Cơn Gió Độc Hành
Tiếng bước chân dồn dập của A Phúc vừa dứt, bầu không khí trong Phòng Cách Ly Tâm Lý sâu năm mươi mét dưới lòng đất lập tức đông cứng lại. Ánh sáng tím nhạt từ tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành sau trán Khương Tỉnh Ngộ khẽ dao động, phản chiếu lên khuôn mặt xám ngoét của gã gia nhân đang quỳ rạp dưới đất.
"Đợt rà quét hộ khẩu..." Khương Bắc Hành lầm bầm, chòm râu ngắn cứng như kim châm khẽ run lên. Luồng dược lực mát lạnh từ chén trà Đan Thanh Tâm Kháng Độc vừa tịnh hóa thức hải của ông, giúp ông hoàn toàn thoát khỏi trạng thái bốc đồng, nhưng cũng chính vì thế, sự tỉnh táo lúc này lại mang đến một nỗi kinh hoàng chưa từng có. Ông nhìn con trai út với ánh mắt đầy phức tạp: "Tỉnh Ngộ, Tào Lĩnh quả nhiên ra tay rồi. Lão dùng danh nghĩa Thành Chủ Phủ để quang minh chính đại lục soát phủ đệ chúng ta. Nếu các bô lão Trúc Cơ bị phát hiện ẩn nấp dưới này..."
"Họ sẽ không tìm thấy gì cả." Khương Tỉnh Ngộ khàn giọng ngắt lời cha. Anh đưa tay lên ấn chặt dải băng gạc trắng đang rỉ máu trên trán, cố gắng đè nén cơn đau như búa bổ trong thức hải. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 đang hành hạ anh, nhưng thời gian không chờ đợi một ai. Anh quay sang nhìn thợ mộc Tiểu Mộc: "Tiểu Mộc, lập tức đóng kín cửa đá đen của Phòng Cách Ly. Kích hoạt toàn bộ các khối Hoang Cổ Thạch lót tường. Từ giây phút này, cho đến khi ta gõ cửa ba nhịp ngắn một nhịp dài, tuyệt đối không ai được phép phát ra một tia linh lực, dù là nhỏ nhất."
"Vâng, tam thiếu gia!" Tiểu Mộc run rẩy nhận lệnh, nhanh chóng chạy đi vận hành cơ quan đá cổ.
Tỉnh Ngộ nhìn sang Khương Vân Nhược đang đứng ngơ ngác bên cạnh chiếc giường đá nơi Khương Vô Kỵ vẫn đang nằm hôn mê. Ánh mắt cô bé mười bốn tuổi tràn đầy vẻ sợ hãi và hoang mang. Anh bước đến, đặt hai tay lên vai em gái, giọng nói trầm tĩnh nhưng không thể nghi ngờ: "Vân Nhược, muội ở lại đây trông chừng anh cả. Học thuộc lòng mười quy tắc đầu tiên trong Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc cho ta. Nếu muội dám phát ra tiếng động, ta sẽ dùng kim châm khóa chặt kinh mạch của muội suốt một tháng."
Khương Vân Nhược sợ hãi gật đầu lia lịa, không còn dám bướng bỉnh như trước.
"Cha, chúng ta lên trên." Tỉnh Ngộ quay sang Khương Bắc Hành, ánh mắt lấp lóe tia sáng tím lạnh: "Nhưng cha phải nhớ kỹ, ngoài mặt cha vẫn là một gia chủ Trúc Cơ nóng nảy, kiêu ngạo nhưng đang bị nội thương do phản phệ luyện công. Con sẽ đóng vai một tên phế vật tuyệt mạch bị chấn động thần trí sau vụ dập đầu ngoài phố hôm nay. Tuyệt đối không được để lộ bất kỳ dấu vết nào của sự tỉnh táo."
Khương Bắc Hành hít một hơi thật sâu, ánh mắt nghiêm nghị của một gia chủ Trúc Cơ hậu kỳ dần trở lại, nhưng sâu trong đồng tử đã có thêm sự cẩn trọng và nhẫn nại: "Ta hiểu rồi. Đi!"
Hai cha con nhanh chóng theo dây cáp hắc thiết leo lên miệng giếng cạn nội viện. Ngay khi họ vừa đặt chân lên mặt đất, tiếng gõ cửa rầm rầm như sấm nện đã vang lên từ phía cổng chính của Khương Gia Phủ Đệ, kèm theo tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng và tiếng quát tháo hống hách của binh lính.
