Nhạc nềnPowder_Snow

Kịch Bản Ngược Của Hạng F

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng loa phát thanh trong hành lang ký túc xá của Trường quay Phượng Hoàng Quận 9 rít lên một tràng âm thanh chói tai trước khi phát đi bản nhạc hiệu quen thuộc của chương trình. Nhưng đối với Hà Phương Chi, bản nhạc ấy giờ đây chẳng khác nào tiếng kèn gọi hồn của một cỗ máy nghiền nát nhân phẩm.


Tập 1 của 'Đường Tới Hào Quang' Mùa 2 vừa kết thúc phát sóng được mười lăm phút.


Trong không gian chật chội của phòng sinh hoạt chung, bầu không khí đặc quánh sự ngột ngạt. Hơn mười thực tập sinh đang tụ tập quanh chiếc màn hình LED lớn treo trên tường. Những tiếng xì xào, bàn tán như những luồng điện nhỏ chạy dọc căn phòng, và tất cả những ánh mắt dò xét, khinh miệt đều đang hướng về phía góc tối nơi Chi đang đứng.


"Nhìn kìa, đúng là con rắn độc..."

"Hát hò thì chẳng thấy đâu, chỉ xuất hiện đúng 5 giây với cái bản mặt trừng trừng như muốn ăn tươi nuốt sống đạo diễn."

"Bất tài mà còn kiêu ngạo. Nghe nói ngày xưa làm biên kịch bị đuổi việc nên mới mặt dày đi thi idol để kiếm fame đấy."


Chi khẽ cúi đầu, mái tóc đen cắt ngắn rủ xuống che đi đôi mắt sau lớp kính gọng kim loại mỏng. Gương mặt cô không một chút dao động, hoàn toàn giữ vững Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc (Poker Face) như một bức tượng đá lạnh lẽo. Nhưng dưới ống tay áo rộng của chiếc áo đồng phục Hạng F màu xám nhạt, những ngón tay cô đang siết chặt lấy chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi. Những mắt xích bạc lạnh buốt găm vào da thịt cô, mang theo nỗi đau đớn tột cùng từ ký ức về cái chết của người bạn thân.


Trên màn hình, kịch bản bôi nhọ của Đạo diễn Trần Lập đã vận hành một cách hoàn hảo. Toàn bộ phần biểu diễn tự giới thiệu xuất sắc, những bước đi raccord thông minh né bẫy ánh sáng của Chi ở tập trước đã bị cắt bỏ không thương tiếc. Tổ hậu kỳ chỉ giữ lại đúng 5 giây cô đứng im lặng nhìn thẳng vào ống kính máy quay, ghép thêm hiệu ứng âm thanh rùng rợn và hiệu ứng làm tối gương mặt để biến cô thành một 'ác nữ kiêu ngạo, bất tài' ngay trong tập chào sân.


Ở phía trung tâm căn phòng, Triệu Vy Vy — thiên tài visual của Công ty Quản lý T-Sun Entertainment — đang được vây quanh bởi một nhóm thực tập sinh nịnh bợ. Vy Vy mặc chiếc áo thun đỏ nổi bật của nhóm dẫn đầu, mái tóc xoăn dài bồng bềnh và gương mặt xinh đẹp không góc chết hừng hực khí thế của một ngôi sao được dọn đường sẵn. Cô ta khẽ liếc nhìn về phía Chi, đôi môi tô son hồng đào nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy sự ban ơn và khinh miệt.


"Thôi mà mọi người, dù sao chị Chi cũng lớn tuổi rồi, lại là cựu biên kịch nữa, chắc chưa quen với việc đứng trước ống kính thôi," giọng Vy Vy ngọt ngào nhưng từng chữ đều như kim châm, cố tình nhấn mạnh vào hai chữ 'lớn tuổi' và 'cựu biên kịch' để kích động thêm sự cô lập nhắm vào Chi.


