Nhạc nềnRetroRoman_March

Bẫy Đất Khô Lĩnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù xám xịt bao phủ ngoại ô Phạn Thiên Thành như một tấm liệm khổng lồ. Giờ Tý trôi qua, bóng đêm dày đặc nuốt chửng những tàn dư cuối cùng của ánh sáng phàm trần. Trên con đường mòn gồ ghề dẫn qua rìa phía Tây thành phố, một cỗ xe ngựa cũ kỹ đang lặng lẽ lăn bánh trong im lặng.


Lão Mã siết chặt dây cương, hai mắt phong sương chăm chú nhìn vào bóng đêm, đôi tai thỉnh thoảng khẽ động để lắng nghe những tiếng động nhỏ nhất của gió đêm. Đi bên cạnh xe là Trần Đại Ca, hộ vệ đội trưởng của Khương gia. Trên vai gã đeo thanh thiết thương nặng trịch, bắp thịt cuồn cuộn dưới lớp chiến giáp sờn cũ bám đầy bụi đất. Gương mặt phong trần của gã đầy vết sẹo chiến đấu giờ đây căng ra như dây đàn.


Trong thùng xe gỗ mục nát, dưới những bao tải chứa rác thải sinh hoạt hôi hám là chiếc rương sắt chứa ba vạn Linh Thạch Hạ Phẩm Tiêu Chuẩn lậu — nguồn huyết mạch duy trì Vùng Mù Thiên Cơ của Khương gia. Đây là số linh thạch do Vạn Tiền Sơn cung cấp thông qua mạng lưới cõi âm của U Minh Các, do Mộ Dung Thanh bí mật chuyển giao. Đối với Khương gia lúc này, số linh thạch này chính là sinh mệnh lực của hơn ba trăm mạng người.


"Trần đội trưởng, phía trước là lối rẽ vào Bạch Cốt Khô Lĩnh. Sương mù ở đó rất độc, chúng ta có nên đi đường vòng không?" Lão Mã khẽ hạ thấp giọng hỏi, giọng nói run rẩy nhẹ trước cái lạnh thấu xương của vùng đất chết.


Trần Đại Ca chưa kịp trả lời thì không khí xung quanh bỗng nhiên đông cứng lại.


*Vút!*


Một luồng đao mang đỏ thẫm xé rách màn sương mù dày đặc, mang theo tiếng rít xé gió chói tai, chém thẳng vào trục bánh xe ngựa.


*Rắc!*


Tiếng gỗ gãy giòn giã vang lên giữa đêm tĩnh mịch. Cỗ xe ngựa chao đảo mạnh rồi sụm xuống một bên đường. Con ngựa kéo giật mình hí vang, điên cuồng giãy giụa trong dây buộc.


"Có phục kích! Bảo vệ rương sắt!"


Trần Đại Ca hét lớn, phản ứng nhanh như chớp. Gã vung thanh thiết thương cực phẩm phàm nhân, đâm mạnh một chiêu về phía bóng tối vừa phát ra đao mang. Linh lực bôn lôi phàm nhân ngưng tụ trên đầu thương, phát ra tiếng rít xé gió.


Từ trong bóng sương mù xám xịt, mười bóng đen lướt ra nhanh như những con quỷ đói, bao vây chặt chẽ cỗ xe ngựa đổ nát. Kẻ dẫn đầu là một nam tử trung niên chột mắt trái quấn băng đen, mặc áo khoác da thú rách rưới đầy vết máu khô, hông đeo đôi đoản đao rỉ sét tỏa ra sát khí nồng nặc.


Đó chính là Lý Đạt, thủ lĩnh băng nhóm sát thủ khát máu của Hắc Phong Hội. Gã cười khẩy, ánh mắt tàn bạo khóa chặt vào Trần Đại Ca: "Lũ Khương gia phế vật quả nhiên đang lén lút vận chuyển linh thạch lậu. Tào chấp sự đoán không sai chút nào. Hôm nay, mạng của các ngươi và số linh thạch này, Hắc Phong Hội ta nhận hết!"


"Nằm mơ! Muốn chạm vào rương sắt, bước qua xác của Trần Hoài ta trước!"


Trần Đại Ca thét lên, không hề sợ hãi trước tu vi Luyện Khí tầng 9 của đối thủ. Gã vận chuyển Huyền Thiết Luyện Thể Thuật phàm nhân đến cực hạn, nhục thân phồng to lên một vòng, da thịt chuyển sang màu đen xám như sắt nguội. Thanh thiết thương trong tay gã hóa thành một vùng thương ảnh rợp trời, đâm thẳng vào lồng ngực Lý Đạt.


"Chỉ là một tên võ giả phàm nhân không có linh căn, cũng dám múa rìu qua mắt thợ!"


Lý Đạt cười lớn đầy vẻ khinh bỉ. Gã không thèm tránh né thế thương của Trần Đại Ca, chỉ nhẹ nhàng lách người, đôi đoản đao rỉ sét lập tức rút ra khỏi vỏ.


