Vũ Điệu Điểm Mù
Ánh nắng ban mai của ngày thứ sáu lách qua những khe hở hẹp của tấm rèm cửa chớp, rọi những vệt sáng vàng vọt, sắc cạnh lên nền gạch lạnh lẽo của phòng ký túc xá 104. Tiếng loa phát thanh của đài truyền hình Phượng Hoàng vang lên đúng sáu giờ sáng, âm thanh chói tai dội vào màng nhĩ của Hà Phương Chi như một gáo nước lạnh, cắt đứt cơn mơ chập chờn đầy mộng mị.
Chi ngồi dậy một cách chậm rãi. Đại não cô ong lên từng cơn dữ dội, di chứng của trận sốt cao đêm qua và tác dụng phụ của những viên Thuốc an thần đặc trị vẫn còn để lại vị đắng chát, khô khốc nơi cuống họng. Cô khẽ đưa ngón tay chạm vào cổ tay trái. Vết bầm rớm máu dưới chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi đã khô lại, đóng thành một vệt vảy mỏng màu nâu sẫm. Cảm giác đau rát nhẹ khi kim loại cọ sát vào da thịt kéo cô về với thực tại tàn khốc. Cô không được phép ngã xuống. Ít nhất là trước khi kéo sụp cả đế chế Phượng Hoàng Media này.
"Toàn bộ thực tập sinh tập trung tại Sảnh chính sau ba mươi phút. Vòng lập đội và công bố thử thách cho Đêm công diễn 2 chính thức bắt đầu."
Giọng nói công nghiệp của phát thanh viên lặp đi lặp lại ba lần rồi tắt lịm. Trong phòng, các cô gái khác bắt đầu uể oải bước xuống giường, tiếng thở dài, tiếng xột xoạt của vải vóc vang lên đầy mệt mỏi. Chỉ có Lê Thu Trang—'nữ hoàng trà xanh' của phòng—là đã chỉnh tề trong bộ trang phục màu pastel ngọt ngào, đôi mắt ướt át ngập nước đang lén lút nhìn Chi qua tấm gương trang điểm. Ánh mắt ấy không còn là sự giả tạo thường ngày, mà đã nhuốm màu sắc khí u tối, lạnh lẽo của sự thù hận vật lý cực đoan.
Chi phớt lờ ánh nhìn đó. Cô cúi xuống, xỏ chân vào đôi giày thể thao bên trái, ngón chân khẽ chạm vào lớp lót được khoét rỗng một phần đế—nơi chiếc điện thoại Nokia cổ vẫn đang nằm im lìm, tắt nguồn bảo mật hoàn hảo. Cô đứng dậy, bước đi một cách thăng bằng, ép hệ thần kinh đang căng thẳng của mình đi vào Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc (Poker Face) tuyệt đối trước khi bước ra khỏi cửa.
***
Sảnh chính của trường quay khép kín Quận 9 rực rỡ dưới ánh đèn led công suất lớn, nhưng bầu không khí lại ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Trên màn hình LED khổng lồ, danh sách các nhóm đấu cho Đêm công diễn 2 hiện ra.
"Chủ đề Đêm công diễn 2: Hiphop-Contemporary Fusion. Đánh giá năng lực vũ đạo nhóm."
Khi cái tên Hà Phương Chi được xếp chung nhóm với Hoàng Yến Nhi—nhảy chính thực lực của đội đối thủ—một tiếng xôn xao nhỏ rộ lên khắp khán phòng. Yến Nhi đứng ở khu vực Hạng A, mái tóc tém cá tính và phong thái bộc trực của một cựu thành viên nhóm nhảy đường phố khiến cô ta nổi bật giữa một rừng những cô gái điệu đà. Nhưng ngay bên cạnh Yến Nhi, Lê Thu Trang đang khẽ nghiêng đầu, ghé sát tai Nhi thì thầm điều gì đó.
Chi không cần nghe cũng biết Trang đang nói gì. Bằng kỹ năng phân tích tâm lý, cô đọc vị được khẩu hình của Trang qua tấm gương phản chiếu phía xa: "Chị Nhi, con nhỏ Chi đó lén dùng kịch bản ngược để cướp screentime của đội mình ở tập 1... Chị phải cẩn thận, nó mưu mô lắm."
Yến Nhi nheo mắt, ánh mắt thẳng thắn nhưng dễ bị kích động của cô ta phóng thẳng về phía Chi, đầy sự khiêu khích và thù địch.
Trần Lập, đứng trong bóng tối của phòng điều khiển kỹ thuật (Control Room), khẽ cười lạnh qua bộ đàm chỉ đạo tổ quay phim: "Tập trung toàn bộ camera ẩn vào Phòng tập số 3. Hôm nay tao muốn thấy một cuộc cãi vã bạo lực trực diện giữa hai đứa nó. Đưa góc máy cận vào mặt Hà Phương Chi, chờ đợi khoảnh khắc nó mất kiểm soát."
***
Phòng tập số 3.