Chi không đáp lại. Cô lặng lẽ quay lưng bước ra khỏi phòng sinh hoạt chung, bước đi chậm rãi và chuẩn xác để tránh các góc quét của camera ẩn dọc hành lang. Khi đã vào phòng vệ sinh vắng người, Chi khẽ ngồi xuống, tháo chiếc giày thể thao bên chân trái và lén lấy chiếc điện thoại Nokia cổ phím bấm giấu dưới phần đế khoét rỗng.


Cô bật nguồn thiết bị. Màn hình đơn sắc sáng lên, hiển thị một tin nhắn ngắn gọn từ Phạm Minh Khang gửi đến từ mười phút trước: 'Chị Chi, bão mạng đang bùng nổ khủng khiếp. Các hội nhóm anti-fan của chị đang tăng thành viên với tốc độ chóng mặt. Trần Lập đang cho bot mạng chạy seeding bôi nhọ thái độ của chị trên khắp các diễn đàn. Chị ổn không?'


Chi nhanh chóng gõ phím phản hồi: 'Vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Cứ để chúng đẩy bão mạng lên đỉnh điểm. Thu thập toàn bộ bằng chứng số của các tài khoản bot mạng đó lại cho tôi. Đừng hành động gì thêm.'


Cô tắt nguồn điện thoại, nhét lại vào đế giày rồi đứng lên đứng trước gương. Đôi mắt cô mệt mỏi, cơ mắt vẫn còn mỏi nghiêm trọng do phải liên tục căng ra định vị thấu kính camera ẩn suốt cả ngày dài. Nhưng sâu trong đồng tử của cựu biên kịch Hà Phương Chi, một ngọn lửa lạnh lẽo đang âm thầm bùng cháy. Trần Lập nghĩ gã có thể dùng phòng dựng để bóp chết cô như đã từng làm với Uyển Nhi. Nhưng gã không biết rằng, cô tham gia show sống còn này không phải để cầu xin một suất debut giả tạo, mà để biến chính sân khấu của gã thành một kịch bản ngược dòng đầy bi kịch.


Sáng ngày thứ hai, toàn bộ thực tập sinh được triệu tập về phòng tập lớn để chuẩn bị cho buổi đánh giá năng lực nội bộ tiếp theo.


Lê Huy Hoàng — nhạc sĩ trẻ kiêu ngạo, thành viên ban giám khảo chuyên môn — bước vào phòng với phong thái trịch thượng thường thấy. Gã đeo chiếc tai nghe hàng hiệu quanh cổ, tay cầm tập kịch bản thử thách mới. Ánh mắt gã quét qua hàng dài thí sinh, dừng lại trên người Chi với một vẻ thích thú đầy ác ý.


"Thử thách lần này của các bạn là kiểm tra khả năng xử lý giọng hát trực tiếp với ca khúc 'Khúc Ca Phượng Hoàng'," Huy Hoàng cất giọng, gõ nhẹ tập tài liệu lên tay. "Đây là một ca khúc có cấu trúc nhạc rất phức tạp, đòi hỏi quãng giọng cực rộng và khả năng kiểm soát hơi thở đỉnh cao."


Khi tập tài liệu được phát xuống, Chi lướt mắt qua những dòng nhạc của 'Khúc Ca Phượng Hoàng'. Ngay lập tức, kỹ năng Nhận diện Kịch bản Mồi của cô được kích hoạt.


Cấu trúc bài hát này là một cạm bẫy chết người được thiết kế riêng cho cô.


Phần điệp khúc của bài hát liên tục leo lên những nốt cao chót vót (C5 đến D5) với nhịp điệu dồn dập, đòi hỏi kỹ thuật giả thanh (falsetto) cực kỳ chuẩn xác. Chi thấu hiểu chất giọng của chính mình — cô là một mezzo-soprano với thế mạnh nằm ở quãng trung trầm ấm áp, đầy nội lực. Nếu cô cố gắng gào thét theo tông giọng quá cao này, dây thanh quản của cô sẽ bị tàn phá nặng nề, giọng hát sẽ bị phô chênh và rạn nứt. Tổ hậu kỳ của Trần Lập chỉ cần thu lại những đoạn nốt cao bị vỡ đó, phát sóng trực tiếp cho hàng triệu khán giả để hợp thức hóa việc loại bỏ cô dưới danh nghĩa 'bất tài vô dụng'.


