Vết Nứt Trên Bức Tường Lửa
Tiếng xẹt điện từ chiếc dùi cui trên tay Hoàng Văn Tiến tắt lịm, để lại một khoảng im lặng đông đặc giữa hành lang kỹ thuật tối tăm phía sau sân khấu nhà thi đấu Phú Thọ. Ánh đèn pin tuần tra của gã bảo an vẫn chiếu thẳng vào gương mặt nhợt nhạt vì sốt của Hà Phương Chi, nhưng đôi mắt hung hãn của gã đã dao động. Tiếng loa phát thanh vang vọng từ sảnh chính như một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu ban tổ chức: thanh tra khẩn cấp từ Sở Thông tin và Truyền thông đã có mặt tại phòng điều khiển kỹ thuật.
Hoàng Văn Tiến khẽ nghiến răng, cơ hàm bạnh ra đầy tức tối. Gã từ từ hạ chiếc dùi cui điện xuống hông, đôi mắt gườm gườm nhìn Chi như muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay tại chỗ.
"Mày nghĩ mày thắng rồi sao?" Tiến rít qua kẽ răng, giọng nói trầm đục chứa đựng sự đe dọa vật lý rõ rệt. "Để xem cái mạng rách của mày và gia đình mày trụ được bao lâu trước Phượng Hoàng."
Chi không hề né tránh ánh nhìn của gã. Dưới ống tay áo denim rách rưới, những ngón tay trái của cô siết chặt lấy chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi. Những mắt xích bạc lạnh buốt găm sâu vào làn da đang nóng rực vì cơn sốt chưa lui, mang theo một cảm giác nhói buốt quen thuộc. Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc giúp cô giữ vững một gương mặt đá không chút dao động. Cô khẽ điều hòa nhịp thở, ép nhịp tim đang đập dồn dập trở lại trạng thái tĩnh lặng.
"Tôi không nghĩ mình thắng," Chi trả lời, tông giọng khàn đặc do di chứng hát mộc nhưng đều đều, không chứa đựng bất kỳ sự oán giận hay sợ hãi nào. "Tôi chỉ đang tuân thủ đúng quy chế của chương trình. Và bây giờ, có lẽ anh nên dẫn đội bảo an của mình lên phòng điều khiển. Thanh tra đang chờ."
Tiến hừ lạnh một tiếng, quay người ra hiệu cho bốn gã bảo vệ lực lưỡng. Gã không dám nán lại thêm một giây nào khi biết Trịnh Mỹ Hạnh và Trần Lập đang cuống cuồng đối phó với đoàn thanh tra phía trên. Tiếng bước chân nặng nề của đội bảo an xa dần, trả lại cho hành lang kỹ thuật sự tĩnh lặng lạnh lẽo của bóng tối.
Chi khẽ rùng mình. Cơn đau nhói buốt từ cơ đùi trái bị rách nhẹ sau cú nhảy bạo liệt đột ngột dội lên, khiến cô phải khuỵu một bên gối, tựa lưng vào vách tường xi măng để không ngã quỵ. Cổ họng cô rát buốt như có hàng ngàn mảnh thủy tinh cào xé. Nhưng cô biết, mình không được phép gục ngã lúc này. Vết nứt đầu tiên trên bức tường lửa của Phượng Hoàng Media đã được mở ra, và cô phải tận mắt chứng kiến kết quả của nó.
***
Tại phòng công bố kết quả của trường quay khép kín Quận 9, bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. 100 thực tập sinh đứng tập trung dưới ánh đèn neon xanh lam ma mị, nhưng không ai còn tâm trí để xầm xì. Sự xuất hiện đột xuất của đoàn thanh tra đã buộc ban tổ chức phải tạm dừng việc sử dụng Thuật toán thao túng phiếu bầu 'Phoenix-V'. Trên màn hình LED khổng lồ phía sau sân khấu, dải số liệu bình chọn trực tuyến liên tục nhảy số một cách hỗn loạn, phản ánh đúng lượng vote sạch thực tế của khán giả sau khi được giải độc truyền thông bởi clip phân tích raccord của Hải.
