Giao Dịch Bóng Đêm
Ngón tay của Thượng Quan Vũ khẽ gõ lên chuôi kiếm, âm thanh kim loại va chạm lách cách vang lên giữa đêm tĩnh mịch, tựa như tiếng gõ cửa của vô thường quỷ sai. Đôi mắt cáo già của vị Thành chủ Phạn Thiên Thành nheo lại, khóa chặt vào những khối đá xám xịt xếp dưới lòng giếng cạn. Ánh sáng đỏ rực từ chiếc bàn tròn rà quét nhị phẩm trên tay lão thỉnh thoảng lại quét qua miệng giếng, phản chiếu lên khuôn mặt nghiêm nghị của Khương Bắc Hành và dáng vẻ quỳ rạp hèn mọn của Khương Tỉnh Ngộ.
Bầu không khí căng thẳng đến mức dường như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ kích hoạt một trận chiến sinh tử. Khương Bắc Hành sau lưng Thượng Quan Vũ đã âm thầm vận chuyển linh lực bôn lôi, các ngón tay giấu trong ống tay áo rộng khẽ run lên. Ông biết, bên dưới lòng đất năm mươi mét chính là Phòng Cách Ly Tâm Lý – nơi ẩn nấp của toàn bộ bô lão và đệ tử cốt lõi của Khương gia. Nếu Thượng Quan Vũ nhảy xuống kiểm tra, Khương gia chỉ có một con đường duy nhất: tử chiến đến cùng.
Nhưng ngay khi Khương Bắc Hành chuẩn bị bộc phát linh lực, một tiếng khóc lóc thảm thiết, xen lẫn tiếng ho sặc sụa bỗng nhiên phá vỡ sự im lặng chết chóc.
"Thành chủ đại nhân! Khai ân bớt giận! Tiểu nhân đáng chết, tiểu nhân thật sự đáng chết!"
Khương Tỉnh Ngộ quỳ rạp dưới đất, dùng hai tay ôm lấy đầu, dập đầu lia lịa xuống nền đất đầy bụi bặm. Dải băng gạc trắng quấn quanh trán anh do chấn động mạnh lại bắt đầu rỉ máu, nhuộm đỏ một mảng đất cát dưới chân Thượng Quan Vũ. Gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi lộ rõ vẻ kinh hoàng, nước mắt nước mũi giàn giụa, trông hèn mọn và đáng thương đến cực hạn.
Thượng Quan Vũ khẽ cau mày, dời ánh mắt từ miệng giếng sang tên phế vật đang quỳ dưới chân mình, giọng nói lạnh lùng hỏi: "Khương tam thiếu gia, ngươi khóc lóc cái gì? Bản thành chủ đang hỏi, tại sao một miệng giếng cạn bỏ hoang lại được lót bằng loại đá Hoang Cổ này? Ngươi có biết đây là loại đá chuyên dùng để cách ly thần thức rà quét của tiên môn không?"
"Tiểu nhân biết... à không, tiểu nhân không biết!" Tỉnh Ngộ run rẩy nói, giọng nói lắp bắp vì sợ hãi: "Chiều nay ngoài phố, tiểu nhân bị đệ tử của Lục thiếu chủ đánh đến mức vỡ đầu chảy máu, thần trí mơ hồ. Lúc trở về phủ, một lão đạo sĩ mù lang thang đi ngang qua cửa ngách, lão nhìn tiểu nhân rồi lắc đầu bảo... bảo rằng dương khí của tiểu nhân đã rò rỉ hết theo vệt máu trên trán, nếu không dùng loại đá xám này lót kín miệng giếng cạn ở nội viện để 'trấn phong thủy phàm nhân', chặn đứng âm phong từ lòng đất xộc lên, thì tiểu nhân chắc chắn sẽ không sống qua đêm nay!"
Nói đến đây, Tỉnh Ngộ lại dập đầu thêm mấy cái, giọng nói khàn đặc: "Tiểu nhân sợ chết, liền dùng mấy viên linh thạch vụn còn sót lại trong rương, ra chợ phế thải ngoại ô mua vội mấy khối đá xám này về lót giếng. Tiểu nhân đâu biết đây là đá Hoang Cổ gì đó của tiên môn! Xin Thành chủ đại nhân tha mạng, Khương gia chúng ta thật sự chỉ là muốn giữ lại cái mạng què này của tiểu nhân thôi!"
