Nhạc nềnPowder_Snow

Hậu Hào Quang Và Sợi Dây Oan Nghiệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng ký túc xá 104 chìm trong bóng tối tĩnh mịch của đêm muộn. Tiếng thở đều đặn của năm thực tập sinh khác vang lên giữa không gian ngột ngạt, nhưng Hà Phương Chi vẫn nằm im lìm trên chiếc giường tầng sắt lạnh ngắt. Cơn sốt cao từ chiều vẫn chưa hề lui, nó như một ngọn lửa ngầm âm ỉ thiêu đốt từ bên trong xương tủy cô. Cổ họng cô bỏng rát, đau đớn sau mỗi nhịp thở—di chứng nặng nề của màn belting mộc không micro đầy bạo liệt trên sân khấu trực tiếp vài giờ trước để tự cứu mình khỏi bẫy loại trừ.


Chi khẽ nghiêng người, đưa bàn tay trái lên trước mặt. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn đường hắt qua khe rèm cửa sổ, chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi hiện lên với những vệt sáng lạnh lẽo. Những mắt xích bạc găm sâu vào làn da nóng đỏ của cô như một lời nhắc nhở câm lặng về món nợ máu chưa trả. Chi khẽ dùng ngón cái miết mạnh vào mặt dây chuyền hình cỏ bốn lá. Bằng sự tỉ mỉ của một biên kịch quen quan sát các chi tiết nhỏ, cô tìm thấy một khe khóa ngầm cực nhỏ nằm ẩn dưới lớp vân bạc. Cô dùng móng tay ấn nhẹ. Một tiếng "tách" siêu nhỏ vang lên, mặt dây chuyền tách đôi, để lộ ra một chiếc thẻ nhớ Micro SD được bọc kín bằng một lớp băng keo cách điện mỏng.


Trái tim Chi đập dồn dập. Đây chính là di vật cuối cùng mà Lâm Hoài Nam—em trai của Uyển Nhi—đã liều mạng giữ lại để trao cho cô. Chi lướt mắt quét nhanh qua trần nhà, xác định góc chết mười lăm độ của chiếc camera ẩn ngụy trang dưới dạng đầu báo khói nhờ sơ đồ kỹ thuật của Vinh. Cô khẽ lách người xuống gầm giường, kéo tấm chăn bông dày trùm kín đầu để che đi mọi ánh sáng phát ra.


Trong bóng tối chật hẹp của tấm chăn, Chi tháo đôi giày thể thao, lén rút chiếc điện thoại Nokia cổ phím bấm đang tắt nguồn dưới lớp lót giày khoét rỗng. Cô nhẹ nhàng lắp chiếc thẻ nhớ vào khe cắm bên hông máy, cắm chiếc tai nghe dây cũ kỹ vào tai rồi nhấn nút nguồn. Màn hình đơn sắc sáng lên, hiển thị một file ghi âm duy nhất mang tên "Last_Call.amr".


Chi nhấn nút phát. Đầu dây bên kia vang lên tiếng rè rè của sóng nhiễu, và rồi, giọng nói của Lâm Uyển Nhi xuất hiện. Giọng nói ấy không còn sự trong sáng, ngọt ngào của một thiên tài biên kịch Mùa 1, mà chỉ còn là những tiếng nấc nghẹn ngào, khóc lóc trong sự hoảng loạn tột cùng.


"Chi ơi... cứu tao... Bọn họ bắt tao phải đến khách sạn đó... Trần Lập nói nếu tao không đi, hắn sẽ hủy hoại toàn bộ bản thảo kịch bản của tao... Anh Triết... anh Lê Minh Triết đứng ngay cửa phòng thu âm lúc đó... Tao đã đập cửa, tao đã hét lên cầu cứu anh ấy... Nhưng anh ấy... anh ấy đã khóa chặt cửa phòng thu lại... Anh ấy không nhìn tao, Chi ơi! Anh ấy bỏ mặc tao... Tao sợ lắm..."


Tiếng khóc của Uyển Nhi đột ngột bị cắt đứt bởi một tiếng động lớn, tiếng đổ vỡ của đồ đạc và tiếng quát tháo thô bạo của một người đàn ông trước khi file ghi âm hoàn toàn im bặt.