Trịnh Mỹ Hạnh đứng ở góc tối của khu vực cánh gà, gương mặt sắc sảo hằng ngày luôn tự tin giờ đây căng thẳng tột độ. Đôi môi tô son đỏ đậm của bà ta mím chặt khi nhìn vào bảng điện tử nội bộ hiển thị lượng phiếu bầu tự nhiên của Hà Phương Chi đang tăng vọt với tốc độ không tưởng. Sự phẫn nộ của dư luận sau khi chứng kiến màn dìm hàng điểm số lộ liễu của Lê Thị Hương đã kích nổ một chiến dịch cày vote quy mô lớn từ khán giả trung lập để bảo vệ Chi.
"Giám đốc... chúng ta không thể can thiệp bằng thuật toán được nữa," trợ lý công nghệ của đài run rẩy báo cáo qua tai nghe. "Thanh tra Sở đang ngồi ngay sau lưng tổ kỹ thuật. Bất kỳ một sự thay đổi số liệu bất thường nào từ máy chủ đều sẽ bị ghi nhận trực tiếp."
Mỹ Hạnh khẽ nhắm mắt, bàn tay đeo nhẫn kim cương siết chặt lấy lan can sắt. Bà ta biết, nếu cố chấp loại Chi trong đêm nay dưới sự giám sát của Sở, Phượng Hoàng Media sẽ đối mặt với nguy cơ bị đình chỉ phát sóng vĩnh viễn và thu hồi giấy phép hoạt động. Đó là cái giá mà các cổ đông siêu giàu đứng sau tập đoàn không bao giờ chấp nhận.
"Khôi phục số liệu thực," Mỹ Hạnh lạnh lùng ra lệnh, giọng nói không một chút hơi ấm. "Cho nó thăng hạng."
Trần Ngọc Hải, gã MC hoạt ngôn nhưng vô lương tâm, bước ra giữa sân khấu với chiếc micro trên tay, gương mặt gượng gạo cố nở một nụ cười công nghiệp. Giọng nói của gã vang lên qua hệ thống loa phát thanh:
"Và sau đây, ban tổ chức xin công bố thứ hạng chính thức của Đêm loại trừ thứ hai. Thí sinh có lượt bình chọn vượt bậc, lội ngược dòng ngoạn mục để chính thức bước vào nhóm Thực tập sinh Hạng C (Nhân tố tiềm năng)... xin chúc mừng thực tập sinh số 07, Hà Phương Chi!"
Ánh đèn spotlight trắng lạnh đột ngột quét qua khán phòng, chiếu thẳng vào vị trí của Chi. Tiếng la ó kinh ngạc xen lẫn những tiếng vỗ tay lẹt đẹt vang lên từ nhóm Underdogs. Nguyễn Bảo Ngọc đứng bên cạnh Chi, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt vì xúc động, cô bé khẽ reo lên và ôm chầm lấy Chi. Chiếc kẹp tóc hình hoa anh đào trên đầu Ngọc khẽ chạm vào vai Chi, mang theo một chút hơi ấm thuần khiết hiếm hoi giữa thánh đường đầy rẫy sự giả dối này.
Chi đứng im lặng dưới ánh hào quang mới. Chiếc áo đồng phục Hạng C màu xanh lá cây được nhân viên hậu cần mang ra trao cho cô như một biểu tượng của vị thế mới. Từ một kẻ vô danh Hạng F bị dìm xuống đáy bùn, cô đã chính thức bước chân vào nhóm nhân tố tiềm năng có screentime và lời thoại solo riêng.
Nhưng Chi không hề mỉm cười. Cô nhìn thẳng về phía cánh gà tối tăm, nơi Trịnh Mỹ Hạnh đang đứng nhìn cô với một nụ cười lạnh lùng đầy bí ẩn. Ánh mắt của người đàn bà thép đó không có sự thất bại, mà chỉ có một sự tàn nhẫn cực đoan hứa hẹn một đòn trừng phạt khủng khiếp hơn ngoài đời thực. Mỹ Hạnh khẽ nâng chiếc điện thoại lên, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình như một tín hiệu kích hoạt kế hoạch thanh trừng tàn bạo bên ngoài.
***
Ngay sau khi kết thúc buổi ghi hình khép kín, Chi khập khiễng di chuyển về phía cầu thang thoát hiểm tối tăm của trường quay Quận 9. Cơn sốt cao khiến đầu óc cô quay cuồng, mỗi bước đi là một sự tra tấn thể xác tột cùng đối với cơ đùi trái đang bị rách cơ.
