Nhạc nềnPowder_Snow

Đêm Công Diễn Hai: Góc Máy Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng loa phát thanh của trường quay khép kín Quận 9 nện vào màng nhĩ Hà Phương Chi những tiếng rền rĩ cơ học, báo hiệu thời gian chuẩn bị cuối cùng đã cạn kiệt. Đêm Công diễn 2 của show sống còn 'Đường Tới Hào Quang' chính thức bắt đầu.


Hậu trường nhà thi đấu ngập trong một bầu không khí hỗn loạn đến điên cuồng. Tiếng máy sấy tóc rít lên từng hồi, mùi keo xịt tóc nồng nặc trộn lẫn với mùi mồ hôi và phấn trang điểm đắt tiền tạo nên một thứ áp suất đè nặng lên lồng ngực Chi. Đứng trước tấm gương lớn trong phòng chờ, Chi khẽ cúi đầu để nhân viên điều chỉnh lại chiếc áo khoác denim rách rưới — trang phục biểu diễn của nhóm Hiphop-Contemporary Fusion.


Dưới lớp vải denim thô ráp, làn da Chi nóng rực như lửa đốt. Cơn sốt cao âm ỉ từ đêm qua vẫn chưa hề lui, khiến hai bên thái dương cô giật lên từng cơn đau nhói. Thế nhưng, điều kinh khủng nhất lúc này lại nằm ở đùi trái. Cơn đau nhói buốt từ vết căng cơ đùi trái nghiêm trọng do cú xoay ba vòng quá độ trong phòng tập số 3 vẫn âm ỉ cháy, mỗi lần cô dịch chuyển trọng tâm, một luồng điện tê dại lại chạy dọc từ hông xuống gót chân.


Chi khẽ đưa ngón tay bấu chặt vào cổ tay trái. Dưới ống tay áo, chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi găm sâu vào da thịt, để lại một vết hằn rớm máu. Kim loại lạnh buốt chạm vào vết thương cũ như một sự nhắc nhở tàn nhẫn: Mẹ cô đang nằm trên giường bệnh cấp cứu, và người bạn thân của cô đã vĩnh viễn nằm lại dưới nấm mồ sâu. Cô không được phép ngã xuống ở đây.


"Chị Chi... người chị nóng quá. Chị có chịu nổi không?"


Một giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên bên cạnh. Nguyễn Bảo Ngọc bước tới, đôi mắt to tròn ngập tràn sự lo lắng thực sự. Cô em gái nhỏ 18 tuổi hôm nay được trang điểm sắc sảo hơn, mái tóc đuôi ngựa buộc cao, nhưng sự ngây thơ thuần khiết trong ánh mắt thì không thể che giấu. Ngọc khẽ nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Chi, bàn tay cô bé run lên bần bật.


Chi không nhìn Ngọc. Cô lập tức vận hành Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc (Poker Face) tuyệt đối. Gương mặt cô dưới lớp phấn nền nhợt nhạt bỗng chốc đông cứng lại như một bức tượng đá không cảm xúc, đôi mắt sau lớp kính gọng kim loại mỏng lạnh lùng đến đáng sợ.


"Ngọc, buông tay ra. Giữ khoảng cách raccord," Chi cất giọng, khàn đặc nhưng đều đều như một cái máy. "Đừng quên camera ẩn đang quét từ góc trần nhà bên phải. Trên kịch bản của nhà đài, chị đang là kẻ ác nữ chèn ép em để cướp screentime. Đừng để bất kỳ cử chỉ thân mật nào lọt vào khung hình của chúng."


Bảo Ngọc cắn môi, rụt tay lại đầy cam chịu. Cô bé khẽ cúi đầu nhìn chiếc kẹp tóc hình hoa anh đào cài trên tóc mình — vật may mắn duy nhất mà cô bé mang theo. Ngọc biết Chi đang gánh chịu một áp lực khủng khiếp sau cuộc đàm phán đêm qua với Trịnh Mỹ Hạnh, và cô bé quyết tâm sẽ dùng giọng hát soprano của mình để nâng đỡ Chi trên sân khấu biểu diễn.


