Nhạc nềnPowder_Snow

Cơn Bão Bạo Lực Mạng Độc Hại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong góc cầu thang thoát hiểm của trường quay Quận 9 như một chiếc lồng sắt vô hình hắt ra hơi lạnh căm căm, ôm trọn lấy bả vai gầy guộc đang run rẩy của Hà Phương Chi. Cơn sốt cao từ đêm qua vẫn chưa chịu lui, từng luồng nóng lạnh luân phiên cào xé da thịt cô, khiến cổ họng bỏng rát như có tàn tro sót lại. Nhưng tất cả những đau đớn thể xác ấy hoàn toàn tan biến trước ánh sáng xanh nhạt, đơn sắc phát ra từ màn hình chiếc điện thoại Nokia cổ mà cô đang siết chặt trong lòng bàn tay rướm máu.


Tin nhắn của nhà báo Phan Vũ hiện lên từng chữ như những nhát búa nện thẳng vào lồng ngực cô:


"Vy đang bị bạo lực học đường nghiêm trọng ở trường học. Bọn học sinh cuồng Triệu Vy Vy đang dồn con bé vào chân tường vì scandal thái độ của em. Con bé hoảng loạn lắm. Em phải cẩn thận."


Chi khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, cô vội vàng cắn chặt mu bàn tay phải để ngăn không cho tiếng khóc bật ra ngoài. Trong hòn đảo thông tin cô lập này, bất kỳ một tiếng động bất thường nào cũng có thể đánh động đến hệ thống camera giám sát và đội bảo an tuần tra của Hoàng Văn Tiến. Chiếc lắc tay bằng bạc của Lâm Uyển Nhi trên cổ tay trái găm chặt vào da thịt cô, buốt nhói. Chi lấy hết sức bình sinh, bấm phím gọi lại cho Phan Vũ bằng chiếc sim rác không đăng ký chính chủ. Tiếng tút dài vang lên khô khốc, kéo theo sự nghẹt thở tột cùng.


"Alo, Phương Chi đấy à?" Giọng Phan Vũ vang lên ở đầu dây bên kia, gấp gáp và lẫn trong tiếng còi xe ồn ào của đường phố Sài Gòn.


"Chú Vũ... em gái cháu... Vy làm sao rồi chú?" Chi thì thào, giọng cô khản đặc, run rẩy đến mức suýt không thành tiếng.


"Cháu bình tĩnh nghe chú nói," Phan Vũ hít một hơi thật sâu để lấy lại sự trầm ổn của một nhà báo điều tra kỳ cựu. "Ngay sau khi tập 1 phát sóng tối qua, Trưởng phòng PR bẩn Nguyễn Quốc Trung đã cho kích hoạt toàn bộ hệ thống bot mạng của Phượng Hoàng Media. Hắn đã cho tung ra một video cắt ghép ác ý dài hai mươi giây, lấy phân cảnh cháu quay lưng bỏ đi khi Bảo Ngọc bị ngã ở ký túc xá. Bọn chúng giật tít cháu là 'con rắn độc thái độ', 'kẻ bắt nạt thần tượng ngây thơ'. Cơn bão bạo lực mạng bùng nổ khủng khiếp hơn chúng ta dự tính rất nhiều. Hội Anti-fan Hà Phương Chi đã tăng vọt lên hàng chục ngàn thành viên chỉ sau vài giờ."


Chi nhắm nghiền mắt, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt nhợt nhạt. Cô thừa hiểu kỹ nghệ của Trung. Hắn không cần sự thật, hắn chỉ cần tạo ra một mục tiêu đủ bẩn thỉu để đám đông trút giận, từ đó đẩy chỉ số nhiệt độ truyền thông của show lên đỉnh điểm. Nhưng lần này, mục tiêu của chúng không chỉ là cô.


