Quy Luật Của Điểm Số
Tiếng rít đều đặn của chiếc quạt trần cũ kỹ trong phòng máy tính trung tâm dãy nhà B như một bản nhạc nền tẻ nhạt, kéo dài sự im lặng ngột ngạt của buổi chiều muộn. Học viện Quốc tế Khải Vy lúc năm giờ chiều đã vơi bớt bóng người. Giới học sinh thượng lưu đã lên những chiếc xe hộp đắt tiền để trở về các khu biệt thự biệt lập, chỉ còn lại những bóng áo đồng phục cũ sờn của nhóm học sinh diện trợ cấp đang lầm lũi dọn dẹp các phòng chức năng.
Minh Đăng đứng khuất sau dãy tủ tài liệu bằng sắt sơn tĩnh điện xám xịt, đôi mắt sắc sảo ẩn sau mái tóc đen hơi dài quan sát bóng lưng gầy của Phan Quốc Anh. Quốc Anh – kỹ thuật viên phòng máy của trường, học sinh lớp 12A5 – đang gõ phím cành cạch, chiếc áo khoác hoodie rộng thùng thình trùm kín đầu che khuất gương mặt lấm tấm mụn cám và cặp kính cận dày cộp.
Áp lực từ bà Nguyễn Diệp Chi đang đè nặng lên vai Đăng như một khối đá ngàn cân. Sáng nay, gã tài xế riêng của gia đình Gia Bách đã lén gửi cho Đăng một tờ giấy ghi nhớ kẹp trong cuốn sổ liên lạc, ghi rõ mệnh lệnh lạnh lùng của phu nhân chủ tịch: *“Kỳ thi thử lần 1 sắp tới, Gia Bách phải đứng đầu khối về điểm số tuyệt đối. Nếu thứ hạng của nó tụt dù chỉ một bậc, khoản nợ của cha mày tại bệnh viện sẽ lập tức bị phong tỏa.”* Điều đó có nghĩa là Đăng không chỉ phải giúp Bách đối phó với các mối quan hệ xã hội, mà còn phải tự tay dệt nên một vỏ bọc thiên tài học thuật hoàn mỹ cho kẻ đã hủy hoại cuộc đời mình.
Nhưng Đăng không chọn cách học vẹt hay trộm đề thi một cách thô bạo. Đó là thủ đoạn của những kẻ nông cạn. Để biến một kẻ rỗng tuếch như Gia Bách thành thủ khoa mà không khơi dậy sự nghi ngờ từ những giáo viên lão luyện như cô Nguyễn Khánh Vân hay thầy Lê Hữu Phước, anh phải giải mã chính hệ thống chấm điểm của trường học này. Anh cần “Đề thi thử năng lực quốc gia” của các năm trước và hệ thống điểm số gốc để phân tích quy luật.
Đăng bước ra khỏi bóng tối của dãy tủ sắt, tiếng bước chân nhẹ đến mức gần như vô âm trên sàn gạch vinyl.
“Quốc Anh,” Đăng cất tiếng, giọng nói trầm thấp và điềm tĩnh.
Phan Quốc Anh giật nảy mình, đôi vai mập mạp khẽ run lên dưới lớp áo hoodie. Gã nhanh tay nhấn một tổ hợp phím để ẩn đi màn hình dòng lệnh xanh lè, quay phắt lại với ánh mắt đầy cảnh giác và khó chịu: “Cậu vào đây làm gì? Giờ này phòng máy đóng cửa rồi. Học sinh nghèo diện trợ cấp như chúng ta không có phận sự ở lại đây ngoài giờ trực nhật.”
“Tôi cần cậu giúp,” Đăng đi thẳng vào vấn đề, không một động tác thừa. “Tôi cần cậu bẻ khóa mật khẩu admin cấp trung của Trịnh Công Sơn để truy cập vào kho dữ liệu đề thi thử các năm trước lưu trên máy chủ trường.”
