Nhạc nềnRetroRoman_March

Căn Hầm Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Phạn Thiên Thành đổ xuống như một tấm vải liệm xám xịt, nuốt chửng những ánh đèn lồng thưa thớt của Phố Tây. Gió đêm mang theo mùi cát bụi khô khốc từ Linh Quy Sa Mạc thổi qua các ngõ hẻm nghèo nàn, rít lên từng hồi qua những khe ngói vỡ.


Khương Tỉnh Ngộ cõng Khương Vô Kỵ trên lưng, bước đi nhanh nhẹn nhưng không hề phát ra tiếng động. Trán anh vẫn rỉ máu, thấm đẫm dải băng gạc trắng quấn quanh đầu. Cơn đau dữ dội từ thức hải truyền đến như hàng ngàn mũi kim châm đâm thẳng vào não bộ. Sử dụng tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành để bẻ gãy nhân quả tuyến ngoài phố lúc nãy đã khiến thần thức của anh bị quá tải nghiêm trọng. Mỗi bước đi, anh đều cảm giác như mặt đất dưới chân đang chao đảo, nhưng đôi mắt đen lánh của anh vẫn tĩnh lặng như nước giếng cổ, không lộ ra một tia yếu đuối.


"Đại thiếu gia bóng đêm... bên này!"


Một tiếng gọi khẽ vang lên từ góc ngách tối của phủ đệ Khương gia. A Phúc, tên gia nhân gầy gò mặc áo xám tro, thò đầu ra ngoài cửa ngách. Đôi mắt nhỏ của gã linh hoạt dáo dác nhìn quanh con hẻm hoang vắng, sau khi xác nhận không có tai mắt của Thành Chủ Phủ hay Quy Nguyên Tông bám đuôi, gã liền nhanh chóng mở rộng cửa gỗ để Tỉnh Ngộ bước vào.


"Chuẩn bị thế nào rồi?" Tỉnh Ngộ khàn giọng hỏi, vai khẽ nâng cơ thể nặng nề của anh trai lên.


"Báo cáo thiếu gia, thợ mộc Tiểu Mộc đã hoàn thành vách ngăn cuối cùng dưới hầm ngầm theo đúng bản vẽ của ngài. Đá Hoang Cổ cũng đã được xếp kín bốn bức tường, không rò rỉ một tia linh khí nào ra ngoài." A Phúc cúi đầu, giọng nói đầy vẻ kính cẩn và sợ hãi. Gã là người duy nhất trong phủ đệ biết được thực lực thật sự và những mưu mưu thâm sâu của vị tam thiếu gia phế vật này.


"Tốt. Đưa Vô Kỵ xuống Phòng Cách Ly Tâm Lý ngay lập tức. Đừng để bất kỳ ai trong nội viện nhìn thấy." Tỉnh Ngộ ra lệnh, bước nhanh về phía giếng cạn nội viện.


Giếng cạn cổ xưa này nằm sâu trong góc vườn hoang phế của Khương gia, cỏ dại mọc um tùm che kín miệng giếng. Ít ai biết rằng, sâu 50 mét dưới lòng giếng cạn này là một công trình cơ quan khổng lồ được xây dựng bí mật suốt ba tháng qua.


Tiểu Mộc, gã thợ mộc phàm nhân gầy gò bám đầy mùn cưa, đang đứng đợi sẵn dưới lòng giếng cạn. Thấy Tỉnh Ngộ cõng Vô Kỵ đi xuống bằng dây cáp hắc thiết, gã vội vàng cúi chào, tay chỉ vào cánh cửa đá đen dày cộp phía sau:


"Tam thiếu gia, Phòng Cách Ly Tâm Lý đã hoàn thành đạt chuẩn. Toàn bộ tường bao đều dùng Hoang Cổ Thạch dốc túi xây dựng, độ dày ba thước. Cho dù là tu sĩ Kim Đan dùng thần thức rà quét cũng tuyệt đối không thể phát hiện ra bên trong có người."


