Nhạc nềnRetroRoman_March

Chuyển Hướng Lôi Kiếp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió rít gào qua những khe đá rạn nứt của Bạch Cốt Khô Lĩnh, mang theo thứ âm thanh u uất như tiếng khóc than của hàng vạn vong hồn pháo hôi từ kỷ nguyên trước.


Khương Tỉnh Ngộ đứng ở rìa ranh giới giữa sương mù xám xịt và bóng đêm ngoại ô Phạn Thiên Thành. Gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi của anh dưới ánh trăng mờ nhạt trông trắng bệch không một giọt máu. Trên trán anh, dải băng gạc trắng quấn quanh vết thương cũ bắt đầu thấm đẫm một vệt máu tươi nhạt.


*Uỳnh! Uỳnh!*


Sâu trong khô lĩnh, tiếng gầm rú điên cuồng của Lý Đạt cùng đám sát thủ Hắc Phong Hội đang lịm dần dưới sự vây hãm của hàng vạn bộ xương khô. Kịch bản phục kích đoạt linh thạch lậu đã bị bẻ gãy hoàn toàn. Nhưng Tỉnh Ngộ không hề có cảm giác chiến thắng.


“A...”


Tỉnh Ngộ bỗng nhiên khụy gối xuống đất cát lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy đầu.


Một cơn đau buốt óc dữ dội, nóng bỏng như sắt nung từ sau trán truyền đến, xé rách thức hải của anh thành trăm mảnh. Tàn Ngọc Quy Tắc Nghịch Hành khảm sâu trong thức hải của anh đang rung lên bần bật, tỏa ra luồng ánh sáng tím lạnh đầy hỗn loạn. Trên bề mặt mảnh ngọc cổ xưa vốn đã tàn khuyết ấy, một vết nứt nhỏ mới tinh, sâu hoắm bỗng nhiên xuất hiện.


Đây chính là phản phệ của việc bẻ gãy kịch bản khí vận. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 đang tàn phá thần hồn anh một cách thô bạo.


“Thiếu gia! Ngài không sao chứ?” Lão Mã hớt hải từ trên xe ngựa nhảy xuống, định đỡ anh lên.


“Đừng chạm vào ta!” Tỉnh Ngộ khàn giọng quát, giọng nói run rẩy nhưng đầy uy áp. Anh gượng đứng dậy, dùng vạt áo vải xám thô lau đi vệt máu rỉ ra từ khóe mắt.


Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời.


Trên đỉnh đầu anh, vòm trời Phạn Thiên Thành vốn đang yên tĩnh bỗng nhiên cuộn lên những luồng mây đen kịt. Nhưng đó không phải là mây mưa thông thường. Sâu trong tầng mây, những tia chớp màu đỏ thẫm như những con rắn máu khổng lồ đang điên cuồng uốn lượn, tụ tụ lại thành một vòng xoáy lôi vân khổng lồ rợn người.


Đáng sợ hơn, tâm điểm của vòng xoáy lôi vân đỏ thẫm kia không nằm ở Bạch Cốt Khô Lĩnh, mà đang di chuyển với tốc độ kinh hoàng, nhắm thẳng về hướng Khương Gia Phủ Đệ trong nội thành.


“Lôi Kiếp Kịch Bản Bộc Phát...”


Tỉnh Ngộ siết chặt nắm tay, đồng tử co rút lại.


Với ký ức của một kỹ sư phân tích hệ thống kiếp trước, anh lập tức hiểu ra: Thiên đạo ngụy tạo đã phát hiện ra lỗi hệ thống nghiêm trọng. Việc toàn bộ nhóm sát thủ của Lý Đạt biến mất bất thường, cùng với việc Khương gia liên tục né tránh các điểm nóng vả mặt của Lục Thiên Đô, đã làm lệch hướng dòng chảy khí vận kỷ nguyên quá mức cho phép. Hệ thống tự động của thiên đạo không cần tìm lý do, nó chỉ đơn giản kích hoạt chương trình “thanh lọc dị số” — dùng lôi phạt đỏ thẫm để xóa sổ hoàn toàn Khương gia khỏi bản đồ nhân quả.


“Lão Mã, lập tức đánh xe đưa Trần đội trưởng về Phòng Cách Ly dưới lòng đất!” Tỉnh Ngộ ra lệnh dứt khoát, nhét một viên linh thạch hạ phẩm vào Trận Bàn Vùng Mù di động để sạc khẩn cấp. “Dùng lối đi ngầm cổng Tây. Nhanh!”