Quốc Anh khựng lại, rồi bật cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt: “Cậu điên rồi à, Minh Đăng? Cậu nghĩ tôi là ai? Tôi chỉ là một thằng trực ban phòng máy kiếm chút điểm rèn luyện rách nát để giữ học bổng. Đi giúp cậu trộm đề cho thằng công tử bột Gia Bách để đổi lấy vài đồng tiền lẻ bố thí của nó à? Giới học sinh nghèo lớp 12A5 ai mà không biết cậu đã chấp nhận làm con chó trung thành chạy vặt cho gã thủ lĩnh Elite Club đó. Tôi ghét đám nhà giàu hống hách đó, và tôi càng ghét những kẻ khom lưng quỳ gối trước chúng để sinh tồn.”
Lời từ chối của Quốc Anh đanh thép và đầy phẫn nộ, đúng như những gì Đăng đã dự đoán qua phân tích tâm lý hành vi trước đó. Quốc Anh là một thiên tài lập trình lập dị, mang trong mình lòng chính nghĩa cực đoan và nỗi căm ghét sâu sắc đối với sự phân tầng giai cấp tại Khải Vy. Sự phòng thủ của gã rất mạnh, nhưng Đăng đã chuẩn bị sẵn một chiếc đòn bẩy tâm lý không thể chối từ.
Đăng không hề giận dữ trước những lời sỉ nhục. Anh thong thả rút từ trong túi quần đồng phục cũ sờn ra một tờ giấy A4 gấp làm tư, đặt nhẹ nhàng lên bàn phím trước mặt Quốc Anh.
“Nhìn cái này đi trước khi đưa ra quyết định cuối cùng,” Đăng nói, ánh mắt khóa chặt vào đồng tử đang co thắt của đối phương.
Quốc Anh nhíu mày, lén liếc nhìn tờ giấy. Tò mò, gã mở ra. Ngay lập tức, những con số và biểu đồ thống kê chi tiết trên trang giấy khiến gã cứng đờ người. Đó là bản phân tích dòng tiền của “Quỹ hỗ trợ học sinh nghèo Khải Vy” trong ba năm gần nhất. Dưới sự phân tích logic không gian và toán học của Đăng, dòng tiền tài trợ từ các cựu học sinh đáng lẽ phải được chuyển thành học bổng cứu trợ cho học sinh nghèo, nhưng thực tế đã bị ban giám hiệu cắt xén đến 65% thông qua các điều khoản hành chính mập mờ, rồi chuyển thẳng vào tài khoản tài trợ các sự kiện dạ tiệc xa xỉ của Elite Club.
“Cậu... làm sao cậu có được những số liệu kế toán nội bộ này?” Giọng Quốc Anh run lên, sự bàng hoàng lộ rõ trên khuôn mặt.
“Tôi tự tổng hợp từ các báo cáo công khai bị làm mờ và phân tích sai lệch kết cấu chi phí,” Đăng trả lời, giọng nói phẳng lặng như mặt nước hồ mùa thu. “Số tiền học bổng mà cậu và tôi phải chật vật trực nhật, dọn dẹp nhà vệ sinh để giữ lại mỗi tháng thực chất chỉ là những mẩu bánh vụn thừa thãi mà họ ném ra để che mắt dư luận. Trong khi đó, đám con em cổ đông trong Elite Club đang dùng chính mồ hôi của chúng ta để mua những ly rượu vang và những bộ vest thiết kế trong các buổi dạ hội vinh danh rỗng tuếch. Quốc Anh, cậu ghét tôi vì tôi khom lưng trước Gia Bách, nhưng tôi khom lưng để tìm cách bẻ gãy cái hệ thống đang đè đầu cưỡi cổ chúng ta. Còn cậu, cậu chọn cách ngồi đây gõ những dòng lệnh vô hại và cam chịu làm kẻ vô hình vĩnh viễn sao?”
Đòn tấn công tâm lý đánh thẳng vào lòng tự trọng và sự phẫn nộ giai cấp của Quốc Anh. Đôi bàn tay gầy guộc của gã siết chặt lấy mép bàn, khớp xương ngón tay trắng bệch. Gã nhìn chằm chằm vào bản đồ dòng tiền bị biển thủ, rồi ngước lên nhìn Đăng bằng một ánh mắt hoàn toàn khác – không còn sự khinh miệt, chỉ còn sự bàng hoàng và một ngọn lửa nổi loạn nhen nhóm.
