Những Vết Rạn Sau Màn Hình
Tiếng giày da nện xuống thềm bê tông lạnh ngắt vang lên đều đặn, dội vào khoảng không gian tối tăm của cầu thang thoát hiểm những nhịp điệu rợn người. Ánh đèn pin quét một đường xéo sắc lẹm qua vách tường xi măng loang lổ, kéo theo tiếng rè rè rè đầy tạp âm từ chiếc bộ đàm của Hoàng Văn Tiến. Thần chết truyền thông đang đến gần, và Hà Phương Chi biết mình chỉ có chưa đầy mười giây để biến mất.
Cơn sốt cao từ đêm qua vẫn đang thiêu đốt đại não cô, khiến mỗi nhịp thở ra đều nóng hổi và bỏng rát. Tin nhắn của nhà báo Phan Vũ về việc em gái Vy bị bạo lực học đường rách trán, cùng cuộc gọi khẩn cấp của Bác sĩ Quốc Anh báo tin mẹ cô đang nhồi máu cơ tim cấp trong phòng cấp cứu, giống như hai gọng kìm tàn nhẫn bóp nghẹt lấy chút lý trí cuối cùng của cô. Trong bóng tối, khớp ngón tay của Chi bầm tím, rớm máu do cô tự cắn chặt để ngăn tiếng khóc nấc. Chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi trên cổ tay trái găm sâu vào da thịt, tạo thành một vết hằn rớm máu sâu hoắm, buốt nhói đến tận xương tủy.
Chi nhìn xuống bậc thềm. Chiếc điện thoại Nokia cổ—phương tiện liên lạc sinh mệnh duy nhất của cô với thế giới bên ngoài—đang nằm im lìm trên nền đất lạnh, màn hình vẫn còn le lói chút ánh sáng xanh nhạt.
Tiếng bước chân của Tiến đã chạm đến chiếu nghỉ phía trên.
Không thể chần chừ. Chi nghiến răng, phớt lờ cơn đau nhói ở khớp gối, cô rướn người bò tới, chộp lấy chiếc điện thoại phím bấm lỗi thời. Bằng một động tác nhanh gọn và chuẩn xác đã được tập luyện hàng trăm lần trong bóng tối, cô tháo lót chiếc giày thể thao bên trái vốn đã được khoét rỗng một phần đế, nhét chiếc điện thoại vào trong rồi mang giày lại.
Cùng lúc đó, cô rút từ túi áo đồng phục Hạng D màu vàng nhạt một lọ vitamin tổng hợp. Thực chất, bên trong chỉ chứa những viên Thuốc an thần đặc trị màu xanh xám. Cô không cần nước, dứt khoát bỏ một viên vào miệng và nuốt khan. Vị đắng chát, tê dại của hóa chất nhanh chóng lan tỏa nơi đầu lưỡi, xộc thẳng lên hệ thần kinh đang điên cuồng gào thét.
Một luồng hơi lạnh cưỡng bách chạy dọc sống lưng Chi. Nhịp tim đang đập điên cuồng ở mức 140 nhịp/phút dần dần bị kéo ghì xuống một cách thô bạo. Sự hoảng loạn, nỗi đau xót cho mẹ và em gái bị một bức tường băng giá ngăn cách. Đó là lúc Sức đề kháng Bạo lực mạng (Cyber Shield) trong cô được kích hoạt hoàn hảo. Cô không quên nỗi đau, cô chỉ tạm thời đóng băng nó để nhường chỗ cho lý trí cực hạn.
"Ai ở đó?" Giọng nói cộc cằn, hung hãn của Hoàng Văn Tiến vang lên ngay đỉnh đầu cô. Ánh đèn pin cực mạnh rọi thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Chi.
Chi không né tránh. Cô đứng dậy một cách chậm rãi, hai tay đút vào túi áo khoác, gương mặt hoàn toàn đông cứng thành một chiếc mặt nạ thạch cao không cảm xúc—Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc (Poker Face) tuyệt đối. Đôi mắt sau lớp kính gọng kim loại mỏng của cô nhìn Tiến, lạnh lùng và xa xăm như nhìn một vật thể vô tri.