“Còn ngài thì sao, tam thiếu gia?” Lão Mã run rẩy hỏi.


“Ta đi dắt mũi thiên đạo.”


Tỉnh Ngộ không giải thích thêm, thân ảnh gầy gò của anh lập tức di chuyển, vận hành Quy Tắc Ngụy Trang Bộ Pháp lướt nhanh vào bóng tối thành phố, hướng thẳng về phía phủ đệ gia tộc.


***


Tại Khương Gia Phủ Đệ.


Bầu trời phía trên phủ đệ lúc này đỏ rực như bị thiêu rụi bởi lửa địa ngục. Áp lực linh áp khổng lồ từ lôi vân giáng xuống khiến toàn bộ hơn ba trăm tộc nhân Khương gia hoảng loạn. Một số đệ tử bàng chi có tu vi thấp đã quỳ sụp xuống đất, run rẩy khóc lóc trước uy thế của thiên phạt.


Khương Bắc Hành đứng giữa sân nội viện, trường bào lam sắc của gia chủ bay phần phật trong gió bão lôi kiếp. Gương mặt trung niên nghiêm nghị của ông tràn đầy vẻ quyết liệt. Linh lực Trúc Cơ hậu kỳ trong đan điền của ông đang sôi sục, chuẩn bị bộc phát để chống đỡ.


“Cha! Dừng tay lại ngay!”


Một tiếng quát khàn khàn vang lên từ bức tường rào. Khương Tỉnh Ngộ từ trên cao nhảy xuống, nhục thân Luyện Khí tầng 3 của anh không chịu nổi áp lực lôi kiếp, suýt chút nữa đã ngã quỵ. Vết thương trên trán anh lại rách ra, máu tươi chảy dài xuống má.


“Tỉnh Ngộ! Con điên rồi sao còn quay lại đây?” Khương Bắc Hành gầm lên, định dùng linh lực bao bọc lấy con trai. “Lôi kiếp này nhắm thẳng vào Khương gia chúng ta! Cha là gia chủ, cha sẽ đứng ra gánh chịu để mở đường sống cho các con!”


“Cha dùng linh lực ngạnh kháng lôi kiếp kịch bản chỉ có con đường chết!” Tỉnh Ngộ bước tới, thô bạo gạt tay cha ra. Thần thức Trúc Cơ của anh bộc phát, cưỡng ép đè nén luồng linh lực đang bộc phát của Khương Bắc Hành xuống. “Thiên lôi kịch bản có tính chất định vị nhân quả. Cha càng mạnh, nó giáng xuống càng dữ dội để triệt tiêu cha. Khương gia chúng ta không ai được phép ra tay chiến đấu vật lý lúc này!”


“Nhưng nếu không chống đỡ, cả phủ đệ này sẽ biến thành tro bụi!” Khương Bắc Hành bất lực hét lên.


“Chúng ta không chống đỡ.” Tỉnh Ngộ lạnh lùng lau vệt máu trên mặt, ánh mắt lấp lóe tia sáng tím lạnh của Quy Tắc Nghịch Hành. “Chúng ta tìm kẻ gánh tội thay.”


“Kẻ gánh tội thay? Ai có thể gánh nổi lôi kiếp của thiên đạo?” Khương Bắc Hành ngơ ngác.


“Kẻ duy nhất được thiên đạo yêu thương tuyệt đối ở cái thành này.” Tỉnh Ngộ quay đầu nhìn về phía con phố Tây bên ngoài phủ đệ.


Trong tầm mắt nghịch hành của anh, một sợi tơ nhân quả màu đỏ khổng lồ, rực rỡ như lửa đang kéo dài từ lôi vân trên trời, kết nối thẳng vào phủ đệ Khương gia. Nhưng đồng thời, anh cũng nhìn thấy một luồng hào quang thái dương nhàn nhạt đang di chuyển ngoài phố Tây, cách phủ đệ không quá mười trượng.


Lục Thiên Đô.


Khí Vận Chi Tử nguyên bản của kỷ nguyên này đang ngự trên xe ngựa hoa lệ, bị thu hút bởi biến động lôi kiếp bất thường nên đang tiến về phía Khương gia để “điều tra dị số”. Nhược Trí Quang Hoàn tự động của hắn đang phát ra những sóng dao động nhẹ, kích thích lòng hiếu kỳ của hắn tiến sát vào vùng nguy hiểm.