“Cậu muốn tôi làm gì?” Quốc Anh nghiến răng hỏi, giọng thấp xuống đầy quyết tâm.
“Tài khoản trực ban của Trịnh Công Sơn có quyền truy cập vào phân vùng lưu trữ đề thi thử năng lực quốc gia cũ của ban khảo thí,” Đăng giải thích, đôi mắt sáng lên niềm vui lạnh lẽo của một kẻ thao túng. “Tôi cần cậu bẻ khóa mật khẩu của Sơn, trích xuất toàn bộ ngân hàng đề thi thử môn Toán và Văn suốt 5 năm qua. Nhưng tuyệt đối không được để lại bất kỳ dấu vết mạng hay log truy cập nào trên máy chủ trường.”
Quốc Anh không nói một lời, gã lập tức quay lại màn hình máy tính. Những ngón tay mập mạp của gã lướt trên bàn phím với một tốc độ kinh ngạc. Đoạn mã bẻ khóa tự chế của gã chạy qua các lớp tường lửa nội bộ của trường Khải Vy. Đăng đứng bên cạnh, im lặng quan sát các dòng lệnh dịch chuyển, trong đầu tự động dựng lên sơ đồ cấu trúc bảo mật thông tin của trường học.
“Xong rồi,” Quốc Anh thầm thì sau mười phút căng thẳng tột độ. “Tôi đã lấy được file sao lưu nén của ngân hàng đề thi thử. Tôi sẽ chuyển nó vào chiếc USB Kingston đã được mã hóa phần cứng của cậu. Hệ thống giám sát mạng của Sơn sẽ chỉ ghi nhận đây là một đợt bảo trì định kỳ của tài khoản trực ban.”
Đăng nhận lấy chiếc USB ấm nóng từ tay Quốc Anh, khẽ gật đầu: “Cảm ơn cậu. Từ giờ, phòng thí nghiệm hóa học cũ dưới hầm dãy nhà B sẽ là nơi chúng ta làm việc. Đừng để ai nhìn thấy cậu đi xuống đó ngoài giờ học.”
***
Đêm hôm đó, bên trong Phòng thí nghiệm hóa học cũ dưới hầm dãy nhà B, không gian ngập tràn mùi ẩm mốc, mùi hóa chất cũ rỉ sét và bụi bặm của mười năm bỏ hoang. Ánh sáng duy nhất phát ra từ màn hình chiếc laptop cấu hình cao tự lắp ráp của Quốc Anh, rọi lên gương mặt gầy gò, sắc sảo của Minh Đăng.
Đăng đứng trước tấm bảng đen cũ kỹ bụi phủ mờ, tay cầm viên phấn trắng phác thảo các phương trình xác suất. Anh đang vận dụng “Phương pháp dự đoán cấu trúc đề thi” để giải mã quy luật ra đề của trường Khải Vy.
“Quốc Anh, nhìn vào biểu đồ tần suất này đi,” Đăng gõ nhẹ viên phấn lên bảng, nơi vẽ sơ đồ phân bổ các dạng toán tích phân và hình học không gian suốt 5 năm qua. “Ngân hàng đề thi của Khải Vy thực chất được xây dựng dựa trên một thuật toán ngẫu nhiên có điều kiện. Thầy Lê Hữu Phước dạy Toán là người chịu trách nhiệm thẩm định cuối cùng. Thầy Phước có một thói quen tư duy logic cực kỳ nghiêm ngặt: thầy luôn ưu tiên các dạng bài toán có cấu trúc đối xứng không gian ba chiều và các phương trình tích phân có thể giải bằng phương pháp đổi biến số lượng giác. Nhìn vào độ lệch chuẩn của các năm, xác suất dạng bài này xuất hiện trong đề thi thử lần 1 sắp tới lên đến 95.4%.”
