Nhạc nềnRetroRoman_March

Bàn Cờ Đấu Giá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ban mai của Phạn Thiên Thành chưa kịp tan, nhưng bầu không khí bên trong Khương Gia Phủ Đệ đã đặc quánh như chì.


Khương Tỉnh Ngộ ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre đơn sơ trong thư phòng ngoại viện. Trên trán anh, dải băng gạc trắng quấn quanh vết thương từ hôm qua đã khô cứng, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu đỏ nhạt. Cơn đau từ thức hải truyền đến từng đợt như có một lưỡi khoan rỉ sét đang chậm rãi xoáy sâu vào tâm trí anh. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 – cái giá phải trả cho việc cưỡng ép vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Pháp đêm qua để thực hiện Di Hình Hoán Vị Nhỏ – đang hành hạ anh một cách tàn nhẫn.


"Tỉnh Ngộ, con vẫn chưa phục hồi sao?"


Khương Bắc Hành đẩy cửa bước vào, gương mặt nghiêm nghị của vị gia chủ Trúc Cơ hậu kỳ giờ đây đầy vẻ lo âu. Ông nhìn dải băng gạc trên trán con trai út, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa lẫn tự trách. Nếu không nhờ đứa con trai vốn bị coi là phế vật tuyệt mạch này tỉnh ngộ, dùng khổ nhục kế dập đầu đến vỡ trán để lừa gạt Thượng Quan Vũ, thì đêm qua Khương gia đã bị đại quân của Thành Chủ Phủ san phẳng.


"Con không sao, thưa cha." Tỉnh Ngộ khẽ mở mắt, đôi đồng tử đen lánh tĩnh lặng như nước giếng cổ. Anh khẽ xoa thái dương, giọng nói khàn khàn nhưng vô cùng dứt khoát: "Nguồn Linh Thạch Hạ Phẩm Tiêu Chuẩn lậu do Vạn lâu chủ cung cấp đêm qua đã được chuyển vào Phòng Cách Ly Tâm Lý chưa?"


"Đã chuyển vào an toàn qua đường cõi âm của U Minh Các." Khương Bắc Hành hạ thấp giọng, ghé sát tai Tỉnh Ngộ: "Mộ Dung Thanh quả thực có bản lĩnh, ba vạn linh thạch đợt đầu tiên không hề kích hoạt một tia dao động nào của Thiên Khải Trận. Nhưng... tin tức về buổi đấu giá cưỡng ép hôm nay là thật. Tào Lĩnh đã cho người dán thông cáo khắp thành, tuyên bố Vạn Bảo Lâu sẽ đấu giá một gốc Huyết Linh Thảo vạn năm vào giờ Ngọ hôm nay."


Tỉnh Ngộ khẽ cười lạnh, vạt áo vải xám thô nhạt màu khẽ rung lên theo nhịp thở sâu: "Huyết Linh Thảo vạn năm? Phạn Thiên Thành chỉ là một thành trì biên cảnh nghèo nàn, lấy đâu ra linh dược cấp bậc đó? Đây rõ ràng là bẫy rập nhân quả do thiên đạo ngụy tạo thiết lập. Mục tiêu của Tào Lĩnh là dùng gốc dược liệu này để gieo rắc vệt sáng nhược trí, cưỡng ép đại ca phải đi tranh giành với Lục Thiên Đô, từ đó kích hoạt kịch bản vả mặt diệt môn."


"Vậy chúng ta phải làm sao?" Khương Bắc Hành siết chặt nắm tay, kinh mạch bôn lôi trên cánh tay khẽ phồng lên: "Vô Kỵ hiện tại vẫn đang bị giam lỏng dưới Phòng Cách Ly Tâm Lý, nhưng ta lo ngại lực lượng thao túng của thiên đạo sẽ..."


Chưa kịp nói hết câu, cánh cửa thư phòng bỗng bị đẩy mạnh ra.


A Phúc, tên gia nhân gầy gò chuyên trách rình mò, lao vào với gương mặt cắt không còn giọt máu. Gã quỳ sụp xuống đất, thở không ra hơi, giọng nói run rẩy đến cực hạn: "Tam thiếu gia... Gia chủ... Đại thiếu gia... ngài ấy... ngài ấy trốn thoát rồi!"


