Nhạc nềnPop Motivation

Con Rối Thử Nghiệm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm ngoài rặng trúc đào chưa kịp tan, Minh Đăng đã đứng trong bóng tối của căn phòng kho nhỏ phía sau nhà thể chất cũ. Tiếng gió rít qua ô cửa kính vỡ tạo nên những âm thanh u uất, lạnh lẽo. Đăng cẩn thận nhét tờ đơn tố cáo nặc danh khóa 2016 ố vàng vào sâu trong hộc tường rỗng phía sau tấm bảng điểm rỉ sét, nơi anh đã ngụy trang bằng một vài mảnh gỗ mục. Đó là tử huyệt của ngôi trường này, cũng là manh mối đầu tiên liên kết vụ án oan của cha anh với thế lực đứng sau học viện Khải Vy. Anh phải bảo vệ nó bằng mọi giá.


Đăng quay lại chiếc bàn gỗ cũ, bụi bặm bám đầy trên bề mặt gỗ nứt nẻ. Anh rút chiếc điện thoại BlackBerry cũ từ túi quần ra. Màn hình đơn sắc hiện lên dòng chữ trống không, hoàn toàn im lặng. Nhưng Đăng biết, sự im lặng này sẽ không kéo dài lâu. Hôm nay là ngày Vương Quốc Bảo – thiếu gia tập đoàn xây dựng đối thủ, kẻ luôn rình rập cướp chiếc ghế chủ tịch Elite Club của Gia Bách – quyết định ra tay. Đăng đã dành cả đêm để phân tích thói quen, các mối quan hệ tài chính và điểm yếu của Bảo. Cuốn sổ tay bìa da đen mở ra dưới ánh sáng le lói, những dòng ghi chép bằng loại mực dễ bay màu hiện lên sắc nét: dòng tiền nợ xấu, các dự án chậm tiến độ của Vương Gia, và thói kiêu ngạo tự phụ của Bảo.


Cùng lúc đó, tại khu học xá dãy nhà A hiện đại, bầu không khí bên trong Phòng VIP Elite Club hoàn toàn đối lập. Căn phòng rộng lớn ngập tràn mùi da thuộc đắt tiền, mùi xì-gà nhập khẩu và hương nước hoa xa xỉ. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống chiếc bàn tròn cẩm thạch, nơi các thành viên cốt lõi của giới tinh hoa học đường đang ngồi tụ tập.


Nguyễn Hoàng Bách ngồi ở vị trí trung tâm trên chiếc ghế sofa da lớn. Gương mặt đẹp trai kiểu công tử của hắn cố duy trì vẻ ngạo nghễ thường ngày, chiếc đồng hồ Patek Philippe mạ vàng trên cổ tay khẽ lấp lánh dưới ánh đèn. Nhưng dưới gầm bàn cẩm thạch, đôi chân của Bách đang khẽ rung lên một cách mất kiểm soát. Lòng bàn tay hắn đẫm mồ hôi. Chứng rối loạn lo âu nặng của Gia Bách đang trỗi dậy dữ dội. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc cốc thủy tinh chứa nước đá, nhịp tim đập nhanh đến mức lồng ngực đau nhói. Áp lực từ người mẹ độc đoán – bà Diệp Chi – yêu cầu hắn phải giữ vững vị thế thủ lĩnh trước kỳ thi thử đang đè nặng lên dây thần kinh vốn đã yếu ớt của hắn.


Cánh cửa gỗ sồi của phòng VIP đột ngột đẩy mở. Vương Quốc Bảo bước vào với phong thái ngạo mạn quen thuộc. Theo sau gã là hai thành viên ban hậu cần. Bảo không ngồi xuống mà bước thẳng đến đối diện Bách, ném một xấp tài liệu in sẵn lên mặt bàn cẩm thạch. Tiếng 'bộp' khô khốc vang lên cắt đứt những tiếng cười nói xung quanh. Không khí phòng VIP lập tức chùng xuống đầy áp lực.


