Kẻ Vô Danh Bước Vào Sân Khấu
Tiếng xích sắt rít lên khô khốc, kéo theo cánh cổng thép nặng nề của Trường quay Phượng Hoàng Quận 9 khép lại. Một âm thanh kim loại va chạm trầm đục vang lên, như nhát búa đóng đinh vào cỗ quan tài của sự tự do. Kể từ khoảnh khắc này, hòn đảo thông tin cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài chính thức vận hành. Một trăm cô gái trẻ bước qua ranh giới ấy, mang theo những giấc mơ lấp lánh về ánh hào quang của show sống còn 'Đường Tới Hào Quang' Mùa 2, mà không hề biết rằng bản thân chuẩn bị bước vào một lò mổ truyền thông tàn nhẫn.
Hà Phương Chi đứng ở phía cuối hàng dài thực tập sinh. Cô mặc chiếc áo đồng phục rộng thùng thình màu xám nhạt — sắc màu đặc trưng của Thực tập sinh Hạng F (Rìa hào quang), tầng lớp thấp kém nhất, những kẻ làm nền vô danh không có quyền được lên tiếng. Dưới lớp kính gọng kim loại mỏng, đôi mắt của Chi lạnh lùng quan sát xung quanh. Cô không có vẻ hoảng hốt hay háo hức như những cô gái mười tám, đôi mươi bên cạnh. Sự bình tĩnh của cô lạc lõng đến đáng sợ giữa một rừng những gương mặt đang đỏ bừng vì lo lắng và phấn khích.
Chi khẽ chạm nhẹ vào cổ tay trái. Dưới ống tay áo rộng, chiếc lắc tay bạc của Lâm Uyển Nhi chạm vào da thịt cô, mang theo một cảm giác lạnh buốt buốt nhói. Chiếc lắc tay bằng bạc có khắc chữ "Nhi & Chi" giờ đây là vật bất ly thân, là chiếc neo duy nhất giữ cho tâm trí cô không bị nuốt chửng bởi bóng tối hận thù. Ký ức về Lâm Hoài Nam, cậu em trai mười hai tuổi của Uyển Nhi, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Chi. Đêm mưa hôm đó, tại con hẻm nhỏ xập xệ ở Bình Thạnh, cậu bé gầy gò, da bọc xương với đôi mắt sưng húp vì khóc đã lén nhét chiếc lắc tay này vào tay cô: "Chị Chi... chị Nhi không tự tử vì áp lực mạng... Chị ấy bị ép... Chị ấy nói chỉ có chị mới cứu được chị ấy..."
Chị ấy bị ép. Ba chữ đó như những nhát dao găm thẳng vào tim Chi hằng đêm. Uyển Nhi, cô gái ngây thơ và tài năng vô hạn của Mùa 1, đã thắt cổ tự tử ngay tại sân thượng lầu 5 của khu ký túc xá này sau khi bị nhà đài đổ lỗi cho một vụ bê bối cắt ghép ác ý. Sự nghiệp biên kịch của Chi cũng bị hủy hoại hoàn toàn khi cô cố gắng điều tra sự thật. Giờ đây, Chi quay trở lại đây, không phải để làm một thực tập sinh tìm kiếm cơ hội đổi đời, mà để dùng chính kiến thức về cấu trúc kịch bản truyền hình của một cựu biên kịch sắc sảo để tự viết nên một kịch bản ngược dòng, kéo sụp toàn bộ đế chế Phượng Hoàng Media.
"Tất cả thực tập sinh chú ý! Nộp lại toàn bộ thiết bị liên lạc cá nhân ngay lập tức!" Tiếng loa cầm tay của nhân viên bảo an vang lên chát chúa.
Chi lướt mắt nhìn qua hàng dài bảo an đứng túc trực dọc lối đi. Cô khẽ bước lệch sang một bên, giả vờ cúi xuống chỉnh lại dây giày thể thao. Thực chất, dưới phần đế giày được khoét rỗng một cách tinh vi, chiếc điện thoại Nokia cổ phím bấm đang nằm im lìm. Đây là phương tiện liên lạc sinh mệnh duy nhất của cô với nhà báo Phan Vũ ngoài đời thực.
