Chiếc Camera Thứ 101
Tiếng vĩ cầm u uất của bản nhạc Contemporary Fusion vừa dứt, để lại một khoảng lặng rợn người trong Phòng tập số 3. Hà Phương Chi đứng đó, mồ hôi lạnh vã ra dọc thái dương, thấm đẫm những sợi tóc đen ngắn cắt ngang trán. Cơn đau nhói buốt từ cơ đùi trái như một nhát dao rạch sâu vào da thịt, di chứng tàn nhẫn của cú triple spin dưới tác động của cơn sốt cao vẫn đang âm ỉ đốt cháy lồng ngực cô. Thế nhưng, gương mặt cô dưới lớp kính gọng kim loại mỏng vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gió. Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc (Poker Face) giúp cô khóa chặt mọi biểu cảm đau đớn, không để lộ bất kỳ một kẽ hở nào trước mười hai chiếc camera ẩn đang rình rập trên trần nhà.
Cách cô chưa đầy hai mét, Hoàng Yến Nhi khẽ dừng động tác nhảy giữa chừng, đôi mắt to tròn co rút lại đầy kinh ngạc. Cô ta quay đầu, liếc nhìn Lê Thu Trang đang đứng ở góc phòng với ánh mắt nghi ngờ và đề phòng tột độ. Chiếc dũa móng tay kim loại sắc nhọn vừa bị Yến Nhi đá bay vào góc tường vẫn nằm im lìm ở đó, như một bằng chứng câm lặng cho mưu đồ hãm hại vật lý không thành của Trang.
Trang đứng ở góc phòng, gương mặt thanh tú bỗng chốc cứng đờ, đôi mắt ngập nước thường ngày giờ đây nhuốm một màu sắc khí u tối, lạnh lẽo. Cô ta cắn chặt môi đến mức bật máu, nhận ra liên minh giữa mình và Yến Nhi đã xuất hiện một vết rạn nứt không thể hàn gắn. Sự nghi ngờ đã được gieo xuống, và trong một đấu trường sinh tử như thế này, nghi ngờ chính là liều thuốc độc phát tác nhanh nhất.
Chi khẽ lướt qua hai người bọn họ, bước đi một cách thăng bằng dù mỗi bước chân đều như dẫm trên bàn chông. Cô nhặt chiếc áo khoác đồng phục Hạng D màu vàng nhạt rộng thùng thình lên, khoác lên bả vai gầy guộc rồi bước ra khỏi phòng tập mà không để lại một lời nào. Cô cần phải quay về phòng ký túc xá trước khi cơ đùi trái hoàn toàn đình công.
***
Đêm Quận 9 lạnh lẽo và đầy sương muối. Khu nội trú thực tập sinh chìm vào sự im lặng tịch mịch sau mười tám tiếng tập luyện điên cuồng. Trong căn phòng 104, năm cô gái khác đã chìm vào giấc ngủ mê mệt do kiệt sức. Chỉ có Chi vẫn nằm im lặng trên chiếc giường tầng sát góc tường.
Cơn đau từ đùi trái thấu xương tủy khiến cô không thể nào chợp mắt. Chi khẽ kéo chăn bông trùm kín đầu, tận dụng góc chết mười lăm độ của camera ẩn ngụy trang dưới đầu báo khói để lén rút lọ vitamin tổng hợp giấu dưới gối. Cô lấy ra một viên Thuốc an thần đặc trị màu xanh xám, nuốt khan mà không cần nước. Vị đắng chát của thuốc hòa cùng vị máu tanh nồng từ cuống họng khản đặc tạo nên một cảm giác ghê tởm, nhưng nó giúp hệ thần kinh đang căng như dây đàn của cô dịu xuống.
Khoảng một giờ sáng, khi cơn sốt bắt đầu hạ bớt, Chi ngồi dậy. Cô cần phải đi tắm. Thể xác bết dính mồ hôi và bụi bẩn của phòng tập khiến cơn sốt càng thêm khó chịu. Cô khẽ xỏ chân vào đôi giày thể thao bên trái, ngón chân chạm nhẹ vào lớp lót được khoét rỗng một phần đế—nơi chiếc điện thoại Nokia cổ vẫn đang nằm im lìm, tắt nguồn bảo mật hoàn hảo. Chi ôm chiếc hộp trang điểm cá nhân, bước ra khỏi phòng một cách nhẹ nhàng như một bóng ma.