"Cái gì?!" Khương Bắc Hành chấn động, suýt chút nữa bộc phát bôn lôi linh lực: "Phòng Cách Ly được lót bằng đá Hoang Cổ ngắt kết nối nhân quả, lại có chấp pháp trưởng lão canh giữ, sao nó có thể trốn ra được?"


"Là trùng hợp ngẫu nhiên..." A Phúc dập đầu lia lịa, mồ hôi hột chảy ròng ròng: "Nửa canh giờ trước, một cơn địa chấn nhẹ bất ngờ xảy ra dưới lòng đất, làm nứt một góc tường đá đen. Chìa khóa trận pháp của nhị thúc treo trên vách đá bỗng dưng rơi rụng, móc thẳng vào kẽ hở của cửa cơ quan. Đại thiếu gia lúc đó đang nửa tỉnh nửa mê, bỗng nhiên như bị một luồng sức mạnh vô hình dẫn dắt, tự mở cửa bước ra ngoài. Nhị thúc định ngăn cản thì bỗng dưng bị trượt chân té ngã, đập đầu vào cạnh bàn đá ngất xỉu!"


Nghe đến đây, đồng tử của Khương Tỉnh Ngộ co rút lại thành một đường chỉ mảnh.


Trùng hợp ngẫu nhiên!


Lại là trò hề trùng hợp ngẫu nhiên của thiên đạo ngụy tạo! Để ép nhân vật phụ bước vào kịch bản đấu giá, hệ thống thiên đạo sẵn sàng bóp méo quy luật vật lý, tạo ra hàng loạt sự cố vô lý để đưa Khương Vô Kỵ đến hiện trường. Đây chính là sự tàn khốc của Nhược Trí Quang Hoàn – một khi kịch bản đã định, số phận của pháo hôi sẽ bị cưỡng ép di chuyển như những con rối trên bàn cờ.


"Đại ca hiện tại đang ở đâu?" Tỉnh Ngộ đứng bật dậy, dải băng gạc trên trán lại rỉ ra một giọt máu đỏ tươi.


"Ngài ấy... ngài ấy đang đi bộ ngoài phố Phố Tây, hướng thẳng về phía Vạn Bảo Lâu Phạn Thiên Chi Nhánh." A Phúc run rẩy báo cáo: "Ánh mắt ngài ấy đờ đẫn nhưng miệng liên tục lẩm bẩm rằng phải mua bằng được Huyết Linh Thảo vạn năm để chứng minh bản thân trước mặt Lục Thiên Đô!"


"Cha, người ở lại phủ đệ canh giữ Vân Nhược, tuyệt đối không được để con bé ra ngoài!" Tỉnh Ngộ dứt khoát ra lệnh, thần thái thong dong tự tại thường ngày giờ đây thay bằng một sự lạnh lùng sắc bén của một kỹ sư hệ thống đang đối mặt với một lỗi bảo mật chí mạng: "A Phúc, đi theo ta! Chúng ta áp dụng Quy Tắc Tránh Xa Hội Đấu Giá!"


"Nhưng thức hải của con..." Khương Bắc Hành lo lắng nhìn vệt máu trên trán con trai.


"Không kịp nữa rồi. Nếu để đại ca bước chân vào cửa Vạn Bảo Lâu, nhân quả tuyến sẽ đóng vòng lặp. Khi đó, Khương gia sẽ vạn kiếp bất phục!"


Tỉnh Ngộ bước nhanh ra khỏi thư phòng, vạt áo xám thô bay phấp phới trong gió sớm. Anh vận hành Thuật Giả Điếc Giả Ngốc để khóa chặt toàn bộ dao động thần thức của mình ở mức Luyện Khí Kỳ tầng 3, giả vờ như một tên đệ tử tạp dịch hèn mọn, lướt nhanh qua các ngõ hẻm tối tăm của Phạn Thiên Thành hướng về phía Phố Tây.


...


Giờ Ngọ, trước cổng Vạn Bảo Lâu Phạn Thiên Chi Nhánh.


Nơi đây đã sớm đông nghẹt người. Tu sĩ các thế gia nhỏ lẻ, tán tu nghèo khổ và cả những đệ tử ngoại môn của Quy Nguyên Tông đang tụ tập đông đảo, tạo nên một cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.


