Nhạc nềnRetroRoman_March

Nguồn Nước Tịnh Hóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm buông xuống Phạn Thiên Thành như một tấm lụa đen khổng lồ, nuốt chửng những tàn dư cuối cùng của một ngày náo động. Phía sau những ngõ hẻm ngoằn ngoèo của Phố Tây, ba bóng người lặng lẽ di chuyển dưới mái hiên của các ngôi nhà đổ nát.


A Phúc còng lưng, bước đi không phát ra một tiếng động nhỏ. Trên lưng gã, Khương Vô Kỵ vẫn đang hôn mê bất tỉnh, đầu ngoẹo sang một bên, hơi thở nặng nề. Đi bên cạnh họ là Khương Tỉnh Ngộ. Thiếu niên mười bảy tuổi lúc này trông gầy gò đến đáng thương dưới lớp áo vải xám thô nhạt màu. Dải băng gạc trắng quấn quanh trán anh đã bị máu tươi nhuộm đỏ một mảng lớn, đôi mắt đen lánh tuy mệt mỏi nhưng vẫn tĩnh lặng như nước giếng cổ.


Thức hải của Tỉnh Ngộ đang gào thét. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 hành hạ anh bằng những cơn đau nhói như có hàng ngàn cây kim châm rỉ sét đâm sâu vào đại não. Việc cưỡng ép vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Pháp để vẽ nên đại trận Ảo Ảnh Vùng Mù ngoài cổng Vạn Bảo Lâu chiều nay đã vắt kiệt chút tinh thần lực ít ỏi của nhục thân Luyện Khí Kỳ tầng 3 này. Nhưng bước chân của anh không hề chậm lại. Anh biết rõ, chỉ cần chậm trễ một khắc, tai mắt của Tào Lĩnh hoặc Thành Chủ Phủ có thể phát hiện ra hành tung của họ.


"Tam thiếu gia, cửa ngách nội viện đã mở sẵn." A Phúc khẽ truyền âm, giọng nói đầy vẻ lo lắng.


Tỉnh Ngộ khẽ gật đầu, ra hiệu cho A Phúc nhanh chóng bước qua cánh cửa gỗ nhỏ của Khương Gia Phủ Đệ. Ngay khi bước chân vào bên trong, một luồng khí lạnh quen thuộc ập vào mặt. Khương Bắc Hành đã đứng đợi sẵn trong bóng tối của giếng cạn cổ xưa. Gương mặt vị gia chủ Trúc Cơ hậu kỳ đầy vẻ nghiêm nghị, nhưng đôi tay khẽ run rẩy đã tiết lộ nỗi lo âu tột độ trong lòng ông.


"Đưa nó xuống Phòng Cách Ly Tâm Lý ngay!" Khương Bắc Hành trầm giọng ra lệnh.


Cánh cửa đá đen của căn hầm ngầm sâu năm mươi mét dưới lòng đất từ từ mở ra. Lối vào được lót kín bằng những khối Hoang Cổ Thạch xám xịt, không chứa một tia linh khí nhưng lại tỏa ra một từ trường kỳ lạ, cắt đứt hoàn toàn mọi nhân quả tuyến kết nối với thế giới bên ngoài. A Phúc cẩn thận đặt Khương Vô Kỵ nằm lên chiếc giường đá đen ở trung tâm căn phòng. Cây Kim Châm Vô Ảnh vẫn đang cắm sâu vào huyệt Phong Phủ sau gáy đại thiếu gia, tỏa ra một luồng linh quang bạc mờ nhạt để khóa chặt kinh mạch thần kinh của gã.


Tỉnh Ngộ bước đến cạnh bàn đá, tay run rẩy bưng chén Băng Tâm Thủy lạnh buốt uống cạn. Luồng nước suối âm hàn từ đáy giếng cạn chảy xuống cổ họng, nhanh chóng lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng, làm dịu đi cơn nóng rát và giảm bớt cơn đau đầu dữ dội trong thức hải của anh. Anh thở hắt ra một hơi, dựa lưng vào bức tường đá Hoang Cổ lạnh ngắt.


