Nhạc nềnPop Motivation

Bản Hợp Đồng 5 Tỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào bất chợt của Sài Gòn dội xuống những mái tôn rỉ sét dọc con hẻm nhỏ ven rạch Ông Lớn, biến con đường đất vốn đã lầy lội thành một bãi sình lầy đen ngòm. Minh Đăng chạy như điên trong màn mưa, từng bước chân nện xuống vũng nước bẩn buốt lạnh. Cơn đau từ vết bầm tím ở hông và đùi – di chứng từ cú đá của Lê Văn Tiến trong nhà kho thể chất vài tiếng trước – nhói lên theo từng nhịp thở dồn dập. Nước mưa hòa lẫn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt, luồn vào mắt kính mờ đục, nhưng Đăng không có thời gian để lau.


Trong đầu anh chỉ vang lên tiếng loảng xoảng của đồ đạc đổ vỡ và tiếng khóc bất lực của người cha qua điện thoại.


Khi Đăng rẽ vào khúc cua cuối cùng dẫn đến dãy trọ gầm cầu, đập vào mắt anh là luồng ánh sáng vàng vọt phát ra từ căn phòng trọ số 4 rộng chưa đầy mười hai mét vuông. Cánh cửa gỗ mục nát đã bị đạp tung bản lề, nằm nghiêng ngả dưới đất. Tiếng chửi bới thô tục của đàn ông át cả tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn.


"Lục soát kỹ vào! Xem lão già điên này còn giấu giếm được cái gì đáng giá không!"


Trần Thế Mỹ – gã đòi nợ thuê chuyên nghiệp được tập đoàn Thịnh Phát ủy quyền – đang đứng chống nạnh ngay giữa phòng. Gã to béo, cổ đeo sợi xích vàng lớn nổi bật trên chiếc áo sơ mi hoa sặc sỡ mở cúc ngực. Khuôn mặt đầy thịt của gã co giật vì giận dữ khi gã dùng mũi giày da bóng loáng hất tung chiếc nồi cơm điện cũ móp méo sang một bên.


Ở góc phòng, sát chiếc giường tre rách nát, ông Nguyễn Minh Triết đang co rúm người lại. Người cựu kiến trúc sư thiên tài từng một thời kiêu hãnh giờ đây gầy gò đến đáng thương. Tóc ông bạc trắng xóa dù chưa đầy năm mươi tuổi, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy ôm chặt lấy một xấp bản vẽ kỹ thuật cũ kỹ vào lòng như thể đó là mạng sống của mình. Đôi mắt ông đờ đẫn, ngập tràn sự hoảng loạn của một người bị hội chứng trầm cảm nặng hành hạ suốt mười năm qua.


"Đừng... đừng xé... bản vẽ của tôi... kết cấu chịu lực... sai số nằm ở thi công... không phải tôi..." Ông Triết lảm nhảm, giọng nói đứt quãng, nghẹn ngào.


"Lão già điên này! Bản vẽ rác rưởi này thì đáng giá mấy đồng?" Một tên tay sai tóc nhuộm vàng úa lao đến, giật phắt xấp giấy vẽ trên tay ông Triết định xé làm đôi.


"Dừng tay lại!"


Giọng nói của Đăng vang lên từ cửa, lạnh lùng và sắc bén như một nhát dao cắt ngang bầu không khí hỗn loạn. Anh bước vào phòng, toàn thân ướt sũng nước mưa, chiếc ba lô rách góc đeo lệch bên vai.


Trần Thế Mỹ quay lại, nhếch mép cười khẩy khi nhìn thấy Đăng: "À, thằng ranh con về rồi đấy à? Mày tắt máy trốn nợ giỏi lắm mà? Mày có biết hôm nay là hạn chót đóng lãi không? Năm mươi triệu đồng tiền lãi tháng này của cha mày đâu?"


Đăng không nhìn Mỹ. Anh bước thẳng đến góc phòng, quỳ xuống bên cạnh cha mình. Anh nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang run rẩy của ông Triết, nhặt lại những tờ bản vẽ bị rơi dưới đất, xếp gọn gàng rồi đặt vào chiếc hộp nhựa cũ.