"Mở cửa! Thành Chủ Phủ thi hành công vụ! Kẻ nào chậm trễ sẽ bị khép vào tội chống đối tiên môn!"
Tỉnh Ngộ liếc nhìn bầu trời đêm. Gió sa mạc thổi lồng lộng qua các mái ngói, mang theo luồng khí tức nóng bỏng và khô khốc. Anh nhắm mắt lại, vận hành Thuật Ẩn Khí Tuyệt Mạch. Luồng linh lực nghịch hành màu tím trong đan điền của anh lập tức co rút lại, chui tọt vào kẽ nứt quy tắc sâu trong thức hải, để lại một đan điền hoàn toàn trống rỗng, khô cằn không có một tia sinh cơ. Đây chính là trạng thái Ngụy Trang Đan Điền Không hoàn hảo nhất. Lúc này, dù là tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong đứng trước mặt cũng chỉ thấy anh là một phế nhân tuyệt mạch không có linh căn.
Cùng lúc đó, Khương Bắc Hành cũng vận chuyển linh lực vân lôi, cưỡng ép làm đảo lộn một phần khí huyết, khiến sắc mặt ông bỗng trở nên nhợt nhạt, hơi thở dồn dập dường như đang phải chịu đựng nội thương nghiêm trọng.
"A Phúc, mở cổng." Tỉnh Ngộ khẽ ra hiệu.
Cánh cổng gỗ nặng nề của Khương gia vừa mở ra, một luồng uy áp Trúc Cơ Kỳ trung kỳ lạnh lùng đã tràn vào như thác lũ. Dẫn đầu đội hình binh lính thị vệ mặc giáp bạc là Thượng Quan Vũ, Thành chủ của Phạn Thiên Thành. Lão mặc quan phục thêu rồng bốn móng màu vàng sậm, gương mặt uy nghiêm nhưng thần thái lộ rõ vẻ mệt mỏi và xám xịt của một kẻ bị Nhược Trí Quang Hoàn đè nặng lâu ngày.
Đi bên cạnh lão là Ninh Vô Song, nữ thống lĩnh thị vệ oai phong lẫm liệt trong bộ chiến giáp bạc. Đôi mắt sắc bén của cô khẽ lướt qua Khương Tỉnh Ngộ, trong một sát na cực ngắn, cô nháy mắt ra hiệu—cô đã cố tình dẫn đoàn quân đi vòng qua Phố Tây để kéo dài thời gian cho Khương gia chuẩn bị.
"Khương gia chủ, thật là hân hạnh." Thượng Quan Vũ bước vào sân trước, tay cầm một chiếc bàn tròn bằng đồng cổ—pháp bảo rà quét thần thức nhị phẩm do Tào Lĩnh cung cấp. Chiếc bàn tròn khẽ xoay tròn, phát ra những tia sáng đỏ rực rà quét sát sạt từng thớ đất, từng bức tường của phủ đệ.
Khương Bắc Hành giả vờ lảo đảo, ôm ngực ho khan vài tiếng, bước lên hành lễ một cách miễn cưỡng:
"Thượng Quan thành chủ đêm khuya dẫn quân bao vây phủ đệ ta, không biết Khương gia chúng ta đã phạm vào luật lệ nào của đế quốc?"
"Hừ, Khương Bắc Hành, ngươi đừng giả ngốc!" Thượng Quan Vũ lạnh lùng hừ một tiếng, ánh mắt nghi ngờ nhìn chằm chằm vào sắc mặt nhợt nhạt của đối phương: "Hôm nay ngoài phố Tây, đại thiếu gia Khương Vô Kỵ của các ngươi bỗng nhiên trúng gió ngất xỉu một cách kỳ quặc ngay trước mặt Lục thiếu chủ, làm lệch hướng kịch bản thu hoạch linh dược của tiên môn. Chấp sự Tào Lĩnh nghi ngờ Khương gia các ngươi có ẩn giấu dị số tu vi cao để mưu đồ bất chính. Bản thành chủ nhận lệnh rà quét toàn thành, kiểm tra hộ khẩu và tu vi của từng người trong Khương gia!"