Chi nằm im dưới tấm chăn, toàn thân run rẩy dữ dội. Không phải vì cơn sốt, mà vì một cơn giận dữ tột cùng đang cuộn trào trong huyết quản. Sự thật về cuộc gọi cuối cùng của Uyển Nhi đã được phơi bày. Bạn thân của cô không tự tử vì áp lực bạo lực mạng đơn thuần, mà vì cô ấy bị ép buộc tiếp khách tình dục cho giới tài phiệt đứng sau Phượng Hoàng Media. Và Lê Minh Triết—người đàn ông luôn tỏ ra dằn vặt, người từng thầm yêu Uyển Nhi—lại chính là kẻ hèn nhát đã gián tiếp đẩy cô ấy vào miệng cọp bằng cách khóa chặt cửa phòng thu để bảo vệ sự nghiệp ích kỷ của mình.


Chi khẽ tháo tai nghe, tắt nguồn điện thoại và giấu mọi thứ trở lại đế giày. Ánh mắt cô sau lớp kính gọng kim loại mỏng bừng lên một tia sáng sắc lạnh như dao cạo. Cô nhớ lại mảnh giấy ghi chú tần số âm thanh lạ mà cô đã nhìn thấy trên bàn làm việc của Triết tại Phòng thu số 2 trong đêm đột nhập trước. Đó không phải là tần số âm thanh thông thường, đó là tần số của một thiết bị nghe lén hoặc một file lưu trữ thô bị ẩn. Cô buộc phải thu hồi mảnh giấy đó và đối chất với Triết ngay trong đêm nay.


Chi bước ra khỏi giường, chuyển động nhẹ nhàng như một chiếc bóng. Sử dụng năng lực Đọc vị Sơ đồ Camera Ẩn, cô khéo léo né tránh toàn bộ các mắt cảm biến hồng ngoại trên hành lang khu nội trú. Đêm nay là ca trực của chú Bình bảo vệ cổng sau, nghĩa là các lối đi kỹ thuật dẫn sang tòa nhà hậu kỳ sẽ không bị khóa cứng. Chi lướt nhanh qua các góc tối, tiếp cận cửa sau của tòa nhà kỹ thuật và quẹt chiếc Thẻ thông hành của Đạt để mở khóa lối đi phụ.


Không gian bên trong tòa nhà hậu kỳ tối tăm và lạnh lẽo, chỉ có ánh sáng xanh lam ma mị hắt ra từ khe cửa của các phòng dựng phim. Chi tiến về phía cuối hành lang, nơi Phòng thu số 2 tọa lạc. Qua vách kính cách âm sẫm màu, cô nhìn thấy một bóng người đang ngồi gục đầu trước bàn trộn âm thanh khổng lồ. Đó là Lê Minh Triết. Trên màn hình máy tính của anh ta, các dải sóng âm thanh của Mùa 1 đang hiển thị đỏ rực.


Chi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Tiếng động cực nhỏ từ bản lề cửa khiến Triết giật nảy mình. Gương mặt thư sinh đeo kính cận mỏng của anh ta lộ rõ sự hoảng loạn. Triết vội vã dùng phím tắt để thu nhỏ cửa sổ làm việc trên máy tính, cố tình che giấu màn hình đang hiển thị tiến trình xóa một loạt file âm thanh thô mang mã số "M1_Raw_Voice_Nhi".


Chi không vội lên tiếng. Cô đứng im lặng ngay cạnh cửa, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt Triết. Cô áp dụng Quy tắc 3 Giây Im lặng, để cho sự im lặng tĩnh mịch kéo dài giữa bầu không khí căng thẳng của phòng thu âm, tạo ra một áp lực tâm lý tội lỗi đè nặng lên lồng ngực đối phương.