Tỉnh Ngộ gật đầu, cẩn thận đặt Khương Vô Kỵ nằm lên chiếc giường đá bên trong căn phòng ngầm u ám. Căn phòng này rộng chừng mười trượng, không hề có cửa sổ, bốn bức tường đá xám xịt tỏa ra một luồng khí tức âm hàn, tĩnh mịch đến đáng sợ. Đây chính là Phòng Cách Ly Tâm Lý — pháo đài ngắt kết nối nhân quả đầu tiên mà Tỉnh Ngộ thiết lập để đối phó với Nhược Trí Quang Hoàn.


Cây kim châm Kim Châm Định Thần vẫn đang cắm sâu vào huyệt Phong Phủ sau gáy Vô Kỵ, giữ cho gã nằm im bất động, hơi thở đều đặn nhưng sắc mặt vẫn còn vương lại một chút đỏ hồng dị thường của độc tố tinh thần.


"Tam thiếu gia... ngài thật sự muốn giốt đại thiếu gia ở đây sao?" Tiểu Mộc rụt rè hỏi, ánh mắt đầy vẻ e ngại nhìn Khương Vô Kỵ.


"Nếu không giốt anh ta ở đây, cả Khương gia ba trăm mạng người sẽ phải chôn thây cùng anh ta ngoài phố." Tỉnh Ngộ lạnh lùng đáp. Anh quay sang A Phúc: "Đi mời cha ta xuống đây. Nói là ta có chuyện sinh tử liên quan đến tương lai gia tộc cần diện kiến."


"Vâng, thiếu gia!" A Phúc nhận lệnh, nhanh chóng leo lên miệng giếng.


Một nén hương sau, một luồng áp lực mạnh mẽ của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ bỗng nhiên tràn xuống lòng giếng cạn. Khương Bắc Hành, gia chủ đương nhiệm của Khương gia, bước vào phòng ngầm với gương mặt sắt đen sì, chòm râu ngắn cứng như kim châm khẽ rung lên vì giận dữ. Ông mặc trường bào lam sắc thêu vân lôi, vạt áo vẫn còn lấm lem vết đan sa từ phòng luyện đan.


Nhìn thấy Khương Vô Kỵ đang nằm bất tỉnh nhân sự trên giường đá, và Khương Tỉnh Ngộ với vạt áo bám đầy máu tươi trên trán, ngọn lửa giận dữ trong lòng Khương Bắc Hành lập tức bùng phát. Ông đập mạnh tay xuống bàn đá, khiến chiếc bàn rạn nứt một đường dài:


"Nghịch tử! Ngươi dám dùng tà thuật đánh ngất anh trai ngươi ngoài phố? Ngươi có biết hành vi hèn nhát, dập đầu cầu xin một tên tay sai ngoại môn của ngươi hôm nay đã bôi nhọ hoàn toàn danh dự trăm năm của Khương gia ta không?!"


Uy áp của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ đè nặng xuống căn phòng ngầm hẹp, khiến lồng ngực gầy gò của Tỉnh Ngộ nghẹn lại, khó thở. Nhưng anh vẫn đứng thẳng, đôi mắt nhìn thẳng vào cha mình không hề né tránh:


"Cha, con làm vậy là để cứu mạng anh cả, và cứu mạng toàn bộ Khương gia."


"Cứu mạng?" Khương Bắc Hành cười khẩy, giọng nói đầy vẻ thất vọng tột cùng: "Lục gia tuy mạnh, nhưng Khương gia ta cũng có tôn nghiêm của mình! Vô Kỵ là thiên tài Luyện Khí tầng 9, chỉ cần một bước nữa là Trúc Cơ. Gã đứng ra tranh đoạt linh dược là vì tương lai gia tộc! Vậy mà ngươi... đứa con phế vật tuyệt mạch này, lại dùng kim châm hèn hạ đánh lén anh trai, rồi quỳ gối dập đầu cầu xin sự tha thứ từ một con chó săn! Ngươi nói xem, tôn nghiêm của Khương gia đặt ở đâu?!"