***


Sân khấu công diễn Đường Tới Hào Quang hiện ra trước mắt họ như một con quái vật khổng lồ được dệt bằng ánh sáng led và tiếng gầm rú của hàng ngàn khán giả trực tiếp. Tiếng bass từ hệ thống loa công suất lớn nện thẳng vào lồng ngực Chi, làm cơn đau đầu của cô càng thêm dữ dội.


Ở phía trên cao, trong cabin điều khiển kỹ thuật, Đạo diễn hình ảnh Vương Chí Nam đang ngồi trước bàn điều khiển trung tâm. Gã đàn ông trung niên đeo chiếc kính đen bản to, gương mặt lạnh lùng không một chút biểu cảm. Gã khẽ nhấp một ngụm cà phê, rồi gằn giọng vào bộ đàm chỉ đạo tổ quay phim:


"Nghe rõ đây. Khi nhóm của Hà Phương Chi lên sân khấu, toàn bộ camera 1, 3 và 5 phải tuân thủ tuyệt đối chỉ đạo của Đạo diễn Trần Lập. Khi con nhỏ đó hát phân đoạn chính hoặc thực hiện các động tác solo, lập tức lia máy thật nhanh, tạo hiệu ứng rung lắc mạnh hoặc làm mờ tiêu cự (out of focus). Tao muốn trên sóng phát trực tuyến, con nhỏ đó chỉ là một cái bóng mờ nhạt, xấu xí và thiếu năng lực. Đã rõ chưa?"


"Rõ, thưa anh Nam," tiếng trả lời của các quay phim viên vang lên qua bộ đàm đầy cung kính.


Vương Chí Nam khẽ nhếch môi cười lạnh. Gã sở hữu chiếc máy quay ARRI ALEXA tối tân nhất — thứ công cụ định đoạt visual của mọi thí sinh. Mỹ Hạnh đã ra lệnh dìm chết sự nghiệp của Chi bằng kỹ thuật hình ảnh, và Chí Nam sẽ thực hiện điều đó một cách hoàn hảo nhất mà không để lại bất kỳ dấu vết gian lận nào trên giấy tờ.


***


"Xin chào mừng quý vị khán giả đến với Đêm công diễn 2! Nhóm tiếp theo bước lên sân khấu: Nhóm Hiphop-Contemporary Fusion với ca khúc 'Vũ Điệu Điểm Mù'!"


Tiếng MC vang lên, và ánh đèn sân khấu đột ngột tắt lịm. Chi bước ra sân khấu trong bóng tối, mỗi bước đi là một sự tra tấn thể xác tột cùng. Đùi trái của cô căng cứng, đau nhói đến mức cô suýt chút nữa đã quỵ xuống ngay khi chạm vào mặt sàn gỗ. Nhưng bằng ý chí thép, cô ép cơ thể mình đứng vững ở vị trí đội hình phía sau, nhường vị trí Center sáng cho Nguyễn Bảo Ngọc.


Ánh đèn led màu xanh lam ma mị đột ngột bừng sáng, quét qua sân khấu như những luồng ánh sáng tử thần. Tiếng nhạc violin contemporary réo rắt vang lên, hòa quyện với nhịp hiphop dồn dập.


Bài biểu diễn bắt đầu.


Chi chuyển động. Cô sử dụng Khả năng Đọc vị Góc máy (Camera Sight) để quét nhanh không gian 3D xung quanh. Chỉ trong vòng một giây, cô đã định vị được vị trí của ba chiếc camera chính đang hướng về phía mình. Chiếc Camera 3 trên cần cẩu crane đang từ từ hạ xuống, thấu kính ARRI lạnh lẽo đang nhắm thẳng vào gương mặt cô.


Đến phân đoạn solo đầu tiên của Chi. Cô bước lên phía trước, cất giọng hát khàn đặc nhưng đầy nội lực.