"Tôi bị sốt, ra đây hít thở không khí," Chi trả lời bằng giọng khàn đặc nhưng đều đều, không một chút run rẩy.
Tiến nheo mắt, tiến lại gần, dí sát chiếc đèn pin vào mặt cô để dò xét. Gã cố tình tìm kiếm một sự hoảng sợ, một giọt nước mắt hay một hành vi lén lút của kẻ vừa thực hiện cuộc gọi trái phép. Nhưng trước mắt gã chỉ là một cô gái trẻ với làn da nóng đỏ vì sốt cao, đôi mắt vô hồn và thái độ bất cần đời. Chiếc điện thoại Nokia cổ đã nằm im lìm dưới gót chân cô, hoàn toàn cách ly khỏi mọi máy quét tần số vô tuyến cầm tay đang dắt bên hông Tiến.
"Thí sinh không được lảng vảng ở khu vực thoát hiểm sau giờ giới nghiêm. Đi về phòng ký túc xá ngay!" Tiến gầm gừ, tắt đèn pin nhưng vẫn không rời mắt khỏi cô. "Đừng để tôi bắt gặp cô lần nữa, Hà Phương Chi. Đạo diễn Trần Lập đang không hài lòng với thái độ của cô đâu."
"Tôi biết," Chi đáp ngắn gọn, khẽ cúi đầu chào xã giao đầy trang trọng rồi lướt qua người Tiến bước vào hành lang. Cổ tay trái của cô khẽ co rút, vết bầm rớm máu dưới chiếc lắc tay bạc khẽ cọ vào lớp vải áo, nhắc nhở cô về một thực tại tàn khốc hằng đêm.
***
2 giờ sáng. Khu nội trú thực tập sinh chìm vào sự tĩnh lặng giả tạo dưới ánh đèn neon xanh lam mờ ảo. Những chiếc camera ẩn ngụy trang dưới dạng đầu báo khói và mắt cảm biến hồng ngoại trên trần nhà vẫn lặng lẽ xoay nhẹ, ghi lại từng hơi thở của các cô gái trẻ đang mơ về ánh hào quang.
Chi nằm trên chiếc giường tầng chật hẹp của phòng 104, mắt nhắm nghiền nhưng đại não hoạt động hết công suất. Tác dụng phụ của Thuốc an thần đặc trị bắt đầu tàn phá thể xác cô: đầu óc cô ong ong, các đầu ngón tay run rẩy nhẹ và một cơn khát khô khốc cào xé cổ họng. Nhưng cô không được phép ngủ. Cô cần phải biết tình hình bên ngoài.
Bằng năng lực Đọc vị Sơ đồ Camera Ẩn, Chi xác định khoảng mù mười lăm độ nằm ngay góc vách ngăn phòng tắm chung của ký túc xá nữ—nơi duy nhất không bị thấu kính hồng ngoại quét tới. Cô lén ngồi dậy, bước đi không tiếng động như một bóng ma, lách vào buồng vệ sinh cuối dãy và chốt chặt cửa gỗ.
Trong không gian chật hẹp nồng nặc mùi thuốc tẩy, Chi ngồi bệt xuống nền gạch lạnh, tháo chiếc giày bên trái và rút chiếc điện thoại Nokia cổ ra. Cô bật nguồn, màn hình sáng lên soi rõ gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của cựu biên kịch. Cô nhanh chóng soạn một tin nhắn mã hóa gửi đến số điện thoại của nhà báo Phan Vũ và lập trình viên Nguyễn Tuấn Kiệt.
Chỉ năm phút sau, chiếc điện thoại khẽ rung lên. Cuộc gọi từ một đầu số bảo mật được kết nối.
