Nhạc nềnPowder_Snow

Đàm Phán Dưới Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bốt da nện xuống nền gạch hành lang dồn dập, phá tan sự tĩnh lặng tịch mịch của đêm muộn Quận 9. Trong căn phòng ký túc xá 104, bầu không khí bỗng chốc đông đặc lại như băng. Năm thực tập sinh khác vừa tỉnh giấc sau mười tám tiếng tập luyện điên cuồng, gương mặt ai nấy đều tái mét, co rúm lại trên những chiếc giường tầng sắt. Ánh đèn neon từ hành lang hắt vào, lạnh lẽo và tàn nhẫn, rọi thẳng vào bóng dáng vạm vỡ, hung hãn của Hoàng Văn Tiến. Tay gã dằn mạnh chiếc dùi cui điện đang lách tách phát ra những tia lửa xanh lam xuống chiếc bàn trang điểm gỗ ép.


"Cởi giày ra cho tao kiểm tra!" Giọng Tiến gầm lên, vết sẹo dài dọc má phải giật liên hồi đầy dữ tợn.


Hà Phương Chi đứng đó, chiếc áo khoác đồng phục Hạng D màu vàng nhạt rộng thùng thình như nuốt chửng bả vai gầy guộc của cô. Cơn sốt âm ỉ từ chiều vẫn đang đốt cháy lồng ngực, khớp gối trái đau nhói buốt tận xương tủy sau cú xoay ba vòng quá độ. Thế nhưng, đôi mắt sau lớp kính gọng kim loại mỏng của cô vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ. Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc (Poker Face) giúp cô khóa chặt mọi biểu cảm hoảng loạn.


Dưới lớp lót của chiếc giày thể thao bên trái chính là chiếc điện thoại Nokia cổ và chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa bằng chứng ghi hình thấu kính camera ẩn thứ 101 trong nhà tắm chung. Chỉ cần Tiến ép cô cởi giày, toàn bộ kế hoạch phục thù, danh dự của cô và cả mạng sống của mẹ cô đang nằm trên giường bệnh cấp cứu sẽ hoàn toàn sụp đổ vĩnh viễn.


"Mày điếc à?" Tiến bước tới một bước, luồng áp lực vật lý từ gã bảo an cựu quân nhân khiến các cô gái khác phải hét lên khe khẽ. Gã đưa tay định túm lấy bả vai Chi.


Đúng lúc đó, từ phía cửa phòng, một bóng người nhỏ nhắn lao vào, cố tình vấp phải chiếc ghế nhựa rồi ngã nhào ra đất, kéo theo chiếc hộp trang điểm cá nhân đổ tung tóe. Tiếng cọ, phấn mắt và những lọ kem nền rơi loảng xoảng xuống nền gạch.


"Á!" Nguyễn Bảo Ngọc hét lên một tiếng đau đớn, hai tay ôm lấy cổ chân, gương mặt bầu bĩnh ngây thơ nhăn nhó vì đau đớn giả vờ. "Anh Tiến... em xin lỗi... em mệt quá nên vấp ngã... Đau quá... chân em hình như bị trật khớp rồi..."


Sự xuất hiện đột ngột của Bảo Ngọc — thực tập sinh Hạng A mảng Vocal, viên ngọc quý đang được ban tổ chức cưng nựng để câu view — khiến Tiến khựng lại. Gã bảo an hung hãn lập tức nhíu mày, nhìn xuống cô em gái nhỏ đang khóc mếu máo dưới đất. Theo luật ngầm của nhà đài, gã có thể thô bạo với những thực tập sinh Hạng D, F vô danh, nhưng tuyệt đối không được phép để lại vết thương vật lý trên người những quân bài Center của chương trình trước giờ lên sóng trực tiếp.


"Bảo Ngọc? Sao em lại ở đây giờ này?" Tiến gằn giọng, hạ chiếc dùi cui điện xuống một chút.


"Em... em sang tìm chị Chi để hỏi nhịp điệu bài hát..." Ngọc mếu máo, khéo léo dùng thân mình che khuất góc nhìn của Tiến nhắm vào đôi giày thể thao của Chi. Cô bé lén nháy mắt với Chi qua kẽ tay.


Chi tận dụng đúng ba giây im lặng quý giá đó. Cô lùi lại một bước vào khoảng tối của góc giường, khéo léo dịch chuyển trọng tâm cơ thể sang chân phải, giấu đôi giày thể thao bên trái bị khoét đế vào bóng râm của chiếc tủ quần áo sắt. Gương mặt cô vẫn không biến đổi, lạnh lùng như một người ngoài cuộc.