Nhà tắm chung của ký túc xá nữ nằm ở cuối hành lang lộng gió. Không gian rộng lớn được lát gạch men trắng toát, lạnh lẽo dưới ánh đèn neon vàng vọt, mờ ảo. Tiếng nước nhỏ giọt từ vòi sen hỏng róc rách vang lên đều đặn, tạo nên một bầu không khí rợn người. Theo quy chuẩn y tế và đạo đức tối thiểu của đài truyền hình, khu vực nhà tắm và vệ sinh chung là nơi duy nhất không được phép lắp đặt hệ thống camera giám sát của chương trình.
Chi bước đến bồn rửa mặt, vặn vòi nước lạnh dội thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của mình để tìm kiếm sự tỉnh táo. Cô ngước đầu lên, nhìn vào tấm gương lớn tráng bạc đối diện.
Bỗng nhiên, một tiếng rè rè tần số cao, cực kỳ mảnh và sắc, lọt vào màng nhĩ nhạy bén của cô.
Tiếng rè rất nhỏ, bị tiếng nước nhỏ giọt che khuất gần như hoàn toàn. Nếu là một thực tập sinh bình thường đang kiệt sức, họ sẽ lờ nó đi như một tiếng vo ve của côn trùng. Nhưng Chi là ai? Cô là một cựu biên kịch từng dành hàng ngàn giờ trong phòng hậu kỳ, đôi tai cô đã được rèn luyện để phát hiện ra những tạp âm nhỏ nhất trên băng ghi âm thô. Hơn thế nữa, cô đã được Vũ Hoàng Nam dạy cách nhận biết tần số của các thiết bị phá sóng và truyền phát tín hiệu vô tuyến.
Chi khẽ nghiêng đầu, tập trung thính giác cực hạn. Kỹ năng Định vị Tần số Âm thanh Nhiễu được kích hoạt. Cô di chuyển tai dọc theo mép tấm gương lớn. Tiếng rè rè tần số cao phát ra mạnh nhất ở góc dưới bên phải của tấm gương, ngay sát vách kính ngăn cách giữa khu vực bồn rửa mặt và phòng tắm vòi sen.
Trái tim Chi đập nhanh hơn một nhịp, nhưng gương mặt cô vẫn không hề biến đổi. Cô lùi lại một bước, áp dụng Phương pháp Sử dụng Góc khuất Camera ẩn để lén quan sát khe hở rộng khoảng hai xăng-ti-mét giữa tấm gương và bức tường bê tông.
Ánh sáng mờ ảo của đèn neon hắt vào khe hở, phản chiếu một tia sáng kim loại cực nhỏ.
Sau lớp kính tráng bạc đã bị cạo sạch một vòng tròn nhỏ chỉ bằng đầu tăm, một thấu kính pinhole siêu nhỏ, đen ngòm như con mắt của một con quỷ, đang lặng lẽ hướng thẳng về phía khu vực vòi sen tắm và thay đồ của các cô gái.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Chi, biến thành một cơn phẫn nộ đạo đức tột cùng.
Chiếc camera thứ 101.
Đây không phải là camera phục vụ cho việc dựng drama của chương trình. Trần Lập dù có vô lương tâm đến đâu cũng không dám công khai lắp camera trong nhà tắm nữ để phát sóng. Đây là một chiếc camera ẩn bất hợp pháp, được lắp đặt lén lút nhằm mục đích đồi bại: thu thập những hình ảnh nhạy cảm, riêng tư nhất của các thực tập sinh để làm công cụ khống chế, tống tiền hoặc phục vụ cho các bữa tiệc ngoại giao đen tối của giới tài phiệt đứng sau Phượng Hoàng Media.
Ký ức về Lâm Uyển Nhi ập về như một cơn bão. Uyển Nhi từng khóc lóc nói với cô rằng cô ấy cảm thấy mình luôn bị theo dõi ngay cả khi đi tắm, nhưng khi đó Chi chỉ nghĩ bạn mình bị hoang tưởng do áp lực mạng quá lớn. Hóa ra... hóa ra tất cả đều là sự thật. Những kẻ đốn mạt này đã tước đoạt đến chút nhân phẩm cuối cùng của những cô gái trẻ tội nghiệp.
Chi siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rớm máu. Cô muốn dùng chiếc hộp trang điểm đập tan nát tấm gương này ngay lập tức. Nhưng lý trí cực hạn của một biên kịch đã kéo cô lại.