"Chi đấy à? Chú Vũ đây," Giọng Phan Vũ truyền đến qua chiếc tai nghe dây cũ kỹ, trầm đặc và đầy lo âu. "Chú đang ở cùng Tuấn Kiệt tại văn phòng Quận 5. Tình hình mẹ cháu đã tạm thời qua cơn nguy kịch nhờ bác sĩ Quốc Anh can thiệp kịp thời, nhưng mụ Thanh và đám anti-fan vẫn đang túc trực ngoài cổng bệnh viện. Vy hiện tại an toàn ở nhà chú Ba, nhưng con bé hoảng loạn lắm, không dám đến trường."
Lồng ngực Chi thắt lại, nhưng viên thuốc an thần trong máu nhanh chóng dập tắt cơn xúc động. Cô lạnh lùng hỏi: "Còn chiến dịch bôi nhọ của Nguyễn Quốc Trung? Quy mô thế nào rồi chú?"
"Để chú chuyển máy cho Tuấn Kiệt. Cậu ta vừa quét xong hệ thống," Phan Vũ nói.
Tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên dồn dập, rồi giọng nói lạnh lùng, lý trí của Nguyễn Tuấn Kiệt truyền đến: "Chị Chi, tôi vừa sử dụng phần mềm quét tự động để truy vết địa chỉ IP của tất cả các tài khoản đang dẫn đầu làn sóng chỉ trích chị trên Facebook và TikTok. Kết quả thật kinh khủng. Đây không phải là dư luận tự nhiên."
"Là Clone Army của Phượng Hoàng?" Chi khẽ nheo mắt.
"Chính xác," Tuấn Kiệt đáp, giọng đầy khinh bỉ. "Hơn 85% lượng bình luận tiêu cực, dọa giết và các bài viết bóc phốt thái độ của chị thực chất được vận hành bởi một mạng lưới Tài khoản Seeding / Nick ảo khổng lồ. Tổng cộng có khoảng 50.000 tài khoản bot hoạt động liên tục 24/7 thông qua một máy chủ ảo đặt tại nước ngoài để tránh bị quét danh tính. Tôi đã truy vết được mã nguồn điều khiển hệ thống này. Tất cả các lệnh seeding bẩn đều xuất phát từ một cổng quản lý nội bộ của Phòng PR bẩn Phượng Hoàng Media, do Nguyễn Quốc Trung trực tiếp chỉ đạo."
Chi khẽ mím môi, ngón tay cô miết mạnh vào vết hằn rớm máu trên cổ tay trái. "Trung đã dùng thuật toán gì để đẩy tương tác nhanh thế?"
"Hắn dùng một thuật toán điều hướng luồng ý kiến tự động," Kiệt phân tích, ba màn hình máy tính trước mặt anh đang chạy những dòng code phân tích lưu lượng màu xanh lá liên tục. "Chỉ cần một tài khoản thật của người dùng bày tỏ sự nghi ngờ, hệ thống bot của Trung sẽ lập tức spam hàng trăm bình luận cực đoan đè bẹp ý kiến đó, ép đám đông phải tin vào kịch bản 'ác nữ' của nhà đài. Bọn chúng đang muốn dập tắt hoàn toàn mọi cơ hội giải thích của chị trước khi Đêm công diễn 2 bắt đầu."
"Tôi hiểu," Chi thì thào, ánh mắt cô lóe lên một tia sáng sắc lạnh dưới ánh đèn neon mờ tối của phòng vệ sinh. "Chúng muốn biến tôi thành một kẻ tâm thần phản xã hội trong mắt công chúng để triệt hạ hoàn toàn uy tín pháp lý của tôi nếu tôi dám tố cáo cái chết của Uyển Nhi. Nhưng bọn chúng đã quá tự phụ vào hệ thống của mình rồi."
"Chị định làm gì? Tôi có thể cố gắng đánh sập trang blog hoặc hệ thống bot của chúng bằng một cuộc tấn công DDoS," Tuấn Kiệt đề xuất, ngón tay anh đã đặt sẵn trên phím Enter.