Không gian rộng lớn được bao phủ bởi những tấm gương sát trần và sàn gỗ sáng bóng. Chi bước vào phòng tập với chiếc áo đồng phục rộng thùng thình. Bằng năng lực đặc thù Đọc vị Sơ đồ Camera Ẩn, cô quét nhanh qua các góc phòng. Mười hai chiếc camera ẩn ngụy trang dưới dạng mắt cảm biến hồng ngoại và khe hở máy lạnh đã được bật sẵn, những thấu kính lạnh lẽo đang rình rập chờ đợi con mồi sơ hở.
"Biên kịch cũ thì sao chứ? Ở đây chỉ nói chuyện bằng thực lực vũ đạo thôi!"
Hoàng Yến Nhi bước đến trước mặt Chi, dằn mạnh đôi giày nhảy sờn mũi xuống sàn gỗ, tạo ra một tiếng "chát" khô khốc vang vọng. Cô ta khoanh tay trước ngực, ánh mắt nóng nảy quét qua cơ thể gầy gò, nhợt nhạt của Chi vì cơn sốt chưa lui. "Nghe nói cô giỏi tính toán góc máy lắm? Nhưng trên sân khấu nhảy nhóm, chỉ một động tác lệch nhịp của cô cũng sẽ kéo cả đội xuống bùn. Đừng làm vướng chân tôi."
Chi đứng im lặng đúng ba giây, nhìn thẳng vào mắt Yến Nhi với sự tĩnh lặng đáng sợ. Cô không hề biểu lộ một chút giận dữ hay hoảng hốt nào trước camera ẩn. Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc (Poker Face) giúp cô kiểm soát hoàn hảo từng cơ mặt.
"Bắt đầu tập đi," Chi đáp ngắn gọn, giọng khàn đặc nhưng đều đều.
Buổi tập bắt đầu dưới nhịp nhạc hiphop dồn dập, nặng nề. Yến Nhi di chuyển như một con báo hoang, những động tác popping và contemporary fusion của cô ta sắc bén, mạnh mẽ đến nghẹt thở. Chi bám theo phía sau, cố gắng duy trì Kỹ thuật Tạo Nhịp điệu Biểu diễn Đồng bộ để giữ cho mọi chuyển động của mình khớp chính xác đến từng mili giây với nhịp trống.
Thế nhưng, thể chất suy kiệt của cơn sốt cao bắt đầu phản bội cô. Khớp gối Chi nhói lên, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dọc sống lưng. Nhìn thấy sơ hở đó, Hoàng Yến Nhi cố tình thực hiện một cú chuyển đội hình chéo góc với tốc độ cực nhanh.
*Bộp!*
Bờ vai săn chắc của Yến Nhi va chạm vật lý cực mạnh vào ngực Chi. Cú tông cố ý khiến Chi mất đà, loạng choạng lùi lại ba bước. Sàn gỗ trơn trượt đe dọa sẽ quật ngã cô gái đang sốt cao xuống đất.
Trong phòng điều khiển, Trần Lập rướn người lên, mắt dán chặt vào màn hình giám sát: "Đúng rồi! Ngã đi! Nổi giận đi con điếm kia! Phản kháng lại cho tao!"
Nhưng Chi không ngã.
Bằng một phản xạ lý trí cực hạn, cô dồn toàn bộ trọng tâm vào gót chân phải, bấu chặt ngón chân xuống sàn để giữ vững thăng bằng. Gương mặt cô dưới lớp kính gọng kim loại mỏng vẫn lạnh lùng, không một gợn sóng cảm xúc. Cô đứng thẳng dậy, khẽ vuốt lại nếp áo đồng phục màu vàng nhạt của Hạng D, nhìn Yến Nhi bằng ánh mắt xa xăm, vô hồn.
"Cô giữ thăng bằng tốt đấy," Yến Nhi hừ lạnh, trong mắt thoáng qua một sự ngạc nhiên xen lẫn tức giận vì không kích động được đối thủ. Cô ta chỉ tay vào khoảng trống giữa phòng tập: "Nếu giỏi thế thì nhảy đoạn solo này đi. Xoay ba vòng liên tục trên mũi chân (triple spin) kết hợp đổ người contemporary. Nếu cô làm được, tôi sẽ ngậm miệng lại. Nếu không, cút ra hàng sau làm nền cho tôi!"
Đây là một thử thách thể chất tàn nhẫn đối với một người đang bị sốt và căng cơ như Chi. Xoay ba vòng liên tục đòi hỏi sự thăng bằng tuyệt đối của đại não, thứ đang bị tàn phá bởi Thuốc an thần đặc trị.
Lê Thu Trang đứng ở góc phòng, khẽ mỉm cười đắc ý. Mụ ta lén bước lại gần kệ nước, giả vờ uống nước rồi vô tình đá nhẹ chiếc dũa móng tay kim loại sắc nhọn ra ngay vùng sàn gỗ nơi Chi chuẩn bị thực hiện cú xoay. Một trò chơi xấu ngầm tàn độc nhằm hủy hoại thể xác của Chi ngay trước camera.