*Keng! Keng! Keng!*


Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên liên tục trong đêm tối, bắn ra những tia lửa đỏ rực. Trần Đại Ca dốc toàn lực sử dụng Khương Gia Thương Pháp, mỗi chiêu đâm ra đều mang theo lực cánh tay ngàn cân, cưỡng ép đẩy lùi hai tên sát thủ đồng cấp đang định áp sát cỗ xe. Tuy nhiên, sự chênh lệch giữa phàm nhân và tu sĩ là một vực sâu vạn trượng.


Lý Đạt vận chuyển Huyết Sát Đao Quyết, linh lực màu máu đỏ thẫm bao bọc lấy lưỡi đao, hóa thành những luồng đao khí sắc bén ăn mòn cả lớp giáp sắt của Trần Đại Ca. Chỉ sau năm hiệp đấu gắt gao, Lý Đạt đã tìm thấy sơ hở trong bộ pháp của Trần Đại Ca do gã phải phân tâm bảo vệ chiếc rương sắt phía sau.


*Phập!*


Một đường đao lạnh lùng lướt qua vai trái của Trần Đại Ca. Máu tươi phun xối xả, nhuộm đỏ cả một mảng chiến giáp. Lực lượng Huyết Sát đao khí hung hãn tràn vào kinh mạch, tàn phá thể tạng khiến Trần Đại Ca hộc ra một búng máu lớn, thanh thiết thương cắm mạnh xuống đất để giữ cho thân thể không bị ngã quỵ.


"Trần đội trưởng!" Lão Mã hoảng hốt kêu lên, tay cầm roi ngựa định lao vào cứu viện nhưng bị một tên sát thủ Hắc Phong Hội một chân đá bay ra xa, ngã lăn lộn trên đất bụi.


"Chết đi, tên phàm nhân ngu xuẩn!"


Lý Đạt cười tàn nhẫn, giơ cao đoản đao Huyết Sát nhắm thẳng vào cổ Trần Đại Ca chém xuống. Đao mang đỏ thẫm rạch nát màn sương, mang theo tử vong khí tức cận kề.


Đúng lúc đó, một giọng nói trầm tĩnh, lạnh lùng bỗng nhiên vang lên từ phía sau màn sương mù xám xịt:


"Quy tắc phản phản diện số 1: Tuyệt đối không được đứng cười khẩy hoặc nói lời khinh miệt trước mặt những kẻ mặc rách rưới có ánh mắt kiên định. Lý Đạt, ngươi đã phạm vào điều cấm kỵ lớn nhất rồi."


Từ trong sương mù, một thiếu niên gầy gò mặc áo vải xám thô nhạt màu thong dong bước ra. Trán anh quấn một dải băng gạc trắng vẫn còn rỉ ra những vệt máu nhạt, đôi mắt đen lánh tĩnh lặng như nước giếng cổ, hoàn toàn không có một tia hoảng sợ.


Khương Tỉnh Ngộ đã đến.


Thức hải của anh lúc này vẫn đang chịu đựng cơn đau nhói của trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 do hậu quả của trận chiến tịnh hóa nguồn nước đêm qua. Nhưng ánh mắt anh khi nhìn Lý Đạt lại tràn đầy vẻ lạnh lùng của một kỹ sư hệ thống đang nhìn vào một dòng code lỗi chuẩn bị bị xóa bỏ.


Lý Đạt khựng đao lại, nhíu mày nhìn thiếu niên mười bảy tuổi trước mặt: "Khương tam thiếu gia? Tên phế sài tuyệt mạch của Khương gia? Ngươi tự mình đến nộp mạng sao?"


"Ta đến để thu hồi lỗi hệ thống." Tỉnh Ngộ thản nhiên nói.


Trong tầm mắt nghịch hành của anh, hàng loạt sợi tơ nhân quả màu đỏ rực hiện lên rõ mồn một. Một sợi tơ thù hận khổng lồ đang kết nối từ Lý Đạt thẳng vào sinh mệnh lực đang suy kiệt của Trần Đại Ca. Thiên đạo ngụy tạo đang muốn dùng cái chết của Trần Đại Ca để cưỡng ép Khương gia bước vào kịch bản diệt môn tự động.


"Ta nói rồi, ta sẽ không để bất kỳ ai trong gia tộc này phải làm đá kê chân cho kịch bản của các ngươi."


Tỉnh Ngộ thò tay vào ngực áo, lấy ra một trận bàn nhỏ bằng gỗ mun cổ ngâm nước Băng Tâm Thủy — Trận Bàn Vùng Mù Thiên Cơ Cấp 1. Anh xoay nhẹ khớp trung tâm của trận bàn và đặt mạnh xuống đất cát.


*Oành!*


Một luồng sóng năng lượng màu tím lạnh lùng bùng phát từ trận bàn, lan tỏa khắp phạm vi mười mét xung quanh cỗ xe ngựa và Trần Đại Ca. Ngay lập tức, một màn sương mù tím nhạt kỳ lạ bao phủ toàn bộ khu vực này.