Quốc Anh đẩy gọng kính cận, nhìn chằm chằm vào các phương trình toán học phức tạp Đăng vẽ trên bảng bằng sự nể phục tột độ: “Cậu... cậu không phải là người thường, Đăng ạ. Cậu phân tích thói quen tư duy của giáo viên chuyên Toán để dự đoán đề thi giống như một nhà phân tích mật mã quân sự vậy. Nhưng còn môn Văn thì sao? Môn Văn chấm tự luận, làm sao cậu kiểm soát được điểm số tuyệt đối cho thằng rỗng tuếch Gia Bách?”
Đăng mỉm cười lạnh lẽo, nhặt một mảnh giấy nháp lên: “Đó là lúc chúng ta áp dụng 'Phương pháp lách luật chấm điểm thiên vị'. Cô Nguyễn Khánh Vân là người chấm bài luận Văn lớp chuyên 12A1. Cô Vân là một nhà giáo có tâm hồn nhạy cảm nghệ thuật, yêu thích văn học thực chất và cực kỳ ghét các bài viết rập khuôn theo văn mẫu. Nhưng cô lại bị ban giám hiệu áp đặt một barem điểm ngầm: bài thi của con em cổ đông lớn như Gia Bách không được dưới điểm 8 để giữ vững thể diện trường. Tôi đã nghiên cứu kỹ barem điểm của cô Vân qua các năm học cũ. Cô luôn cho điểm cộng tối đa cho những bài viết thể hiện được góc nhìn phản biện xã hội sắc sảo, nhưng lại trừ điểm rất nặng ở lỗi hành văn sáo rỗng.”
“Vậy cậu định viết một bài văn xuất sắc cho Gia Bách học vẹt?” Quốc Anh hỏi, vẻ tò mò hiện rõ.
“Không chỉ xuất sắc, mà phải là một kiệt tác có độc tố,” Đăng nhếch môi cười nhạt, đôi mắt anh lóe lên tia sáng nguy hiểm dưới ánh sáng lờ mờ của màn hình máy tính. “Tôi sẽ viết cho Gia Bách một bài luận đạt chuẩn điểm tuyệt đối của cô Vân bằng cách sử dụng 'Kỹ năng viết bài luận ẩn ý'. Bài viết sẽ mang hai tầng nghĩa: tầng nghĩa bề nổi là sự ca ngợi lối sống cống hiến, hào nhoáng của giới tinh hoa học đường – thứ mà gã công tử bột đó rất thích thú khi đọc vẹt; nhưng tầng nghĩa chìm sâu sắc bên dưới, thông qua các biện pháp tu từ và ẩn dụ văn học cổ điển, lại là một sự châm biếm sâu cay, chửi bới trực diện lối sống giả tạo, bóc lột của chính gia đình gã và ban giám hiệu Khải Vy. Cô Vân, với sự nhạy cảm văn học của mình, chắc chắn sẽ đọc ra tầng nghĩa chìm này. Cô ấy sẽ vừa bàng hoàng, vừa thích thú trước sự 'thức tỉnh nhận thức' giả tạo của Gia Bách, và buộc phải cho gã điểm số tuyệt đối mà không hề hay biết mình đang tiếp tay cho một kịch bản châm biếm.”
Quốc Anh rùng mình, gã nhìn Đăng như nhìn một bóng ma thực sự đang nhảy múa trong phòng tối. Sự nhẫn nại, thâm trầm và trí tuệ thiên tài của Đăng không dùng để giết người bằng bạo lực cơ bắp, mà để bẻ cong nhận thức của cả một hệ thống giáo dục thối nát, biến kẻ thù thành con rối tự chửi bới chính mình trên giấy trắng mực đen.
“Cậu đúng là một kẻ đáng sợ nhất mà tôi từng gặp,” Quốc Anh thì thầm, giọng nói pha lẫn sự kính sợ và phấn khích. “Nhưng tôi thích cái kịch bản này của cậu. Hãy để tôi giúp cậu hoàn thiện việc định dạng văn bản để không để lại bất kỳ dấu vết kỹ thuật số nào.”
