Lồng Sắt Dưới Đáy Học Đường
Học viện Quốc tế Khải Vy nằm biệt lập giữa những thảm cỏ xanh mướt của Quận 7, nơi những tòa nhà kính lấp lánh phản chiếu sự giàu sang của giới tinh hoa. Nhưng ở góc khuất phía sau dãy nhà B cũ kỹ, sương mù từ Rạch Ông Lớn bốc lên, mang theo mùi ẩm mốc và sự lạnh lẽo của bùn đất. Đối với Minh Đăng, ranh giới giữa hai thế giới này chưa bao giờ mờ nhạt. Nó hiển hiện ngay trên bộ đồng phục cũ sờn, bạc màu mà anh đang mặc – bộ đồ dành riêng cho nhóm 'Học sinh diện trợ cấp', những kẻ bị coi là ký sinh trùng dưới đáy xã hội học đường.
"Mày nghĩ mày là ai mà dám từ chối tao, hả Đăng?"
Giọng nói của Nguyễn Hoàng Bách vang lên, trầm thấp nhưng đầy uy quyền của một kẻ quen ra lệnh. Bách đứng ở trung tâm nhà kho chứa dụng cụ thể thao, chiếc đồng hồ Hublot mạ vàng trên cổ tay lấp lánh dưới luồng sáng yếu ớt rọi qua ô cửa thông gió rỉ sét. Hắn mặc bộ đồng phục thiết kế riêng hoàn hảo, từng đường kim mũi chỉ đều toát lên mùi tiền.
Phía sau Bách, Lê Văn Tiến – gã tay sai thô kệch lớp 12A5 – khép chặt góc tường, chặn đứng lối thoát duy nhất của Đăng. Bên cạnh, Phạm Đức Long, con trai một nhà thầu xây dựng phụ thuộc vào tập đoàn Thịnh Phát, giật phắt chiếc ba lô vải sờn quai của Đăng. Gã lật ngược nó, trút sạch đống sách vở cũ kỹ và những tờ giấy nháp viết đầy công thức toán học xuống nền đất đầy bụi bặm.
"Nhìn đống rác này đi," Long cười khẩy, dùng mũi giày hiệu dẫm lên một tờ giấy nháp có công thức tích phân nâng cao. "Học giỏi thì có ích gì khi mày thậm chí không mua nổi một cái cặp mới?"
Đăng đứng im lặng, lưng tựa sát vào góc tường ẩm mốc. Anh không hoảng loạn. Dưới lớp tóc đen hơi dài che khuất trán, đôi mắt anh bình thản một cách kỳ lạ. Anh đang vận dụng 'Kỹ năng kiểm soát nhịp tim dưới áp lực đe dọa'. Anh hít sâu bốn giây, giữ hơi bốn giây, rồi nhẹ nhàng thở ra bốn giây. Nhịp tim của anh, vốn vừa tăng nhanh do cú xô đẩy của Tiến, dần hạ xuống dưới 70 nhịp/phút. Sự tĩnh lặng bao trùm lấy tâm trí anh, biến những tiếng chửi bới xung quanh thành những dải tần số vô hại.
Anh nhìn thẳng vào mắt Bách. Sử dụng 'Kỹ thuật phân tích vi biểu cảm', Đăng quan sát kỹ lưỡng từng chuyển động nhỏ trên gương mặt đối thủ. Khóe mắt trái của Bách giật nhẹ hai lần trong vòng năm giây, đồng tử hơi co giãn khi nhìn về phía hành lang bên ngoài. Đăng mỉm cười ngầm trong lòng. Bách đang sợ hãi. Sự kiêu ngạo, hống hách kia chỉ là cái vỏ bọc vụng về để che giấu nỗi hoảng loạn tột độ trước kỳ thi khảo sát sắp tới. Bách cần điểm số tuyệt đối để làm hài lòng người mẹ độc đoán – bà Diệp Chi, nhưng đầu óc hắn lại hoàn toàn rỗng tuếch.
"Giải hết đống đề chuyên đề Toán nâng cao này trước ngày mai," Bách ném một tập tài liệu dày cộp xuống nền đất, sát chân Đăng. "Tao không muốn thấy một lỗi sai nào. Nếu không, tao sẽ khiến cuộc sống của cha con mày ở cái quận này biến thành địa ngục."