Một cỗ xe ngựa hoa lệ nạm ngọc bích từ xa từ từ tiến lại. Trên xe, Lục Thiên Đô mặc trường bào trắng tinh khôi thêu chỉ vàng mờ, hào quang thái dương nhàn nhạt bao quanh thân thể, đôi mắt sáng như sao sa tỏa ra khí thế xuất trần của một Khí Vận Chi Tử nguyên bản. Đi đến đâu, người xung quanh cũng tự động nhường đường, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và sùng bái.


Trong bóng tối của một quán trà đối diện, Chưởng sự ngoại môn Tào Lĩnh đang ngồi bên cửa sổ tầng hai, tay nâng chén trà nóng, khóe môi nở một nụ cười thâm độc. Lão đã bố trí la bàn rà quét thiên cơ xung quanh Vạn Bảo Lâu. Chỉ cần Khương Vô Kỵ xuất hiện, Nhược Trí Quang Hoàn Cấp 1 sẽ lập tức kích hoạt, ép gã điên cuồng nâng giá tranh giành linh dược, tạo cớ cho Lục Thiên Đô ra tay phế bỏ đan điền của gã ngay tại chỗ.


Cách đó không xa, giữa đám đông lộn xộn, Khương Vô Kỵ đang bước đi từng bước đờ đẫn. Mày kiếm mắt sáng của gã giờ đây phủ một lớp sương hồng nhạt của vệt sáng nhược trí. Hông đeo Xích Lôi Kiếm leng keng, gã lẩm bẩm trong vô thức: "Huyết Linh Thảo vạn năm... là của ta... Lục Thiên Đô, ngươi chỉ là hư danh... ta sẽ đè bẹp ngươi..."


Trong thức hải của Khương Tỉnh Ngộ, thông qua tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành, anh nhìn thấy một sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm, to bằng ngón tay, đang nối từ đỉnh đầu Khương Vô Kỵ thẳng vào bên trong đại sảnh Vạn Bảo Lâu, nơi đặt gốc Huyết Linh Thảo giả tạo. Sợi tơ đó đang không ngừng rung động, kéo cơ thể Vô Kỵ tiến lại gần Lục Thiên Đô.


"Khoảng cách còn ba mươi trượng..." Tỉnh Ngộ ẩn nấp sau một sạp hàng phế thải, thầm tính toán trong đầu: "Nếu để anh ta tiến vào phạm vi mười trượng của Lục Thiên Đô, Nhược Trí Quang Hoàn sẽ khóa chặt nhận thức, lúc đó dùng kim châm cũng không thể đánh thức."


Anh khẽ ra hiệu bằng mắt cho A Phúc đang đứng cách đó mười mét.


A Phúc hiểu ý, lập tức hít một hơi thật sâu, vận hành Phàm Nhân Ẩn Khí Quyết đến giới hạn cực đại. Gã lao ra đường, giả vờ trượt chân vấp phải một chiếc xe chở đầy phân và bùn đất của một phu xe phàm nhân lân cận.


*Rầm! Ao lộc!*


"Ối giời đất ơi! Xe đổ rồi! Hôi thối quá!"


Chiếc xe chở chất thải đổ ụp ngay trước cổng Vạn Bảo Lâu, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn kinh hoàng. Chất thải hôi thối bắn tung tóe, khiến các tu sĩ hoa lệ xung quanh hét lên oai oái, vội vàng ngự khí thối lui để tránh bẩn y phục. Đám đông hỗn loạn xô đẩy lẫn nhau, tạo nên một tiếng ồn ào náo nhiệt che khuất hoàn toàn tầm nhìn của các hộ vệ Vạn Bảo Lâu.


Ngay trong sát na hỗn loạn đó, Khương Tỉnh Ngộ di chuyển. Anh không dùng linh lực để tránh kích hoạt cảm biến của Kính Chiếu Yêu của Tào Lĩnh, mà sử dụng Quy Tắc Ngụy Trang Bộ Pháp – bộ pháp phàm nhân cực nhanh không tiếng động – lướt qua kẽ hở của đám đông như một chiếc bóng xám vô hại.