Trong khi đó, Triệu Vy Vy đã được Công ty T-Sun chuẩn bị sẵn bản thu âm hướng dẫn (guide vocal) hoàn hảo và hệ thống autotune thời gian thực sẽ tự động làm mịn mọi nốt cao của cô ta khi lên sóng.


"Hà Phương Chi, thực tập sinh số 07," Lê Huy Hoàng nâng kính, giọng điệu mỉa mai lộ liễu. "Tôi nghe nói cô từng làm biên kịch, chắc khả năng cảm thụ âm nhạc cũng tốt lắm đúng không? Tôi muốn cô là người thực hiện phần tổng duyệt thử thách đầu tiên trước toàn bộ phòng tập."


Những tiếng cười khích lệ ngầm vang lên từ nhóm của Vy Vy.


Chi bước ra giữa phòng tập. Cô cảm nhận được chấm đỏ của chiếc camera chính đang zoom sát vào gương mặt mình. Trần Lập đang ngồi trong phòng điều khiển, chờ đợi khoảnh khắc cô hoảng loạn hoặc hát hỏng để cắt ghép.


Chi khẽ hít một hơi thật sâu, giữ cho nhịp tim ổn định ở mức hoàn hảo. Cô không hề thể hiện sự bối rối hay tức giận. Cô nhìn thẳng vào Lê Huy Hoàng, giọng nói đều đều không chứa tính từ biểu cảm:


"Tôi đã hiểu đề bài của giám khảo."


Nhưng thay vì bước lên bục micro điện tử đã được tổ kỹ thuật cài đặt sẵn bộ lọc nén tần số, Chi khẽ quay đầu nhìn về phía góc phòng tập, nơi Đỗ Hoàng Long — nam ca sĩ tự do có cá tính nổi loạn — đang ngồi ôm chiếc đàn guitar acoustic cũ kỹ của mình. Long ngồi đó, đôi mắt bất cần đời quan sát cuộc đấu trí ngầm, khẽ nhếch môi cười khi nhận ra ánh mắt của Chi.


Giữa hai người họ có một sự đồng điệu kỳ lạ về quan điểm nghệ thuật chân chính, một sự khinh miệt sâu sắc đối với thứ âm nhạc công nghiệp giả tạo được nhào nặn bằng công nghệ của Phượng Hoàng Media.


Chi khẽ ra dấu bằng tay — một ký hiệu raccord kín đáo mà cô và Long đã thống nhất từ trước trong phòng tập số 3. Long khẽ gật đầu, ôm đàn đứng dậy bước ra giữa sân tập đứng cạnh cô.


"Lê Huy Hoàng, tôi muốn tự ý hạ tông bài hát xuống quãng trung trầm tự nhiên để phù hợp với chất giọng của mình, và tôi sẽ biểu diễn mộc với phần đệm guitar của Đỗ Hoàng Long," Chi dõng dạc tuyên bố.


Lê Huy Hoàng đập mạnh tập tài liệu xuống bàn, gương mặt trẻ tuổi hầm hố bừng bừng nổi giận: "Hạ tông? Đây là buổi đánh giá năng lực theo kịch bản chuẩn của ban tổ chức! Cô nghĩ cô là ai mà dám tự ý thay đổi cấu trúc bài hát của tôi?"


"Một ca sĩ thực thụ là người biết bảo vệ dây thanh quản của mình và mang đến một màn trình diễn chân thật nhất, chứ không phải cố gắng gào thét những nốt nhạc không phù hợp để làm trò cười cho phòng dựng," Chi trả lời, giọng điệu sắc bén như dao cạo, đâm thẳng vào sự tự phụ của Hoàng.