Sự giận dữ của người cha không nằm ngoài dự tính của Tỉnh Ngộ. Nhược Trí Quang Hoàn của thiên đạo đã âm thầm gieo rắc một loại ký sinh trùng tinh thần vào đầu Khương Bắc Hành, khiến ông luôn có xu hướng đưa ra những quyết định bốc đồng, trọng sĩ diện hão huyền và dễ bị kích động bởi dư luận bên ngoài.


"Cha, cha hãy bình tĩnh nghe con giải thích." Tỉnh Ngộ kiên nhẫn nói: "Lục Thiên Đô sở hữu Thái Dương Thánh Thể, khí vận nghịch thiên. Mọi hành động của anh cả hôm nay ngoài phố đều bị một luồng sức mạnh vô hình dẫn dắt để đi khiêu khích hắn. Nếu anh cả nói ra lời nhục mạ đó, Lục Thiên Đô sẽ danh chính ngôn thuận phế bỏ đan điền của anh cả ngay tại chỗ, và Tào Lĩnh sẽ mượn cớ đó để tịch thu toàn bộ sản nghiệp, diệt môn Khương gia chúng ta. Đó là kịch bản đã được viết sẵn!"


"Kịch bản? Thiên đạo khí vận?" Khương Bắc Hành giận quá hóa cười, ông chỉ tay vào mặt Tỉnh Ngộ: "Nghịch tử! Lại nói những lời điên khùng huyễn hoặc! Ngươi đọc mấy cuốn dã sử rác rưởi ngoài chợ rồi hoang tưởng đúng không? Hôm nay ta phải dùng gia pháp đánh tỉnh đứa con hèn nhát này mới được!"


Nói xong, Khương Bắc Hành giơ tay lên, linh lực vân lôi màu lam nhạt bắt đầu ngưng tụ trên lòng bàn tay, chuẩn bị giáng một bạt tai cảnh cáo xuống Tỉnh Ngộ.


Tỉnh Ngộ biết rõ, trong trạng thái bị Nhược Trí Quang Hoàn tác động nhẹ, mọi lý lẽ logic đều là vô nghĩa đối với Khương Bắc Hành. Bộ não của ông đã bị chương trình của thiên đạo ngụy tạo khóa chặt vào lối tư duy bốc đồng.


Phải dùng biện pháp mạnh vật lý và dược liệu nghịch hành!


Tỉnh Ngộ không hề né tránh bạt tai của cha. Anh bước lên một bước, hai tay dâng lên một chén trà nóng tỏa khói nghi ngút, bên trong nước trà có màu xanh lục nhạt dịu mát. Đây chính là chén trà nóng được pha từ một viên *Đan Thanh Tâm Kháng Độc* cực phẩm mà anh đã dùng toàn bộ số lượng Huyết Linh Thảo thô tích lũy được để âm thầm luyện chế hằng đêm.


"Cha, con biết cha không tin con. Con là đứa con phế vật hèn mọn, cha muốn đánh muốn phạt thế nào con cũng nhận." Tỉnh Ngộ nói, giọng nói đầy vẻ khẩn thiết, khổ nhục kế bộc phát hoàn hảo: "Nhưng trước khi cha ra tay, xin cha hãy uống chén trà thanh tâm này để hạ hỏa. Con dập đầu ngoài phố chảy máu đầu, kinh mạch chấn động, chỉ mong cha uống chén trà này để chứng giám lòng hiếu thảo của con."


Nhìn thấy vết thương đẫm máu trên trán của con trai út, và chén trà nóng được dâng lên bằng đôi bàn tay gầy gò đang run rẩy vì kiệt quệ thần thức, ngọn lửa giận dữ trong lòng Khương Bắc Hành bỗng nhiên khựng lại. Dù sao, hổ dữ cũng không ăn thịt con. Sự nghiêm khắc của ông ngoài mặt cũng chỉ vì áp lực quá nặng nề từ việc duy trì gia tộc đang suy thoái.