Cô lách vào góc khuất dưới gầm cầu thang, nơi thấu kính camera ẩn bị che khuất bởi những thùng các-tông cũ. Chi tháo chiếc giày thể thao bên trái, lén rút chiếc điện thoại Nokia cổ phím bấm đang tắt nguồn dưới lớp lót giày khoét rỗng. Ngón tay cô run rẩy bấm nút nguồn.
Màn hình xanh nhạt vừa sáng lên, điện thoại lập tức rung mạnh liên tục. Có năm cuộc gọi nhỡ từ một số điện thoại rác không đăng ký chính chủ. Trái tim Chi thắt lại, một điềm báo chẳng lành dội lên như sóng dữ. Cô chưa kịp bấm gọi lại thì màn hình đã hiển thị cuộc gọi đến từ chính số máy đó.
Chi nhanh chóng nhấn nút nghe, áp sát điện thoại vào tai:
"Chú Vũ... cháu đây. Ngoài kia có chuyện gì rồi?"
"Chi... cháu nghe chú nói và phải thật bình tĩnh," giọng nhà báo điều tra Phan Vũ vang lên ở đầu dây bên kia, gấp gáp, hỗn loạn và lẫn trong tiếng còi xe cứu thương gào rú inh ỏi. "Bọn chúng... bọn chúng đã ra tay ngoài đời thực rồi. Thầy Lê Khắc Nguyên... thầy Nguyên vừa gặp tai nạn giao thông cực kỳ nghiêm trọng ở Thủ Đức."
Cả thế giới xung quanh Chi như sụp đổ hoàn toàn trong một tích tắc. Tai cô ù đi, tiếng còi xe cứu thương từ điện thoại như đang găm thẳng vào màng nhĩ cô.
"Chú nói cái gì? Thầy Nguyên làm sao?" Chi thì thào, giọng cô khản đặc, run rẩy đến mức suýt không thành tiếng.
"Một chiếc xe tải không biển số đã đâm trực diện vào xe máy của thầy ngay gần lối rẽ vào nhà," Phan Vũ thở dốc, giọng ông nghẹn ngào vì phẫn nộ. "Chú đã cố gắng đuổi theo chiếc xe tải đó nhưng bọn chúng đã tháo biển số giả và tẩu thoát vào những con hẻm tối tăm dọc quốc lộ. Thầy Nguyên đang được đưa vào phòng hồi sức cấp cứu của Bệnh viện Nhân dân Gia Định. Tình trạng của thầy... rất nguy kịch. Chấn thương sọ não nghiêm trọng. Cháu phải tìm cách ra ngoài ngay lập tức!"
"Cháu ra ngay," Chi nghiến chặt răng để ngăn bản thân không bị hoảng loạn vô thức bẻ gãy ý chí. "Cháu sẽ gặp chú ở bệnh viện."
Chi cúp máy, tắt nguồn điện thoại và nhét nhanh dưới lót giày. Đôi mắt sau lớp kính gọng kim loại mỏng của cô bừng lên một sự lạnh lẽo tột cùng. Phượng Hoàng Media đã dùng bạo lực vật lý ngoài đời thực để cảnh cáo cô, để chứng minh cho cô thấy rằng chiến thắng chiến thuật của cô trong show diễn chỉ là một trò đùa vô hại trước sức mạnh tàn bạo của đồng tiền và thế lực hắc ám.
Nhưng cô không thể lùi bước được nữa. Nếu cô dừng lại, cái chết của Uyển Nhi và máu của thầy Nguyên sẽ trở nên vô ích.
Chi khập khiễng chạy về phía cổng sau của trường quay Quận 9. Cơn đau từ đùi trái nhói lên từng cơn dữ dội, nhưng cô phớt lờ nó hoàn toàn. Tại chốt bảo vệ cổng sau, chú bảo vệ trung niên Phan Thanh Bình đang đứng hút thuốc lào dưới ánh đèn vàng vọt hắt ra từ bốt trực.
"Chú Bình... giúp cháu với," Chi bước tới, hơi thở hổn hển, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. "Mẹ cháu... mẹ cháu ở bệnh viện đang nguy kịch. Cháu cần phải ra ngoài ngay đêm nay. Xin chú lờ đi cho cháu ra ngoài một tiếng."