"Cha, con về rồi. Không sao đâu, có con ở đây rồi." Đăng thì thầm, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh một cách kỳ lạ. Anh đang vận dụng 'Kỹ năng kiểm soát nhịp tim dưới áp lực đe dọa'. Anh hít sâu bốn giây, giữ hơi bốn giây, rồi nhẹ nhàng thở ra bốn giây. Nhịp tim của anh nhanh chóng hạ xuống dưới 70 nhịp/phút. Sự tĩnh lặng bao trùm lấy tâm trí anh, giúp anh lọc bỏ sự sợ hãi để tập trung phân tích tình huống.


Ông Triết nhìn thấy con trai, đôi mắt đờ đẫn khẽ động đậy, ông gật đầu run rẩy rồi co rúm người sâu hơn vào góc tối của chiếc giường tre.


Đăng đứng dậy, quay lại đối mặt với Trần Thế Mỹ. Khoảng cách giữa hai người chỉ chưa đầy hai mét. Đăng thấp hơn Mỹ nửa cái đầu, vóc dáng gầy gò trong bộ đồng phục học sinh cũ sũng nước trông vô cùng yếu thế trước gã giang hồ thô kệch. Nhưng ánh mắt của Đăng – sắc sảo và lạnh lùng dưới mái tóc ướt che khuất trán – khiến Mỹ phải khựng lại một nhịp.


"Chúng tôi không có năm mươi triệu đồng tiền lãi vào lúc này," Đăng nói, giọng không hề run rẩy.


"Không có?" Mỹ cười gằn, bước tới dí sát khuôn mặt đầy thịt vào Đăng. "Không có thì tao phát mãi căn nhà trọ này, ném toàn bộ đồ đạc của tụi mày xuống kênh. Còn lão già điên này, tao sẽ bảo người làm thủ tục cưỡng bức tống vào bệnh viện tâm thần công của quận. Để xem một thằng ranh con diện trợ cấp như mày sinh tồn thế nào!"


Đăng siết chặt nắm tay dưới tay áo đồng phục ướt sũng. Anh biết Mỹ không nói suông. Tập đoàn Thịnh Phát có thừa quyền lực pháp lý và quan hệ để thực hiện điều đó thông qua các kẽ hở luật pháp. Nhưng anh cũng biết, Mỹ chỉ là một con tốt được giật dây.


"Món nợ năm tỷ đồng của cha tôi ban đầu là nợ xấu của ngân hàng thương mại," Đăng bình thản nói, từng câu chữ được tính toán kỹ lưỡng. "Tập đoàn Thịnh Phát mới mua lại khoản nợ này cách đây ba tháng. Theo luật dân sự, việc chuyển nhượng quyền đòi nợ phải được thông báo bằng văn bản cho con nợ trước ba mươi ngày. Các ông chưa hề gửi văn bản chính thức. Việc các ông tự ý xâm nhập gia cư bất hợp pháp và phá hoại tài sản của chúng tôi lúc này là vi phạm pháp luật. Tôi đã bật máy ghi âm trên điện thoại từ khi bước vào cửa."


Đăng rút chiếc BlackBerry cũ rách góc ra khỏi túi quần, màn hình đơn sắc hiển thị biểu tượng ghi âm đang hoạt động.


Mỹ biến sắc, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm: "Mày dám dùng luật với tao sao, thằng ranh? Ở cái quận này, lời nói của tao chính là luật!"


"Đại ca, có xe lớn đến ngõ!" Một tên đàn em đứng gác ở cửa hẻm đột ngột chạy vào báo cáo, giọng hớt hải.


Mỹ nhíu mày bước ra cửa nhìn. Từ đầu con hẻm lầy lội, hai chiếc Mercedes Benz màu đen bóng loáng từ từ tiến vào, ánh đèn pha cực mạnh quét qua màn mưa, rọi sáng cả góc hẻm nghèo nàn. Những người đàn ông mặc vest đen chỉnh tề, đeo tai nghe bảo mật bước xuống xe, che ô đen che kín lối đi.


Một người đàn ông vạm vỡ bước đầu tiên vào căn phòng trọ ẩm thấp. Đó là Trần Minh Quân – đội trưởng đội vệ sĩ riêng của gia đình chủ tịch tập đoàn Thịnh Phát. Quân nhìn lướt qua đống đổ nát trong phòng, rồi dừng mắt tại Đăng.


"Minh Đăng," Quân nói, giọng lạnh lùng không cảm xúc. "Phu nhân muốn gặp cậu. Đi theo chúng tôi."


Mỹ nhìn thấy Quân, sự hung hãn lập tức biến mất sạch sẽ, thay vào đó là vẻ khúm núm, xu nịnh của một kẻ bề dưới: "Anh Quân... sao anh lại đích thân đến cái nơi bẩn thỉu này? Thằng ranh này chưa trả tiền lãi, tôi đang định..."