"Bọn anti-fan cực đoan đã truy lùng ra thông tin cá nhân của Vy," Phan Vũ tiếp tục, giọng ông chùng xuống đầy xót xa. "Sáng nay, khi Vy vừa đến trường THPT, một nhóm học sinh cuồng Triệu Vy Vy đã bao vây con bé ngay tại lớp học. Bọn chúng bôi bẩn bàn ghế của Vy bằng mực đỏ, ném rác và đá nhỏ vào người con bé. Vy hoảng loạn chạy trốn ra cổng trường nhưng nhóm học sinh bắt nạt vẫn không buông tha. Bọn chúng vừa quay video bằng điện thoại vừa chửi rủa Vy là em gái của kẻ lừa đảo, kẻ rác rưởi."


Lồng ngực Chi thắt lại như có ai đang bóp nghẹt khí quản. Vy của cô chỉ mới mười sáu tuổi, một cô bé nhạy cảm và yếu ớt, làm sao có thể chịu đựng nổi sự tàn bạo tột cùng ấy từ chính những người bạn đồng trang lứa?


"May mắn là chú Ba xe ôm đã túc trực sẵn ở cổng trường theo lời dặn của chú," Phan Vũ nhanh chóng trấn an khi nghe tiếng thở dốc đầy đau đớn của Chi. "Chú Ba đã liều mình lao vào đám đông, dùng thân mình che chắn cho Vy. Chú ấy bị bọn học sinh xô đẩy, nhưng vẫn kịp bế Vy lên chiếc xe Wave cũ rồi rú ga phóng đi. Trong lúc hỗn loạn, Vy bị xô ngã và có một vết rách nhỏ rớm máu trên trán, tinh thần con bé hoàn toàn sụp đổ, hiện tại đang khóc ngất ở nhà chú Ba. Chú Ba đang đưa con bé lánh nạn tạm thời ở khu Bình Thạnh."


"Chấn thương ở trán... Vy của cháu..." Chi nghẹn ngào, những ngón tay cô bấu chặt vào vách tường xi măng lạnh lẽo của cầu thang thoát hiểm đến mức bật móng, máu rỉ ra nhuộm đỏ một góc tường. Sự bất lực tột cùng cắn xé tâm can cô. Cô đang bị giam lỏng trong trường quay khép kín Quận 9 này, không thể tự mình chạy về ôm lấy em gái, không thể đứng ra chắn những viên đá ném vào người con bé. Tất cả những gì cô có thể làm là nghe tin tức từ thế giới bên ngoài qua chiếc điện thoại phím bấm lỗi thời.


"Chú Vũ, còn mẹ cháu? Mẹ cháu ở bệnh viện có sao không chú?" Chi hốt hoảng hỏi, nỗi sợ hãi tột đỉnh dâng lên trong lòng.


Đầu dây bên kia im lặng một nhịp dài. Sự im lặng ấy đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào.


"Phương Chi... chú xin lỗi, chú đã không ngăn cản kịp," giọng Phan Vũ run rẩy, đầy bất lực. "Nguyễn Thị Thanh, mụ trưởng nhóm anti-fan cực đoan kia, đã dẫn đầu một đám đông hơn ba mươi người kéo đến tận Bệnh viện Ung bướu TP.HCM. Bọn chúng mang theo băng rôn in hình cháu bị gạch chéo đỏ, cầm loa cầm tay gào thét ngay trước sảnh khoa ung bướu. Bọn chúng đòi bệnh viện phải đuổi bà Nguyễn Thị Lan ra khỏi phòng bệnh vì cho rằng 'tiền chữa bệnh của mẹ con rắn độc là tiền bẩn thỉu', 'mẹ của kẻ lừa đảo không xứng đáng nhận sự nhân đạo ở đây'."


"Bọn chúng điên rồi! Mẹ cháu đang hóa trị! Bà ấy bị ung thư cổ tử cung giai đoạn 2, thể xác đã suy kiệt lắm rồi!" Chi không kiềm chế được nữa, cô rít lên qua kẽ răng, nước mắt hòa lẫn với máu trên bàn tay tạo thành một vệt đỏ thẫm ghê người.