Thượng Quan Vũ nghe vậy, trong lòng không khỏi dâng lên một sự khinh bỉ tột cùng. Lão tiến lên một bước, dùng mũi giày gõ gõ vào một khối đá Hoang Cổ dưới miệng giếng. Quả thực, loại đá này thô ráp, xám xịt, không chứa một tia linh khí nào. Dưới sự tác động âm thầm của Nhược Trí Quang Hoàn – thứ pháp trận vô hình khiến các nhân vật phụ tự động mất đi lý trí và nảy sinh lòng kiêu ngạo mù quáng trước kẻ yếu – Thượng Quan Vũ lập tức tin vào lời giải thích của Tỉnh Ngộ. Trong mắt lão, một tên phế vật tuyệt mạch bị đánh vỡ đầu đi tin vào mấy trò phong thủy phàm nhân nhảm nhí là điều hoàn toàn hợp lý.
Ninh Vô Song đứng bên cạnh, thấy thời cơ đã chín muồi, liền bước lên một bước, lạnh lùng lên tiếng: "Thành chủ đại nhân, phế vật này dập đầu đến mức thần trí điên loạn rồi. Khương gia dạo này suy thoái đến mức phải đi tin mấy trò lừa đảo của phàm nhân, thật là làm bẩn mắt ngài. Chiếc bàn tròn rà quét cũng đã hiển thị nơi này hoàn toàn là một vùng đất chết, không có bất kỳ dao động linh lực nào của dị số. Chúng ta còn phải đi rà quét khu vực lân cận, không nên lãng phí thời gian ở đây."
Lời nói của Ninh Vô Song vừa khéo đánh trúng vào tâm lý muốn lập công nhanh chóng của Thượng Quan Vũ. Lão nhìn luồng sáng xám xịt vô hại hiển thị trên chiếc bàn tròn rà quét, hừ lạnh một tiếng, thu hồi kiếm hộ quốc vào bao:
"Hừ, Khương gia chủ, xem ra các ngươi thật sự chỉ là một lũ rùa rụt cổ ngu muội. Một gia tộc Trúc Cơ mà lại đi tin vào trò phong thủy phàm nhân, đúng là trò cười cho cả Phạn Thiên Thành. Ninh thống lĩnh, dẫn quân rút lui! Chúng ta đi quét khu vực tiếp theo!"
"Tuân lệnh!" Ninh Vô Song dứt khoát đáp. Trước khi quay lưng đi, ánh mắt sắc bén của cô khẽ lướt qua Khương Tỉnh Ngộ, mang theo một tia nhẹ nhõm thầm lặng.
Tiếng giáp sắt loảng xoảng và tiếng bước chân dồn dập của đội quân thị vệ dần xa khuất, trả lại sự yên tĩnh u ám cho nội viện Khương gia. Cánh cổng chính nặng nề vừa đóng sập lại, Khương Bắc Hành lập tức lảo đảo, sắc mặt nhợt nhạt vì áp lực cực hạn vừa trải qua. Ông vội vàng bước đến đỡ con trai út dậy:
"Tỉnh Ngộ! Con không sao chứ?"
"Khụ... khụ..."
Khương Tỉnh Ngộ vừa đứng lên liền ho khan dữ dội, một ngụm máu tươi đen kịt rỉ ra từ khóe miệng. Cơn đau như búa bổ trong thức hải bộc phát dữ dội, khiến anh phải đưa tay lên ấn chặt thái dương. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 đang tàn phá tinh thần lực của anh sau khi cưỡng ép vận hành Thuật Dời Địa Mạch Phong Thủy để làm lệch hướng rà quét của Thành chủ.
"Con không sao, thưa cha." Tỉnh Ngộ khàn giọng nói, đôi mắt đen lánh vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ: "Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Thượng Quan Vũ tuy đã rút đi, nhưng Tào Lĩnh chắc chắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Lệnh phong tỏa linh thạch của tiên môn đã chính thức có hiệu lực từ tối nay."