"Đại ca, xin lỗi anh." Tỉnh Ngộ thầm nghĩ trong lòng.


Ngón tay trỏ của anh khẽ búng một cái cực nhanh. Một tia sáng bạc mỏng manh như sợi tơ trời xé rách không khí – Kim Châm Vô Ảnh dính độc tê liệt thần trí nhẹ, bắn thẳng vào huyệt Phong Phủ sau gáy Khương Vô Kỵ với sự chính xác tuyệt đối đến từng milimet.


*Phập!*


Cơ thể Khương Vô Kỵ khẽ cứng đờ. Luồng sương hồng nhạt trong mắt gã bỗng nhiên bị dập tắt bởi độc tố tê liệt thần trí của kim châm. Trước khi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, đan điền kinh mạch của gã hoàn toàn bị khóa chặt, hai mắt trợn ngược rồi đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục.


A Phúc từ trong đám đông hỗn loạn lướt ra như một con rái cá, khéo léo đỡ lấy cơ thể ngất xỉu của đại thiếu gia, nhanh chóng vác lên vai rồi lủi thẳng vào con hẻm tối tăm phía sau sạp hàng phế thải.


Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy ba giây, sạch sẽ gọn gàng, không hề phát ra một tia linh lực hay tiếng động chiến đấu nào.


Nhưng Tỉnh Ngộ biết, thiên đạo ngụy tạo sẽ lập tức phát hiện ra sự biến mất của một quân cờ chủ chốt. La bàn thiên cơ của Tào Lĩnh trên tầng hai quán trà chắc chắn sẽ báo động đỏ.


Phải tạo hiện trường giả ngay lập tức!


Tỉnh Ngộ cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau xé rách thức hải từ trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1. Anh đưa tay lên ấn chặt dải băng gạc trên trán, kích hoạt một viên Linh Thạch Hạ Phẩm Tiêu Chuẩn lậu vừa nhận đêm qua từ Vạn Tiền Sơn, ném thẳng vào góc trận cơ ngầm dưới chân sạp hàng phế thải.


"Ảo Ảnh Vùng Mù, kích hoạt!"


Một luồng linh lực nghịch hành màu tím nhạt bộc phát từ tàn ngọc sau trán anh, nhanh chóng vẽ nên những đường vân trận pháp vô hình trên không khí. Ngay lập tức, trước cổng Vạn Bảo Lâu, một ảo ảnh sống động như thật của Khương Vô Kỵ và Trưởng lão ngoại vụ Khương Hải hiện ra.


Trong ảo ảnh, Khương Vô Kỵ (giả) đang mặt đỏ tía tai, lớn tiếng tranh cãi với gia nhân của mình vì không mang đủ linh thạch: "Cái gì?! Trong kho chỉ còn ba mươi vạn linh thạch hạ phẩm thôi sao? Lũ ăn hại các ngươi! Làm sao ta có thể tranh đoạt Huyết Linh Thảo vạn năm với Lục thiếu chủ đây?!"


Ảo ảnh Khương Hải (giả) khóc lóc van xin: "Đại thiếu gia bớt giận! Lục thiếu chủ mang theo cả trăm vạn linh thạch, Khương gia chúng ta suy thoái bấy lâu, thật sự không đủ tư cách cạnh tranh với ngài ấy đâu! Xin ngài hãy rút lui để bảo toàn thể diện gia tộc!"


"Hừ! Lũ hèn nhát! Khương gia ta thà rút lui sớm còn hơn chịu nhục trước mặt Lục Thiên Đô! Đi về!" Ảo ảnh Khương Vô Kỵ hậm hực giậm chân, giận dữ quay người bỏ đi thẳng về hướng phủ đệ.


Ảo ảnh này chân thật đến mức dao động linh lực phát ra từ viên linh thạch lậu hoàn toàn trùng khớp với tu vi Luyện Khí tầng 9 của Vô Kỵ và Trúc Cơ sơ kỳ của Khương Hải, đánh lừa hoàn toàn la bàn rà quét thiên cơ của Tào Lĩnh.


Trên tầng hai quán trà, Tào Lĩnh nhìn la bàn thiên cơ hiển thị hình ảnh Khương Vô Kỵ hậm hực rút lui, khóe mắt lão khẽ giật nảy một cái. Lão nhìn xuống đường, quả thực thấy bóng dáng "Khương Vô Kỵ" đang tức tối bỏ về cùng đám gia nhân.