Triết run rẩy, mồ hôi vã ra trên trán dưới ánh đèn neon lạnh. Anh ta lảng tránh ánh mắt của Chi, cố tình hắng giọng và đưa ra một chủ đề khác để đánh lạc hướng:


"Em... Hà Phương Chi? Sao em lại ở đây giờ này? Đêm muộn thế này thực tập sinh không được phép lảng vảng ở khu kỹ thuật. Tuần sau... tuần sau là vòng lập đội cho Đêm công diễn 2 rồi. Thử thách đầu tiên là chụp ảnh quảng cáo cho nhà tài trợ kim cương S-White... Em... em nên về phòng nghỉ ngơi để chuẩn bị cho buổi chụp hình..."


Chi khẽ bước tới gần bàn trộn âm thanh, tiếng bước chân của cô nhẹ đến mức như không tồn tại, nhưng mỗi bước đi lại như một nhịp gõ tử thần vào tâm trí Triết. Cô không trả lời câu hỏi của anh ta về thử thách S-White. Cô chậm rãi đưa tay trái lên, khẽ lắc nhẹ cổ tay để chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi phát ra những tiếng "lách cách" giòn giã ngay trước mặt Triết.


"Anh Triết," Chi lạnh giọng nói, giọng cô khàn đặc nhưng chứa đựng một sức nặng nghẹt thở. "Anh có nhận ra chiếc lắc tay này không?"


Gương mặt Triết lập tức cắt không còn một giọt máu. Đôi mắt anh ta dán chặt vào chiếc lắc tay bạc, toàn thân run rẩy dữ dội như vừa nhìn thấy một vong hồn bước ra từ cõi chết. Anh ta lắp bắp, giọng run lên bần bật:


"Cái... cái đó... sao em lại có nó? Uyển Nhi... Uyển Nhi đã mang nó đi rồi mà..."


"Uyển Nhi đã chết," Chi cắt lời, từng chữ thốt ra sắc lạnh như băng tuyết. "Nhưng những gì cô ấy để lại thì vẫn còn. Anh Triết, anh có nhớ đêm mưa của một năm trước không? Khi Uyển Nhi đập cửa phòng thu này, khóc lóc cầu cứu anh... anh đã làm gì? Anh đã khóa chặt cửa lại, đúng không? Anh đã bỏ mặc cô ấy để giữ lấy chiếc ghế biên tập viên âm thanh rách nát của mình tại Phượng Hoàng Media này!"


"Không! Không phải như thế!" Triết quỳ sụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, khóc nghẹn ngào trong sự dằn vặt tột cùng. "Tôi không có lựa chọn! Trần Lập... Trần Lập đã đe dọa tôi! Nếu tôi giúp Nhi, hắn sẽ phong sát tôi vĩnh viễn trong giới giải trí... Tôi chỉ muốn giữ lấy công việc để nuôi gia đình... Tôi không biết bọn họ lại tàn nhẫn đến mức ép chết cô ấy..."


"Sự hèn nhát của anh chính là đồng lõa," Chi nhìn xuống Triết bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. Cô lướt nhanh mắt qua bàn làm việc và phát hiện ra mảnh giấy ghi chú tần số âm thanh lạ nằm ngay dưới góc bàn trộn âm. Chi khéo léo dùng ngón tay kẹp lấy mảnh giấy, lén bỏ vào túi áo khoác mà Triết không hề hay biết.


Cô biết mình cần phải tận dụng sự hoảng loạn của Triết để sao chép thêm các file dữ liệu thô từ máy tính của anh ta ngay lúc này. Chi lén rút chiếc USB chứa mã độc từ túi áo, chuẩn bị cắm vào cổng sau của thùng máy tính. Thế nhưng, đúng lúc cô vừa đưa tay ra, hệ thống đèn báo động ngoài hành lang đột ngột chớp nháy màu vàng nhạt—tín hiệu báo có nhân sự cấp cao đang di chuyển vào khu vực kỹ thuật. Trên màn hình máy tính của Triết, một thông báo bảo mật tự động hiện lên: *SECURITY LOCKOUT INITIATED - AUTHORIZED PERSONNEL DETECTED* (Hệ thống tự động khóa—phát hiện nhân sự có thẩm quyền).


Chi buộc phải rụt tay lại, nhanh chóng giấu chiếc USB vào túi áo khoác. Cô biết nếu cố chấp cắm vào lúc này, hệ thống sẽ kích hoạt khóa cứng an ninh và báo động sẽ rú vang.