"Tỉnh Ngộ, vết thương của con..." Khương Bắc Hành bước lại gần, đặt tay lên vai con trai út, linh lực bôn lôi ấm áp khẽ truyền vào để giúp anh ổn định khí huyết.


"Con không sao, thưa cha." Tỉnh Ngộ khẽ xua tay, giọng nói khàn khàn nhưng vô cùng lý trí: "Đại ca tạm thời an toàn. Độc tố tê liệt thần trí nhẹ trên kim châm sẽ giữ anh ấy hôn mê trong vòng mười hai giờ tới. Nhưng chúng ta không được chủ quan. Thiên đạo ngụy tạo đã thất bại trong việc ép đại ca vào kịch bản vả mặt tại hội đấu giá, hệ thống của nó chắc chắn sẽ tìm cách bù đắp bằng một phương thức tàn khốc hơn."


Khương Bắc Hành trầm ngâm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cuốn Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc đặt trên bàn đá: "Ý con là Tào Lĩnh sẽ không dừng lại?"


"Tào Lĩnh là kẻ thực dụng." Tỉnh Ngộ phân tích, đôi mắt đen lánh lóe lên tia sáng lạnh lùng của một kỹ sư hệ thống đang bóc tách một chương trình lỗi: "Hắn không phải loại nhân vật chính não tàn chỉ biết gầm rú khi kế hoạch thất bại. Khi đường sáng không đi được, hắn sẽ đi đường tối. Hôm nay chúng ta dùng ảo ảnh hèn nhát rút lui để lừa gạt hắn, nhưng la bàn rà quét thiên cơ của hắn chắc chắn đã ghi nhận sự chệch hướng bất thường. Hắn sẽ nghi ngờ có dị số đứng sau Khương gia. Biện pháp tiếp theo của hắn... chín phần mười sẽ là ám hại ngầm để diệt khẩu toàn bộ gia tộc trước khi đại trận hiến tế kích hoạt."


Đúng lúc đó, một bóng người mập mạp bước vào phòng. Lão Lưu, đầu bếp trưởng của Khương gia, vẫn mặc chiếc tạp dề đầy vết dầu mỡ quen thuộc, tay cầm chiếc vá múc canh khổng lồ bằng hắc thiết nhị phẩm. Gương mặt tròn trịa đỏ hồng thường ngày của lão giờ đây đầy vẻ nghiêm túc.


"Tam thiếu gia, gia chủ." Lão Lưu cúi đầu chào: "Hệ thống lọc nước bằng Hoang Cổ Thạch dưới lòng giếng cạn đã được kiểm tra kỹ lưỡng hằng giờ theo đúng cẩm nang. Toàn bộ nguồn thức ăn và nước uống của gia tộc hiện tại đều được giám sát nghiêm ngặt. Chỉ cần có một tia độc tố tinh thần lạ xuất hiện, hệ thống sẽ lập tức báo động."


"Tốt lắm, Lưu thúc." Tỉnh Ngộ khẽ gật đầu: "Đêm nay là thời điểm nhạy cảm nhất. Tào Lĩnh đã ra lệnh cho gián điệp Mạc Vân liên lạc với Hắc Phong Hội. Bọn chúng chuyên sử dụng độc công u minh để ám sát diện rộng. Lưu thúc phải đặc biệt chú ý đến giếng nước sinh hoạt ở nội viện. Đó là nguồn nước duy nhất nuôi sống hơn ba trăm mạng người của Khương gia."


"Tiểu nhân hiểu rõ." Lão Lưu siết chặt chiếc vá hắc thiết, đôi mắt híp lại sắc bén: "Ai dám động vào nguồn nước của Khương gia, lão Lưu ta sẽ dùng chiếc vá này đập nát đầu hắn!"


...


Giờ Tý, đêm khuya tĩnh mịch.


Toàn bộ Phạn Thiên Thành chìm vào sự im lặng chết chóc. Gió lạnh rít qua những khe nứt của bức tường thành đổ nát, mang theo mùi ẩm ướt của đầm lầy sương mù ngoại ô. Trên bầu trời, mặt trăng bị che phủ bởi những đám mây đen dày đặc, không để lọt một tia sáng nào xuống mặt đất.