Trước sự kinh ngạc tột độ của Lý Đạt và nhóm sát thủ, cỗ xe ngựa thật, chiếc rương chứa linh thạch lậu, Trần Đại Ca đang bị thương và Lão Mã... hoàn toàn biến mất trước mắt họ. Cả thị giác, thính giác và thần thức rà quét của tu sĩ Luyện Khí tầng 9 của Lý Đạt đều hiển thị một khoảng trống rỗng hoàn hảo.


"Cái gì?! Tà thuật gì thế này?! Bọn chúng đâu rồi?!" Lý Đạt gầm lên giận dữ, vung đoản đao chém liên tiếp vào khoảng không trống rỗng trước mặt nhưng chỉ chạm vào không khí lạnh ngắt.


Đúng lúc đó, ở rìa sương mù cách đó khoảng hai mươi trượng, tiếng vó ngựa dồn dập bỗng nhiên vang lên vang dội.


Lý Đạt ngoảnh đầu lại, trợn tròn mắt nhìn thấy cỗ xe ngựa của Khương gia cùng hình ảnh Trần Đại Ca đang ôm vết thương vai trái, điên cuồng thúc ngựa chạy trốn về phía lối vào của "Bạch Cốt Khô Lĩnh" hoang tàn ngoại ô.


Đó chính là "Ảo Ảnh Vùng Mù" do Khương Tỉnh Ngộ vận hành bằng linh lực nghịch hành từ tàn ngọc. Ảo ảnh sống động đến mức phát ra cả mùi hôi thối của rác thải và tiếng trục xe gãy lộc cộc va chạm vào đất đá.


"Khốn kiếp! Bọn chúng dùng thuật che mắt để chạy trốn! Đuổi theo! Lối vào Khô Lĩnh là đường chết, đừng để bọn chúng mang linh thạch trốn thoát!"


Lý Đạt bị lòng tham che mờ lý trí hoàn toàn dưới tác động vô hình của Nhược Trí Quang Hoàn còn sót lại từ Tào Lĩnh. Gã không hề nghi ngờ tại sao một phế vật Luyện Khí tầng 3 như Tỉnh Ngộ lại có thể thi triển thuật ẩn thân thần bí như vậy. Gã dẫn theo toàn bộ chín tên sát thủ Hắc Phong Hội điên cuồng lao thẳng vào màn sương mù oán khí dày đặc của Bạch Cốt Khô Lĩnh để đuổi theo ảo ảnh cỗ xe ngựa giả.


Trong vùng mù tím lạnh an toàn cách đó không xa, Khương Tỉnh Ngộ khẽ thở hắt ra một hơi, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt. Anh bước đến bên Trần Đại Ca đang nằm thoi thóp, lấy ra một viên Đan Thanh Tâm Kháng Độc nhét vào miệng gã, đồng thời dùng hai ngón tay kẹp lấy cây kim châm vô ảnh đâm mạnh vào huyệt Phong Phủ sau gáy gã để khóa chặt kinh mạch, ngăn chặn hỏa độc tàn phá.


"Lão Mã, đỡ Trần đội trưởng lên xe ngựa thật. Chúng ta rút lui." Tỉnh Ngộ khàn giọng ra lệnh.


Anh thu hồi Trận Bàn Vùng Mù di động, quay đầu nhìn về phía lối vào tối tăm của Bạch Cốt Khô Lĩnh. Khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng vô tình. Anh vung tay, vận hành luồng linh lực nghịch hành cuối cùng để kích hoạt một tàn trận cổ phong tỏa lối ra duy nhất của Khô Lĩnh.


Phía bên trong Bạch Cốt Khô Lĩnh, Lý Đạt dẫn theo đám sát thủ xông xáo đuổi theo ảo ảnh cỗ xe ngựa đến tận vùng lõi của khô lĩnh. Bỗng nhiên, ảo ảnh cỗ xe ngựa gãy bánh phát ra một tiếng nổ nhẹ, tan biến thành những đốm sáng tím nhạt biến mất hoàn toàn vào không khí.


Lý Đạt khựng lại, đôi đoản đao rỉ sét run rẩy nhẹ. Gã nhìn quanh, xung quanh chỉ có sương mù oán khí xám xịt và những nấm mồ hoang phế lạnh lẽo. Gã nhận ra mình đã sập vào một cạm bẫy tinh vi.


Ngay lập tức, mặt đất dưới chân gã bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Oán khí ngút trời tích tụ vạn năm qua bộc phát, mặt đất rạn nứt ra những khe hở đen kịt. Từ dưới lớp đất đen ẩm ướt, hàng vạn bộ xương khô trắng hếu bỗng nhiên bắt đầu trồi lên, đôi hốc mắt trống rỗng của chúng đột ngột rực cháy ngọn lửa oán hận đỏ ngầu như máu...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!