"Rút người về đi," Quân cắt ngang lời Mỹ bằng một câu ngắn gọn, uy nghiêm. "Việc ở đây không cần các người can thiệp nữa."


"Vâng, vâng, anh Quân nói thế thì tụi tôi xin rút ngay!" Mỹ cúi đầu lia lịa, ra hiệu cho đàn em nhanh chóng rời khỏi phòng.


Đăng nhìn theo bóng Mỹ rút đi, rồi quay lại nhìn cha mình. Anh biết chuyến đi này là không thể tránh khỏi. Gọng kìm thực sự đã bắt đầu siết lại. Anh cúi xuống, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của ông Triết: "Cha nghỉ ngơi đi. Con đi giải quyết công việc một lát rồi về."


Ông Triết nhìn Đăng bằng ánh mắt lo âu, nhưng không thể nói thành lời, chỉ khẽ siết nhẹ tay con trai như một lời cầu khẩn vô vọng.


Đăng đứng dậy, bước ra ngoài màn mưa, leo lên băng ghế sau của chiếc Mercedes sang trọng. Cánh cửa xe đóng sập lại, cách biệt hoàn toàn tiếng mưa rơi và mùi bùn đất của khu ổ chuột. Bên trong xe nồng nặc mùi da thuộc cao cấp và hương nước hoa đắt tiền, một sự tương phản tột cùng với bộ đồng phục học sinh cũ sũng nước mưa và những vết bầm tím đang nhói lên trên cơ thể Đăng.


Chiếc xe lướt êm ái qua các tuyến đường của Quận 7, hướng thẳng về phía khu biệt thự biệt lập Phú Mỹ Hưng – hang ổ của gia đình họ Nguyễn.


Khi chiếc xe dừng lại trước cổng sắt khổng lồ của biệt thự Nguyễn Gia, Đăng được dẫn dắt qua những dãy hành lang lát đá cẩm thạch sáng loáng, dưới sự giám sát chặt chẽ của hai vệ sĩ. Anh bước vào phòng khách chính – một không gian rộng lớn với trần nhà cao vút treo chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy.


Bà Nguyễn Diệp Chi đang ngồi trên chiếc ghế sofa da màu kem phong cách hoàng gia. Người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi này toát lên vẻ sang trọng quý phái tột cùng. Bà mặc một bộ váy lụa thiết kế tối giản màu xám tro, cổ đeo sợi dây chuyền kim cương lấp lánh mảnh khảnh, mái tóc búi cao gọn gàng không một sợi tóc thừa. Khuôn mặt bà đẹp nhưng lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo như chim ưng đang nhìn con mồi.


Trên chiếc bàn trà bằng gỗ mun trước mặt bà đặt một bộ tách trà bằng sứ xương Anh quốc tinh xảo, làn khói mỏng từ chén trà nóng bốc lên mang theo hương thơm dịu nhẹ của trà Earl Grey.


"Ngồi đi," bà Chi nói, giọng điệu lịch thiệp nhưng lạnh lẽo, không hề ngẩng đầu nhìn Đăng.


Đăng bước tới, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Bộ đồng phục ướt sũng của anh để lại những vệt nước loang lổ trên nền đá cẩm thạch sạch bóng, tạo nên một sự mỉa mai rõ rệt.


Bà Chi nhấp một ngụm trà, đặt nhẹ chiếc tách xuống đĩa sứ vang lên tiếng 'cạch' thanh mảnh: "Cậu có biết tại sao tôi lại mua lại khoản nợ năm tỷ của cha cậu từ ngân hàng không, Minh Đăng?"


Đăng giữ im lặng, vận dụng kỹ năng phân tích vi biểu cảm để quan sát đối thủ. Khóe môi bà Chi hơi nhếch lên một góc rất nhỏ – biểu hiện của sự tự mãn và khinh miệt tuyệt đối đối với những kẻ yếu thế hơn mình.


"Vì tôi cần một cái bóng," bà Chi tiếp tục, giọng điệu bình thản như đang bàn về một thương vụ kinh doanh nhỏ. "Con trai tôi, Gia Bách, cần một hồ sơ học thuật và ứng xử hoàn hảo để giành suất học bổng Ivy League toàn phần duy nhất của học viện Khải Vy vào cuối năm nay. Nhưng nó lại không có bộ óc của cậu. Tôi mua lại khoản nợ của cha cậu để làm gông xiềng giữ chân cậu. Cậu có tài năng, nhưng cậu không có tiền. Tôi có tiền, và tôi muốn mua tài năng của cậu."