Một bóng đen gầy gò như khúc gỗ cháy khẽ lướt qua bức tường bao quanh Khương Gia Phủ Đệ. Hắn mặc áo choàng đen rộng che kín mặt, di chuyển hoàn toàn không tiếng động như một chiếc bóng ma u linh. Xung quanh cơ thể hắn thỉnh thoảng lại tỏa ra một làn sương mù độc màu tím nhạt mờ ảo.


Đây chính là Hắc Ma, sát thủ tàn bạo chuyên sử dụng độc công của Hắc Phong Hội. Hắn đã nhận mười vạn linh thạch hạ phẩm của Tào Lĩnh để thực hiện Vụ Đầu Độc Nguồn Nước Khương Gia đêm nay.


Hắc Ma lướt qua các hành lang tối tăm của phủ đệ một cách dễ dàng. Hắn nhìn thấy vài tên lính gác của Khương gia đang gục đầu ngủ gật bên sườn tường, miệng ngáy khò khò. Hắn khẽ cười khẩy trong lòng đầy vẻ khinh bỉ: "Lũ Khương gia suy thoái quả nhiên là một lũ phế vật rác rưởi. Canh phòng lỏng lẻo thế này, hèn chi Tào chấp sự lại muốn diệt tộc bọn chúng. Một gốc độc tố u minh này của ta... sẽ tiễn đưa toàn bộ ba trăm mạng người các ngươi đi chầu diêm vương trong im lặng!"


Hắn áp sát vào nội viện, nơi có miệng giếng cạn cổ xưa đặt dưới gốc cây liễu rủ. Miệng giếng cạn xám xịt trông vô cùng hoang phế, rêu xanh bám đầy thành giếng. Hắc Ma không hề biết rằng, sâu năm mươi mét dưới lòng miệng giếng này chính là Phòng Cách Ly Tâm Lý đang giấu kín toàn bộ lực lượng cốt lõi của Khương gia.


Hắc Ma đứng bên miệng giếng, thò tay vào ngực áo lấy ra một chiếc bình ngọc nhỏ màu đen sì. Hắn mở nắp bình, một luồng khí lạnh thấu xương bốc lên, mang theo mùi ngọt lịm nhưng lạnh buốt của độc tố u minh. Loại độc dược này cực kỳ thâm độc, không màu, không mùi khi hòa vào nước, nhưng lại chứa các ký sinh trùng tinh thần vô hình. Khi tu sĩ uống vào, độc tố sẽ từ từ gặm nhấm thức hải, kích thích sự hưng phấn thái quá và lòng tham vô độ, khiến họ dễ dàng bị Nhược Trí Quang Hoàn thao túng nhận thức đến mức hóa điên tự sát.


"Chết đi, lũ kiến hôi!"


Hắc Ma thì thào, lật ngược bình ngọc, đổ toàn bộ chất lỏng màu tím sậm xuống lòng giếng cạn. Chất độc nhanh chóng hòa tan vào nguồn nước ngầm mát lạnh, biến mất không để lại một dấu vết vật lý nào. Hắc Ma khẽ nở nụ cười tàn nhẫn dưới lớp mặt nạ đen, nhanh chóng ngự phong thối lui, biến mất vào bóng đêm biên cảnh giống hệt như lúc hắn đến.


...


Giờ Dần, trời tờ mờ sáng.


Lão Lưu thức dậy như thường lệ. Lão bước vào nhà bếp nội viện, thắt chặt chiếc tạp dề đầy vết dầu mỡ, tay cầm chiếc xô gỗ bước ra miệng giếng cạn để múc nước nấu bữa sáng cho gia tộc.


Khi chiếc xô gỗ chứa đầy nước giếng được kéo lên, Lão Lưu xách vào nhà bếp và đổ vào hệ thống lọc nước đặc chế đặt ở góc phòng. Hệ thống này là một chiếc lu gốm khổng lồ, bên trong được lót nhiều lớp cát mịn, than hoạt tính và đặc biệt là một lớp tường bao quanh bằng những khối Hoang Cổ Thạch xám xịt do Khương Tỉnh Ngộ đích thân thiết lập.