Tiến nhìn đống lộn xộn dưới đất, lại nhìn gương mặt đầy nước mắt của Bảo Ngọc. Gã biết nếu tiếp tục dùng vũ lực ở đây, Ngọc sẽ hét lên và tạo ra một vụ scandal bạo hành thực tập sinh nữ ngay trong ký túc xá — điều mà Giám đốc sản xuất Trịnh Mỹ Hạnh cực kỳ tối kỵ trước khi Đêm công diễn 2 bắt đầu. Gã hừ lạnh một tiếng, chỉ tay vào Chi:


"Hà Phương Chi, Giám đốc Mỹ Hạnh đang chờ mày trên phòng họp VIP tầng 3. Đi ngay lập tức! Đừng để tao phải dùng đến biện pháp mạnh."


Chi khẽ thở hắt ra một hơi trong câm lặng. Chiếc điện thoại Nokia và thẻ nhớ GoPro vẫn an toàn dưới lót giày của cô. Cô bước qua đống phấn trang điểm đổ nát, khẽ chạm nhẹ vào vai Bảo Ngọc như một lời cảm ơn kín đáo, rồi bước ra hành lang tối tăm dưới sự giám sát của hai tên bảo an đô con.


***


Phòng họp VIP tầng 3 của tòa nhà kỹ thuật Phượng Hoàng Media chìm trong một bầu không khí ngột ngạt, vương vất mùi tinh dầu oải hương đắt tiền xen lẫn mùi da thuộc mới của những chiếc ghế bành sang trọng. Không gian này đối lập hoàn toàn với sự ẩm thấp, lạnh lẽo của khu ký túc xá Quận 9.


Dưới ánh đèn chùm pha lê mờ ảo, Trịnh Mỹ Hạnh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế chủ tọa. Người đàn bà ngoài bốn mươi tuổi này toát lên vẻ sắc sảo tột cùng với bộ suit công sở may đo phẳng phiu màu đen, đôi kính gọng vàng phản chiếu ánh sáng lạnh lùng, đôi môi tô son đỏ thẫm khẽ mím lại. Ngồi bên cạnh bà ta là Lê Thị Kim Liên — Trưởng ban Pháp chế của Tập đoàn Phượng Hoàng. Người đàn bà máu lạnh này có mái tóc búi cao sát da đầu, phong thái chuyên nghiệp đến tàn nhẫn, tay đang lật giở một tập hồ sơ dày cộp.


Chi bước vào phòng, mỗi bước đi đều khiến cơ đùi trái đau nhói như kim châm. Cô không ngồi xuống chiếc ghế đối diện mà đứng thẳng, đôi mắt sau lớp kính mỏng nhìn trực diện vào hai người đàn bà quyền lực nhất đài truyền hình.


"Hà Phương Chi," Trịnh Mỹ Hạnh cất giọng, phá vỡ sự im lặng bằng tông giọng trầm ấm nhưng đầy uy quyền của một kẻ đứng đầu dòng tiền. "Tôi nghĩ em là một cô gái thông minh. Một cựu biên kịch có thực lực như em đáng lẽ phải biết vị trí của mình ở đâu trong cuộc chơi này chứ?"


Mỹ Hạnh khẽ gõ ngón tay sơn đỏ xuống tập tài liệu trên bàn. Lê Thị Kim Liên lập tức đẩy tờ văn bản về phía Chi.


"Đây là Văn bản thông báo vi phạm Quy tắc Bảo mật Thông tin NDA," Kim Liên lên tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng sỏi cọ vào nhau. "Theo các điều khoản đã ký kết trong hợp đồng thí sinh Mùa 2, em đã lén lút phát tán các thông tin nội bộ của chương trình ra ngoài không gian mạng, gây tổn hại nghiêm trọng đến uy tín thương hiệu của Tập đoàn Phượng Hoàng và nhà tài trợ kim cương S-White. Số tiền phạt vi phạm hợp đồng được ấn định là năm tỷ đồng."


Kim Liên dừng lại một nhịp, ánh mắt lạnh lùng như lưỡi dao quét qua gương mặt nhợt nhạt của Chi: "Ngoài ra, ban pháp chế đã chuẩn bị xong hồ sơ gửi đến Sở Giáo dục. Em gái em — Hà Phương Vy — sẽ lập tức bị đình chỉ học tập tại trường trung học phổ thông công lập vì hành vi bôi nhọ danh dự người khác liên đới đến scandal thái độ của em. Và... em biết rõ sức khỏe của mẹ em tại Bệnh viện Ung bướu đang phụ thuộc hoàn toàn vào nguồn tài trợ hóa chất của chúng tôi chứ?"


Đòn trừng phạt tài chính tàn nhẫn và sự đe dọa tính mạng gia đình được tung ra một cách trơn tru, không một chút gợn sóng đạo đức. Đây chính là cách Phượng Hoàng Media nghiền nát những kẻ dám nổi loạn.


