Nhạc nềnRetroRoman_March

Diện Mạo Giả Tại Chợ Biên Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau từ thức hải lại một lần nữa cuộn lên, sắc lẹm và buốt nhói như một lưỡi dao nung đỏ găm thẳng vào đại não. Khương Tỉnh Ngộ khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, hai ngón tay gầy gò của anh miết chặt lấy dải băng gạc trắng quấn quanh trán. Vết rách ngay tâm trán – nơi tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành đang khảm sâu vào xương tủy – lại bắt đầu rỉ ra một vệt máu loãng đỏ nhạt, thấm qua lớp vải thô xám xịt. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 đang tàn phá thần hồn anh một cách tàn nhẫn sau những lần cưỡng ép nghịch chuyển nhân quả diện rộng tại cổng thành phía Tây Phạn Thiên Thành.


Nhìn qua khe nứt của hốc đá ẩm ướt trong cứ điểm tạm thời, Tỉnh Ngộ liếc mắt nhìn về hướng Huyễn Thủy Đầm sương mù bao phủ. Trận pháp cảm biến thô sơ mà anh thiết lập ngoài rìa đầm lầy vẫn chưa truyền về bất kỳ tín hiệu báo động đỏ nào. Điều đó có nghĩa là Khương Vô Kỵ và Lâm Khinh Vũ vẫn đang an toàn, hoặc ít nhất, đại ca của anh đã thực sự ghi nhớ sâu sắc Quy Tắc Nhượng Bộ Vô Điều Kiện trong cuốn cẩm nang để tránh né các xung đột trực diện.


“Nhưng ta không thể chỉ ngồi đợi.” Tỉnh Ngộ khàn giọng lầm bầm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy vẻ lý trí của một kỹ sư hệ thống kiếp trước. “Hệ thống phòng ngự của Phòng Cách Ly Tâm Lý dưới lòng hầm ngầm này đang suy giảm hiệu năng từng giờ. Nếu không có Thần Không Sa Hạ Phẩm để gia cố kết giới không gian vi mô, luồng sóng rà quét của Vân Cơ sẽ sớm muộn gì cũng khóa chặt tọa độ của hơn ba trăm mạng người Khương gia.”


Anh biết rất rõ, Thiên Đạo Ngụy Tạo vận hành giống như một chương trình giám sát khổng lồ. Việc Khương gia biến mất khỏi Phạn Thiên Thành ngay trước khi đại trận hiến tế kích hoạt đã tạo ra một lỗi logic cực lớn trong kịch bản khí vận của Lục Thiên Đô. Lúc này, Chấp Pháp Điện chắc chắn đang điên cuồng tìm kiếm dị số. Bất kỳ một sơ hở linh lực nhỏ nào cũng sẽ khiến toàn bộ cửu tộc bị mạt sát.


Tỉnh Ngộ thở hắt ra một hơi lạnh, tay trái lôi từ trong ngực áo ra một chiếc mặt nạ mỏng dính, bán trong suốt như cánh ve dệt từ da quái thú sương mù – Phù Điệp Giả Diện. Ngay khi anh áp chiếc mặt nạ lên mặt, một luồng khí lạnh buốt lập tức thẩm thấu vào da thịt. Cơ mặt anh co rút nhẹ, giọng nói, dung mạo và cả dao động thần thức Trúc Cơ sơ kỳ của anh trong nháy mắt bị bóp méo hoàn toàn, biến anh thành một tà tu trung niên có gương mặt xám xịt, ánh mắt âm trầm và hơi thở lạnh lẽo.


Ngụy trang hoàn tất, Tỉnh Ngộ vận hành Vô Diện Bộ Pháp, lướt đi như một làn khói xám nhạt nhòa ra khỏi phế tích hoang dã, hướng thẳng về phía Tập Thị Tán Tu biên giới.


***


Tập Thị Tán Tu nằm ở vùng đứt gãy quy tắc không gian giữa biên cảnh Phạn Thiên Thành và sa mạc Linh Quy. Nơi đây quanh năm gió cát gào rít, sương mù xám tro lơ lửng tạo thành một bầu không khí hỗn loạn, nhớp nháp. Khu chợ tự phát này là nơi tụ họp của những tán tu nghèo khổ, những kẻ trốn lậu thuế tiên môn, và cả những kẻ tị nạn vừa thoát khỏi thảm họa diệt thành Phạn Thiên.