Chú Bình giật mình, nhìn gương mặt tiều tụy và ánh mắt đầy quyết tuyệt của Chi. Chú nhớ đến người cha quá cố của Chi — nhà báo Hà Minh Tiến, người từng giúp đỡ pháp lý miễn phí cho gia đình chú ngày xưa khi bị lừa gạt đất đai. Lòng nghĩa khí của một người lao động nghèo trỗi dậy.
Chú Bình quét mắt nhìn xung quanh hành lang tối, xác định không có gã bảo an nào của Hoàng Văn Tiến lảng vảng gần đây. Chú khẽ rút chùm chìa khóa vạn năng từ hông ra, nhanh chóng mở cánh cửa phụ bằng sắt sát lối đi kỹ thuật.
"Đi mau đi cháu," chú Bình thì thầm, giọng đầy lo lắng. "Chú sẽ tắt camera giám sát lối đi này trong vòng hai phút dưới danh nghĩa sự cố điện. Đi lối hẻm nhỏ phía sau để tránh xe tuần tra vòng ngoài!"
"Cháu cảm ơn chú," Chi khẽ cúi đầu chào rồi lao nhanh ra ngoài cánh cửa sắt, biến mất vào bóng tối của con hẻm nhỏ ven sông Quận 9.
***
Một tiếng sau, Chi có mặt tại hành lang khoa hồi sức cấp cứu của Bệnh viện Nhân dân Gia Định.
Không khí nơi đây lạnh lẽo, nồng nặc mùi thuốc sát trùng và cồn y tế. Ánh đèn neon trắng toát trên trần nhà chiếu xuống những dãy ghế chờ kim loại xám xịt. Phan Vũ đang ngồi gục đầu trên ghế, chiếc áo khoác kaki nhiều túi của ông dính đầy những vệt máu khô thẫm và bụi đường đất xám. Nghe tiếng bước chân khập khiễng của Chi, ông ngẩng đầu lên, gương mặt phong trần đầy sương gió hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi và dằn vặt.
"Chi... cháu đến rồi," Phan Vũ đứng dậy, giọng khàn đục.
"Thầy thế nào rồi chú?" Chi bước tới, bàn tay cô lạnh ngắt bấu chặt lấy cánh tay ông.
Phan Vũ lắc đầu, ánh mắt ông tối sầm lại đầy bất lực: "Bác sĩ nói thầy bị chấn thương sọ não cực kỳ nghiêm trọng do va đập mạnh. Thầy đang phải thở máy và duy trì sự sống bằng thuốc đặc trị. Cơ hội sống sót... chưa đầy mười phần trăm. Thầy có thể rơi vào trạng thái hôn mê sâu vĩnh viễn bất cứ lúc nào."
Nước mắt Chi suýt trào ra, nhưng cô cắn chặt môi đến mức rướm máu để ngăn bản thân không bộc lộ sự yếu đuối. Cô đi theo Phan Vũ bước vào phòng hồi sức cấp cứu biệt lập qua lớp cửa kính một chiều.
Trên chiếc giường bệnh trắng toát, đạo diễn Lê Khắc Nguyên nằm im lìm giữa một hệ thống máy móc chằng chịt. Tiếng tít tít đều đặn, lạnh lẽo từ máy đo nhịp tim vang lên như tiếng đếm ngược của tử thần. Râu tóc ông bạc phơ, gương mặt gầy gò hốc hác đầy những vết băng bó rớm máu đỏ tươi. Người thầy từng nghiêm khắc dạy cô kỹ nghệ cấu trúc kịch bản, người từng đứng ra che chở cho cô trước những sóng gió showbiz mười năm trước, giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn phụ thuộc vào đường ống dưỡng khí.
Chi bước đến bên giường bệnh, quỳ xuống nền gạch men lạnh buốt. Cô khẽ nắm lấy bàn tay thô ráp, chằng chịt những vết sẹo và kim truyền dịch của thầy Nguyên. Bàn tay của ông lạnh ngắt, không một chút phản hồi.
"Thầy... con đến rồi," Chi thì thầm, giọng cô nghẹn lại trong cổ họng rát buốt.