"Không được, Kiệt!" Chi dứt khoát ngăn cản. "Hacker mũ đen Nguyễn Tuấn Anh của đài truyền hình rất nhạy bén. Nếu cậu tấn công DDoS lúc này, hắn sẽ lập tức phát hiện ra địa chỉ IP của văn phòng chú Vũ và xóa sạch mọi dấu vết số của mạng lưới bot mạng. Chúng ta sẽ mất đi bằng chứng chứng minh đám đông đang bị thao túng. Hãy để yên cho bọn chúng diễn nốt vở kịch này."
"Nhưng chị Chi, bọn chúng vừa tung ra một đòn chí mạng mới," giọng Phan Vũ vang lên đầy phẫn nộ khi ông lấy lại điện thoại từ tay Kiệt. "Blogger Bùi Thị Tuyết vừa cho đăng tải một bài viết phân tích tâm lý giả khoa học lên trang blog triệu view của mụ ta. Bài viết có tiêu đề: 'Hồ sơ tâm lý Hà Phương Chi: Chân dung một kẻ rối loạn nhân cách phản xã hội'. Mụ ta phân tích từng cái chớp mắt, từng cử chỉ im lặng của cháu trong phòng Confession Room và dán nhãn cháu là kẻ có xu hướng bạo lực, vô cảm trước nỗi đau của đồng đội. Bài viết đang được mạng lưới bot của Trung seeding chóng mặt, thu hút hàng triệu lượt đọc chỉ sau một giờ."
Nỗi nhục nhã và sự bất công đè nặng lên vai Chi, nhưng Sức đề kháng Bạo lực mạng (Cyber Shield) đã giúp cô đứng vững. Cô biết Bùi Thị Tuyết—người đàn bà đạo đức giả chuyên nhận tiền của Phượng Hoàng Media để viết bài tiêu diệt đối thủ truyền thông dưới danh nghĩa khách quan.
"Mụ Tuyết viết bài dán nhãn tôi bị điên..." Chi khẽ cười lạnh, tiếng cười khản đặc vang lên giữa không gian nồng nặc mùi thuốc tẩy. "Trịnh Mỹ Hạnh và Trần Lập nghĩ rằng chỉ cần dán nhãn tôi bị tâm thần, thì mọi lời nói của tôi về cái chết của Uyển Nhi hằng đêm sẽ chỉ là lời mê sảng của một kẻ hoang tưởng. Một bước đi kinh điển của truyền thông bẩn."
"Chúng ta không thể để mụ ta bôi nhọ cháu như vậy được!" Phan Vũ nghiến răng. "Chú sẽ viết một bài báo điều tra đối chứng..."
"Chưa phải lúc này, chú Vũ," Chi ngắt lời, sự tỉnh táo lý trí của cô khiến Phan Vũ cũng phải rùng mình. "Một bài báo điều tra đơn thuần không thể địch lại 50.000 bot mạng của Trung. Chúng ta cần một thứ vũ khí có thể bẻ gãy hoàn toàn uy tín của Bùi Thị Tuyết và Trịnh Mỹ Hạnh cùng một lúc. Chú Vũ, chú có đang theo dõi mụ Tuyết không?"
"Chú đang túc trực gần quán cafe Góc Tối đối diện trường quay," Phan Vũ đáp. "Trợ lý của Nguyễn Quốc Trung vừa rời khỏi đó sau khi gặp Tuyết."
"Hãy rà soát lại toàn bộ các giao dịch tài chính ngầm của Tuyết," Chi ra lệnh, giọng cô lạnh lùng như một đạo diễn đang dàn dựng phân cảnh cuối cùng. "Mỹ Hạnh là một kẻ thực dụng, bà ta sẽ không dùng tài khoản công ty để chuyển tiền đút lót cho Tuyết vì sợ thanh tra tài chính. Bà ta sẽ dùng tài khoản cá nhân hoặc các công ty vỏ bọc tầm trung."
Đột nhiên, từ đầu dây bên kia, tiếng gõ bàn phím của Tuấn Kiệt vang lên dồn dập, kèm theo một tiếng huýt sáo đầy kinh ngạc.