“Thiên đạo vận hành theo một thuật toán bảo vệ Khí Vận Chi Tử tuyệt đối.” Tỉnh Ngộ khàn giọng nói, lồng ngực gầy gò phập phồng dữ dội. Thức hải của anh đau đớn như có hàng vạn cây kim châm cứu đâm vào. “Nếu con cưng của nó gặp nguy hiểm từ chính đòn tấn công của nó, hệ thống sẽ tự động kích hoạt cơ chế ngắt khẩn cấp để bảo toàn tính mạng cho hắn.”


Tỉnh Ngộ thò tay vào ngực áo, lấy ra một viên đá xám xịt, xù xì vô cùng — Đồng Quy Thạch (Hạ phẩm).


Đây là bảo vật chí mạng mà anh đã chế tác từ đá hoang cổ kết hợp với máu tươi của Lục Thiên Đô thu thập được từ lần va chạm ngoài phố Tây hôm trước. Viên đá tỏa ra một luồng khí tức nhân quả cực kỳ quái dị.


“Nghịch Chuyển Khí Vận Tuyến!”


Tỉnh Ngộ cắn chặt đầu ngón tay trỏ, dùng máu tươi vẽ một đường vân nghịch hành siêu nhỏ lên bề mặt Đồng Quy Thạch. Thần thức của anh tập trung cao độ vào sợi tơ nhân quả màu đỏ của lôi kiếp.


*Rắc!*


Tàn ngọc sau trán anh lại rạn nứt thêm một đường. Tỉnh Ngộ hộc ra một búng máu tươi, nhưng đôi mắt tím lạnh của anh không hề lay động. Anh đã thành công nắm lấy sợi tơ nhân quả của lôi kiếp, cưỡng ép bẻ cong nó, nối một đầu vào viên Đồng Quy Thạch trong tay.


*ẦM!!!*


Bầu trời bỗng nhiên nổ tung một tiếng sấm sét chói tai. Luồng lôi đình đỏ thẫm đầu tiên, to bằng bắp đùi người trưởng thành, mang theo sức mạnh hủy diệt tuyệt đối rạch nát màn đêm, giáng thẳng xuống mái nhà chính của Khương Gia Phủ Đệ.


Lớp phòng ngự ngoài của Vùng Mù Thiên Cơ lập tức bị xé rách như một tờ giấy mỏng.


“Kích hoạt!”


Tỉnh Ngộ hét lớn, dốc toàn bộ linh lực nghịch hành còn lại ném mạnh viên Đồng Quy Thạch (Hạ phẩm) ra ngoài bức tường phủ đệ, nhắm thẳng vào phạm vi mười mét xung quanh cỗ xe ngựa của Lục Thiên Đô đang dừng ngoài phố.


Viên đá xám xịt bay vút qua không trung, phát ra một tiếng vỡ vụn giòn giã ngay khi chạm đất. Một vòng tròn nhân quả vô hình màu đỏ thẫm lập tức lan tỏa, khóa chặt lấy tọa độ khí vận của Lục Thiên Đô.


*Rắc rắc rắc!*


Luồng lôi đình đỏ thẫm đang giáng xuống mái nhà Khương gia bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, như thể bị một lực lượng vô hình bẻ cong quỹ đạo.


Trước sự chứng kiến kinh hoàng của Khương Bắc Hành, luồng lôi phạt đỏ thẫm bị chia đôi ngay lập tức. Năm mươi phần trăm uy lực lôi đình tiếp tục đánh sụp một góc mái nhà Khương gia, tạo ra một hố đen kịt bốc khói lưu huỳnh nồng nặc.


Nhưng năm mươi phần trăm uy lực còn lại — luồng sét đỏ hung hãn nhất — lại vạch ra một đường cong quái dị trên bầu trời, lao thẳng xuống con phố Tây bên ngoài, nện thẳng vào đỉnh cỗ xe ngựa hoa lệ của Lục Thiên Đô!


*UỲNH!!!*


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Ánh sáng đỏ thẫm và lôi hỏa bùng phát rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ nửa phía Tây của Phạn Thiên Thành.


“A!!!”


Một tiếng thét thảm thiết, đầy kinh hoàng vang lên giữa tiếng lôi nổ.