Như có một sự kết nối tâm linh kỳ diệu, ngón tay trỏ của thầy Nguyên khẽ động đậy một nhịp cực nhỏ. Đôi mắt nhắm nghiền của ông từ từ hé mở, đục ngầu và mệt mỏi dưới ánh đèn trắng lạnh. Ông nhận ra Chi qua lớp kính cận mỏng của cô. Khóe môi ông khẽ mấp máy dưới mặt nạ dưỡng khí, phát ra những tiếng thều thào đứt quãng, yếu ớt như ngọn nến trước gió:
"Chi... đừng... đừng dừng lại..."
Chi áp sát tai vào sát môi thầy để lắng nghe.
"Trong... trong túi áo khoác cũ... ở nhà... có... chiếc USB..." Thầy Nguyên cố hết sức bình sinh để nói, lồng ngực ông phập phồng dữ dội dưới lớp chăn bệnh viện. "Sơ đồ... bảo mật... Phòng Server mật... tầng hầm Phượng Hoàng..."
Chi nín thở, ghi nhớ từng từ ngữ đẫm máu của thầy.
"Hãy... hãy tìm... 'Danh sách tiếp khách' của Ngô Thế Xương... Mùa 1... Uyển Nhi... cha của con... tất cả đều nằm ở đó... Hãy vạch trần... bọn chúng..."
Nói đến đây, nhịp tim trên máy đo đột ngột tăng vọt, phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập, báo động đỏ. Đôi mắt thầy Nguyên từ từ nhắm lại, ông lịm đi vào trạng thái hôn mê sâu khi bàn tay khẽ buông thõng xuống nệm giường.
"Bác sĩ! Cấp cứu khẩn cấp!" Phan Vũ hét lớn ngoài cửa phòng.
Các y bác sĩ lập tức ập vào phòng với những thiết bị ép tim và tiêm kích thích. Chi bị đẩy ra ngoài hành lang lạnh lẽo. Cô đứng trơ trọi giữa hành lang, nhìn qua tấm kính cửa phòng cấp cứu đang đóng chặt, nơi người thầy cuối cùng của cô đang giành giật từng hơi thở cuối cùng với tử thần.
Chi đưa bàn tay trái lên ngang tầm mắt. Chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi bám chặt vào cổ tay cô, những mắt xích bạc sắc nhọn găm sâu vào da thịt tạo thành những vết hằn rớm máu đỏ tươi. Máu của cô khẽ chảy ra, hòa lẫn với những giọt nước mắt câm lặng rớt xuống nền đất lạnh.
Một sự dằn vặt tột cùng dội lên trong tâm trí Chi. Sự thăng tiến lên Hạng C của cô trong cuộc thi ngày hôm nay, ánh hào quang giả tạo trên sân khấu Phú Thọ, tất cả đều được đánh đổi bằng máu của thầy Nguyên, bằng sự an nguy của những người cô yêu quý nhất. Tư bản giải trí Phượng Hoàng đã dùng gông xiềng bạo lực để khóa chặt đường lui của cô, ép cô phải chọn giữa việc im lặng làm con rối hoặc chứng kiến từng người thân yêu bị tiêu diệt.
Nhưng bọn chúng đã nhầm.
Sự tàn bạo của kẻ thù không bẻ gãy được ý chí của Chi, mà chỉ mài sắc thêm lưỡi dao hận thù trong lòng cô. Đôi mắt sau lớp kính gọng kim loại mỏng của Hà Phương Chi bừng lên một ngọn lửa quyết tử lạnh lùng, tàn nhẫn và điên cuồng trong tĩnh lặng. Cô không còn gì để mất, và cô sẵn sàng biến chính bản thân mình thành một mồi lửa tự hủy để thiêu rụi toàn bộ tòa tháp kính lấp lánh của Tập đoàn Phượng Hoàng.
Cô khẽ siết chặt bàn tay rớm máu, xoay người bước đi khập khiễng dọc hành lang bệnh viện dài dằng dặc, hướng về phía bóng tối ngoài kia. Cuộc chiến thực sự đối đầu trực diện với Trịnh Mỹ Hạnh và thế lực Ngô Thế Xương giờ đây mới chính thức bắt đầu.
Cấp 1: Hào Quang Giả Tạo chính thức khép lại từ đây, mở ra Cấp 2: Xiềng Xích Tư Bản đầy máu và nước mắt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!