Tiếng rao bán, tiếng mặc cả xen lẫn tiếng chửi rủa vang lên xô bồ, lộn xộn. Người ta bày bán đủ thứ trên những tấm da thú rách rưới đặt trực tiếp dưới đất cát: từ những viên linh thạch vụn cạn kiệt linh khí, những gốc thảo dược héo úa, cho đến những mảnh vỡ binh khí rỉ sét thu hoạch từ chiến trường cổ.


Tỉnh Ngộ bước đi giữa đám đông, chiếc áo vải xám thô rách rưới cùng gương mặt tà tu trung niên của anh hoàn toàn hòa nhập vào khung cảnh rách nát xung quanh. Đôi mắt đen lánh của anh khẽ nheo lại dưới vành nón lá sờn rách, âm thầm quan sát các luồng dao động linh lực trong chợ. Anh đang tìm kiếm những thương nhân bán quặng hoặc khoáng thạch không gian.


Bỗng nhiên, ở góc phía Tây của khu chợ, nơi gần một bờ tường đổ nát bám đầy rêu độc, tiếng quát tháo thô bạo vang lên làm náo loạn cả một vùng.


“Nữ nhân kia! Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Toàn bộ số Huyết Linh Thảo và túi Thần Không Sa này, Thành Chủ Phủ chỉ thu mua với giá mười viên linh thạch hạ phẩm phế thải. Ngươi dám không bán?”


Tỉnh Ngộ dừng bước, ánh mắt âm trầm nhìn về phía phát ra âm thanh.


Qua làn sương cát mờ ảo, anh nhìn thấy một nữ tử đang đứng nép sát vào bức tường đổ nát. Dù cô đã cố tình mặc một bộ y phục lụa thô xám xịt, bôi bùn đất lên gò má để che giấu dung nhan, nhưng vóc dáng mảnh mai, quyến rũ cùng đôi mắt to tròn, ngập tràn sự uất hận vẫn không thể che giấu được thân phận thực sự của cô.


Tô Doanh Doanh! Chủ tiệm thuốc nhỏ tại Phố Tây Phạn Thiên Thành, người đã từng âm thầm bán rẻ linh dược cho Khương gia bấy lâu nay. Cô đã may mắn thoát khỏi thành phố trước khi đại trận hiến tế kích hoạt, nhưng hiện tại lại bị kẹt ở khu chợ biên giới này.


Đứng đối diện với cô là hai nam tử mặc giáp nhẹ màu lam sậm của vệ binh Thành Chủ Phủ, nhưng hông lại đeo thẻ lệnh bài bằng đồng cổ của gián điệp mật vụ dưới trướng Thượng Quan Vũ. Tên dẫn đầu có gương mặt rỗ, ánh mắt đầy vẻ tham lam và hống hách, tay gã đang cầm roi da thú nện liên tiếp xuống đất cát để dọa dẫm.


“Mười viên linh thạch phế thải?” Giọng nói ngọt ngào của Tô Doanh Doanh lúc này run lên vì giận dữ. Cô siết chặt chiếc túi da thú nạm đá quý rách nát trong tay. “Số Huyết Linh Thảo này là do ta mạo hiểm tính mạng hái được ở rìa đầm lầy, còn túi Thần Không Sa này là vật gia truyền của tiệm thuốc chúng ta! Giá trị của chúng ít nhất cũng phải một trăm viên Linh Thạch Hạ Phẩm Tiêu Chuẩn! Các ngươi cậy thế ép người quá đáng!”


“Ép người quá đáng?” Tên gián điệp mặt rỗ cười khẩy, ánh mắt gã lóe lên tia sáng tàn nhẫn của Nhược Trí Quang Hoàn Cấp 1 đang tác động lên nhận thức. “Thành Phạn Thiên đã bị tà ma thiêu rụi, hiện tại toàn bộ biên cảnh đều thuộc quyền quản lý quân sự của Thành Chủ Phủ và tiên sứ Quy Nguyên Tông. Bất kỳ kẻ nào buôn bán tài nguyên không gian mà không có giấy phép đều bị coi là tà tu phản nghịch! Bản chấp sự có quyền tịch thu toàn bộ cửa hàng và bắt giam ngươi ngay lập tức!”


Tô Doanh Doanh cắn chặt môi đến rỉ máu. Cô biết rõ, ở khu chợ đen biên giới này, luật lệ của kẻ mạnh chính là tuyệt đối. Hai tên gián điệp này rõ ràng đã nhìn trúng túi Thần Không Sa quý giá của cô và muốn mượn danh nghĩa chính quyền để cưỡng đoạt trắng trợn.