"Cái gì? Rút lui sớm vì thiếu tiền?" Tào Lĩnh lầm bầm, gương mặt nham hiểm hiện lên vẻ hoài nghi cực độ: "Lũ Khương gia hèn nhát này... Sao bỗng nhiên lại biết lượng sức mình như vậy? Kịch bản vả mặt của Lục thiếu chủ... sao lại có thể kết thúc lãng xẹt thế này?"


Lúc này, bên trong đại sảnh Vạn Bảo Lâu, buổi đấu giá đã bắt đầu.


Vạn Tiền Sơn đứng trên bục đấu giá, nhận được tín hiệu ngầm từ chiếc đèn lồng giấy trắng của Mộ Dung Thanh ngoài cửa sổ, lão lập tức hiểu ý. Lão cười híp mắt, lớn tiếng thông báo toàn trường: "Khương gia tự biết tài lực thiếu hụt, đã chủ động xin rút lui khỏi phiên đấu giá hôm nay! Hiện tại, gốc Huyết Linh Thảo vạn năm này... chỉ còn lại Lục thiếu chủ ra giá!"


Lục Thiên Đô ngồi ở hàng ghế VIP đầu tiên, khẽ nhíu mày. Hắn cảm thấy có chút hụt hẫng kỳ lạ. Theo cảm giác may mắn nghịch thiên thường ngày của Thái Dương Thánh Thể, hắn đáng lẽ phải trải qua một trận tranh chấp nảy lửa, sau đó dùng tài lực khổng lồ để đè bẹp Khương Vô Kỵ, khiến đối phương tức giận thổ huyết mà đột phá kiếm ý của mình.


Nhưng giờ đây... đối thủ lại hèn nhát rút lui ngay từ cổng vào.


Hắn dễ dàng mua được gốc Huyết Linh Thảo vạn năm với giá gốc mười vạn linh thạch hạ phẩm, không gặp bất kỳ sự cản trở nào.


Kịch bản vả mặt kinh điển của thiên đạo... hoàn toàn bị sụp đổ trong im lặng.


Trên tầng hai quán trà, Tào Lĩnh nhìn thấy Lục Thiên Đô dễ dàng nhận lấy dược liệu mà không có bất kỳ xung đột nào xảy ra. Lão tức giận đến mức mặt mũi đỏ gay, lồng ngực phập phồng dữ dội. Kế hoạch mượn đao giết người để diệt môn Khương gia, đoạt lấy địa mạch Phạn Thiên Thành của lão đã thất bại hoàn toàn chỉ vì sự "hèn nhát" rút lui sớm của đối thủ.


*Rầm!*


"Khốn kiếp! Lũ Khương gia nhút nhát!"


Tào Lĩnh điên cuồng đập mạnh tay xuống bàn, chén trà nóng vỡ vụn thành trăm mảnh, nước trà bắn tung tóe lên tà áo đạo bào chấp sự của lão. Đôi mắt rắn độc của lão híp lại, tỏa ra sát khí lạnh người:


"Rút lui vì thiếu tiền? Ta không tin một gia tộc Trúc Cơ lại có thể đột nhiên khôn ngoan nhẫn nhịn như vậy! Chắc chắn có dị số đứng sau chỉ điểm... Nếu kế hoạch công khai không thành công, ta sẽ dùng thủ đoạn ám hại dơ bẩn nhất!"


Lão quay sang nhìn tên gián điệp nhị diện đang đứng nép mình trong bóng tối góc phòng, khàn giọng ra lệnh: "Mạc Vân, bảo người của Hắc Phong Hội chuẩn bị ra tay. Ta muốn toàn bộ Khương gia phải chết trong im lặng!"


Cách đó không xa, dưới ngõ hẻm tối tăm của phố Tây, Khương Tỉnh Ngộ khẽ thu hồi trận bàn Vùng Mù di động, sắc mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. Anh ngã quỵ vào lòng A Phúc, hơi thở yếu ớt nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thầm lặng.


Bàn cờ đấu giá đẫm máu hôm nay... anh đã thắng bước đầu tiên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!