Lục Thiên Đô đứng trên xe ngựa, hoàn toàn không kịp phản ứng trước đòn tấn công bất ngờ từ chính “cha ruột” thiên đạo của mình. Hộ thể cương khí của *Thái Dương Thánh Thể* tự động kích hoạt, tỏa ra hào quang thái dương rực rỡ để ngạnh kháng lôi đình. Tuy nhiên, uy lực của lôi kiếp kịch bản cấp 1 là cực kỳ khủng khiếp, trực tiếp đánh vỡ lớp cương khí bảo vệ của hắn.


Lục Thiên Đô bị hất văng ra xa hơn mười trượng, ngã rầm xuống mặt đường đá bụi bặm. Bạch y tinh khôi thêu chỉ vàng của hắn bị cháy sém loang lổ, mái tóc tuấn mỹ dựng ngược, khóe miệng trào ra một dòng máu tươi đỏ thẫm. Hắn trợn tròn mắt nhìn lên bầu trời, đạo tâm kiêu ngạo lần đầu tiên xuất hiện một vết nứt rạn lớn vì hoang mang và sợ hãi.


*Tại sao?! Tại sao lôi kiếp của thiên đạo lại tấn công ta?! Ta là Khí Vận Chi Tử cơ mà?!*


Ngay trong sát na Lục Thiên Đô hộc máu trọng thương, hệ thống tự động của Thiên Đạo Ngụy Tạo lập tức xảy ra xung đột logic nghiêm trọng.


*Cảnh báo: Khí Vận Chi Tử đang gánh chịu sát thương chí mạng từ Lôi Kiếp Kịch Bản.*

*Ưu tiên tối cao: Bảo toàn tính mạng cho Khí Vận Chi Tử Lục Thiên Đô.*

*Hành động: Cưỡng ép tự dừng tiến trình lôi kiếp.*


Trên bầu trời Phạn Thiên Thành, vòng xoáy lôi vân đỏ thẫm khổng lồ đang chuẩn bị giáng xuống luồng lôi đình thứ hai bỗng nhiên khựng lại. Những con rắn sét đỏ rực đang nhe nanh múa vuốt bỗng chốc mất đi mục tiêu, điên cuồng hỗn loạn quay cuồng.


Chỉ trong vòng ba nhịp thở ngắn ngủi, lôi vân đỏ thẫm khổng lồ bỗng nhiên tiêu tán một cách cực kỳ cưỡng ép, lộ ra bầu trời đêm tĩnh mịch với những ánh sao thưa thớt, để lại một khoảng không im lặng đến rợn người.


Thiên đạo đã buộc phải tự ngắt lôi kiếp để bảo vệ đứa con cưng của mình.


Tại hiện trường, viên Đồng Quy Thạch (Hạ phẩm) dưới đất đã nứt vỡ hoàn toàn thành những hạt bụi xám vô giá trị.


Khương Tỉnh Ngộ ngã quỵ xuống đất, hai tay chống đỡ thân thể gầy gò đang run rẩy dữ dội. Máu tươi từ trán và khóe môi nhỏ xuống đất cát liên tục. Thức hải của anh xám xịt, đau đớn như bị xé rách hoàn toàn. Phản phệ của việc bẻ gãy quy tắc thiên đạo diện rộng đã đẩy trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 của anh lên mức cực hạn nguy hiểm.


Nhưng dưới dải băng gạc đẫm máu, đôi mắt tím lạnh của anh vẫn sáng rực rỡ một vẻ kiêu hãnh phàm nhân.


“Chỉ là... một chương trình lỗi...” Tỉnh Ngộ khàn giọng lầm bầm, rồi hoàn toàn ngất đi trong vòng tay hoảng hốt của Khương Bắc Hành.


Ngoài phố Tây, Lục Thiên Đô gượng dậy từ đống đổ nát, tay ôm lồng ngực đang đau đớn dữ dội. Hắn nhìn bầu trời đêm đã quang đãng, rồi nhìn về phía phủ đệ Khương gia bốc khói cách đó không xa, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra sự hoài nghi và cảnh giác cực độ.


Sự im lặng đáng sợ bao trùm Phạn Thiên Thành. Nhưng Tỉnh Ngộ biết, đây chỉ là khoảng lặng ngắn ngủi trước khi cơn bão hành chính tàn khốc hơn từ Quy Nguyên Tông ập xuống đầu gia tộc anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!