Kỳ Thi Thử Nghiệt Ngã
Tiếng quạt trần quay kèn kẹt trên trần nhà cao của Học viện Quốc tế Khải Vy không thể xua đi cái nóng hầm hập của buổi sáng mùa khô Sài Gòn. Bầu không khí bên trong phòng thi số 12A5 – phòng dành cho học sinh diện trợ cấp và bán tự túc – đặc quánh mùi mồ hôi, mùi giấy thi mới và cả sự lo âu hiển hiện trên từng gương mặt gầy gò. Minh Đăng ngồi ở dãy bàn sát cửa sổ hành lang, chiếc áo đồng phục cũ sờn đã bạc màu ở khủy tay khẽ dính vào tấm lưng ẩm ướt. Vết bầm tím ở bả vai và đùi do trận đòn của Lê Văn Tiến hôm khai giảng vẫn âm ỉ đau nhói mỗi khi anh cử động mạnh, nhưng gương mặt Đăng vẫn phẳng lặng như một mặt hồ không gió.
Anh thò tay vào túi quần, ngón tay khẽ chạm vào bề mặt kim loại mát lạnh của chiếc điện thoại BlackBerry cũ và chiếc USB Kingston 128GB đang nằm im lìm. Đó là những quân bài bảo mệnh, là công cụ để anh vận hành ván cờ này. Hôm nay là ngày diễn ra Kỳ thi thử lần 1 của khối 12, một cột mốc sinh tử đối với Gia Bách và cũng là bài kiểm tra đầu tiên cho kịch bản mà Đăng đã thức trắng ba đêm để dệt nên.
Cách đó một dãy hành lang, phòng thi VIP 12A1 lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Máy điều hòa trung tâm phả ra hơi lạnh buốt, nhưng Nguyễn Hoàng Bách vẫn đang đổ mồ hôi hột. Hắn ngồi ở bàn thứ ba, chiếc đồng hồ Patek Philippe mạ vàng trên cổ tay phản chiếu ánh sáng đèn tuýp một cách lạnh lẽo. Bách liên tục thọc tay vào hộc bàn, lén nhìn vào chiếc hộp thuốc an thần trống rỗng mà hắn đã lén mang theo. Cơn rối loạn lo âu nặng đang cào xé tâm trí hắn. Không có thuốc, không có những tin nhắn chỉ dẫn thời gian thực của Đăng do quy chế phòng thi cấm tuyệt đối thiết bị điện tử, Bách cảm thấy mình như một kẻ trần trụi bước đi trên dây thép gai.
Ngay bên cạnh hắn, Vũ Đức Anh ngồi thẳng lưng, bộ đồng phục chỉnh tề không một nếp nhăn. Cặp kính cận dày cộp của Đức Anh khẽ lóe sáng khi gã quay sang, ném về phía Bách một cái liếc mắt đầy khinh bỉ và khiêu khích. Đức Anh đã tuyên bố sẽ vạch trần Bách, và gã đang canh chừng như một con chim ưng chực chờ con mồi lộ ra sơ hở.
“Toàn bộ học sinh đặt túi xách và thiết bị điện tử lên bục giảng. Bất kỳ ai mang theo điện thoại, dù tắt nguồn, đều sẽ bị đình chỉ thi ngay lập tức.”
Giọng nói sắc mỏng, lạnh lùng của cô Phạm Kim Chi – Trưởng phòng khảo thí – vang lên cắt ngang tiếng rì rầm của phòng thi. Cô Chi bước dọc các lối đi, tay cầm chiếc máy quét tần số cầm tay. Tiếng bíp bíp đều đặn của chiếc máy quét như tiếng gõ của chiếc đồng hồ đếm ngược ngày phán xét. Bách run rẩy, gã định lén mở chiếc máy nghe nhạc siêu nhỏ giấu trong hộp bút để xem tài liệu toán học đã lưu sẵn, nhưng lời cảnh báo lạnh lẽo của Đăng trong phòng tối đột ngột dội về trong đầu: *“Cô Chi có máy quét tần số chuyên dụng chuẩn quốc tế. Chỉ cần một bước sóng nhỏ phát ra, cậu sẽ bị trục xuất khỏi Khải Vy vĩnh viễn. Đừng tự đào hố chôn mình.”* Bách rụt tay lại, mặt cắt không còn một giọt máu.
Khi đề thi môn Toán chuyên sâu được phát ra, phòng thi chìm vào sự im lặng nghẹt thở. Đức Anh liếc nhìn đề thi, khóe môi khẽ nhếch lên đầy tự tin. Gã lập tức đặt bút viết, tiếng ngòi bút gai trên giấy nháp sột soạt dứt khoát. Nhưng ở bàn bên cạnh, Bách nhìn vào tờ đề và hoàn toàn đứng hình.