Khi đứng lên, Chi khẽ nheo mắt, bắt đầu kích hoạt kỹ năng Đọc vị Sơ đồ Camera Ẩn. Đây là năng lực đặc thù cô có được sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng sơ đồ kỹ thuật do Trần Thế Vinh — cựu quay phim bị sa thải ở Mùa 1 — lén cung cấp. Đôi mắt Chi quét nhanh qua các góc trần nhà sần sùi, những khe hở nhỏ giữa các tấm biển quảng cáo LED, và cả những chiếc đồng hồ treo tường kỹ thuật số.
Một chấm phản quang cực nhỏ, chỉ khoảng 2mm, ẩn sau lớp kính tối màu của chiếc loa treo tường.
An ninh mạng ở đây quét tần số liên tục. Chi khẽ đưa tay lên cổ áo, nơi đính chiếc khuy áo kim loại đặc biệt — thực chất là một thiết bị ghi âm ẩn siêu nhỏ do Phan Vũ cung cấp. Cô khẽ gõ nhẹ ngón tay vào khuy áo để kiểm tra kết nối, nhưng ngay lập tức, một tiếng tít tít nhỏ vang lên từ chiếc máy dò tần số cầm tay của một bảo vệ đang tiến lại gần.
Chi giật mình, lập tức buông tay, hạ thấp vai và cúi đầu lùi lại phía sau một thực tập sinh khác. Chiếc máy dò quét qua người cô, ánh đèn đỏ nhấp nháy rồi chuyển sang màu xanh khi tần số khuy áo đã tự động chuyển sang chế độ ngủ đông nhờ mạch gây nhiễu tầm ngắn của Nam. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Chi, nhưng gương mặt cô vẫn bất động như một bức tượng đá. Cái giá phải trả cho sự mạo hiểm này là chứng mỏi cơ mắt nghiêm trọng; cô phải tập trung nhãn lực cực hạn hằng giờ liền để định vị các thấu kính camera ẩn nhằm tránh để lộ hành vi.
"Chào mừng một trăm thực tập sinh đến với Đêm chào sân của Đường Tới Hào Quang Mùa 2!" Giọng nói hoạt ngôn của MC Trần Ngọc Hải vang dội khắp khán phòng rộng lớn, nhưng đối với Chi, nó chỉ giống như tiếng gọi của một đao phủ dẫn dụ những con cừu vào lò mổ.
Ánh đèn stage rực rỡ bật sáng, chiếu rọi những hàng ghế khán giả trống rỗng. Dưới sân khấu, các thực tập sinh Hạng A mặc những bộ trang phục sequin lấp lánh đứng ở vị trí trung tâm, trong khi nhóm Hạng F của Chi bị đẩy hoàn toàn vào góc tối rìa ngoài cùng.
Tại Phòng điều khiển kỹ thuật (Control Room) tầng lửng, Đạo diễn Trần Lập ngồi trước bàn dựng phim trực tiếp khổng lồ. Gương mặt gã hằn lên những nét gian xảo và tàn nhẫn của một kẻ đã quen thao túng số phận người khác qua phòng dựng. Gã lướt mắt qua màn hình giám sát số 07 — màn hình hiển thị cận cảnh Hà Phương Chi.
"Ồ, cựu biên kịch Hà Phương Chi đây sao?" Trần Lập cười khẩy, giọng điệu đầy sự mỉa mai qua bộ đàm nội bộ. "Dám quay lại đây để thách thức tôi à? Vương Chí Nam, cậu biết phải làm gì rồi chứ?"
Đạo diễn hình ảnh Vương Chí Nam đứng cạnh máy quay chính khẽ gật đầu lạnh lùng: "Đã hiểu. Tôi sẽ dìm chết visual của con bé đó ngay từ vòng chào sân."
Đến lượt Hà Phương Chi bước lên sân khấu thực hiện phần tự giới thiệu và biểu diễn thử thách đầu tiên. Ngay khi cô vừa bước vào vùng sáng, Chí Nam lập tức ra hiệu cho tổ kỹ thuật điều chỉnh ánh sáng key light tối đi 30%, đồng thời chỉ đạo quay phim sử dụng góc máy dìm, liên tục rung lắc nhẹ hòng triệt tiêu hoàn toàn thần thái và khiến gương mặt Chi trông mệt mỏi, nhợt nhạt trên màn hình chính.
