận mạng có quyền đưa ra nhận định của họ dựa trên những gì họ được xem. Nhiệm vụ của tôi ở đây là tập luyện và biểu diễn chuyên môn thật tốt dưới tư cách một thực tập sinh."
Đặng Thu Thủy khẽ nhíu mày trước câu trả lời ngắn gọn, không hề chứa bất kỳ tính từ biểu cảm nào của Chi. Nhận ra đòn tấn công đầu tiên bị vô hiệu hóa bởi sự phòng thủ lạnh lùng của đối phương, Thủy quyết định đẩy cường độ xung đột lên mức cao hơn. Người đàn bà xảo quyệt khẽ mỉm cười, cúi xuống rút từ trong bảng kẹp tài liệu ra một tấm ảnh cũ cỡ 10x15.
Bà ta đưa tấm ảnh ra trước ống kính máy quay, rồi từ từ đặt nó xuống chiếc bàn nhỏ ngay trước mặt Chi.
"Em chắc chắn vẫn nhớ bức ảnh này chứ?" Giọng Thủy chùng xuống, giả vờ như đầy sự đồng cảm nhưng thực chất là đang găm những chiếc kim độc vào tâm trí Chi. "Đây là bức ảnh chụp chung cuối cùng giữa em và Lâm Uyển Nhi trước khi cô ấy đưa ra quyết định dại dột tại Mùa 1. Uyển Nhi đã thắt cổ tự tử ngay tại khu vực sân thượng của trường quay này vì không chịu nổi áp lực dư luận sau một vụ bê bối thái độ. Có người nói, chính sự thờ ơ và thiếu chia sẻ của em lúc đó đã gián tiếp đẩy cô ấy vào chân tường. Em có cảm thấy dằn vặt hay hối hận vì đã không cứu được bạn mình không?"
Nhìn vào tấm ảnh, Chi cảm thấy lồng ngực mình đột ngột thắt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Trong ảnh, Lâm Uyển Nhi đang cười rạng rỡ, mái tóc dài đen mượt bay trong gió, đôi mắt trong sáng đầy hy vọng vào tương lai nghệ thuật. Đó là nụ cười trước khi Nhi bị cỗ máy truyền thông bẩn của Phượng Hoàng Media nghiền nát nhân phẩm, trước khi cô bé bị ép buộc tham gia vào những bữa tiệc ngoại giao đen tối của Ngô Thế Xương.
Một luồng phẫn nộ và đau đớn tột cùng dâng trào trong huyết quản Chi, suýt chút nữa đã phá vỡ Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc của cô. Chiếc lắc tay bạc trên cổ tay trái khẽ rung lên theo nhịp run rẩy rất nhỏ của bàn tay cô. Cô nhớ đến Lâm Hoài Nam, nhớ đến di ảnh của người cha quá cố Hà Minh Tiến. Hệ thống đang cố tình xới tung vết thương lòng của cô để tìm kiếm một khoảnh khắc sụp đổ tinh thần đắt giá.
*Mình không được phép khóc. Mình không được để chúng nhìn thấy sự yếu đuối.* Chi tự ra lệnh cho bản thân trong câm lặng.
Cô khẽ nghiêng đầu, mắt nhìn xuống chiếc khuy áo kim loại mỏng trên cổ áo đồng phục thực tập sinh. Đây là chiếc khuy áo đặc biệt do nhà báo Phan Vũ cung cấp, tích hợp thiết bị ghi âm ẩn siêu nhỏ bên trong. Chi khẽ dịch chuyển bả vai, giả vờ như đang điều chỉnh lại tư thế ngồi cho thoải mái, nhưng thực chất là cô đang áp sát phần khuy áo kim loại vào chiếc micro đeo người (lavalier mic) đang được gắn trên ngực áo.
Chi khẽ gõ nhẹ ngón tay đeo nhẫn kim loại của mình vào chiếc khuy áo.