Chi im lặng. Đúng ba giây trôi qua trong sự tĩnh lặng đến nghẹt thở của căn phòng. Cô khẽ chạm tay vào chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi trên cổ tay trái. Kim loại lạnh ngắt áp vào làn da đang nóng sốt như một mỏ neo giữ cho lý trí của cô đạt đến trạng thái cực hạn.


Cô khẽ đưa tay lên cổ áo, chạm nhẹ vào chiếc khuy áo đồng phục. Một tiếng "tách" siêu nhỏ vang lên trong không gian cách âm hoàn hảo.


"Năm tỷ đồng?" Chi khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lùng xuất hiện trên gương mặt không cảm xúc. "Bà Hạnh, bà nghĩ một bản hợp đồng NDA vô hiệu về mặt pháp lý có thể trói buộc được tôi sao?"


Kim Liên nhíu mày, định cắt lời nhưng Chi đã nhanh hơn. Cô rút từ trong túi áo khoác rộng thùng thình ra một bản chụp photocopy xếp gọn. Đó là Bản sao Hợp đồng Thí sinh Mùa 2 mà cô đã lén chụp lại bằng chiếc điện thoại Nokia cổ dưới giày.


"Theo Bộ luật Lao động hiện hành của Việt Nam," Chi cất giọng chậm rãi, từng từ ngữ đều mang sức nặng của một biên kịch am hiểu cấu trúc luật pháp. "Bản hợp đồng thí sinh này chứa đựng các điều khoản cưỡng bức lao động nghiêm trọng. Việc bắt buộc thực tập sinh phải làm việc mười tám tiếng mỗi ngày không có thù lao tối thiểu, giam lỏng cô lập thông tin hoàn toàn tại Quận 9, và sử dụng các hình phạt tài chính khổng lồ để đe dọa thân thể... tất cả đều vi phạm nghiêm trọng luật lao động hình sự. Một giao dịch dân sự được thiết lập dựa trên sự lừa dối, đe dọa và cưỡng bức... hoàn toàn vô hiệu trước tòa án."


"Mày nghĩ một thực tập sinh hạng bét như mày có đủ tiền để theo đuổi một vụ kiện tụng kéo dài năm năm với ban pháp chế của chúng tao sao?" Kim Liên cười nhạt, trịch thượng tự đắc.


"Tôi không cần ra tòa," Chi nhìn thẳng vào mắt Mỹ Hạnh, ánh mắt cô sâu thẳm và quyết tuyệt đến mức khiến bà hoàng truyền thông phải khựng lại một nhịp. "Tôi chỉ cần dư luận xã hội biết đến nó. Và... cả cái này nữa."


Chi khẽ nhấn nút trên chiếc khuy áo đồng phục.


*"Nếu mày không ký bản hợp đồng này, tao sẽ ra lệnh cho bệnh viện cắt nguồn thuốc hóa trị đặc trị của mẹ mày ngay ngày mai..."*


Giọng nói sắc lạnh, tàn nhẫn của Trịnh Mỹ Hạnh vang lên rõ mồn một từ chiếc loa phát thanh siêu nhỏ giấu trong khuy áo. Đó chính là file ghi âm cuộc đối thoại tống tiền cưỡng bức từ văn phòng Mỹ Hạnh ở tập trước. Âm thanh chân thực, không hề có một vệt nhiễu, ghi trọn vẹn từng hơi thở đắc ý của bà ta.


Gương mặt Trịnh Mỹ Hạnh bỗng chốc biến sắc. Sắc đỏ của màu son trên môi bà ta bỗng trở nên lòe loẹt, dị hợm trên làn da đang dần tái nhợt vì kinh hoàng. Bản ghi âm này nếu bị rò rỉ ra ngoài, không chỉ danh tiếng cá nhân của bà ta bị hủy hoại, mà toàn bộ dòng vốn tài trợ hàng chục tỷ đồng của Liên minh S-White sẽ lập tức rút lui để bảo vệ hình ảnh thương hiệu trước làn sóng tẩy chay của công chúng.


"Mày... mày dám ghi âm lén?" Mỹ Hạnh đứng phắt dậy, hai tay chống xuống bàn, lồng ngực phập phồng vì giận dữ. "Tiến! Vào đây tịch thu điện thoại của nó ngay lập tức!"


Cánh cửa phòng họp lập tức bị đẩy ra, Hoàng Văn Tiến cùng hai tên bảo an bước vào với sát khí đằng đằng.