Ngay khi dòng nước giếng chảy qua lớp Hoang Cổ Thạch, một hiện tượng kỳ lạ bỗng xảy ra.


Các khối đá Hoang Cổ vốn xám xịt vô hại bỗng nhiên rung lên bần bật. Một luồng ánh sáng tím sậm nhạt màu bộc phát từ bề mặt đá, đồng thời nhiệt độ của lu gốm đột ngột tăng cao, tỏa ra hơi nóng hừng hực. Lớp đá Hoang Cổ bắt đầu chuyển dần sang màu tím đen kịt như mực, phát ra tiếng xèo xèo chói tai.


Lão Lưu đang nhóm lửa bếp bỗng khựng lại. Đôi mắt híp của lão lập tức co rút. Chiếc mũi nhạy bén của một linh thực sư lâu năm khẽ khịt khịt trong không khí. Lão ngửi thấy một mùi hương vô cùng mờ nhạt, vừa ngọt ngào như mật ong rừng nhưng lại lạnh buốt thấu xương như băng tuyết.


"Mùi độc tố u minh!"


Lão Lưu biến sắc, chiếc vá hắc thiết trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Lão lập tức dập tắt ngọn lửa bếp, khóa chặt nắp lu gốm lọc nước lại để ngăn chặn hơi độc rò rỉ ra ngoài. Không hề do dự, lão dùng tốc độ nhanh nhất chạy thẳng về phía hầm ngầm Phòng Cách Ly Tâm Lý để báo cáo cho tam thiếu gia.


Nửa canh giờ sau, Khương Tỉnh Ngộ bước vào nhà bếp dưới sự hộ tống mật của A Phúc. Sắc mặt anh vẫn còn nhợt nhạt, dải băng gạc trên trán đã được thay mới nhưng cơn đau thức hải vẫn chưa hoàn toàn tiêu biến. Anh bước đến cạnh lu gốm lọc nước, khẽ mở nắp lu.


Sử dụng tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành trong thức hải, đồng tử của Tỉnh Ngộ khẽ lóe lên một tia sáng tím lạnh. Trong tầm mắt nghịch hành của anh, dòng nước bên trong lu gốm không còn là nước thường, mà hiện lên vô số sợi tơ nhân quả màu đen kịt, quấn chặt lấy nhau như những con giun đất nhỏ đang ngoe nguẩy. Đó chính là các ký sinh trùng tinh thần của độc tố u minh.


"Quả nhiên là thủ đoạn của Hắc Phong Hội." Tỉnh Ngộ khẽ cười lạnh, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sát khí: "Tào Lĩnh ra tay nhanh thật. Hắn muốn dùng độc tố này để kích thích toàn bộ Khương gia hóa điên, tự động xông ra ngoài phố gây sự với Lục gia, từ đó kích hoạt kịch bản diệt môn tự động của thiên đạo."


"Tam thiếu gia, giờ chúng ta phải làm sao?" Lão Lưu lo lắng hỏi: "Nguồn nước giếng đã bị nhiễm độc hoàn toàn. Nếu chúng ta rửa giếng, Tào Lĩnh chắc chắn sẽ phát hiện ra kế hoạch đầu độc đã thất bại và phái sát thủ mạnh hơn đến ám sát trực tiếp."


"Không cần rửa giếng." Tỉnh Ngộ lắc đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ khôn ngoan nham hiểm của một kỹ sư hệ thống đang tìm cách chuyển hướng dòng lệnh lỗi sang đầu kẻ tấn công: "Chúng ta sẽ dùng kế gậy ông đập lưng ông. Hắc Ma tin rằng hắn đã thành công, vậy thì chúng ta cứ để hắn tin như vậy."


Anh quay sang nhìn A Phúc: "A Phúc, chuẩn bị cho ta một chiếc xe ngựa ngụy trang đổ rác ngoại thành. Ta cần một cái thùng gỗ lớn chứa đầy nước giếng độc đã được lọc cô đặc từ Hoang Cổ Thạch. Chúng ta sẽ đi dạo ngoại ô một chuyến."


"Vâng, tam thiếu gia!" A Phúc dứt khoát nhận lệnh.