*Cạch. Cạch. Sột soạt.*
Kỹ thuật Tạo Rác Âm thanh (Audio Poisoning) được kích hoạt. Sự ma sát giữa nút kim loại và đầu thu micro tạo ra những tần số nhiễu trắng cực mạnh, phát ra những tiếng rè chói tai trực tiếp vào tai nghe của nhân viên kỹ thuật âm thanh đang ngồi trong phòng điều khiển bên ngoài.
"Á! Cái quái gì thế này!"
Qua vách kính cách âm mờ, Chi có thể nghe thấy tiếng hét của nhân viên kỹ thuật âm thanh bên ngoài khi gã vội vàng giật phăng chiếc tai nghe chuyên dụng ra khỏi đầu vì bị tần số nhiễu bạo liệt tấn công vào màng nhĩ.
Đặng Thu Thủy ngơ ngác nhìn về phía vách kính, nơi nhân viên kỹ thuật đang liên tục vẫy tay ra hiệu báo sự cố âm thanh và yêu cầu tạm dừng ghi hình. Gương mặt Thủy lập tức sa sầm lại vì tức giận. Cú đánh tâm lý hoàn hảo bằng bức ảnh cũ của bà ta đã bị phá hỏng hoàn toàn bởi một sự cố kỹ thuật chết người.
"Xin lỗi biên tập viên Thủy, dường như micro của tôi gặp sự cố đường truyền," Chi cất giọng bình thản, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng không cảm xúc. Cô từ từ đẩy tấm ảnh của Uyển Nhi lại phía Thủy, không hề để lại một dấu vết run rẩy nào trên các đầu ngón tay.
"Kỹ thuật đâu! Mau vào kiểm tra lại micro cho thí sinh số 07 nhanh lên!" Thủy gắt gỏng quát vào bộ đàm, sự kiên nhẫn của người đàn bà xảo quyệt đã chạm đến giới hạn.
Một nhân viên kỹ thuật vội vã chạy vào phòng, lúng túng kiểm tra lại giắc cắm và dây nối micro trên người Chi. Gã hoàn toàn không thể phát hiện ra chiếc khuy áo kim loại mỏng dính kia chính là nguồn cơn tạo ra rác âm thanh. Sau hai phút loay hoay, gã gật đầu ra hiệu hệ thống đã hoạt động bình thường trở lại.
Đặng Thu Thủy hít một hơi thật sâu để lấy lại phong thái chuyên nghiệp, nhưng nhịp độ tấn công tâm lý của bà ta đã bị bẻ gãy hoàn toàn. Thủy liếc nhìn Chi với ánh mắt đầy sự đề phòng và nghi ngờ. Bà ta nhận ra cô gái 24 tuổi trước mặt không phải là một thực tập sinh ngây thơ dễ bị dắt mũi bằng vài câu hỏi kích động, mà là một đối thủ đáng gờm sở hữu một thần kinh thép.
"Chúng ta tiếp tục nhé," Thủy nói, giọng điệu đã mất đi sự ngọt ngào giả tạo ban đầu, trở nên khô khốc. "Tôi hỏi lại, em có cảm thấy mình có một phần trách nhiệm trong cái chết của Lâm Uyển Nhi không?"
Chi duy trì Quy tắc 3 Giây Im lặng một lần nữa. Cô nhìn thẳng vào thấu kính máy quay, ánh mắt sắc lạnh như hai lưỡi dao phản chiếu qua ánh đèn LED gắt. Đúng ba giây sau, cô đưa ra câu trả lời ngắn gọn, khách quan và trung lập tuyệt đối:
"Cái chết của Lâm Uyển Nhi là một bi kịch của ngành giải trí. Sự thật về nguyên nhân cái chết của cô ấy là điều mà các cơ quan chức năng và những người có lương tâm vẫn đang tìm kiếm. Tôi ở đây để biểu diễn chuyên môn của mình."
Câu trả lời hoàn hảo, không có một sơ hở ngôn từ nào để tổ hậu kỳ có thể cắt ghép bóp méo ngữ cảnh. Đặng Thu Thủy tức giận đập mạnh chiếc bút bi lên bảng kẹp tài liệu, quay sang quát nhân viên quay phim:
"Tắt máy quay đi! Buổi phỏng vấn hôm nay kết thúc ở đây."