"Nhìn đi, người anh em," Bảo nhếch mép cười nửa miệng, đôi mắt híp lại đầy mưu mô. "Dự án xây dựng trung tâm thể thao mới của tập đoàn Thịnh Phát nhà cậu đã bị chậm tiến độ ba tháng do sai số kết cấu móng. Ban quản lý dự án đang bị thanh tra xây dựng sờ gáy. Với một dự án treo đầy rủi ro pháp lý như thế này, cậu nghĩ Thịnh Phát còn đủ tư cách tài trợ độc quyền cho quỹ ngoại khóa của Elite Club kỳ này không? Hay là... để tập đoàn Vương Gia của nhà tôi gánh vác thay?"


Những lời nói của Bảo như một nhát dao đâm thẳng vào tử huyệt của Bách. Các thành viên xung quanh bắt đầu thì thầm bàn tán, những ánh mắt nghi ngờ đổ dồn về phía chiếc ghế chủ tịch. Bách cứng họng. Đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng. Hắn không hề biết gì về các con số tài chính hay tiến độ xây dựng của tập đoàn gia đình. Sự bất tài thực tế khiến hắn hoàn toàn bất lực trước những lập luận sắc bén của đối thủ. Cơn giận dữ bộc phát – thói quen bạo lực học đường nguyên bản của một kẻ bắt nạt – trỗi dậy. Bách nghiến răng, định đứng lên dùng nắm đấm và những lời chửi bới thô bạo để lấp liếm sự nhục nhã.


Nhưng ngay khi hắn vừa nhấc người lên nửa phân, chiếc điện thoại giấu trong túi quần đồng phục VIP khẽ rung lên một nhịp ngắn, đều đặn.


Mỏ neo tâm lý kích hoạt. Bách khựng lại. Hắn lén thọc tay vào túi, bấm nút nhận tin nhắn nặc danh từ chiếc BlackBerry của Đăng. Màn hình hiện lên dòng chữ ngắn gọn, lạnh lùng:


*"Im lặng đúng 5 giây. Không cãi cọ, không dùng bạo lực. Nhìn thẳng vào mắt Bảo, khẽ nhếch môi cười nhạt, rồi thong thả uống một ngụm nước ấm trước khi mở miệng."*


Bách nuốt nước bọt, cố ép bản thân làm theo kịch bản. Hắn ngồi im, đôi mắt khóa chặt vào gương mặt đang đắc ý của Vương Quốc Bảo. Một giây. Hai giây. Ba giây. Sự im lặng kéo dài của Bách không phải là sự sợ hãi, mà dưới sự hướng dẫn của Đăng, nó biến thành một áp lực vô hình đè nặng lên phòng VIP. Bốn giây. Năm giây. Bách thong thả cầm ly nước ấm trên bàn lên, uống một ngụm nhỏ, cử chỉ chậm rãi đến mức kỳ lạ.


Sự tự tin giả tạo của Bảo bắt đầu lung lay trước thái độ điềm tĩnh đáng sợ của Bách. Nụ cười trên môi gã thiếu gia họ Vương dần cứng đờ.


Ở đầu chiến tuyến bên kia, trong căn phòng thể chất cũ tối tăm, Minh Đăng ngồi trước chiếc bàn gỗ, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào sơ đồ tài chính của tập đoàn Vương Gia vẽ trên giấy nháp. Đôi bàn tay gầy gò của anh gõ phím BlackBerry liên tục không cần nhìn màn hình. Anh đang vận dụng 'Quy trình viết kịch bản ứng xử thời gian thực' kết hợp với 'Thủ đoạn kích động sự kiêu ngạo bộc phát'. Anh biết Bảo chỉ đang cậy thế thông tin một chiều để uy hiếp. Nếu muốn bẻ gãy hoàn toàn thế công kích của Bảo, phải đánh thẳng vào tử huyệt tài chính của gia tộc gã.