Chi nhìn thấy chiếc dũa móng tay lấp loáng ánh bạc trên sàn. Cô cũng nhìn thấy thấu kính camera ẩn phía trên đang zoom sát vào chân mình. Cô biết, nếu cô né tránh chiếc dũa một cách lộ liễu, raccord hình ảnh của cú xoay sẽ bị hỏng, và tổ hậu kỳ sẽ cắt ghép thành cảnh cô lười biếng, không dám thực hiện thử thách.
Chi bước lên vị trí xuất phát. Đại não cô quay cuồng, cảnh vật xung quanh như nhòe đi.
*Mình phải tìm điểm neo.*
Chi lập tức kích hoạt Thủ thuật Điều hướng Ánh mắt (Gaze Anchoring). Cô không nhìn vào những tấm gương đang phản chiếu gương mặt vặn vẹo của Trang, cũng không nhìn vào Yến Nhi. Đôi mắt cô khóa chặt vào một điểm sáng đỏ duy nhất—chiếc đèn LED báo nguồn của hộp điện dự phòng gắn cố định trên vách tường phía đối diện. Chiếc đèn đỏ đó là mỏ neo duy nhất giữ cho trục cơ thể cô không bị lệch trong bóng tối quay cuồng của cơn sốt.
Chi lấy đà. Chân trái cô miết mạnh xuống sàn, cơ đùi trái co rút đau đớn như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào da thịt. Cú xoay đầu tiên bắt đầu.
Một vòng. Hai vòng.
Đến vòng thứ ba, cơ thể Chi đã chạm đến giới hạn chịu đựng. Đầu gối cô run rẩy dữ dội, chiếc dũa móng tay của Trang chỉ còn cách mũi giày cô chưa đầy năm mươi xăng-ti-mét.
Đúng lúc đó, một bóng đen lướt qua. Hoàng Yến Nhi, bằng bản năng của một dancer thực thụ ghét những trò bẩn thỉu, đã bất ngờ trượt chân tới, dùng mũi giày của mình đá bay chiếc dũa móng tay vào góc tường trước khi Chi xoay đến. Cú đá diễn ra nhanh như chớp, hoàn toàn nằm ngoài kịch bản phá hoại của Thu Trang.
Chi hoàn thành vòng xoay thứ ba một cách hoàn hảo, gót chân đáp xuống sàn gỗ với nhịp điệu đồng bộ tuyệt đối với tiếng nhạc kết thúc.
*Rắc!*
Một cơn đau nhói buốt tận xương tủy truyền từ đùi trái lên đại não. Chi biết cơ đùi của cô đã bị căng cơ nghiêm trọng (severe strain) do phải thực hiện động tác mạnh dưới áp lực sốt cao. Nhưng cô không hề nhíu mày. Cô đứng im lặng, ngực phập phồng nhẹ, đôi mắt vẫn khóa chặt vào điểm sáng đỏ trên tường.
Lê Thu Trang sững sờ, gương mặt thanh tú nghẹn lại vì tức giận khi thấy kế hoạch phá hoại bị chính Yến Nhi làm đổ bể.
"Cô... cô làm được thật à?" Yến Nhi nhìn Chi, sự kiêu ngạo trong mắt cô ta bị rạn nứt hoàn toàn trước thực lực biểu diễn đồng bộ của đối thủ. Nhưng cô ta vẫn cố chấp khoanh tay: "Được thôi, kỹ thuật của cô không tệ. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi tin cô."
Chi không trả lời bằng lời nói. Lúc này, tiếng nhạc hiphop lại vang lên cho lượt tập tiếp theo. Lợi dụng phân đoạn vũ đạo contemporary nơi hai người phải thực hiện động tác ngã người back-to-back dưới bóng râm của chiếc bàn đạo cụ lớn—điểm mù duy nhất của camera ẩn góc rộng—Chi áp sát người vào Yến Nhi.
Ngón tay Chi khẽ chạm vào cổ tay của Yến Nhi, gõ nhẹ theo nhịp mã Morse mà cô đã tập luyện hằng đêm hòng che mắt micro thu âm đeo người. Đồng thời, cô sử dụng Kỹ năng Diễn kịch câm trước ống kính, môi khẽ chuyển động nhanh chóng, không phát ra bất kỳ âm thanh nào nhưng khẩu hình vô cùng chuẩn xác:
"Trang lừa em. Bản thảo screentime là giả. Máy quay đang chờ em đánh chị để hủy hoại em."
Hoàng Yến Nhi sững sờ khi nhận ra khẩu hình miệng của Chi. Chiếc lắc tay bạc trên cổ tay Chi khẽ cọ vào tay cô ta, mang theo một cảm giác lạnh buốt tột cùng. Yến Nhi khẽ dừng động tác nhảy giữa chừng, đôi mắt to tròn co rút lại đầy kinh ngạc. Cô ta quay đầu, liếc nhìn Lê Thu Trang đang đứng ở góc phòng với ánh mắt nghi ngờ và đề phòng tột độ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!