"Cứ việc tịch thu," Chi đứng im, không hề lùi lại nửa bước trước họng dùi cui điện đang lách tách của Tiến. Giọng cô đều đều, lạnh lùng như một cái máy phát ngôn: "Nhưng tôi khuyên bà nên nghĩ kỹ. Toàn bộ file ghi âm cuộc đối thoại này, cùng với bản chụp hợp đồng vi phạm luật lao động, đã được cài đặt chế độ gửi tự động lên hệ thống máy chủ ngoại biên của nhà báo Phan Vũ. Nếu trong vòng 24 giờ tới, tôi không đăng nhập vào hệ thống để xác nhận an toàn, toàn bộ chứng cứ tống tiền này sẽ được gửi thẳng đến hòm thư nóng của Sở Thông tin và Truyền thông, cùng với mười trang báo lớn nhất cả nước."


Lời tuyên bố của Chi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn thịnh nộ của Mỹ Hạnh. Tiến khựng lại, nhìn Mỹ Hạnh để chờ đợi mệnh lệnh.


Căn phòng họp VIP rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Lê Thị Kim Liên khẽ nghiêng người sang phía Mỹ Hạnh, thì thầm bằng giọng lo ngại: "Chị Hạnh... chúng ta không thể mạo hiểm trước Đêm công diễn 2. S-White đang theo dõi rất sát sao các chỉ số truyền thông. Nếu vụ tống tiền y tế này bị phanh phui trước giờ lên sóng, cổ phiếu của họ sẽ sụt giảm và họ sẽ kích hoạt điều khoản phạt đền bù hợp đồng trị giá năm mươi tỷ nhắm vào đài."


Mỹ Hạnh siết chặt nắm tay đến mức những đường gân xanh nổi lên dưới lớp da tay chăm chút kỹ lưỡng. Bà ta nhìn Chi — cô gái 24 tuổi với vóc dáng gầy gò, gương mặt nhợt nhạt vì sốt cao nhưng đôi mắt lại chứa đựng một sự điên cuồng trong tĩnh lặng, một kẻ sẵn sàng đồng quy vu tận để đòi lại công lý cho người bạn thân đã khuất.


Bà ta nhận ra, mình không còn đối mặt với một thực tập sinh ngây ngô dễ bị dắt mũi nữa. Trước mặt bà ta là một cựu biên kịch sắc sảo, kẻ thấu hiểu mọi ngóc ngách của cấu trúc chương trình thực tế và đang dùng chính vũ khí truyền thông bẩn của nhà đài để phản công ngược lại họ.


"Mày muốn gì?" Mỹ Hạnh nghiến răng, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ dồn nén.


"Khôi phục lại toàn bộ nguồn thuốc hóa trị đặc trị cho mẹ tôi tại Bệnh viện Ung bướu. Ký lệnh khẩn cấp ngay tại đây," Chi đưa tờ cam kết khôi phục y tế mà cô đã tự soạn sẵn ra bàn. "Và... dừng ngay việc quấy nhiễu em gái tôi ở trường học."


Mỹ Hạnh thở dốc, ánh mắt găm chặt vào tờ giấy. Bà ta giật lấy chiếc bút máy trên bàn, ký một nét chữ nguệch ngoạc đầy giận dữ xuống góc dưới bản cam kết, rồi đẩy mạnh nó về phía Chi.


"Cầm lấy và cút ra khỏi mắt tao!" Mỹ Hạnh rít lên qua kẽ răng.


Chi khẽ cúi xuống, nhặt tờ giấy cam kết có chữ ký tươi của Giám đốc sản xuất lên, gấp gọn rồi nhét vào túi áo khoác. Cô đã cứu được mẹ mình khỏi đòn trừng phạt tài chính tàn nhẫn của nhà đài. Nhưng cô biết, bản thân cô từ giây phút này đã chính thức lộ diện hoàn toàn, không còn bất kỳ một lớp vỏ bọc an toàn nào trong trường quay khép kín này nữa. Cô đã tự tay bước vào vòng vây của bầy sói dữ.


Chi quay lưng bước ra khỏi phòng họp VIP tầng 3. Bước chân cô khập khiễng do cơn đau đùi trái hành hạ, nhưng bả vai cô vẫn thẳng đứng đầy kiêu hãnh.


Trong phòng họp, Trịnh Mỹ Hạnh đứng im lặng nhìn theo bóng Chi khuất sau cánh cửa kính. Đôi mắt sau lớp kính gọng vàng của bà ta bỗng chốc co rút lại, bừng lên một thứ sát khí u tối, tàn độc đến ghê người. Bà ta quay sang nhìn Lê Thị Kim Liên, giọng nói lạnh lẽo như từ cõi âm vọng về:


"Đêm công diễn hai... tao muốn con nhỏ đó phải biến mất vĩnh viễn khỏi giới giải trí này. Gọi Vương Chí Nam vào đây. Tao sẽ biến sân khấu công diễn sắp tới thành mồ chôn sự nghiệp của nó."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!