Một tiếng 'tít' nhẹ vang lên trong túi quần Bách. Tin nhắn tiếp theo xuất hiện:


*"Nói chính xác đoạn này với khẩu khí lạnh lùng, chậm rãi: 'Dự án chậm tiến độ ba tháng để kiểm tra địa chất là quy trình kỹ thuật chuẩn của Thịnh Phát. Còn hơn là... khoản nợ xấu một trăm hai mươi tỷ đồng của Vương Gia tại ngân hàng TMCP Đông Á sắp bị công bố vào tuần tới. Bảo này, cậu nghĩ nếu các cổ đông biết tập đoàn nhà cậu đang đứng trước nguy cơ bị phong tỏa tài sản vì trốn thuế, chiếc ghế phó chủ tịch của cha cậu có còn giữ nổi không?'"*


Bách đọc nhanh dòng chữ dưới hộc bàn. Sự kiêu ngạo bộc phát trong huyết quản của gã công tử được kích hoạt bởi những câu từ sắc bén của Đăng. Hắn đặt chiếc ly thủy tinh xuống mặt bàn cẩm thạch, phát ra một tiếng 'cạch' thanh mảnh nhưng đanh thép.


Hắn ngả lưng ra ghế sofa, khoanh hai tay trước ngực, nhìn Bảo bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. Hắn cất tiếng nói, khẩu khí chậm rãi, điềm tĩnh đến đáng sợ, lặp lại chính xác từng con số, từng tên ngân hàng và khoản nợ xấu mà Đăng đã soạn sẵn trong tin nhắn.


Sắc mặt Vương Quốc Bảo lập tức biến đổi từ đắc ý sang trắng bệch không còn một giọt máu. Xấp tài liệu trên tay gã khẽ run lên. Gã bàng hoàng nhìn Bách như nhìn một kẻ thấu thị nắm giữ vận mệnh của gia đình mình. Các thành viên khác của Elite Club lập tức dời mắt khỏi Bảo, những tiếng xì xào nghi ngờ giờ đây quay ngoắt sang tấn công gã thiếu gia họ Vương.


"Cậu... làm sao cậu biết được những con số đó?" Bảo lắp bắp, giọng nói run rẩy bộc lộ sự hoảng loạn tột độ.


Bách không trả lời. Hắn khẽ nhếch mép cười nhạt theo đúng kịch bản, đứng dậy và bước ra khỏi phòng VIP trong sự im lặng kính sợ của toàn thể thành viên Elite Club. Hắn đã giành chiến thắng xã hội vang dội, đè bẹp đối thủ mưu mô nhất trường chỉ bằng vài câu thoại được lập trình sẵn.


Nhưng ngay khi cánh cửa phòng VIP khép lại sau lưng, Bách lập tức chạy lao vào phòng vệ sinh VIP dành riêng cho thủ khoa. Hắn khóa chặt cửa, tựa lưng vào cánh cửa gỗ dày, thở dốc một cách điên cuồng. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt sũng cả chiếc áo sơ mi đồng phục VIP đắt tiền. Gương mặt hắn co giật vì lo âu, nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Hắn run rẩy thọc tay vào túi quần, lôi ra một lọ nhựa nhỏ đựng thuốc an thần.


Hắn điên cuồng vặn nắp, dốc ngược chiếc lọ vào lòng bàn tay.


Không có một viên thuốc nào rơi ra. Chiếc lọ hoàn toàn trống rỗng.


Bách bàng hoàng nhìn chiếc lọ nhựa rỗng tuếch trên tay, rồi nhìn vào tấm gương lớn trên bồn rửa mặt cẩm thạch. Trong gương, gương mặt hắn nhợt nhạt, thảm hại và ngập tràn sự sợ hãi. Sự lệ thuộc tâm lý bắt đầu hình thành một cách đáng sợ. Hắn nhận ra, vinh quang lẫy lừng vừa rồi không thuộc về hắn. Hắn chỉ là một con rối rỗng tuếch, một cái xác không hồn, và nếu không có những dòng tin nhắn lạnh lùng từ chiếc BlackBerry cũ của Minh Đăng, hắn sẽ lập tức sụp đổ và bị nghiền nát bởi giới tinh hoa học đường ngoài kia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!