*Không được động vào nó. Nếu mình rút dây nguồn hoặc phá hủy nó lúc này, cảm biến sụt áp của thiết bị ghi hình không dây sẽ lập tức gửi cảnh báo về phòng điều khiển của Tiến. Chúng sẽ biết chiếc camera đã bị lộ và sẽ nhanh chóng tiêu hủy chứng cứ trước khi mình kịp ghi lại.*
Cô cần bằng chứng vật lý. Một bằng chứng không thể chối cãi trước pháp luật.
Chi lùi lại bước ra khỏi nhà tắm, di chuyển nhanh chóng dọc theo hành lang tối tăm của khu nội trú. Cô né tránh mọi góc quét của mười hai camera ẩn hành lang bằng sơ đồ điểm mù của Vinh, tiến thẳng về phía lối cửa sau dẫn ra khu vực kỹ thuật ánh sáng.
Tại chốt bảo vệ cổng sau, chú bảo vệ Phan Thanh Bình đang ngồi gật gù bên tách trà đặc. Thấy bóng Chi bước đến, chú Bình khẽ giật mình, đặt chén trà xuống. Chú biết cô gái này. Cô thường xuyên lén gửi đồ ăn khuya cho chú và là người duy nhất đối xử tử tế với những người lao động nghèo ở đây.
"Cháu Chi? Sao muộn thế này chưa ngủ?" Chú Bình thì thầm, mắt láo liên nhìn quanh đề phòng đội tuần tra của Tiến.
Chi không trả lời trực tiếp. Cô khẽ nghiêng người, che khuất tầm nhìn của camera an ninh hành lang đối diện, rồi lén nhét một mảnh giấy nhỏ xếp gọn vào lòng bàn tay chú Bình. Trên giấy chỉ ghi vỏn vẹn một dòng chữ bằng bút chì: *"Nhà tắm chung phòng 104. Camera ẩn bất hợp pháp. Nhờ anh Đạt kiểm tra sơ đồ kỹ thuật gấp."*
"Chú Bình, nhờ chú chuyển cái này cho anh Đạt ở tổ ánh sáng ngay trong ca trực đêm nay giúp cháu. Cháu đang gặp rắc rối lớn," Chi thì thầm bằng khẩu hình miệng không phát ra âm thanh.
Chú Bình nhìn vào mắt Chi, nhận ra sự khẩn thiết và nghiêm trọng trong ánh mắt lạnh lùng của cô. Chú khẽ gật đầu, nhanh chóng nhét mảnh giấy vào túi quần bảo hộ: "Được rồi, chú biết rồi. Cháu mau quay lại phòng đi, Tiến đang dẫn đội đi tuần tra vòng ngoài đấy."
Chi khẽ cúi đầu chào rồi nhanh chóng rút lui vào bóng tối.
Mười lăm phút sau, khi Chi đang đứng chờ đợi trong căng thẳng sau cánh cửa phòng tắm chung, một tiếng gõ nhẹ ba nhịp vào vách kính ngăn cách vang lên. Đó là tín hiệu của Đạt.
Chi khẽ mở hé cửa. Đạt đứng đó trong bộ đồ bảo hộ lao động sẫm màu, gương mặt trầm lặng của người đàn ông trung niên hiện rõ vẻ lo âu. Anh lén đưa qua khe cửa một mảnh giấy sơ đồ kỹ thuật được gấp nhỏ, giọng nói cực thấp dội vào tai Chi:
"Chi... sơ đồ kỹ thuật gốc của toàn bộ 100 camera trong trường quay không hề có chiếc nào ở vị trí này. Đây là thiết bị lắp lén sử dụng băng thông tần số riêng 104.7 MHz của đài phát dự phòng. Nó được nối trực tiếp vào nguồn điện của bảng đèn quảng cáo phía ngoài vách tường. Em tuyệt đối không được tự ý tháo dỡ, hệ thống có cảm biến sụt áp, gỡ ra là phòng điều khiển của Tiến sẽ báo động ngay."
"Em hiểu rồi, anh Đạt. Cảm ơn anh," Chi thì thầm, nhận lấy mảnh giấy sơ đồ.
"Em định làm gì? Nếu chuyện này lộ ra, chúng sẽ giết em mất," Đạt lo lắng hỏi.