Đăng nhìn tập đề thi, rồi nhìn lên Bách. Giọng anh vang lên, điềm tĩnh nhưng rõ ràng:
"Tự ý bắt giữ và đe dọa học sinh khác là vi phạm nghiêm trọng nội quy học viện. Nếu tôi báo cáo lên Ban giám thị, các cậu sẽ bị lập biên bản kỷ luật."
Lời nói của Đăng vừa dứt, Tiến và Long liền bật cười hô hố như vừa nghe một câu chuyện cười. Tiến bước tới, dùng bàn tay hộ pháp nắm lấy cổ áo Đăng, ép mạnh anh vào tường đá lạnh ngắt:
"Quy chế? Biên bản? Mày ngây thơ thật hay giả vờ vậy Đăng? Cha của Bách là nhà tài trợ kim cương của cái trường này. Hiệu trưởng còn phải cúi đầu mời trà, mày nghĩ ai sẽ phạt tụi tao vì một thằng rác rưởi diện trợ cấp như mày?"
Đăng không phản kháng vật lý. Anh biết rõ việc dùng cơ bắp chống lại hai kẻ to lớn trong không gian chật hẹp này là tự sát. Anh chọn 'Kỹ năng chịu đựng bạo lực thể xác'. Khi Tiến dùng lực ấn mạnh vai anh xuống đất, Đăng chủ động thả lỏng các nhóm cơ lớn ở vai và lưng để giảm thiểu phản lực, đồng thời co nhẹ khuỷu tay bảo vệ vùng đầu và mạn sườn.
Tiến bồi thêm một cú đá vào hông Đăng. Đăng hơi nghiêng người, để lực đá trượt qua phần thịt mềm ở đùi thay vì va chạm trực tiếp với xương hông. Anh không phát ra một tiếng kêu đau đớn nào, nhịp thở vẫn đều đặn, đôi mắt vẫn khóa chặt vào Bách để thu thập dữ liệu hành vi. Sự nhẫn nhịn và điềm tĩnh đáng sợ của Đăng khiến Tiến cảm thấy hụt hẫng và tức tối.
"Thằng lỳ lợm này," Tiến định lao vào tiếp tục ra tay, nhưng Bách giơ tay ngăn lại.
Bách nhìn Đăng đang quỳ trên đất, ánh mắt lộ rõ sự khinh bỉ lẫn một chút e ngại mơ hồ trước phong thái không chút sợ hãi của anh. Hắn cúi xuống, ghé sát tai Đăng, thì thầm:
"Nhốt nó lại đây năm tiếng để nó suy nghĩ cho kỹ. Ngày mai, tao muốn thấy bản thảo lời giải hoàn chỉnh nằm trong hộc bàn tao. Nếu không, món nợ của cha mày... tao sẽ bảo người đến thu cả gốc lẫn lãi ngay trong đêm."
Chúng bước ra ngoài. Cánh cửa gỗ dày của nhà kho sập lại, tiếng xích sắt rầm rập vang lên kèm theo tiếng ổ khóa đồng lớn được gài chặt. Bóng tối ập xuống, đặc quánh và lạnh lẽo.
Đăng nằm im trên nền đất lạnh một lúc để các cơn đau ê ẩm ở hông và vai dịu đi. Bóng tối không làm anh sợ hãi; trái lại, nó là người bạn quen thuộc nhất của anh từ khi gia đình sụp đổ. Anh bò dậy, dựa lưng vào chiếc tủ sắt rỉ sét, bắt đầu phân tích cấu trúc không gian của nhà kho dụng cụ cũ này.
Trong không gian chật hẹp nồng nặc mùi cao su mục nát của những quả bóng hỏng và mùi ẩm mốc của thảm tập cũ, Đăng nhắm mắt lại, tái dựng sơ đồ căn phòng trong trí nhớ. Anh ghi nhớ vị trí của chiếc kệ sắt lung lay bên phải, đống thảm tập xếp chồng ở góc trái, và ô cửa thông gió rỉ sét ở độ cao ba mét. Đây là điểm khởi đầu của nỗi uất hận, nhưng cũng là nơi anh sẽ dệt nên kịch bản đầu tiên để biến kẻ bắt nạt mình thành một con rối hoàn hảo nhưng rỗng tuếch.