Nói xong, Thượng Quan Vũ phất tay, chiếc bàn tròn rà quét lập tức phát ra một luồng sáng đỏ rực, quét thẳng vào người Khương Bắc Hành.
*Oong! Oong!*
Chiếc bàn tròn rung lên hai tiếng trầm đục, hiển thị dao động linh lực Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ nhưng cực kỳ hỗn loạn và suy yếu. Thượng Quan Vũ nhíu mày:
"Ngươi bị thương?"
"Khụ khụ..." Khương Bắc Hành giả vờ ho ra một ngụm máu nhạt, sắc mặt càng thêm thảm hại: "Luyện công bị phản phệ, linh hải bất ổn. Thành chủ cũng thấy rồi đó, Khương gia ta đang trên đà suy thoái, lấy đâu ra dị số gì chứ?"
Thượng Quan Vũ chưa vội tin, lão quay sang nhìn Khương Tỉnh Ngộ đang đứng khúm núm phía sau. Luồng sáng đỏ từ pháp bảo rà quét lập tức bao phủ lấy thân thể gầy gò của thiếu niên mười bảy tuổi.
*Rắc... rắc...*
Thức hải của Tỉnh Ngộ bỗng nhiên nhói đau dữ dội dưới sự kích thích của luồng sáng đỏ. Cơn đau từ tàn ngọc Nghịch Hành truyền đến khiến anh suýt chút nữa đã mất kiểm soát linh lực ngụy trang. Anh phải cắn chặt răng, nín thở hoàn toàn, vận dụng Thuật Ẩn Khí Tuyệt Mạch đến giới hạn cực đại để giữ cho đan điền hoàn toàn trống rỗng.
Chiếc bàn tròn rà quét xoay tròn liên tục, nhưng chỉ hiển thị một màu xám xịt vô hại—trạng thái phế mạch hoàn toàn, tu vi Luyện Khí tầng 3 yếu ớt không đáng một xu.
Thượng Quan Vũ nhìn kết quả hiển thị, trong mắt lóe lên một tia khinh bỉ tột cùng: "Quả nhiên là một tên phế vật tuyệt mạch. Khương gia chủ, hai đứa con khác của ngươi đâu? Khương Vô Kỵ và Khương Vân Nhược đâu? Tại sao không ra nghênh đón?"
"Báo cáo thành chủ..." Tỉnh Ngộ giả vờ run rẩy, quỳ lụp xụp xuống đất, giọng nói đầy vẻ sợ hãi và hèn mọn: "Anh cả con sau khi bị người của Lục thiếu chủ đánh chấn động đan điền ngoài phố hôm nay, về nhà đã hôn mê bất tỉnh, hiện đang nằm trong phòng trong. Em gái con thì nhút nhát, sợ hãi binh lính nên đang trốn dưới gầm giường không dám ra... Xin thành chủ khai ân, Khương gia chúng ta thật sự không dám chống đối tiên môn!"
Nhìn bộ dạng hèn nhát, dập đầu lạy lục của Tỉnh Ngộ, Thượng Quan Vũ khinh bỉ cười lớn. Lão thu hồi pháp bảo rà quét, nhưng ánh mắt cáo già của lão bỗng nhiên đảo quanh nội viện, dừng lại ở khu vực vườn hoang phía sau:
"Hừ, lời nói của một tên phế vật không đáng tin. Ninh thống lĩnh, dẫn người vào lục soát toàn bộ nội viện cho ta! Đặc biệt là khu vực vườn hoang phía sau, bản thành chủ cảm thấy phong thủy nơi đó có gì đó không tự nhiên."
Tim Tỉnh Ngộ bỗng nảy lên một nhịp dữ dội.
Khu vực vườn hoang phía sau chính là nơi đặt giếng cạn cổ xưa—mắt trận trung tâm của Vùng Mù Thiên Cơ che chở cho Phòng Cách Ly Tâm Lý dưới lòng đất! Nếu binh lính mang theo pháp bảo rà quét nhị phẩm tiến sát miệng giếng, sự dao động linh lực cực nhỏ từ các khối Hoang Cổ Thạch hoặc từ cơ thể đang hôn mê của Khương Vô Kỵ chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Anh đã từng nghĩ đến việc dùng ảo ảnh để che mắt, nhưng mật độ binh lính bao vây quá đông, chỉ cần một tên lính vô tình bước hụt chân va chạm vật lý vào vùng ảo ảnh, màn ngụy trang sẽ lập tức sụp đổ.