Khương Bắc Hành hừ lạnh một tiếng, giật lấy chén trà từ tay Tỉnh Ngộ:


"Hạ hỏa? Để ta xem ngươi còn giở trò quỷ gì!"


Ông không chút nghi ngờ, ngửa đầu uống cạn chén trà nóng.


*Ực!*


Nước trà vừa trôi xuống cổ họng, một luồng dược lực nghịch hành mát lạnh như băng tuyết vạn năm lập tức bùng phát trong dạ dày của Khương Bắc Hành. Luồng dược lực này không chạy theo các kinh mạch truyền thống, mà hóa thành một làn sương mù màu xanh lục dịu mát, lao thẳng lên thức hải của ông với tốc độ kinh hoàng.


*Uỳnh!*


Thức hải của Khương Bắc Hành bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Trong không gian tinh thần của ông, một luồng khí đen nhạt dính dớp — thứ ký sinh trùng tinh thần do Nhược Trí Quang Hoàn gieo rắc — bỗng nhiên gặp phải khắc tinh, phát ra những tiếng rít vô hình rồi nhanh chóng bị làn sương lục tịnh hóa sạch sẽ không còn một dấu vết.


"...Ư..."


Khương Bắc Hành bỗng nhiên đứng sững tại chỗ. Đôi mắt đang đỏ ngầu vì giận dữ của ông đột ngột giãn ra, đồng tử co rút lại liên tục. Toàn thân ông run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh từ lỗ chân lông tuôn ra như tắm, thấm đẫm cả chiếc trường bào lam sắc.


Trong đầu ông, những ký ức của ba năm qua bỗng nhiên hiện về với một sự rõ ràng và tĩnh lặng đến đáng sợ.


*Tại sao... tại sao ba năm trước mình lại quyết định đầu tư toàn bộ linh thạch dự trữ của gia tộc vào mỏ sa khoáng phế thải ngoại ô theo lời dụ dỗ của Tào Lĩnh? Quyết định đó rõ ràng là tự sát tài chính!*


*Tại sao nửa năm trước, khi đệ tử bàng chi bị đệ tử Lục gia đánh đập ngoài phố, mình lại không dùng luật lệ để giải quyết mà lại nổi giận lôi đình, suýt chút nữa dẫn quân đi huyết chiến sinh tử?*


*Và hôm nay... tại sao mình lại ủng hộ Vô Kỵ đi tranh đoạt gốc Huyết Linh Thảo vạn năm tại hội đấu giá, trong khi biết rõ Lục gia đã nhắm tới nó từ lâu? Tranh đoạt với Khí Vận Chi Tử... chẳng khác nào tự tìm đường chết!*


Những quyết định bốc đồng, kiêu ngạo, đầy vẻ ngu muội và phi lý trong quá khứ hiện về như một cuốn phim kinh dị. Khương Bắc Hành cảm thấy da đầu mình tê dại, lồng ngực thắt chặt lại vì một nỗi sợ hãi tột cùng. Ông nhận ra, suốt ba năm qua, mình giống như một con rối gỗ bị ai đó giật dây, đánh mất hoàn toàn lý trí và sự cẩn trọng của một gia chủ Trúc Cơ hậu kỳ.


"Cha... cha sao thế?"


Một tiếng gọi trong sáng, ngây thơ vang lên từ phía cửa phòng ngầm. Khương Vân Nhược, cô tam tiểu thư 14 tuổi mặc váy lụa hồng nhạt, đang đứng đó với vẻ mặt tò mò. Cô bé vừa mới bị A Phúc cưỡng chế đưa xuống hầm ngầm, trên thắt lưng vẫn đeo chiếc túi thơm chứa linh thảo thanh tâm do main đặc chế.