Trong phòng điều khiển kỹ thuật, Trần Lập chứng kiến cảnh tượng qua màn hình giám sát, mặt gã đỏ gay vì tức giận. Gã bật bộ đàm nội bộ, gầm lên với tổ âm thanh:


"Tổ âm thanh nghe lệnh! Con nhỏ đó muốn hát mộc đúng không? Bật nhạc nền gốc của bài hát lên! Tăng âm lượng nhạc nền (backing track) lên mức tối đa cho tôi! Đè bẹp giọng hát của nó, bắt nó phải gào thét theo tông gốc!"


Tiếng nhạc điện tử synth-pop chát chúa đột ngột vang lên từ hệ thống loa công suất lớn của phòng tập, đè bẹp bầu không khí tĩnh lặng. Tiếng bass dồn dập và những âm thanh điện tử tần số cao được tăng âm lượng cực đại, tạo ra một bức tường âm thanh khổng lồ hòng nuốt chửng giọng hát của Chi.


Triệu Vy Vy mỉm cười đắc ý, khoanh tay đứng chờ đợi sự thất bại nhục nhã của đối thủ.


Nhưng Chi không hề nao núng. Cô áp dụng Kỹ thuật Tạo Nhịp điệu Biểu diễn Đồng bộ hằng ngày cô vẫn tập luyện với máy đếm nhịp. Cô không hề bị phân tâm bởi tiếng nhạc chát chúa xung quanh. Cô khẽ gật đầu với Long.


Long strike một hợp âm G trưởng cực kỳ crispy và mạnh mẽ trên chiếc guitar acoustic mộc. Tiếng đàn gỗ vang lên, mộc mạc nhưng sắc nét, đâm thủng lớp âm thanh điện tử hỗn loạn.


Chi bước lên một bước, cô làm một hành động khiến toàn bộ phòng tập phải bàng hoàng: cô tháo chiếc micro đeo người đang bị tổ âm thanh nén tần số, thả rơi tự do xuống sàn phòng tập với một tiếng động trầm đục.


Cô quyết định hát mộc hoàn toàn không cần micro.


Chi mở miệng, và nốt nhạc đầu tiên vang lên.


Đó không phải là tiếng gào thét chói tai theo tông giọng quá cao của Lê Huy Hoàng, mà là một giọng hát belting trung trầm đầy nội lực, dày dặn và ấm áp đến lạ kỳ. Giọng hát của Chi rung lên, mang theo một thứ năng lực tinh thần mãnh liệt và nỗi u uất bi kịch sâu thẳm được tích lũy từ những ngày tháng dằn vặt sau cái chết của Uyển Nhi.


Tiếng hát mộc của cô vang dội khắp không gian rộng lớn của phòng tập, dội vào các bức tường tiêu âm và vang vọng trực tiếp vào tai người nghe. Sự tương phản giữa giọng hát thật đầy rực rỡ, giàu cảm xúc của Chi với giọng hát được chỉnh sửa autotune quá đà, mỏng dính và giả tạo của Vy Vy trước đó hiện lên rõ mồn một như một sự sỉ nhục trực diện nhắm vào nền công nghiệp idol rác rưởi.


Long đệm đàn hoàn hảo theo từng nhịp thở của Chi. Mỗi hợp âm guitar mộc như một bệ đỡ vững chắc nâng đỡ giọng hát của cô bay cao, vượt lên trên bức tường âm thanh điện tử hỗn loạn mà Trần Lập đang cố tình dùng để dìm hàng cô.


Toàn bộ thực tập sinh trong phòng tập hoàn toàn câm lặng. Những tiếng xì xào khinh miệt lúc đầu biến mất không một dấu vết, thay vào đó là sự sững sờ, bàng hoàng trước thực lực chuyên môn không thể phủ nhận của một kẻ bị dán nhãn 'bất tài'.


Triệu Vy Vy đứng chết trân tại chỗ. Đôi mắt cô ta trợn tròn, đôi môi run rẩy khi nhận ra giọng hát mộc của Chi có một sức hút tự nhiên kinh khủng — thứ hào quang thực lực mà không một công nghệ autotune hay chiến dịch PR bẩn nào có thể làm giả được. Một nỗi sợ hãi mơ hồ và lòng đố kỵ bạo liệt bắt đầu nhen nhóm dữ dội trong lòng 'quái vật visual' này.