"Dì Mai đã cố gắng đứng ra giải thích và cầu xin bọn chúng giải tán để tránh làm ảnh hưởng đến các bệnh nhân khác," Phan Vũ thở dài đầy cay đắng. "Nhưng đám đông anti-fan cuồng tín kia hoàn toàn mất trí. Bọn chúng không nghe, có kẻ còn ném một chai nước nhựa chứa đầy nước thẳng vào mặt dì Mai. Dì Mai bị rách môi, chảy máu và phải rút lui vào trong phòng bệnh dưới sự hộ tống của bảo vệ bệnh viện. Nhưng tiếng gào thét ngoài kia quá lớn, phòng bệnh của mẹ cháu lại nằm ngay tầng trệt..."


Chi cảm thấy đất trời xung quanh như sụp đổ hoàn toàn. Hình ảnh người mẹ tiều tụy, da bọc xương vì hóa trị, mái tóc rụng gần hết phải đội chiếc mũ len xám ấm áp, đang nằm run rẩy trên chiếc giường bệnh trắng toát giữa tiếng chửi rủa của hàng chục con người xa lạ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Đó là mẹ cô—người phụ nữ cả đời nhẫn nhịn, chưa từng làm hại một ai, giờ đây lại phải gánh chịu sự sỉ nhục tàn độc nhất chỉ vì kịch bản bẩn thỉu của Phượng Hoàng Media.


Đột ngột, một tiếng bíp dài vang lên cắt đứt cuộc gọi của Phan Vũ. Chiếc điện thoại Nokia cổ của Chi hiện lên một cuộc gọi chờ từ một số điện thoại lạ. Chi run rẩy nhấn nút nhận cuộc gọi.


"Phương Chi đấy phải không? Chú là Bác sĩ Trịnh Quốc Anh đây!" Giọng nói của bác sĩ điều trị trực tiếp cho mẹ cô vang lên, không còn sự điềm tĩnh thường ngày mà thay vào đó là một sự hoảng loạn tột độ. "Mẹ em... bà Lan... đột ngột lên cơn đau tim dữ dội! Nhịp tim đang sụt giảm nghiêm trọng, có dấu hiệu nhồi máu cơ tim cấp do áp lực tâm lý quá tải từ đám đông hỗn loạn ngoài phòng bệnh! Chúng tôi đang tiến hành ép tim ngoài lồng ngực và chuẩn bị đưa bà vào phòng hồi sức cấp cứu khẩn cấp! Tình thế cực kỳ nguy kịch, ngàn cân treo sợi tóc! Em... em có thể đến bệnh viện ngay lập tức được không?"


Chiếc điện thoại Nokia cổ tuột khỏi bàn tay run rẩy của Chi, rơi xuống bậc thềm xi măng phát ra một tiếng động khô khốc.


Chi quỳ sụp xuống góc cầu thang tối tăm, hai tay ôm lấy đầu, lồng ngực cô phập phồng dữ dội nhưng không thể phát ra bất kỳ một tiếng khóc nào. Cơn sốt cao cộng hưởng với sự chấn động tâm lý cực hạn khiến tầm nhìn của cô nhòe đi, đầu óc quay cuồng như bị hàng vạn mảnh sành cào xé. Mẹ cô đang hấp hối. Em gái cô đang hoảng loạn trốn chạy ngoài kia. Còn cô—Hà Phương Chi—kẻ tự xưng là một biên kịch sắc sảo có thể thao túng mọi kịch bản ngược, giờ đây lại đang bị nhốt trong chiếc lồng kính lộng lẫy này, bất lực nhìn gia đình mình bị nghiền nát dưới bánh xe của tư bản truyền thông.


Trong bóng tối, ánh mắt của Chi dần mất đi sự ấm áp cuối cùng, chỉ còn lại một màu đen tuyền, lạnh lẽo và điên cuồng đến đáng sợ. Ngọn lửa hận thù nhắm vào Tập đoàn Phượng Hoàng Media và Đạo diễn Trần Lập chính thức bùng cháy từ đống tro tàn của danh dự gia đình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!