"Chị Chi! Chú Vũ! Tôi vừa phát hiện một lỗ hổng bảo mật cực lớn trong hệ thống quản lý bot mạng của Trung," Tuấn Kiệt reo lên, giọng đầy phấn khích. "Trung đã sơ hở khi đồng bộ hóa tài khoản quản trị của mình với một ứng dụng lưu trữ đám mây cá nhân. Tôi đã lén bẻ khóa được một phần phân vùng dữ liệu của ứng dụng này. Có một danh sách chuyển khoản ngân hàng mật được lưu trữ dưới dạng file ẩn!"
"Có tên của Bùi Thị Tuyết không?" Chi nín thở, bàn tay cô siết chặt lấy chiếc điện thoại Nokia cổ.
Phan Vũ giật lấy chiếc máy tính bảng từ tay Kiệt, mắt ông căng ra nhìn vào màn hình hiển thị các dòng giao dịch tài chính vừa được giải mã. Gương mặt nhà báo điều tra kỳ cựu biến đổi từ kinh ngạc sang phẫn nộ tột cùng, rồi dừng lại ở một sự đắc ý lạnh lùng.
"Tìm thấy rồi, Chi ơi!" Phan Vũ thì thầm, giọng ông run lên vì xúc động. "Mười lăm phút trước khi bài viết bôi nhọ cháu được đăng tải, có một giao dịch chuyển khoản trị giá hai trăm triệu đồng chuyển vào tài khoản cá nhân của Bùi Thị Tuyết. Ký hiệu giao dịch là 'Chi phí tư vấn dự án'. Và người chuyển... chính là Trịnh Mỹ Hạnh! Giao dịch được thực hiện trực tiếp từ tài khoản cá nhân của bà ta tại Ngân hàng Thương mại Á Châu!"
Một bằng chứng đút lót đắt giá! Một vết rạn chí mạng xuất hiện ngay trên bức tường lửa bảo mật kiên cố của tập đoàn truyền thông Phượng Hoàng Media.
Chi khẽ nhắm mắt, cảm nhận vị đắng của viên thuốc an thần đã tan hết trong cổ họng. Khủng hoảng nội tâm và sự dằn vặt về tình trạng của mẹ tạm thời được xoa dịu bởi một kế hoạch phản công hoàn hảo đang hình thành trong đầu cô.
"Chú Vũ, chụp ảnh lại toàn bộ màn hình giao dịch đó," Chi chỉ đạo, giọng cô đều đều nhưng chứa đựng một sức nặng khủng khiếp. "Hãy chuyển file ảnh cho Khang. Bảo Khang chuẩn bị sẵn các infographic đối chứng chỉ ra sự cắt ghép raccord của tập 1 và bằng chứng đút lót này. Chúng ta sẽ giữ im lặng hằng đêm, chịu đựng mọi sự sỉ nhục của đám đông. Cho đến Đêm công diễn 2... khi nhà đài tự tin nhất... chúng ta sẽ tung ra quân bài này để lật ngược hoàn toàn thế trận dư luận."
"Chú hiểu rồi. Cháu ở trong đó phải bảo trọng sức khỏe," Phan Vũ dặn dò đầy lo lắng trước khi ngắt kết nối bảo mật.
Chi tắt nguồn điện thoại, nhét lại vào lót giày thể thao bên trái rồi bước ra khỏi buồng vệ sinh. Khi cô bước ra hành lang, ánh trăng nhợt nhạt hắt qua khung cửa sổ kính chiếu lên gương mặt nhợt nhạt, lạnh lùng của cô.
Phượng Hoàng Media nghĩ rằng họ có thể dùng gông xiềng bạo lực mạng để khóa chặt cô hằng đêm. Nhưng họ không biết rằng, Hà Phương Chi đang dùng chính những nhát cắt tàn nhẫn của họ để biên tập lại một kịch bản ngược dòng đầy máu và nước mắt, chuẩn bị kéo sụp toàn bộ đế chế của những kẻ lừa dối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!