Khương Bắc Hành sắc mặt trầm trọng gật đầu: "Ta vừa nhận được mật báo từ ngoại vụ đường. Toàn bộ các tiệm cầm đồ và thương hội trong thành đều đã từ chối giao dịch linh thạch với Khương gia dưới áp lực của Chấp sự ngoại môn Quy Nguyên Tông. Hiện tại, nguồn Linh Thạch Hạ Phẩm Tiêu Chuẩn dự trữ trong kho của chúng ta chỉ còn đủ để duy trì đại trận Vùng Mù Thiên Cơ dưới hầm ngầm đúng ba ngày."
Ba ngày. Nếu sau ba ngày không có nguồn năng lượng bổ sung, đại trận Vùng Mù sẽ sụp đổ. Khi đó, toàn bộ dao động linh lực của các bô lão ẩn nấp dưới hầm ngầm sẽ lộ ra trước mạng lưới giám sát của Thiên Khải Trận. Khương gia sẽ lập tức đối mặt với thảm cảnh diệt môn giống hệt kiếp trước.
"Con đã chuẩn bị phương án dự phòng." Tỉnh Ngộ lau vệt máu trên khóe môi, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía bóng tối biên cảnh: "Chúng ta phải tìm một nguồn cung cấp linh thạch lậu từ bên ngoài, hoàn toàn độc lập với hệ thống kiểm soát của Thành Chủ Phủ. Cha, người hãy ở lại thủ hộ phủ đệ, giữ cho toàn tộc tuyệt đối im lặng. Con sẽ đi gặp một người."
Nửa canh giờ sau, tại một con hẻm nhỏ âm u ở phố Tây Phạn Thiên Thành.
Một bóng đen gầy gò, mặc áo vải xám rách rưới đẩy chiếc xe đổ rác bốc mùi hôi thối đi qua. Đó chính là Lão Trương – gia nhân già giả vờ điếc của Khương gia. Khi đi ngang qua một hốc tường tối, Lão Trương khéo léo thả một ống tre nhỏ xuống khe nứt giữa các viên gạch, rồi thản nhiên đẩy xe đi tiếp. Chỉ vài giây sau, một chiếc bóng u linh mặc váy lụa đen mỏng lướt qua, nhặt ống tre lên rồi biến mất vào hư không. Đó là người liên lạc của Mộ Dung Thanh.
Canh ba, đêm đen như mực.
Ngoại ô Phạn Thiên Thành, nơi giáp ranh với vùng đất chết hoang vu, ẩn hiện lối vào của Tử Linh Động. Hang động này quanh năm bao phủ bởi năng lượng tử khí âm hàn, nhiệt độ thấp đến mức có thể đóng băng kinh mạch của tu sĩ Luyện Khí thông thường. Đây là nơi trú ngụ của các linh hồn lang thang chưa bị thanh lọc, cũng là căn cứ địa liên lạc cõi âm của U Minh Các.
Khương Tỉnh Ngộ bước vào lòng hang, hơi thở phả ra thành những làn khói trắng lạnh buốt. Trán anh vẫn quấn dải băng gạc trắng, cơ thể gầy gò dưới lớp áo vải thô khẽ run lên vì cái lạnh thấu xương của tử khí. Thần thức Trúc Cơ sơ kỳ của anh vận hành nghịch hành trong thức hải, tạo ra một màng bọc vô hình bảo vệ thần trí khỏi sự tấn công của oán linh vất vưởng xung quanh.
"Ngươi đến muộn, Khương tam thiếu gia."
Một giọng nói lạnh lùng, u uất vang lên từ sâu trong bóng tối. Mộ Dung Thanh từ từ bước ra từ sau một khối đá lớn. Cô mặc váy lụa đen mỏng xẻ cao, gương mặt nhợt nhạt u linh dưới ánh sáng xanh âm u phát ra từ chiếc đèn lồng giấy trắng cầm trên tay—pháp khí nhị phẩm Âm Dương Dẫn Hồn Đăng.
"Gặp chút rắc rối với Thành Chủ Phủ, mong Mộ Dung cô nương lượng thứ." Tỉnh Ngộ chắp tay, giọng nói trầm ổn không chút gợn sóng.