Phải dùng phương pháp nghịch hành để dời địa mạch phong thủy ngay lập tức!
Tỉnh Ngộ vẫn giữ nguyên tư thế quỳ lạy hèn mọn, đầu chạm sát mặt đất bụi bặm. Nhưng dưới lớp áo vải xám thô, ngón chân của anh đã âm thầm bấm sâu vào lòng đất nội viện. Thần thức Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ của anh, dù đang bị suy kiệt, vẫn cưỡng ép vận hành Thuật Dời Địa Mạch Phong Thủy qua các kinh mạch phụ dưới lòng bàn chân.
*Rầm... rầm...*
Sâu dưới lòng đất mười mét, dòng chảy linh khí địa mạch mỏng manh của Phạn Thiên Thành bỗng nhiên bị một lực lượng nghịch hành bẻ cong, chuyển hướng lệch đi ba mươi trượng, tránh xa khu vực giếng cạn cổ xưa. Việc cưỡng ép dời địa mạch bằng một nhục thân Luyện Khí tầng 3 khiến toàn bộ kinh mạch trong người Tỉnh Ngộ như bị xé rách, máu tươi dâng lên tận cổ họng, nhưng anh vẫn cắn răng nuốt ngược ngụm máu tanh ngọt vào trong, không để lộ một tia sơ hở.
Ninh Vô Song dẫn đầu một đội thị vệ tiến vào vườn hoang. Cô cố tình bước đi thật chậm, dùng mũi kiếm gạt gạt các bụi cỏ dại xung quanh giếng cạn một cách hời hợt, lớn tiếng báo cáo:
"Báo cáo thành chủ, nơi này chỉ có cỏ dại và một miệng giếng cạn bỏ hoang, không có bất kỳ dao động linh lực nào!"
Thượng Quan Vũ không tin tưởng thuộc hạ hoàn toàn. Lão hừ lạnh một tiếng, đích thân cầm chiếc bàn tròn rà quét bước vào nội viện, tiến thẳng về phía giếng cạn cổ xưa.
Mỗi bước chân của lão như nện thẳng vào lồng ngực của Tỉnh Ngộ.
Lớp cát bụi dưới chân Thượng Quan Vũ khẽ bay lên. Lão dừng lại ngay trước miệng giếng cạn, cúi đầu nhìn xuống khoảng tối hun hút bên dưới. Chiếc bàn tròn rà quét trên tay lão phát ra những tia sáng đỏ rực, quét sát sạt miệng giếng.
*Oong... oong...*
Do địa mạch phong thủy đã bị Tỉnh Ngộ dời đi nơi khác, khu vực giếng cạn lúc này hoàn toàn là một vùng đất chết, khô cằn và không có bất kỳ một tia linh khí hay dao động nhân quả nào. Chiếc bàn tròn rà quét chỉ hiển thị một màu xám xịt của đá mục.
Thượng Quan Vũ nhíu mày, vẻ nghi ngờ trên mặt vẫn không tiêu tan. Lão cảm thấy có một sự im lặng quá mức unnatural ở khu vực này, giống như một khoảng trống kỳ lạ trong không gian.
Tay Thượng Quan Vũ từ từ hạ xuống, chạm vào chuôi kiếm hộ quốc đeo bên hông. Lão khẽ nheo mắt, giọng nói lạnh lùng vang lên trong đêm tối tĩnh mịch:
"Khương gia chủ, miệng giếng cạn này... tại sao lại được lót bằng đá Hoang Cổ mới tinh thế này?"
Bầu không khí lập tức rơi vào trạng thái nghẹt thở tột độ. Khương Bắc Hành sau lưng ông bàn tay đã âm thầm nắm chặt, linh lực bôn lôi sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào để tử chiến bảo vệ con cái.
Khương Tỉnh Ngộ vẫn quỳ rạp dưới đất, khóe miệng rỉ ra một vệt máu cực nhỏ khuất trong bóng tối, ánh mắt anh lấp lóe tia sáng tím lạnh lẽo của Quy Tắc Nghịch Hành, chuẩn bị cho một quyết định sinh tử...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!