"Chi ơi... tôi xin lỗi... tôi thực sự hối hận hằng đêm..." Triết vẫn đang khóc lóc gục đầu trên bàn trộn âm, không hề nhận ra hành vi công nghệ của cô.


"Sự hối hận của anh không đáng một xu nếu anh không giúp tôi đòi lại công lý cho Nhi," Chi lạnh lùng nói nốt câu cuối trước khi quay lưng bước nhanh ra khỏi phòng thu số 2.


Cô lách người qua lối thoát hiểm hành lang kỹ thuật, nhưng vừa bước ra góc rẽ tối tăm dẫn về khu nội trú, một bóng người cao lớn, nặc mùi thuốc lá đột ngột chắn ngang lối đi của cô. Đó là Đạo diễn Trần Lập. Gã đứng khoanh tay, đôi mắt một mí gian xảo híp lại dưới ánh đèn neon mờ nhạt, nụ cười khẩy trơ trẽn hiện rõ trên gương mặt vặn vẹo.


"Hà Phương Chi?" Trần Lập sneer, giọng đầy sự đe dọa. "Một thực tập sinh Hạng D mà lại dám lảng vảng ở khu vực kỹ thuật hậu kỳ vào lúc 2 giờ sáng? Mày đang cố tìm kiếm cái gì ở đây sao?"


Chi đứng im lặng, ép hệ thần kinh đang căng thẳng và cơ thể đang sốt cao vào Trạng thái Trơ lỳ Cảm xúc (Poker Face) hoàn hảo. Cô nhìn thẳng vào mắt Trần Lập đúng 3 giây trước khi trả lời bằng giọng điệu trung lập, không chứa đựng bất kỳ sự oán giận hay tự phụ nào:


"Tôi bị mất ngủ do tác dụng phụ của thuốc điều trị rát họng, nên chỉ đi dạo để hít thở không khí."


"Đi dạo ở khu kỹ thuật?" Trần Lập bước tới sát Chi, ghé sát gương mặt đầy mùi thuốc lá vào tai cô, thì thầm đầy hiểm độc: "Mày rất sắc sảo, Chi ạ. Cú lật kèo phiếu bầu tối nay của mày làm tao bất ngờ đấy. Nhưng đừng quên, đây là địa bàn của Phượng Hoàng Media. Mày vi phạm nội quy giờ giới nghiêm của trường quay khép kín. Tao sẽ trừ của mày 5 điểm thái độ và tăng cường camera giám sát riêng trước cửa phòng mày từ ngày mai. Để xem, mày còn diễn trò biên kịch ngược được bao lâu."


Chi không đáp, cô khẽ cúi đầu chào xã giao rồi bước lướt qua gã đạo diễn vô lương tâm để đi thẳng về phía khu ký túc xá. Cô biết Trần Lập đang hoảng sợ trước sự đảo chiều của dư luận mạng, và việc trừ điểm thái độ chỉ là đòn trả thù vặt vãnh hèn hạ để dằn mặt cô.


Trở về phòng ký túc xá 104, Chi nhẹ nhàng trèo lên giường nằm. Cô rút mảnh giấy ghi chú tần số vừa lấy được từ phòng Triết ra dưới tấm chăn ấm. Trên giấy ghi dòng số: *104.7 MHz - RAW_AUDIO_BACKUP_M1*.


Chi khẽ nhắm mắt, ngón tay siết chặt lấy chiếc lắc tay bạc của Uyển Nhi. Cô đã lấy được manh mối đầu tiên về kho dữ liệu thô Mùa 1 và ép được Lê Minh Triết vào thế phải đối diện với tội lỗi của mình. Thế nhưng, áp lực chiến thuật cho tuần tiếp theo đã lộ rõ: vòng lập đội cho Đêm công diễn 2 sắp bắt đầu với thử thách chụp ảnh quảng cáo của nhà tài trợ kim cương S-White—nơi Mỹ Hạnh và Trần Lập chắc chắn đã chuẩn bị sẵn một cạm bẫy thương mại tàn khốc để chôn vùi sự nghiệp của cô mãi mãi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!