Mộ Dung Thanh nhìn dải băng gạc đẫm máu trên trán anh, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh: "Ngươi dập đầu ngoài phố đến mức vỡ đầu để diễn kịch cho Lục Thiên Đô xem, giờ lại bị Thượng Quan Vũ rà quét sát sạt phủ đệ. Khương gia các ngươi đúng là đang đi trên dây thép. Nếu không phải vì những viên đan dược thanh tâm của ngươi có tác dụng tịnh hóa oán khí cực tốt cho vong linh của ta, ta đã không mạo hiểm kết nối buổi gặp mặt đêm nay."
"Thương nhân chỉ nói chuyện lợi ích, không nói chuyện mạo hiểm." Tỉnh Ngộ bình thản đáp: "Vạn lâu chủ đã đến chưa?"
"Lão đang ở bên trong. Đi theo ta. Nhưng ta cảnh báo trước, Vạn Tiền Sơn là một con cáo già lọc lõi nhất vùng biên cảnh này. Lão sẽ không vì một chút lợi ích nhỏ mà đắc tội với Quy Nguyên Tông đâu."
Mộ Dung Thanh dẫn Tỉnh Ngộ tiến sâu vào vùng lõi của Tử Linh Động. Không gian xung quanh ngày càng rộng và âm u hơn, tiếng quỷ khóc thút thít vang vọng bên tai. Tại một bệ đá phẳng giữa hang, một lão già mập mạp đang ngồi thiền định trên chiếc đệm gấm xa xỉ. Lão mặc trường bào dệt bằng chỉ vàng rực rỡ, tay đeo mười chiếc nhẫn trữ vật nạm đá quý đủ màu, tỏa ra hào quang phú quý đối lập hoàn toàn với vẻ u ám của hang động. Đó chính là Vạn Tiền Sơn, Lâu chủ Vạn Bảo Lâu chi nhánh Phạn Thiên, một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ đỉnh phong.
Đứng sau lưng lão là một hộ vệ trung niên trầm lặng, hơi thở nội liễm nhưng thỉnh thoảng ánh mắt lóe lên thần quang sắc bén của một cao thủ Trúc Cơ trung kỳ.
"Khương tam thiếu gia, ngồi đi." Vạn Tiền Sơn mở mắt, giọng nói hòa ái nhưng ẩn chứa sự uy nghiêm và sắc bén của một kẻ nắm giữ huyết mạch tài chính toàn thành: "Bản lâu chủ bận rộn trăm công nghìn việc, đêm khuya đến nơi âm hàn này gặp một đệ tử tạp dịch của Khương gia, quả thật là chuyện xưa nay chưa từng có."
Tỉnh Ngộ không khách sáo, bước đến ngồi đối diện lão trên một khối đá lạnh, phong thái thong dong tự tại như đang ngồi trong trà quán của chính mình: "Vạn lâu chủ trăm công nghìn việc, nhưng chắc chắn không muốn thấy sản nghiệp ngàn năm của Vạn Bảo Lâu tại Phạn Thiên Thành bị thiêu rụi thành tro bụi trong vòng bảy ngày tới."
Lời nói của Tỉnh Ngộ vừa phát ra, hộ vệ trung niên sau lưng Vạn Tiền Sơn bỗng nhiên biến sắc, một luồng uy áp Trúc Cơ trung kỳ bộc phát, đè nặng xuống vai thiếu niên gầy gò.
*Uỳnh!*
Cơ thể Tỉnh Ngộ khẽ run lên, nhưng ánh mắt anh vẫn tĩnh lặng như nước giếng cổ, không hề có ý định lùi bước. Anh vận hành thần thức Trúc Cơ sơ kỳ ngưng tụ thành một Thần Thức Bình Chướng vô hình xung quanh thức hải, hóa giải hoàn toàn luồng uy áp áp chế tinh thần của đối phương.
Vạn Tiền Sơn trong mắt lóe lên một tia chấn động cực ngắn. Lão phất tay ra hiệu cho hộ vệ thu hồi uy áp, cười híp mắt nói: "Khương tam thiếu gia quả nhiên ẩn giấu cực sâu. Thần thức bộc phát vừa rồi... ít nhất cũng đã chạm đến ngưỡng Trúc Cơ sơ kỳ. Thật không ngờ, một tên phế vật tuyệt mạch trong mắt bàn dân thiên hạ lại là một vị ẩn thế thiên tài. Nhưng... lời nói vừa rồi của ngươi có ý gì?"