Cả hai tiếp tục làm việc trong đêm tối dưới căn hầm ẩm mốc, tiếng gõ phím và tiếng phấn viết bảng hòa vào nhau, dệt nên một tấm lưới kịch bản hoàn hảo sẵn sàng chụp lên đầu giới tinh hoa Khải Vy.
***
Sáng hôm sau, bầu không khí tại lớp học lớp 12A1 hiện đại bậc nhất dãy nhà A vô cùng ngột ngạt. Ánh nắng sớm rọi qua những ô cửa kính lớn sát đất, chiếu lên những bộ đồng phục VIP thiết kế riêng đắt tiền của giới học sinh con em tài phiệt.
Nguyễn Hoàng Bách ngồi ở vị trí trung tâm, gương mặt gã có vẻ phờ phạc do thiếu ngủ và cơn hoảng loạn thần kinh cạn thuốc an thần ngày hôm qua vẫn chưa dứt hẳn. Hắn lén nhìn xuống hộc bàn, nơi chiếc điện thoại BlackBerry cũ khẽ rung lên một nhịp ngắn. Tin nhắn nặc danh của Đăng xuất hiện, chứa đựng toàn bộ sơ đồ bộ nhớ và các câu thoại ứng phó cho kỳ thi thử lần 1 sắp tới.
Nhưng ngay khi Bách vừa kịp cất điện thoại, một bóng người cao gầy, đeo kính cận dày bước đến đứng chặn ngay trước bàn học của hắn.
Vũ Đức Anh – học sinh giỏi thực lực đứng thứ hai sau Gia Bách, kẻ luôn ôm lòng phẫn uất sâu sắc vì bị ép phải nhường bước cho gã thiếu gia nhà giàu – đứng khoanh tay, nét mặt đầy vẻ căng thẳng, đố kỵ và khiêu khích. Đức Anh không nói nhỏ, gã cố tình cao giọng để tiếng nói vang vọng khắp phòng học lớp 12A1, thu hút sự chú ý của toàn thể học sinh xung quanh, kể cả Trần Lam Khuê đang ngồi đọc sách ở bàn đầu.
“Gia Bách này,” Đức Anh nhếch mép cười khẩy, ánh mắt lộ rõ sự căm hận và thách thức. “Kỳ thi thử lần 1 lần này sẽ được giám sát cực kỳ nghiêm ngặt bởi ban khảo thí và hệ thống quét sóng điện từ mới của cô Kim Chi. Tôi nghe nói cậu dạo này đột nhiên trở thành 'thiên tài học thuật' mới nổi của trường nhờ những bài luận xuất sắc. Nhưng phòng thi thử lần này sẽ không có chỗ cho những trò gian lận bằng tiền hay quyền lực gia thế đâu. Tôi tuyên bố công khai trước toàn lớp: trong phòng thi thử ngày mai, tôi sẽ giám sát chặt chẽ từng cử chỉ của cậu, và tôi sẽ tự tay vạch trần cái năng lực thực tế rỗng tuếch của cậu trước toàn thể hội đồng kỷ luật!”
Tiếng tuyên bố của Đức Anh đanh thép như một lời tuyên chiến trực diện, kích nổ bầu không khí căng thẳng của lớp học chuyên.
Gia Bách lập tức tái mặt, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. Hắn run rẩy thọc tay vào túi quần, siết chặt lấy chiếc BlackBerry cũ – sợi dây cứu sinh duy nhất của hắn. Hắn lén nhìn ra ngoài cửa sổ hành lang, nơi Minh Đăng đang lầm lũi xách chiếc xô lau nhà đi qua như một kẻ vô hình ở đáy xã hội học đường.
Ánh mắt hai người chạm nhau qua lớp kính cửa sổ. Đôi mắt Đăng lạnh lùng, phẳng lặng như gương, khẽ nhếch môi cười nhạt đầy ẩn ý. Kịch bản của cái bóng đã được thiết lập, và ván cờ điểm số chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!