Bà Chi đẩy một tập tài liệu bọc da đen dày cộp về phía Đăng. Trên bìa tập tài liệu in dòng chữ mạ vàng: 'Bản cam kết bảo mật thông tin viết thuê'.


"Ký vào đây," bà Chi ra lệnh. "Nhiệm vụ của cậu rất đơn giản: Đứng sau viết toàn bộ kịch bản ứng xử xã hội, giải quyết mọi bài thi thử, và biên soạn toàn bộ bài luận học thuật cho Gia Bách. Biến nó thành một hình mẫu thiên tài hoàn hảo trong mắt nhà trường và truyền thông. Đổi lại, mỗi kịch bản thành công, mỗi bài thi đạt điểm tuyệt đối của Bách sẽ giúp cha cậu hoãn nợ một tháng và miễn toàn bộ lãi suất lũy tiến."


Đăng lật mở tập tài liệu. Những điều khoản pháp lý được soạn thảo cực kỳ chặt chẽ bởi đội ngũ luật sư hàng đầu của Thịnh Phát. Bản hợp đồng này hoàn toàn tước bỏ mọi quyền sở hữu trí tuệ của Đăng đối với các công trình nghiên cứu hay bài viết của mình, đồng thời áp đặt hình phạt tù tội nặng nề nếu anh tiết lộ bất kỳ thông tin nào ra ngoài.


Đăng cố tìm kiếm một kẽ hở pháp lý: "Thưa bà Diệp Chi, bản cam kết này vi phạm luật sở hữu trí tuệ hiện hành về quyền nhân thân không thể chuyển nhượng. Nếu tôi đưa việc này ra tòa án dân sự thông qua luật sư Phan Anh Tuấn – bạn học cũ của cha tôi..."


Bà Chi đột ngột bật cười, tiếng cười nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự tàn nhẫn tột cùng: "Luật sư Phan Anh Tuấn? Cậu thực sự ngây thơ đến thế sao, Đăng? Cậu nghĩ tại sao mười năm trước, ông ta lại đột ngột rút lui khỏi vụ kiện sập công trình của cha cậu và chuyển sang định cư ở nước ngoài? Tập đoàn Thịnh Phát đã mua đứt văn phòng luật của ông ta từ trước khi cậu biết đọc chữ. Ở cái thành phố này, không có một luật sư nào dám nhận hồ sơ chống lại chúng tôi đâu."


Lời nói của bà Chi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự tôn của Đăng. Anh nhận ra mọi đường lui pháp lý của mình đã bị thế lực đồng tiền phong tỏa hoàn toàn từ mười năm trước.


"Tôi có thể dùng năng lực của mình để giành học bổng quốc tế tự túc," Đăng cố gắng thực hiện một nỗ lực thương lượng cuối cùng. "Số tiền học bổng đó thừa sức giúp tôi trả nợ dần cho tập đoàn..."


"Học bổng tự túc của một thằng ranh nghèo khổ?" Bà Chi cười nhạt, ánh mắt đầy sự giễu cợt. "Năm tỷ đồng cộng với lãi suất lũy tiến mỗi tháng mười phần trăm, cậu định trả trong bao nhiêu kiếp bằng số tiền học bổng ít ỏi đó? Trong lúc cậu đang chật vật kiếm từng đồng lẻ, tôi chỉ cần một cái búng tay là có thể phát mãi căn nhà trọ của cậu, tống cha cậu vào viện tâm thần cưỡng bức ngay ngày mai. Cậu nghĩ cha cậu – với trạng thái tâm thần bất ổn hiện tại – có thể sống sót được bao nhiêu ngày trong cái trại tâm thần công đầy rác rưởi và bạo lực đó?"


Đăng khựng lại. Hình ảnh người cha gầy gò, run rẩy ôm chặt xấp bản vẽ trong góc phòng trọ tối tăm hiện lên trong tâm trí anh. Anh hiểu rõ tính toán tàn nhẫn của bà Chi. Người cha chính là tử huyệt, là gông xiềng lớn nhất khống chế mọi hành động phản kháng của anh. Nếu anh lùi bước, cha anh sẽ chết. Nếu anh ký vào bản hợp đồng này, anh sẽ đánh mất tương lai học thuật cá nhân, chấp nhận mang danh kẻ viết thuê nhục nhã suốt đời.