"Ý của con rất đơn giản." Tỉnh Ngộ thản nhiên nói, rút từ trong ngực áo vải thô ra một bản thảo bằng da thú cũ kỹ—đây chính là một phần của Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc, cụ thể là phần viết riêng về 'Sổ Tay Dưỡng Sinh Chống Nhược Trí' dành cho các gia tộc thương nghiệp giàu có: "Con muốn dùng thứ này, kết hợp với một tin tức mật, để đổi lấy mười vạn Linh Thạch Hạ Phẩm Tiêu Chuẩn lậu từ Vạn Bảo Lâu, vận chuyển qua đường cõi âm của U Minh Các."
"Mười vạn linh thạch?" Vạn Tiền Sơn cười lớn, giọng cười đầy vẻ chế giễu: "Khương tam thiếu gia, ngươi đang nằm mơ sao? Hiện tại Quy Nguyên Tông đã ban bố lệnh phong tỏa kinh tế đối với Khương gia. Giao dịch linh thạch lậu với các ngươi lúc này là phạm vào đại kỵ của tiên môn! Vạn Bảo Lâu ta tuy trung lập, nhưng cũng không muốn tự tìm đường chết. Hơn nữa, một cuốn sổ da thú rách nát của ngươi thì đáng giá bao nhiêu linh thạch?"
"Cuốn sổ này vô giá đối với sinh mạng của con trai độc nhất của ông – Vạn Thiếu gia." Tỉnh Ngộ lạnh lùng cắt lời lão.
Sắc mặt Vạn Tiền Sơn lập tức trầm xuống, đôi mắt híp lại đầy sát khí: "Ngươi dám đe dọa ta?"
"Không phải đe dọa, mà là cứu mạng." Tỉnh Ngộ đẩy cuốn sổ da thú về phía trước: "Vạn lâu chủ, con trai ông dạo này có phải thường xuyên có những biểu hiện bất thường? Hắn bỗng nhiên trở nên kiêu ngạo vô lý, thích tiêu xài hoang phí để tranh đoạt một nữ tử hồng nhan với các thiên tài tiên môn? Hắn thậm chí còn dám đứng cười khẩy, buông lời nhục mạ trước mặt một thiếu niên nghèo khổ có ánh mắt kiên định ngoài phố?"
Khóe mắt Vạn Tiền Sơn khẽ giật nảy một cái. Sự thật đúng hệt như lời Tỉnh Ngộ nói. Con trai độc nhất của lão dạo này hành sự vô cùng bốc đồng, hoàn toàn mất đi sự khôn ngoan nhạy bén của một thiếu chủ thương hội, liên tục gây thù chuốc oán với đệ tử Quy Nguyên Tông vì những lý do rất nực cười.
"Đó không phải là bản tính của hắn." Tỉnh Ngộ phân tích bằng giọng điệu lạnh lùng của một kỹ sư hệ thống: "Đó là do hắn đã bị nhiễm Nhược Trí Quang Hoàn – một loại ký sinh trùng tinh thần do Thiên Khải Trận của tiên môn gieo rắc. Mục đích của tiên môn là biến con trai ông thành một 'nhân vật phụ độc ác', đi gây sự với Khí Vận Chi Tử để tạo cớ cho đối phương vả mặt, tiêu diệt hoàn toàn gia tộc ông để nuốt chửng sản nghiệp thương hội ngàn năm!"
Vạn Tiền Sơn chấn động tâm thần. Lão là một thương nhân cáo già, vốn đã nghi ngờ về sự bốc đồng kỳ lạ của con trai mình dạo này, nhưng không thể tìm ra nguyên nhân. Lời giải thích của Tỉnh Ngộ tựa như một tia sét rạch ngang bóng tối, chiếu sáng toàn bộ nghi vấn trong lòng lão.