Khương Bắc Hành không trả lời con gái. Ông lảo đảo lùi lại hai bước, đổ sụp xuống chiếc ghế đá bên cạnh bàn, hai tay ôm chặt lấy đầu, thở dốc liên hồi. Đạo tâm của một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ suýt chút nữa đã sụp đổ hoàn toàn trước sự thật tàn khốc này.


"Tỉnh Ngộ... việc này... việc này rốt cuộc là thế nào?" Khương Bắc Hành ngẩng đầu lên, gương mặt nghiêm nghị thường ngày nay tràn đầy vẻ kinh hoàng, hoang mang tột độ: "Tại sao sau khi uống chén trà của ngươi... ta lại cảm thấy những hành động trước đây của mình... ngu xuẩn và điên rồ đến mức này? Giống như... giống như ta không phải là chính ta vậy?"


Khương Tỉnh Ngộ lặng lẽ bước đến bên cạnh cha, đặt một tay lên vai ông, truyền vào một tia linh lực nghịch hành màu tím dịu mát để giúp ông ổn định thức hải đang hỗn loạn:


"Cha, đó là vì cha vừa mới thoát khỏi sự khống chế của Nhược Trí Quang Hoàn. Thiên đạo ngụy tạo của Thương Vân Giới này đang vận hành một đại trận tẩy não khổng lồ bao phủ toàn bộ Phạn Thiên Thành. Nó biến các gia tộc pháo hôi như chúng ta thành những kẻ ngu muội, kiêu ngạo vô lý, tự tìm đường chết để làm nổi bật sự vĩ đại và may mắn của Khí Vận Chi Tử Lục Thiên Đô."


Tỉnh Ngộ lấy từ trong ngực áo vải thô xám ra cuốn *Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc* bằng da thú cũ kỹ, đặt nhẹ lên bàn đá trước mặt cha:


"Đây là cẩm nang sinh tồn do con biên soạn dựa trên các kẽ hở quy tắc thiên đạo. Nếu chúng ta muốn bảo toàn cửu tộc Khương gia khỏi kịch bản diệt môn định sẵn, từ nay về sau, toàn bộ tộc nhân bắt buộc phải học thuộc lòng cuốn sổ tay này, tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc sinh tồn chống não tàn."


Khương Bắc Hành run rẩy đưa tay lật mở cuốn sổ da thú. Những dòng chữ viết tay nắn nót nhưng đầy vẻ lạnh lùng, thực tế hiện lên trước mắt ông:


*"Quy tắc số 1: Tuyệt đối không được đứng cười khẩy hoặc nói lời khinh miệt trước mặt những kẻ mặc rách rưới có ánh mắt kiên định..."*

*"Quy tắc số 2: Nếu gặp một thiếu niên nghèo bị từ hôn, lập tức dâng hiến linh thạch chúc phúc và rút lui trong hòa bình, cấm vả mặt..."*

*"Quy tắc số 3: Cấm tổ chức các đại hội đấu giá hoặc tỷ thí võ đài tông môn nếu thấy có dị số khí vận xuất hiện trong thành..."*


Đọc đến đây, Khương Bắc Hành toát mồ hôi lạnh ròng ròng. Ông nhìn chằm chằm vào bản đồ Phạn Thiên Thành treo trên vách đá của phòng ngầm, nơi có những vòng tròn đỏ rực đánh dấu các vị trí cấm địa khí vận xung quanh Lục Gia Trang và Thành Chủ Phủ. Sự tỉnh táo kinh hoàng tràn ngập trong tâm trí ông.


"Tam ca... huynh đang bắt cha đọc cái gì thế? Sao lại có mấy quy tắc kỳ quặc thế này?" Khương Vân Nhược tò mò ghé đầu vào nhìn, bĩu môi nói: "Muội thấy Lục thiếu chủ tuấn mỹ vô song, lại là thiên tài của Quy Nguyên Tông, sao chúng ta phải tránh xa hắn như tránh tà vậy?"