Sự giằng xé tột cùng nổ ra trong tâm trí Đăng. Lòng kiêu hãnh của một thiên tài toán học gào thét đòi anh phải từ chối, phải chiến đấu đến cùng. Nhưng logic lạnh lùng của một nhà phân tích tâm lý học hành vi đã kéo anh về thực tế. Trong một ván cờ chênh lệch quyền lực tuyệt đối, việc đối đầu trực diện khi chưa có quân bài tẩy trong tay là tự sát. Anh phải lùi một bước để bảo toàn mạng sống cho cha trước khi tìm cơ hội phản công.


Đăng hít một hơi sâu, điều hòa nhịp tim đang có xu hướng tăng nhanh. Đôi mắt anh khôi phục lại sự lạnh lùng, điềm tĩnh vốn có. Anh nhìn thẳng vào mắt bà Diệp Chi:


"Tôi đồng ý ký. Nhưng tôi có một điều kiện phải được ghi rõ bằng văn bản đi kèm."


Bà Chi hơi mướn mày, tỏ vẻ ngạc nhiên trước sự điềm tĩnh phục hồi quá nhanh của cậu thiếu niên mười bảy tuổi: "Cậu nghĩ cậu có tư cách đưa ra điều kiện sao?"


"Tôi có," Đăng dứt khoát nói, giọng điệu đầy sức nặng. "Nếu không có kịch bản ứng xử xã hội và bài giải của tôi, con trai bà – Nguyễn Hoàng Bách – sẽ không thể vượt qua nổi kỳ thi khảo sát liên trường vào tuần tới chứ đừng nói đến việc giành học bổng Ivy League. Bà cần chất xám của tôi để làm đẹp thể diện cho gia tộc Thịnh Phát. Điều kiện của tôi là: Việc đóng băng nợ và miễn lãi suất cho cha tôi phải được ghi nhận thành một phụ lục hợp đồng có chữ ký xác nhận của bà, có hiệu lực ngay lập tức sau mỗi bài thi đạt điểm tuyệt đối của Bách. Nếu bà từ chối, tôi chấp nhận để bà tống cha tôi vào viện tâm thần, và bà sẽ tự mình giải quyết đống rác học thuật của con trai bà trước đoàn thanh tra quốc tế."


Bà Chi nhìn chằm chằm vào Đăng suốt mười giây. Sự sắc sảo và quyết đoán của cậu học sinh nghèo trước mặt khiến bà cảm thấy kinh ngạc, thậm chí là một chút kiêng dè mơ hồ. Bà nhận ra Đăng không phải là một con mồi dễ bị bẻ gãy bằng bạo lực thô bạo; anh là một đối thủ đáng gờm biết dùng chính giá trị chất xám của mình làm con tin để đàm phán.


"Được," bà Chi nhếch môi cười, ra hiệu cho thư ký đứng bên cạnh soạn thảo nhanh bản phụ lục đi kèm. "Tôi đánh giá cao sự thực tế của cậu. Bản phụ lục sẽ được ký kết song song."


Năm phút sau, Đăng đặt bút ký tên và điểm chỉ vân tay trực tiếp vào Bản cam kết bảo mật thông tin viết thuê và bản phụ lục hoãn nợ. Từng nét chữ ký của anh như những nhát dao khắc sâu vào lòng tự tôn, chính thức biến anh thành một 'Bóng ma biên kịch' ẩn danh đứng sau vinh quang của kẻ bắt nạt mình.


Bà Chi thu lại tập tài liệu, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng. Bà đứng dậy, bước đến bên cạnh chiếc tủ kính trưng bày đồ cổ, lấy ra một chiếc điện thoại BlackBerry cũ rách góc – chiếc điện thoại không có định vị GPS mà Bách từng dùng trước đây – ném thẳng lên chiếc bàn cẩm thạch trước mặt Đăng. Tiếng động khô khốc vang lên trong phòng khách tĩnh lặng.


"Ngày mai, Gia Bách có một buổi đối chất tranh giành quyền kiểm soát dự án ngoại khóa với Vương Quốc Bảo tại phòng VIP Elite Club," bà Chi lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt sắc như dao găm. "Viết kịch bản ứng phó cho nó trước sáu giờ sáng. Nếu nó thất bại trước Vương Quốc Bảo, bản hợp đồng hoãn nợ này... sẽ lập tức biến thành giấy lộn."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!