"Nghi ngờ tính hiệu quả của cuốn sổ này?" Tỉnh Ngộ mỉm cười nhạt: "Trong cuốn sổ này ghi chép rõ ràng 108 quy tắc dưỡng sinh chống tẩy não, cách nhận biết và phòng tránh Nhược Trí Quang Hoàn cấp 1. Chỉ cần con trai ông học thuộc lòng hằng ngày, kết hợp với việc uống nước tịnh hóa thức hải, thần trí hắn sẽ lập tức tỉnh táo lại, cắt đứt hoàn toàn nhân quả tuyến thù hận với Khí Vận Chi Tử."
Vạn Tiền Sơn cầm cuốn sổ da thú lên, lật nhanh vài trang. Những dòng chữ viết tay nắn nót, phân tích logic cực kỳ chặt chẽ về hành vi nhân vật và quy luật vận hành của thiên đạo khiến lão không khỏi hít vào một hơi lạnh. Đây không phải là công pháp tu tiên, mà là một cuốn cẩm nang sinh tồn thực dụng đến đáng sợ.
"Nhưng... chỉ bấy nhiêu đây vẫn chưa đủ để ta mạo hiểm đắc tội với Quy Nguyên Tông." Vạn Tiền Sơn khép cuốn sổ lại, ánh mắt thương nhân lọc lõi nhanh chóng trở lại: "Mười vạn linh thạch hạ phẩm là một con số khổng lồ dưới thời kỳ phong tỏa kinh tế này. Ta cần một lý do nặng ký hơn."
"Lý do nặng ký hơn chính là cái này."
Tỉnh Ngộ nhắm mắt lại, vận hành thần thức nghịch hành trong thức hải.
*Vút!*
Một tia sáng mờ ảo cực nhanh lướt qua không gian Tử Linh Động. Hộ vệ Trúc Cơ trung kỳ sau lưng Vạn Tiền Sơn bỗng nhiên cảm thấy một làn gió nhẹ lướt qua vai mình, nhưng khi gã định thần lại thì không phát hiện ra bất kỳ dao động linh lực nào.
Tuy nhiên, Vạn Tiền Sơn bỗng nhiên biến sắc, lão cúi đầu nhìn xuống chiếc nhẫn trữ vật đeo trên ngón tay cái của mình. Chiếc nhẫn ngọc bích hộ mệnh gia truyền của lão—thứ pháp bảo nhị phẩm cực phẩm có khả năng tự động phòng ngự thần thức—bỗng nhiên biến mất khỏi ngón tay từ lúc nào.
Thay vào đó, trên bệ đá trước mặt lão bỗng xuất hiện một mảnh giấy da dê cũ nát, bám đầy vết huyết tro mộ cổ.
"Cái này... Di Hình Hoán Vị?" Hộ vệ trung niên kinh hãi thốt lên, lập tức chắn trước mặt Vạn Tiền Sơn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng. Gã là một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, vậy mà một thiếu niên mười bảy tuổi lại có thể thực hiện một vụ tráo đổi vật thể ngay trước mắt gã mà gã không hề hay biết! Kỹ năng này nếu dùng để ám sát, đầu của Vạn Tiền Sơn chắc chắn đã rơi xuống đất từ lâu.
"Vạn lâu chủ bớt giận, con chỉ là muốn mượn chiếc nhẫn để chứng minh một chút." Tỉnh Ngộ mỉm cười nhạt, ngón tay khẽ búng một cái.
*Vút!*
Một tia sáng mờ lại lướt qua, chiếc nhẫn ngọc bích lập tức xuất hiện trở lại trên ngón tay cái của Vạn Tiền Sơn, không sai lệch một phân. Đây chính là kỹ năng Di Hình Hoán Vị Nhỏ mà Tỉnh Ngộ đã rèn luyện thành thục bằng linh lực nghịch hành.
Vạn Tiền Sơn sờ sờ chiếc nhẫn trên tay, lồng ngực phập phồng dữ dội. Lão hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự chấn động trong lòng, ánh mắt khóa chặt vào mảnh giấy da dê cũ nát đặt trên bàn:
"Mảnh giấy này là gì?"