Đề thi có một câu hỏi phụ về tích phân hình học không gian ba chiều – một dạng đề lạ chưa từng xuất hiện trong các kỳ thi thử trước đây, được cô Kim Chi lén cài vào để lọc những học sinh học vẹt. Trán Bách lấm tấm những giọt mồ hôi lớn. Đầu óc hắn trống rỗng. Hắn không thể hiểu nổi các ký hiệu toán học đang nhảy múa trước mắt. Sự hoảng loạn tột độ khiến tay hắn run lên bần bật, cây bút bi suýt chút nữa rơi khỏi ngón tay.
Ở phòng thi bên cạnh, Minh Đăng nhìn qua ô cửa kính hành lang. Bằng kỹ năng phân tích cấu trúc không gian, anh đã tính toán chính xác vị trí ngồi của Bách và Đức Anh. Anh biết, với tâm lý hiếu thắng và hội chứng ám ảnh cưỡng chế của Đức Anh, gã chỉ cần một tác động nhỏ từ môi trường để bị lung lay sự tập trung. Đăng đặt cây bút bi xanh lên bàn gỗ. Anh bắt đầu vận hành “Kỹ năng định hướng dư luận phòng thi”.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Tiếng gõ bút nhẹ, đều đặn vang lên từ phòng thi của Đăng, truyền qua hành lang trống trải và dội vào phòng thi VIP. Đó không phải là một tiếng động ngẫu nhiên. Đăng gõ bút theo một nhịp điệu sinh học đặc biệt, ban đầu khớp chính xác với nhịp tim trung bình của một người đang căng thẳng (khoảng 80 nhịp/phút), sau đó từ từ kéo chậm nhịp gõ xuống.
Đức Anh đang tập trung cao độ bỗng khựng lại. Tiếng gõ bút đơn điệu, đều đặn như tiếng nước chảy nhỏ giọt vào ban đêm bắt đầu len lỏi vào màng nhĩ gã. Gã cố lờ đi, nhưng bộ não nhạy cảm của một thiên tài học thuật bị ám ảnh bởi sự hoàn hảo không cho phép gã bỏ qua tiếng ồn đó. Nhịp gõ bút chậm dần của Đăng vô tình cưỡng bức nhịp tim và luồng suy nghĩ của Đức Anh chậm lại theo. Đức Anh bắt đầu viết sai một bước tính toán. Gã nhíu mày, dùng cục tẩy xóa đi. Tiếng gõ bút vẫn tiếp tục, kiên nhẫn và lạnh lùng.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Đức Anh bắt đầu cảm thấy nóng lòng. Gã liếc nhìn đồng hồ, rồi nhìn sang bài làm của Bách. Sự đố kỵ và nôn nóng dâng lên khiến ngón tay gã siết chặt cây bút đến mức run rẩy. Gã liên tục tẩy xóa sơ đồ giải toán, đầu óc bắt đầu bị phân tán bởi câu hỏi: *Kẻ nào đang gõ bút? Tại sao nhịp gõ lại đều đặn đến đáng sợ như vậy?*
Trong khi Đức Anh bị kéo lùi hiệu suất làm bài, Gia Bách ở bàn bên cạnh, dưới áp lực của cơn hoảng loạn, đột ngột nhớ lại lời dặn của Đăng trong căn phòng tối sau trường: *“Nếu gặp câu hỏi lạ nằm ngoài kịch bản, tuyệt đối không được tự ý giải theo cách của cậu. Hãy lật đến trang cuối cùng của tập tài liệu ôn tập tôi đã bắt cậu chép tay. Ở đó có một công thức phụ toán học độc lập. Hãy áp dụng nó.”*
Bộ nhớ của Bách, vốn đã được Đăng rèn luyện bằng các mỏ neo tâm lý, bắt đầu tái hiện lại hình ảnh trang giấy cuối cùng. Hắn cầm bút, bắt đầu khai triển công thức phụ lượng giác đổi biến số. Hắn sử dụng “Kỹ thuật giả mạo nét chữ viết tay” – ép chặt ngón trỏ để tạo ra lực nghiêng 45 độ giả tạo giống hệt nét chữ phóng khoáng, ngạo nghễ thường ngày của mình để che giấu sự run rẩy.
Từng dòng phương trình hiện ra trên giấy thi một cách trơn tru, logic đến kinh ngạc. Khi Bách viết đến dòng cuối cùng của bài giải, thầy Lê Hữu Phước – giám thị phòng thi VIP – bước ngang qua. Thầy dừng lại, nhìn chằm chằm vào bài làm của Bách. Đôi mắt nghiêm nghị của thầy Phước lóe lên sự ngạc nhiên tột độ trước phương pháp giải toán đổi biến số lượng giác đầy sáng tạo, một cách giải mà ngay cả những học sinh giỏi thực lực như Đức Anh cũng chưa nghĩ ra.