Khi nốt nhạc cuối cùng ngân dài và tắt lịm, Chi khẽ cúi đầu chào. Cổ họng cô bỏng rát, một cảm giác khản cổ nhẹ xuất hiện do phải cố gắng hát belting không micro để át tiếng nhạc nền công suất lớn. Nhưng cô biết, cô đã giành chiến thắng chuyên môn tuyệt đối trong cuộc đối đầu này.


Khánh Hà — giảng viên nhạc viện, giám khảo chuyên môn duy nhất không nhận tiền đút lót của Phượng Hoàng — từ từ đứng dậy từ bàn giám khảo. Đôi mắt cô lấp lánh sự thán phục tuyệt đối. Cô bắt đầu vỗ tay, tiếng vỗ tay cô độc nhưng vang dội khắp căn phòng im lặng:


"Kỹ thuật kiểm soát hơi thở hoàn hảo... Khả năng giữ vững nhịp điệu và cộng hưởng âm thanh không cần micro trong một không gian rộng lớn như thế này là cực kỳ xuất sắc. Đây mới chính là âm nhạc chân chính, là thực lực của một nghệ sĩ thực thụ chứ không phải những con rối công nghệ!"


Lê Huy Hoàng ngồi bên cạnh mặt cắt không còn một giọt máu, bất lực nhìn tập tài liệu trên bàn. Gã không thể đưa ra bất kỳ lời nhận xét chê bai nào trước một màn trình diễn mộc hoàn hảo đến vậy mà không tự biến mình thành một kẻ hề dốt nát trước mặt đồng nghiệp Khánh Hà.


Trong phòng điều khiển, Trần Lập tức giận đập mạnh tay xuống bàn dựng phim trực tiếp, gầm lên một tiếng đầy sự thất bại bất lực. Kịch bản dìm hàng bằng âm thanh của gã đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi tiếng đàn guitar của Long và thực lực belting tự nhiên của Chi.


Chi khẽ mỉm cười lạnh lùng, cúi xuống nhặt chiếc micro đeo người lên và gắn lại vào cổ áo. Cô quay đầu nhìn thẳng vào Triệu Vy Vy.


Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung. Vy Vy nhìn Chi với đôi mắt bừng bừng ngọn lửa đố kỵ và căm ghét cực hạn. Thiên tài visual đã chính thức coi thực tập sinh số 07 là đối thủ nguy hiểm nhất đe dọa đến vị trí Center độc tôn của mình trong cuộc thi này.


Chi biết mình đã lọt vào tầm mắt của quái vật, nhưng đó chính là điều cô muốn. Cô muốn kéo tất cả bọn chúng vào vòng xoáy của một kịch bản ngược dòng do cô tự tay biên kịch.


Khi buổi tổng duyệt kết thúc, Chi bước ra khỏi phòng tập lớn để đi về phía khu ký túc xá. Cô cần tìm một nơi yên tĩnh để xoa dịu dây thanh quản đang bị tổn thương nhẹ.


Nhưng ngay tại hành lang tối tăm dẫn về phòng nghỉ, Đặng Thu Thủy — biên tập viên hiện trường với chiếc bảng kẹp tài liệu trên tay — bất ngờ bước ra chặn lối đi của cô. Trên môi Thủy là một nụ cười nhựa giả tạo, nhưng ánh mắt bà ta sắc lạnh đầy cạm bẫy:


"Hà Phương Chi, thực tập sinh số 07. Đến lượt cô vào phòng phỏng vấn sâu Confession Room rồi. Đạo diễn Trần Lập đang chờ cô ở đó."


Bóng tối của phòng phỏng vấn sâu phía cuối hành lang như một cái miệng thú khổng lồ đang mở rộng, chờ đón Chi bước vào một cạm bẫy tâm lý tàn nhẫn tiếp theo hòng bẻ gãy tinh thần thép của cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!