"Đây là một phần chứng cứ mật mà con thu thập được từ Bạch Cốt Khô Lĩnh ngoại ô." Tỉnh Ngộ khàn giọng nói, ánh mắt trở nên lạnh lẽo như băng tuyết: "Tào Lĩnh đang âm thầm xây dựng các cột thu hoạch khí vận diện rộng tại Phạn Thiên Thành. Lễ hiến tế khí vận tối cao đã được lên lịch vào đêm trăng tròn tiếp theo. Mục tiêu hiến tế của lão không chỉ có Khương gia chúng con, mà là toàn bộ các thế gia giàu có và thương hội trong thành để bòn rút năng lượng chuyển về Quy Nguyên Tiên Cung thượng giới. Vạn Bảo Lâu của ông... chính là con mồi béo bở nhất trong danh sách hiến tế của lão."
Lời nói của Tỉnh Ngộ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Vạn Tiền Sơn. Lão cầm mảnh giấy da dê lên đọc, những ký hiệu trận pháp vẽ bằng máu và danh sách các điểm đặt cột thu hoạch khí vận trùng khớp hoàn hảo với các vị trí kho hàng mật của Vạn Bảo Lâu xung quanh thành.
"Lũ chó săn tiên môn tàn ác!" Vạn Tiền Sơn tức giận đập mạnh tay xuống bệ đá, chiếc đệm gấm dưới thân lão bùng phát một luồng linh lực Trúc Cơ đỉnh phong bạo liệt, chấn động cả hang động Tử Linh Động. Lão đã hiểu rõ chân tướng tàn khốc: cho dù lão có ngoan ngoãn phục tùng tiên môn, thì cuối cùng cũng chỉ là một đống củi đốt bị hiến tế để nuôi dưỡng thọ nguyên cho các Tiên Đế thượng giới.
"Hợp tác với con, ông sẽ có một con đường sống." Tỉnh Ngộ thản nhiên nói: "Mười vạn Linh Thạch Hạ Phẩm Tiêu Chuẩn lậu để đổi lấy cuốn sổ dưỡng sinh bảo vệ con trai ông và thông tin mật về các mắt trận hiến tế để ông kịp thời di dời tài sản. Thỏa giao dịch này, ông thấy thế nào?"
Vạn Tiền Sơn im lặng hồi lâu, đôi mắt cáo già lấp lóe những tia sáng tính toán lạnh lùng. Cuối cùng, lão nhìn thẳng vào mắt Tỉnh Ngộ, gật đầu dứt khoát:
"Được! Bản lâu chủ đồng ý ký kết khế ước giao dịch ngầm này với ngươi. Mười vạn linh thạch hạ phẩm tiêu chuẩn sẽ được chia thành ba đợt, bí mật vận chuyển qua đường cõi âm của U Minh Các vào phủ đệ Khương gia hằng đêm."
"Thành giao." Tỉnh Ngộ thở hắt ra một hơi, gánh nặng ngàn cân trong lòng tạm thời được trút bỏ.
Mộ Dung Thanh đứng bên cạnh khẽ lắc nhẹ chiếc đèn lồng giấy trắng, phát ra những sóng âm u linh bảo vệ khế ước bảo mật vừa được ký kết bằng máu đầu ngón tay của hai người.
Tuy nhiên, ngay khi Tỉnh Ngộ chuẩn bị đứng lên rút lui, Vạn Tiền Sơn bỗng nhiên giữ chặt lấy tay áo anh, sắc mặt lộ rõ vẻ nghiêm trọng chưa từng có. Lão ghé sát tai Tỉnh Ngộ, khàn giọng cảnh báo:
"Khương tam thiếu gia, giao dịch đã thành, nhưng bản lâu chủ phải cảnh báo ngươi một tin tức chí mạng. Tối nay trước khi đến đây, tai mắt của ta tại Chấp Pháp Điện đã báo lại: Tào Lĩnh dường như đã phát hiện ra có một dòng linh thạch lậu bất thường đang chảy vào thành phố, và lão đang nghi ngờ có kẻ đứng sau hỗ trợ Khương gia. Lão đã ra lệnh cho đệ tử ngoại môn tổ chức một buổi đấu giá cưỡng ép tại Vạn Bảo Lâu vào ngày mai để dụ Khương gia các ngươi xuất đầu lộ diện... Ngươi phải tự mình cẩn thận!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!