Tỉnh Ngộ bước lại gần lu gốm, vận hành linh lực nghịch hành màu tím lạnh xuống đầu ngón tay. Anh khẽ vuốt qua lớp đá Hoang Cổ đã chuyển sang màu đen kịt. Dưới tác động của Quy Tắc Nghịch Hành Pháp, toàn bộ độc tố u minh bị hút sạch ra khỏi đá, ngưng tụ lại thành một giọt chất lỏng màu tím đen đậm đặc vô cùng, lơ lửng trong không khí rồi rơi gọn vào một chiếc bình ngọc nhỏ do anh chuẩn bị sẵn.


"Lưu thúc, dùng Băng Tâm Thủy nguyên chất từ giếng ngầm Phòng Cách Ly để nấu ăn cho gia tộc hằng ngày. Tuyệt đối không được dùng nước giếng ngoài sân nữa." Tỉnh Ngộ dặn dò.


"Tiểu nhân tuân lệnh!" Lão Lưu cúi đầu kính cẩn.


...


Giờ Thìn, ngoại ô Phạn Thiên Thành.


Một chiếc xe ngựa cũ kỹ bốc mùi hôi thối của rác thải từ từ lăn bánh ra khỏi cổng thành phía Tây. Xa phu đánh xe là Lão Mã, người xe phu kinh nghiệm của Khương gia, gương mặt trầm lặng không chút biểu cảm. Phía sau thùng xe chở đầy các thùng gỗ chứa rác thải sinh hoạt, bốc mùi hôi hám khiến lính gác cổng thành cũng phải bịt mũi xua đuổi, không thèm lục soát.


Không ai biết rằng, Khương Tỉnh Ngộ đang ngồi xếp bằng bên trong một chiếc thùng gỗ rỗng ngụy trang ở giữa xe. Anh đang nhắm mắt dưỡng thần, cố gắng chịu đựng cơn đau đầu âm ỉ của trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1.


Chiếc xe ngựa di chuyển theo con đường mòn gập ghềnh hướng về phía Tào Gia Bảo – pháo đài kiên cố của gia tộc Tào Lĩnh nằm cách ngoại thành ba dặm. Nơi đây được bao bọc bởi những bức tường đá đen cao vút, canh phòng nghiêm ngặt bởi hàng trăm hộ vệ và có trận pháp phòng ngự nhị phẩm bảo vệ chặt chẽ.


Tào Gia Bảo lấy nước sinh hoạt từ một mạch nước suối trên núi dẫn xuống thông qua một hệ thống đường ống dẫn nước bằng đồng cổ chôn sâu dưới đất cát ngoại vi pháo đài. Hệ thống ống dẫn này có một van khóa tổng đặt tại một hố ga nhỏ nằm cách tường bảo lũy khoảng mười trượng, ẩn sau một bụi rậm hẻo lánh.


Chiếc xe ngựa chở rác của Khương gia từ từ dừng lại bên lề đường, ngay sát bụi rậm hẻo lánh đó dưới danh nghĩa "xe bị hỏng bánh". Lão Mã xuống xe, giả vờ loay hoay sửa chữa trục bánh xe, tạo tấm màn che chắn hoàn hảo cho Tỉnh Ngộ hành động.


Tỉnh Ngộ khẽ hé mở nắp thùng gỗ ngụy trang, nhảy xuống đất một cách nhẹ nhàng không tiếng động nhờ Vô Diện Bộ Pháp. Anh áp sát vào hố ga chứa van khóa tổng của Tào Gia Bảo. Khoảng cách từ vị trí của anh đến đường ống nước chính của pháo đài lúc này chỉ vỏn vẹn bốn mét.


"Khoảng cách bốn mét... nằm trong phạm vi hiệu lực của Di Hình Hoán Vị Nhỏ." Tỉnh Ngộ thầm tính toán, đôi mắt đen lánh lóe lên tia sáng tím lạnh.