Chi bước đi, nhưng ngay lập tức, trực giác nhạy bén của một biên kịch thấu hiểu khung hình đã cảnh báo cô. Ánh sáng chiếu vào đỉnh đầu cô bị lệch tông. Chi khẽ nghiêng đầu nhìn nhanh qua bóng của mình trên sàn sân khấu. Bóng của cô bị kéo dài và nhòe đi — dấu hiệu rõ ràng của việc cố tình dìm sáng.
Trần Lập muốn cô hoàn toàn biến mất khỏi khung hình để dễ dàng loại bỏ cô ngay từ tuần đầu tiên. Chi khẽ mỉm cười lạnh lùng trong lòng. Gã đã quá coi thường một biên kịch thấu hiểu mọi ngóc ngách của raccord hình ảnh.
Chi không hề hoảng loạn. Cô bắt đầu thực hiện bước đi raccord — kỹ thuật di chuyển đồng bộ với nhịp điệu ánh sáng stage hằng ngày cô vẫn quan sát. Cô chủ động di chuyển lệch 15 độ sang bên trái, bước thẳng vào vùng mù ánh sáng của key light chính, nhưng lại căn chỉnh hoàn hảo để ánh sáng đèn backlight chiếu ngược từ phía sau tôn lên bờ vai gầy guộc và mái tóc đen cắt ngắn cá tính của cô.
Sự dịch chuyển thông minh này tạo ra một hiệu ứng bóng râm nghệ thuật (silhouette) cực kỳ sắc sảo, biến sự dìm hàng ánh sáng của Chí Nam thành một phong cách biểu diễn đầy nổi loạn và bí ẩn. Người quay phim chính giật mình, theo bản năng nghề nghiệp, anh ta buộc phải xoay ống kính, lấy nét lại liên tục để bắt trọn góc nghiêng sắc nét của Chi.
Trong phòng điều khiển, Trần Lập đập mạnh tay xuống bàn: "Cái quái gì thế? Thằng kia, ai cho mày quay cận cảnh nó? Lia máy ra chỗ khác ngay!"
Nhưng đã quá muộn. Chi đã làm chủ hoàn toàn không gian biểu diễn trong vòng 5 giây quý giá. Cô đứng im lặng trước ống kính, đôi mắt sâu thẳm không một chút dao động nhìn thẳng vào thấu kính máy quay như thể đang nhìn xuyên qua màn hình để đối đầu trực diện với Trần Lập. Sự im lặng của cô kéo dài đúng 3 giây — khoảng lặng tĩnh mịch bẻ gãy mọi nhịp độ cắt ghép thông thường của tổ hậu kỳ.
Chi bước xuống sân khấu, gương mặt vẫn lạnh lùng không một chút biểu cảm. Cổ họng cô khô khốc, đôi mắt đỏ hoe vì phải căng ra định vị thấu kính camera liên tục dưới ánh đèn cực mạnh. Cô biết mình vừa giành được một chiến thắng chiến thuật nhỏ, nhưng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Tại phòng điều khiển, Trần Lập nhìn chằm chằm vào đoạn raw footage vừa ghi nhận. Sự tỉnh táo và kỹ năng kiểm soát khung hình của Chi khiến gã cảm thấy một sự đe dọa mơ hồ nhưng vô cùng bực tức. Gã khẽ nhếch mép, quay sang trợ lý đạo diễn Trịnh Quốc Bảo:
"Cắt bỏ hoàn toàn phần biểu diễn tự giới thiệu xuất sắc vừa rồi của nó. Chỉ giữ lại đúng 5 giây nó đứng im lặng nhìn trừng trừng vào máy quay kia thôi. Tập 1 phát sóng tuần tới, tao muốn biến nó thành một con nhỏ kiêu ngạo, bất tài và thái độ lồi lõm nhất chương trình. Để xem, dư luận mạng sẽ dẫm nát nó ra sao."
Bóng tối của trường quay Quận 9 như dày đặc hơn hằng đêm, nuốt chửng bóng dáng cô độc của Hà Phương Chi khi cô lặng lẽ bước về phía khu ký túc xá, nơi hàng chục chiếc camera ẩn khác đang chờ sẵn để dắt mũi số phận cô vào vực sâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!