Chi lặng lẽ đứng dậy khỏi chiếc ghế gỗ. Cô khẽ cúi đầu chào xã giao rồi quay lưng bước ra khỏi phòng Confession Room. Khi cánh cửa cách âm khép lại sau lưng, Chi cảm thấy toàn thân mình mệt mỏi rã rời, chứng mất ngủ kinh niên và áp lực tâm lý cực hạn khiến thái dương cô đau nhức như búa bổ. Nhưng sâu trong lòng, cô biết mình đã bảo vệ thành công bản thân khỏi bẫy truyền thông bẩn đầu tiên của Trần Lập.
Tuy nhiên, Chi không hề biết rằng, ngay trong lúc cô đang đấu trí trong phòng thú tội, một cơn cuồng phong độc hại khác đã được kích hoạt ở thế giới bên ngoài.
Tại phòng điều khiển kỹ thuật chính (Control Room), Đạo diễn Trần Lập đang đứng khoanh tay trước hệ thống màn hình giám sát khổng lồ. Gương mặt gã hằn học, đôi mắt một mí gian xảo bừng lên sự tức giận tột cùng khi chứng kiến toàn bộ buổi phỏng vấn thất bại của Đặng Thu Thủy qua màn hình trực tiếp.
"Mẹ kiếp! Con nhỏ này cứng đầu hơn tao tưởng," Trần Lập rít qua kẽ răng, đập mạnh tay xuống bàn điều khiển âm thanh. "Nó biết cách vô hiệu hóa phòng dựng của tao. Nó không khóc, không nổi điên, lại còn cố tình phá hỏng file ghi âm bằng tiếng rè kỹ thuật."
Gã rút chiếc điện thoại thông minh cá nhân ra khỏi túi áo, nhanh chóng bấm một dãy số gọi đi. Đầu dây bên kia nhanh chóng kết nối, giọng nói trầm đục của Nguyễn Quốc Trung — Trưởng phòng PR bẩn của Tập đoàn Phượng Hoàng — vang lên:
"Nghe đây đạo diễn Lập. Có việc gì gấp thế?"
"Trung à, con nhỏ Hà Phương Chi số 07 đang tìm cách bẻ gãy kịch bản bôi nhọ của tao trong trường quay," Trần Lập nói, giọng điệu đầy sự tàn nhẫn và dứt khoát. "Kế hoạch dùng phòng phỏng vấn để bẫy nó tự sát dư luận đã thất bại. Tao muốn mày kích hoạt ngay kế hoạch B ngoài đời thực."
"Kế hoạch B? Nhắm vào gia đình nó à?" Giọng Trung bên kia điện thoại khẽ cười khẩy, một tiếng cười lạnh lùng không có chút nhân tính.
"Đúng thế. Con em gái của nó — Hà Phương Vy, mười sáu tuổi, đang học tại trường trung học phổ thông công lập ở Bình Thạnh. Hãy cho mạng lưới bot mạng của mày tràn vào trang thông tin của trường học đó. Phát tán toàn bộ các bài viết cắt ghép bôi nhọ thái độ của chị nó hằng ngày. Hãy để bạn bè, thầy cô và dư luận xã hội dẫm nát danh dự của con bé đó ra. Tao muốn con nhỏ Chi phải suy sụp tinh thần hoàn toàn khi nghe tin em gái nó bị bắt nạt, bị dồn vào đường cùng ở ngoài đời thực. Để xem lúc đó, cái bản mặt đá của nó có còn giữ nổi sự tỉnh táo này không!"
Trần Lập cúp máy, ném chiếc điện thoại lên bàn điều khiển rồi quay sang nhìn màn hình giám sát ghi hình bóng lưng cô độc của Chi đang đi dọc hành lang tối dẫn về phòng nghỉ ký túc xá.
"Hà Phương Chi... mày muốn đấu kịch bản với tao sao?" Trần Lập lẩm bẩm, nụ cười tàn độc nở trên môi gã dưới ánh sáng lập lòe của những màn hình kỹ thuật số. "Để xem mày cứu em gái mày bằng cách nào khi bị giam lỏng trong hòn đảo cô lập này."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!