Nghe thấy lời nói ngây thơ của em gái, đôi mắt Tỉnh Ngộ khẽ híp lại. Anh biết rõ, Vân Nhược chính là mục tiêu tiếp theo của thiên đạo để gán ghép kịch bản "nữ phụ độc ác" ghen tị với hồng nhan của Lục Thiên Đô, dẫn đến kết cục vạn kiếm xuyên tâm kiếp trước.


"Vân Nhược, từ hôm nay, muội và anh cả sẽ bị giam lỏng tại Phòng Cách Ly Tâm Lý này." Tỉnh Ngộ lạnh lùng tuyên bố.


"Cái gì?! Huynh dám giam lỏng muội?" Vân Nhược trợn tròn mắt, tức giận hét lên: "Cha! Huynh ấy điên rồi! Cha mau phạt huynh ấy đi!"


Nhưng trái với sự mong đợi của cô bé, Khương Bắc Hành bỗng nhiên đứng bật dậy, gương mặt nghiêm nghị thường ngày nay tràn đầy vẻ quyết đoán, nghiêm túc tột cùng. Ông nhìn con gái út, rồi lại nhìn sang Khương Tỉnh Ngộ, giọng nói trầm khàn vang vọng khắp căn hầm ngầm:


"Vân Nhược, nghe lời tam ca của con! Từ nay về sau, con và Vô Kỵ bắt buộc phải ở lại căn hầm này, tham gia *Khóa Phản Lừa Đảo Cực Hạn* do tam ca con thiết lập. Đứa nào dám trốn ra ngoài... ta sẽ trực tiếp phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia tộc!"


Sự đồng thuận chiến lược của Khương Bắc Hành là một bước ngoặt vĩ đại đối với Khương gia. Từ một gia chủ bốc đồng bị tẩy não, ông đã hoàn toàn thức tỉnh nhận thức, sẵn sàng đứng sau hỗ trợ đứa con trai phế vật của mình để vận hành chiến dịch sinh tồn bóng đêm.


"Tiểu Mộc, đóng cửa Phòng Cách Ly Tâm Lý lại." Tỉnh Ngộ ra lệnh.


*Rầm!*


Cánh cửa đá đen dày cộp từ từ khép lại, cách ly hoàn toàn căn phòng ngầm sâu 50 mét dưới lòng đất với mọi dao động thiên cơ bên ngoài. Vân Nhược hoảng sợ khóc mếu máo, nhưng dưới sự giám sát nghiêm khắc của cha, cô bé chỉ đành ngậm ngùi ngồi xuống chiếc ghế đá, cầm lấy cuốn sổ tay da thú bắt đầu chép phạt.


Ngay khi Khương Tỉnh Ngộ vừa thở phào nhẹ nhõm, định ngồi xuống để điều hòa thức hải đang bị suy kiệt nặng nề của mình, thì tiếng bước chân vội vã, dồn dập từ phía đường hầm ngầm bỗng nhiên vang lên.


*Bịch! Bịch! Bịch!*


A Phúc lao vào phòng ngầm với gương mặt cắt không còn giọt máu, gã thở hổn hển, quỳ sụp xuống đất trước mặt Khương Bắc Hành và Tỉnh Ngộ:


"Gia chủ! Tam thiếu gia bóng đêm! Đại sự không ổn rồi!"


"Có chuyện gì? Bình tĩnh nói!" Khương Bắc Hành nhíu mày quát.


"Thành Chủ Phủ... Thượng Quan Vũ vừa mới ban bố lệnh phong tỏa toàn thành! Đội quân thị vệ của Thành Chủ Phủ phối hợp với chấp pháp binh của Tào Lĩnh đang triển khai *Đợt Rà Quét Hộ Khẩu Của Thành Chủ* cực kỳ gắt gao! Họ mang theo pháp bảo rà quét thần thức nhị phẩm, đang tiến thẳng về phía phủ đệ Khương gia chúng ta để truy tìm dị số!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!