Anh lấy chiếc bình ngọc chứa giọt độc tố u minh cô đặc ra khỏi ngực áo. Thức hải của anh lại nhói lên một cơn đau dữ dội khi tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành sau trán bộc phát năng lượng tím lạnh. Anh cắn chặt răng, rỉ ra một vệt máu tươi bên khóe môi, tập trung toàn bộ thần thức vào giọt chất độc trong bình và dòng nước đang chảy xiết bên trong đường ống đồng cổ dưới lòng đất.


"Di Hình Hoán Vị Nhỏ, hoán!"


Một tia sáng mờ ảo lướt qua không gian cực nhanh trong vòng một phần mười giây, hoàn toàn không gây ra bất kỳ chấn động linh lực hay tiếng động nào. Giọt độc tố u minh đậm đặc trong bình ngọc lập tức biến mất, thay vào đó là một giọt nước suối tinh khiết từ bên trong đường ống dẫn nước hiện ra.


Giọt độc tố u minh cô đặc đã được chuyển dịch thành công vào thẳng bên trong dòng nước sinh hoạt chính đang chảy vào Tào Gia Bảo với hiệu suất hòa tan 100%.


Tỉnh Ngộ khẽ rên nhẹ một tiếng, lồng ngực gầy gò phập phồng dữ dội. Anh nhanh chóng lủi trở lại vào thùng gỗ ngụy trang trên xe ngựa. Lão Mã thấy vậy liền lập tức thúc ngựa cho xe lăn bánh rời đi, biến mất vào con đường mòn hoang vắng ngoại ô.


...


Trong khi đó, ẩn nấp trên một cành cây liễu rủ cách Khương Gia Phủ Đệ không xa, sát thủ Hắc Ma đang dùng linh nhãn để quan sát nội viện Khương gia.


Hắn nhìn thấy gia nhân của Khương gia vẫn múc nước từ giếng cạn lên để rửa rau, nấu ăn như bình thường. Thậm chí gã đầu bếp mập mạp Lão Lưu còn bưng một bát canh nóng hổi dâng cho Khương Bắc Hành uống cạn ngoài sân.


Hắc Ma khẽ nở nụ cười tàn nhẫn dưới lớp mặt nạ đen: "Uống đi, uống nhiều vào! Độc tố u minh đã ngấm vào xương tủy các ngươi rồi. Chỉ cần ba ngày nữa, toàn bộ Khương gia các ngươi sẽ hóa điên tự sát sạch sẽ. Nhiệm vụ lần này quả thực quá dễ dàng!"


Hắn hoàn toàn không biết rằng, bát canh mà Khương Bắc Hành uống thực chất được nấu hoàn toàn bằng Băng Tâm Thủy nguyên chất tịnh hóa được múc từ sâu dưới hầm ngầm Phòng Cách Ly Tâm Lý, hoàn toàn không chứa một tia độc tố nào.


Hắc Ma đắc ý ngự phong rời đi, nhanh chóng quay về Tào Gia Bảo để báo cáo kết quả hoàn thành nhiệm vụ cho Tào Lĩnh hòng nhận nốt nửa số linh thạch còn lại.


...


Giờ Dậu, tối muộn tại Tào Gia Bảo.


Pháo đài kiên cố của gia tộc Tào Lĩnh đang chuẩn bị bữa tiệc tối thịnh soạn để ăn mừng việc ép Khương gia rút lui khỏi hội đấu giá hôm nay. Toàn bộ thức ăn, rượu ngon và trà nước trong tiệc đều được nấu bằng nguồn nước suối dẫn từ mạch ống dẫn tổng.


Tào Lĩnh ngồi ở vị trí chủ tọa trong đại sảnh hoa lệ, gương mặt nham hiểm đầy vẻ đắc ý. Lão nâng chén trà nóng uống một ngụm lớn, cười ha hả nói với cháu ruột Tào Hổ: "Hôm nay Khương gia hèn nhát rút lui, danh tiếng Phạn Thiên Thành của chúng đã hoàn toàn sụp đổ. Chờ thêm ba ngày nữa, khi độc tố của Hắc Ma phát tác, chúng ta sẽ danh chính ngôn môn tịch thu toàn bộ sản nghiệp và mỏ sắt ngoại thành của chúng!"