Ở phòng thi bên cạnh, Đăng dừng gõ bút. Giám thị phòng thi của anh đã bước đến, gõ thước kẻ xuống bàn nhắc nhở: “Em học sinh kia, không gõ bút làm ảnh hưởng đến người khác.”
Đăng cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, rụt rè của một học sinh nghèo diện trợ cấp: “Em xin lỗi cô, em bị run tay ạ.” Anh đặt bút xuống, tiếp tục làm bài thi của mình với một điểm số vừa đủ để giữ vỏ bọc vô hình đứng thứ 15 của lớp 12A5.
Kỳ thi thử môn Toán kết thúc trong sự ngỡ ngàng của cả phòng thi VIP. Gia Bách đứng dậy, nộp bài thi trước 15 phút với phong thái đầy ngạo nghễ giả tạo. Hắn liếc nhìn Đức Anh – kẻ vẫn đang chật vật tẩy xóa những dòng cuối cùng của bài làm với gương mặt tái mét vì bất lực. Khoảng cách điểm số an toàn đã được thiết lập đúng như kịch bản của Đăng.
***
Buổi chiều, kỳ thi thử môn Ngữ Văn diễn ra dưới cái nắng nhạt dần. Đây là lúc ván cờ thực sự của Đăng bắt đầu vận hành thông qua “Bài luận văn đa nghĩa” mà anh đã chuẩn bị cho Bách.
Bách ngồi trong phòng thi, nhanh chóng chép lại bài luận mà hắn đã học thuộc lòng từ bản thảo của Đăng. Từng nét chữ giả mạo phóng khoáng hiện lên trên giấy thi. Bài viết ca ngợi lối sống cống hiến, hào nhoáng của giới tinh hoa học đường Khải Vy. Bách viết một cách say sưa, hư vinh dâng trào trong lồng ngực khi nghĩ đến cảnh mình sẽ được vinh danh trước toàn trường.
Hắn không hề biết rằng, ẩn sâu dưới những câu từ hoa mỹ, những phép ẩn dụ về “những ngọn hải đăng soi sáng bóng tối” thực chất là một sự châm biếm sâu cay về sự thối nát, bóc lột của gia đình hắn và ban giám hiệu nhà trường. Đăng đã gài vào đó một lỗi logic nhỏ về mặt cấu trúc triết học – một cái bẫy bản quyền mà chỉ có tác giả thực sự mới có thể giải thích được.
Ba ngày sau, tại phòng hội đồng khảo thí, cô Nguyễn Khánh Vân – giáo viên Ngữ Văn lớp chuyên – ngồi trước chồng bài thi thử đã được rọc phách. Cô đeo kính cận, tay cầm cây bút đỏ chấm bài một cách mệt mỏi. Phần lớn các bài viết của học sinh chuyên đều rập khuôn theo văn mẫu, sáo rỗng và thiếu cảm xúc.
Cho đến khi cô lật đến bài thi mang số phách của lớp 12A1.
Cô Vân bắt đầu đọc. Ban đầu, cô gật đầu trước những câu từ trau chuốt ca ngợi hệ thống giáo dục Khải Vy. Nhưng càng đọc sâu, đôi lông mày thanh tú của cô càng nhíu chặt lại. Đằng sau lớp vỏ bọc ca tụng kia là một tư duy phản biện sắc bén đến đáng sợ, một giọng văn đầy châm biếm, lạnh lùng vạch trần sự giả tạo của giới thượng lưu. Đó là một kiệt tác văn học thực sự, nhưng lại mang một độc tố ngầm.
Cô Vân khựng lại. Văn phong này, cách dùng các điển tích triết học cổ điển này... cô cảm thấy quen thuộc đến kỳ lạ. Cô đứng dậy, bước đến tủ tài liệu bên góc phòng, lật giũa lại những bài luận cũ của kỳ học trước. Cô rút ra một bài viết của Minh Đăng – học sinh diện trợ cấp lớp 12A5.
Đặt hai bài viết cạnh nhau dưới ánh đèn bàn, cô Vân so sánh từng câu cú, từng nhịp điệu ngắt câu. Dù nét chữ viết tay hoàn toàn khác nhau – một bên phóng khoáng ngạo nghễ, một bên nắn nót rụt rè – nhưng linh hồn của hai bài viết, cấu trúc tư duy logic ẩn giấu bên dưới lại trùng khớp nhau đến đáng sợ.
Cô Vân nhíu mày, cây bút đỏ trên tay khẽ run lên. Một sự nghi ngờ nhen nhóm trỗi dậy trong lòng người giáo viên dạy Văn lão luyện. Ai mới là tác giả thực sự đứng sau vinh quang của thủ khoa tương lai nhà họ Nguyễn?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!