Sự giằng xé tột cùng nổ ra trong tâm trí Đăng. Lòng kiêu hãnh của một thiên tài toán học gào thét, đòi hỏi anh phải đứng lên bóc trần sự ngu ngốc của Bách trước toàn trường. Nhưng hiện thực tàn nhẫn đã ghì chặt anh xuống. Người cha kiến trúc sư Nguyễn Minh Triết của anh đang trầm cảm nặng, gánh trên vai khoản nợ khổng lồ 5 tỷ đồng bị tập đoàn Thịnh Phát mua lại. Đăng phải nhẫn nại. Anh phải chấp nhận làm cái bóng trong phòng tối để giữ lời hứa hoãn nợ cho cha.
Anh sẽ viết kịch bản cho Bách. Anh sẽ biến Bách thành một thủ khoa hoàn hảo nhất, một biểu tượng tri thức của học viện Khải Vy. Nhưng đồng thời, anh cũng sẽ biến hắn thành một kẻ nghiện ngập chất xám của anh, không thể đưa ra bất kỳ quyết định xã hội hay học thuật nào nếu thiếu đi tin nhắn chỉ dẫn từ chiếc BlackBerry cũ của anh. Khi hào quang giả tạo của Bách đạt đến đỉnh cao, đó cũng là lúc Đăng kích nổ toàn bộ sự rỗng tuếch của hắn để dập tắt thế lực nhà họ Nguyễn.
Năm tiếng đồng hồ trôi qua trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Đăng dùng đầu ngón tay vẽ các sơ đồ logic lên nền đất đầy bụi, tính toán các bước đi đầu tiên của kịch bản thi cử sắp tới. Anh sẽ lách luật chấm điểm thiên vị của nhóm giáo viên biến chất bằng cách viết các bài giải khớp chính xác với barem điểm được nâng ngầm dành cho giới siêu giàu.
Cạch.
Tiếng xích sắt rít lên khô khốc kéo Đăng ra khỏi dòng suy nghĩ. Cánh cửa gỗ dày hé mở, luồng ánh sáng vàng vọt từ hành lang rọi vào. Nhưng người xuất hiện không phải là Bách hay đám tay sai, mà là bảo vệ lớn tuổi Bùi Văn Hùng đi tuần muộn. Ông Hùng nhìn thấy Đăng đang ngồi co ro trong góc, thở dài ái ngại bước vào đỡ anh dậy:
"Cháu lại bị tụi thằng Bách nhốt à? Khổ thân thằng bé, học giỏi mà cứ bị tụi nó hành hạ. Đi theo ông, ông mở cổng phụ phía sau cho cháu ra về, tránh mặt tụi bảo vệ chính ngoài cổng."
"Cháu cảm ơn ông Hùng," Đăng khẽ cúi đầu, giọng nói khản đặc vì thiếu nước. Anh nhặt chiếc ba lô bị rách một góc, nhặt lại những tờ giấy nháp lấm lem bụi bẩn rồi bước ra ngoài.
Đêm muộn, sương mù bao phủ toàn bộ khu vực Quận 7. Đăng l lùi bước ra khỏi cổng phụ của học viện Khải Vy, cơ thể đau nhức sau trận đòn của Tiến. Nhưng khi anh vừa bước chân lên vỉa hè đường Nguyễn Văn Linh, chiếc điện thoại BlackBerry cũ rách góc trong túi quần anh bất ngờ rung lên bần bật.
Màn hình đơn sắc hiện lên một dãy số lạ không có trong danh bạ. Đăng khựng lại dưới ánh đèn đường vàng vọt, áp điện thoại lên tai. Ngay lập tức, giọng nói khàn đặc, đầy sát khí của Trần Thế Mỹ – gã đòi nợ thuê đại diện cho tập đoàn Thịnh Phát – vang lên bên tai, kèm theo tiếng đổ vỡ loảng xoảng của đồ đạc và tiếng khóc bất lực, run rẩy của cha anh ở đầu dây bên kia:
"Thằng ranh! Hạn chót đóng lãi tháng này là hôm nay. Mày không nộp tiền, tao sẽ dỡ cái nhà trọ rách nát này và tống cổ lão già điên của mày ra đường ngay trong đêm!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!