Tào Hổ mập mạp cũng cười hống hách, nâng chén rượu uống cạn: "Thúc thúc diệu kế! Lũ Khương gia phế vật đó sao có thể là đối thủ của thúc thúc được chứ!"


Nhưng ngay khi tiếng cười của Tào Hổ vừa dứt, gương mặt mập mạp đầy mụn thịt của gã bỗng nhiên cứng đờ.


Đôi mắt gã trợn ngược, các tia máu đỏ thẫm bỗng nổi lên dày đặc trong tròng mắt. Gân xanh trên trán và cổ gã phồng lên như những con giun đất đang ngoe ngoe dưới da. Một luồng khí áp hưng phấn cuồng loạn bộc phát từ đan điền gã, khiến gã bỗng đứng bật dậy, đập mạnh chén rượu xuống bàn vỡ tan tành.


"Thúc thúc! Con bỗng nhiên cảm thấy... bản thân mình mạnh vô địch! Lục Thiên Đô là cái thá gì chứ?! Ta mới là Khí Vận Chi Tử của kỷ nguyên này! Ta sẽ đi giết Lục Thiên Đô ngay lập tức!" Tào Hổ gầm rú điên cuồng, nước bọt bắn tung tóe, gương mặt vặn vẹo đầy vẻ kiêu ngạo vô tri.


"Tào Hổ! Ngươi điên rồi sao?!" Tào Lĩnh biến sắc, định đứng dậy quát mắng.


Nhưng ngay khi lão vừa vận chuyển linh lực trong đan điền, một luồng hỏa khí nóng bỏng bỗng xông thẳng lên thức hải của lão. Đôi mắt nham hiểm của Tào Lĩnh cũng lập tức chuyển sang màu đỏ ngầu đầy vẻ điên loạn. Độc tố u minh cô đặc gấp mười lần hòa tan trong nước trà đã ngấm sâu vào thần hồn lão, kích thích toàn bộ lòng tham và sự kiêu ngạo ác bá bấy lâu nay lên mức cực hạn dưới sự tác động của Nhược Trí Quang Hoàn.


"Đúng thế... Ta là chấp sự ngoại môn Quy Nguyên Tông! Cả Phạn Thiên Thành này đều phải quỳ dưới chân ta! Thượng Quan Vũ là cái thá gì?! Ta sẽ giết sạch bọn chúng để đoạt vị!" Tào Lĩnh cười gầm rú điên cuồng, vạt áo đạo bào bay phấp phới, tay phải hóa thành Huyền Độc Trảo cào rách nát chiếc bàn đá trước mặt.


Không chỉ có hai chú cháu lão, toàn bộ gia nhân, thị vệ và hộ vệ bên trong Tào Gia Bảo vừa uống nước sinh hoạt lúc chiều cũng đồng loạt bộc phát trạng thái cuồng loạn tương tự.


Những tên hộ vệ vốn chính trực nghiêm nghị giờ đây đỏ mắt, rút đao chém giết lẫn nhau để tranh đoạt một viên linh thạch hạ phẩm rớt dưới đất. Các gia nhân gào rú cười khẩy, nói lời khinh miệt và tự cắn xé da thịt của chính mình trong trạng thái hưng phấn tột độ.


Tào Gia Bảo ngoại thành bỗng nhiên rơi vào cảnh hỗn loạn kinh hoàng chưa từng có trong lịch sử vạn năm qua. Tiếng gầm rú điên cuồng, tiếng đao kiếm va chạm và tiếng gào khóc thảm thiết của gia nhân Tào gia vang vọng khắp bầu trời đêm tĩnh mịch, truyền xa đến tận biên cảnh thành phố.


Đứng trên đỉnh nhai thạch ngoại ô cách đó nửa dặm, Khương Tỉnh Ngộ lặng lẽ nhìn về hướng Tào Gia Bảo đang rực lửa hỗn loạn. Anh khẽ khép cuốn Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc lại, đưa tay lên chỉnh lại dải băng gạc trắng trên trán, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thầm lặng đầy vẻ lạnh lùng.


"Kịch bản đầu độc Khương gia... hệ thống đã tự động chuyển hướng thành công sang chế độ tự hủy của kẻ địch."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!