Ngay lập tức, Vương Chí Nam ra lệnh qua bộ đàm: "Camera 3, lia nhanh sang trái! Camera 1, zoom out toàn cảnh, ngắt cận cảnh của nó!"


Ống kính Camera 3 đột ngột giật mạnh, lia nhanh qua người Chi như thể cô không hề tồn tại. Trên màn hình LED khổng lồ của nhà thi đấu, hình ảnh của Chi bị nhòe đi, biến thành một vệt sáng mờ ảo, mất nét hoàn toàn. Khán giả xem qua sóng trực tuyến chỉ thấy một khung hình rung lắc dữ dội đầy khó chịu.


Nhưng Chi đã dự đoán trước điều đó. Nhờ Khả năng Đọc vị Góc máy, cô nhận diện được nhịp di chuyển của thấu kính. Thay vì đứng yên ở vị trí được phân công trong kịch bản, Chi chủ động di chuyển lệch hai bước sang bên trái, bước thẳng vào vùng sáng cố định của chiếc đèn spotlight phụ vốn đang chiếu vào khoảng trống.


Hành động di chuyển raccord thông minh này ép chiếc Camera 5 — chiếc máy quay cố định ở góc trung tâm — phải bắt nét gương mặt góc cạnh sắc sảo của cô trong vùng sáng rực rỡ trước khi Chí Nam kịp ra lệnh ngắt hình. Gương mặt lạnh lùng, Poker Face hoàn hảo của Chi hiện lên sắc nét trên màn hình lớn, đập tan nỗ lực dìm hàng đầu tiên của tổ hậu kỳ.


Trong phòng điều khiển, Vương Chí Nam đập mạnh tay xuống bàn: "Mẹ kiếp! Thằng nào điều khiển Camera 5? Ngắt spotlight số 2 ngay lập tức cho tao! Con nhỏ đó đang tự tìm vùng sáng!"


Spotlight số 2 chiếu vào vị trí của Chi đột ngột vụt tắt. Bóng tối dày đặc lập tức nuốt chửng lấy cô. Khán giả dưới khán đài xôn xao nghi ngờ khi thấy một thí sinh đang biểu diễn bỗng dưng bị mất ánh sáng hoàn toàn.


Chi đứng trong bóng tối, hơi thở cô dồn dập, cơn sốt cao khiến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Đùi trái cô đau nhói như có hàng ngàn cây kim đâm vào. Nhưng lý trí của một cựu biên kịch sắc sảo không cho phép cô hoảng loạn.


Cô lùi lại phía sau ba bước, bước vào khoảng tối nghệ thuật. Cô phối hợp vũ đạo nâng đỡ Nguyễn Bảo Ngọc lên vị trí Center sáng. Ngọc thăng hoa với giọng hát soprano cao vút tự nhiên, trong khi Chi di chuyển nhịp nhàng trong bóng tối phía sau, tạo ra một raccord tổng thể hoàn hảo giữa ánh sáng và bóng tối, biến sự phá hoại của nhà đài thành một ý đồ dàn dựng nghệ thuật đầy chủ ý.


Cùng lúc đó, từ buồng điều khiển ánh sáng phụ, Bùi Tiến Đạt — người kỹ thuật viên mang ơn cha Chi ngày xưa — âm thầm hành động. Anh biết mình không thể bật lại spotlight chính mà không bị Chí Nam phát hiện, nhưng anh có quyền điều khiển hệ thống đèn led nền (backlight) phía sau sân khấu.


Đạt khéo léo gạt cần điều khiển, tăng độ sáng của dải đèn led màu đỏ thẫm phía sau lưng Chi. Luồng ánh sáng đỏ rực rỡ xuyên qua làn khói mờ của sân khấu, tạo ra một hiệu ứng bóng râm (silhouette) nghệ thuật cực kỳ ấn tượng. Góc nghiêng sắc sảo, mái tóc ngắn đen nhánh và thần thái Poker Face lạnh lùng của Chi được tôn vinh một cách hoàn hảo giữa quầng sáng đỏ thẫm, biến cô thành một thực thể đầy quyền lực và bí ẩn trên sân khấu.