"Em sẽ bắt chúng phải tự treo cổ bằng chính chiếc camera này," Chi đáp, ánh mắt cô bừng lên một tia sáng quyết tuyệt, lạnh lẽo đến mức khiến Đạt phải rùng mình.
Sau khi Đạt rút lui, Chi quay trở lại phòng y tế biệt lập để lấy chiếc hộp trang điểm cá nhân của mình. Thực chất, dưới đáy hộp trang điểm được thiết kế ngăn bí mật, cô đang cất giữ chiếc máy quay GoPro siêu nhỏ giấu trong con gấu bông đồ chơi mà Khang đã gửi tặng cô dịp tuần trước. Cô đã lén tháo thiết bị ra khỏi mắt con gấu bông và giấu vào đây để chờ thời cơ sử dụng.
Chi bước vào phòng tắm chung một lần nữa, chốt chặt cửa gỗ bên ngoài. Cô bật chiếc máy quay GoPro góc rộng lên, điều chỉnh tiêu cự cận cảnh.
Bằng những động tác cực kỳ cẩn trọng, Chi dùng Phương pháp Sử dụng Góc khuất Camera ẩn để đưa chiếc GoPro lách vào khe hở hai xăng-ti-mét phía sau tấm gương lớn. Cô ghi hình lại toàn bộ cấu trúc dây nối màu đen được đấu nối thô sơ vào nguồn điện bảng đèn quảng cáo, chụp rõ nét nhãn hiệu và số sê-ri của thấu kính pinhole siêu nhỏ đang nhấp nháy một chấm đỏ hồng ngoại vô hình với mắt thường nhưng hiện rõ trên màn hình GoPro.
Cô di chuyển máy quay để ghi lại toàn bộ không gian phòng tắm đối diện từ góc nhìn của chiếc camera ẩn, chứng minh rõ ràng rằng thiết bị này đang quay lén khu vực nhạy cảm nhất của các thí sinh nữ.
*Bằng chứng này đã đủ để đưa Ngô Thế Xương và Trần Lập vào tù vì tội xâm phạm đời tư và lạm dụng tình dục nghiêm trọng.*
Chi tắt máy quay, tháo chiếc thẻ nhớ MicroSD nhỏ xíu ra khỏi GoPro. Cô khẽ tháo lót chiếc giày thể thao bên trái của mình, nhét chiếc thẻ nhớ vào khe khoét rỗng cùng với chiếc điện thoại Nokia cổ, rồi mang giày lại cẩn thận. Chiếc GoPro trống rỗng được cô giấu ngược trở lại vào đáy hộp trang điểm.
Chi thở hắt ra một hơi dài, cơn sốt dường như đã bị sự căng thẳng thần kinh đè bẹp. Cô ôm hộp trang điểm bước ra khỏi nhà tắm, đi dọc hành lang tối tăm để trở về phòng 104.
Thế nhưng, ngay khi bước chân cô vừa chạm đến bục cửa phòng ký túc xá, một âm thanh rầm rập dữ dội vang lên từ phía đầu hành lang.
Tiếng giày bốt da nện xuống nền gạch hành lang dồn dập, phá tan sự tĩnh lặng của đêm muộn.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ của phòng 104 bị đạp tung ra một cách bạo lực, đập mạnh vào vách tường tạo nên một tiếng động kinh hoàng. Năm cô gái đang ngủ say trên giường tầng giật bắn mình, hét lên kinh hãi và bật dậy trong sự hoảng loạn.
Ánh đèn neon hành lang chói lòa ập vào phòng, kéo theo những bóng đen vạm vỡ, hung hãn bước vào.
Dẫn đầu là Hoàng Văn Tiến, Trưởng nhóm bảo an của chương trình. Gương mặt chữ điền hằn học của gã với vết sẹo dài dọc má phải co rúm lại đầy dữ tợn dưới ánh đèn. Tay gã cầm chiếc dùi cui điện công suất lớn đang lách tách phát ra những tia lửa điện màu xanh lam ghê rợn.
"Tất cả thực tập sinh đứng dậy! Bước ra hành lang xếp hàng ngay lập tức!" Tiếng gào thét hung bạo của Tiến dội vào phòng như sấm sét. "Chúng tôi nhận được báo cáo có thiết bị liên lạc cấm đang hoạt động trong khu vực này. Tiến hành lục soát ký túc xá đột xuất ngay trong đêm!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!