"Tuyệt vời!" Biên đạo John Nguyễn đứng dưới hàng ghế khán giả khẽ thốt lên, đôi mắt anh sáng lên trước sự xử lý không gian đỉnh cao của Chi.


Phẫn nộ trước sự phản kháng của Chi, Vương Chí Nam ra lệnh cho tổ âm thanh can thiệp: "Tổ âm thanh nghe lệnh! Nén tần số (compressor) micro số 07 lại! Làm cho giọng hát của nó mỏng đi, phô chênh so với giọng hát của những đứa khác!"


Chi bước lên phân đoạn cao trào, cô cố tình hát tông cao, sử dụng kỹ thuật belting mộc để ép micro hoạt động hết công suất. Nhưng ngay lập tức, cô cảm nhận được sự thay đổi trong in-ear monitor. Giọng hát của cô bị hệ thống nén tần số bóp nghẹt, trở nên mỏng dính, metallic và thiếu đi sự ấm áp tự nhiên trên sóng phát trực tiếp.


Cổ họng Chi đau rát như bị cào xé, nhưng cô không hề giảm tông giọng. Cô dùng lực từ cơ bụng, ép giọng hát mộc vang vọng khắp khán phòng nhà thi đấu, dùng thực lực vật lý để đè bẹp sự can thiệp của kỹ thuật số.


Đến động tác kết màn. Theo vũ đạo, Chi phải thực hiện cú xoay ba vòng liên tục trên chân trái, sau đó quỳ rạp xuống đất trong tư thế contemporary biểu cảm.


Đùi trái của cô đang biểu tình dữ dội. Cơ đùi căng cứng đến mức cực hạn, chỉ cần một lực xoay mạnh, sợi cơ có thể bị rách ngay lập tức. Chi nhắm mắt trong một phần mười giây, hình ảnh mẹ Lan trên giường bệnh và di ảnh của Uyển Nhi hiện lên.


*"Mình không được phép ngã xuống ở đây."*


Chi lấy đà, thực hiện cú xoay ba vòng với nhịp điệu hoàn hảo đến từng mili giây nhờ Kỹ thuật Tạo Nhịp điệu Biểu diễn Đồng bộ. Mỗi vòng xoay là một nhát dao đâm thẳng vào đùi trái, cơn đau khủng khiếp khiến gương mặt cô trắng bệch, nhưng thần thái Poker Face vẫn được giữ vững hoàn hảo.


Cô dừng lại chuẩn xác ngay trước Camera 1 — chiếc máy quay chính đang phát trực tiếp cho hàng triệu khán giả cả nước.


Chi không quỳ rạp xuống đất như kịch bản ban đầu. Cô đứng thẳng đứng, đôi mắt sắc lạnh sau lớp kính mỏng nhìn thẳng, găm chặt vào ống kính Camera 1.


Trên gương mặt không cảm xúc của cô, một nụ cười lạnh lùng, ngạo nghễ và đầy thách thức từ từ xuất hiện. Đó là nụ cười của một kẻ đi săn đang nhìn thẳng vào lũ sói trong phòng điều khiển. Nụ cười ấy bừng sáng giữa quầng sáng đỏ thẫm của đèn led nền, tạo nên một khoảnh khắc visual chấn động, kiêu hãnh và đầy bi kịch.


Trong phòng điều khiển kỹ thuật, Đạo diễn Trần Lập đứng phắt dậy, gương mặt vặn vẹo vì phẫn nộ khi nhìn thẳng vào nụ cười thách thức của Chi qua màn hình giám sát chính. Gã biết, gã đã hoàn toàn thất bại trong việc dìm chết hào quang của cô gái này trước hàng ngàn khán giả trực tiếp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!