Tỉnh Ngộ đứng trong bóng tối của vành nón lá, đôi đồng tử khẽ co rút lại.


*"Thần Không Sa Hạ Phẩm... quả nhiên đang ở trong tay cô ta."* Thức hải của anh nhanh chóng phân tích tình hình. *"Hai tên gián điệp kia chỉ có tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 8 và tầng 9. Nhưng chúng mang theo lệnh bài của Thành Chủ Phủ. Nếu ta ra tay dùng bạo lực giết chúng tại đây, dao động linh lực Trúc Cơ của ta sẽ lập tức kích hoạt cảm biến của Thiên Khải Trận biên cảnh gần đó. Hơn nữa, chợ đen này có kết giới rà quét chống ảo ảnh tự động của ban quản lý chợ, ta không thể dùng ảo thuật để che mắt."*


Phải dùng mưu lược giao dịch ẩn danh và lách quy tắc để dọa sợ chúng tự rút lui.


Tỉnh Ngộ hít một hơi sâu, nén cơn đau đầu dữ dội của thức hải xuống. Anh bước ra khỏi bóng tối, dáng đi loạng choạng giả vờ như một tà tu già nua, khàn giọng lên tiếng:


“Hai vị quan nhân thật là oai phong lẫm liệt. Nhưng ở khu chợ tự do này, quy tắc giao dịch sòng phẳng vẫn là tối cao. Nữ nhân này, túi Thần Không Sa và số thảo dược kia, lão phu trả giá gấp đôi bằng Linh Thạch Hạ Phẩm Tiêu Chuẩn lậu. Hai trăm viên, giao dịch ngay lập tức.”


Giọng nói khàn khàn, âm trầm mang theo luồng tử khí u ám bộc phát từ Phù Điệp Giả Diện khiến không khí xung quanh đột ngột giảm xuống vài độ.


Tô Doanh Doanh giật mình ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào tà tu trung niên xám xịt vừa xuất hiện. Trong đôi mắt cô hiện lên một sự cảnh giác cực độ, nhưng cũng xen lẫn một tia hy vọng mong manh.


Hai tên gián điệp Thành Chủ Phủ biến sắc mặt. Tên mặt rỗ quay phắt lại, tay nắm chặt chuôi kiếm bản mệnh, lớn tiếng quát:


“Kẻ nào dám can thiệp vào việc công của Thành Chủ Phủ? Lại còn dám dùng linh thạch lậu để giao dịch? Ngươi chán sống rồi sao?”


Tỉnh Ngộ không hề sợ hãi, anh tiến lên một bước, bàn tay gầy gò lôi từ trong túi áo ra một túi nhỏ chứa đầy những viên Linh Thạch Hạ Phẩm Tiêu Chuẩn lậu tỏa ra linh quang màu xanh lam nhạt dịu mát. Đây là số linh thạch do Vạn Tiền Sơn cung cấp ngầm qua đường cõi âm mà anh mang theo bên người.


“Lão phu hành tẩu giang hồ bằng quy tắc sòng phẳng. Linh thạch lậu thì đã sao? Ở cái xó xỉnh biên giới này, linh thạch thật mới là thứ có tiếng nói.” Tỉnh Ngộ khàn giọng cười lạnh, âm thanh rùng rợn như tiếng cọ xát của xương khô. “Hai vị quan nhân, nếu các ngươi muốn ngạnh kháng với một tà tu không có gì để mất như lão phu, vậy thì cứ việc rút kiếm.”


Tên gián điệp mặt rỗ nhìn thấy túi linh thạch thật tỏa sáng, lòng tham của gã bùng lên, nhưng sự kiêu ngạo dưới tác động của Nhược Trí Quang Hoàn lại khiến gã không muốn nhượng bộ trước một tà tu rách rưới.


“Hừ! Một tên tà tu giả thần giả quỷ! Hôm nay bản chấp sự sẽ dùng lệnh bài Thành Chủ Phủ để tịch thu toàn bộ tài sản của các ngươi!”


Tên mặt rỗ gầm lên, tay phải gã thò vào ngực áo, định lôi chiếc thẻ lệnh bài bằng đồng cổ ra để kích hoạt trận pháp báo động gọi thị vệ biên cảnh đến hỗ trợ.


Chính trong sát na ngón tay của tên mặt rỗ vừa chạm vào thẻ lệnh bài đồng cổ trong ngực áo, Tỉnh Ngộ đã ra tay.


Anh không hề vận hành một tia linh lực nào trong đan điền để tránh kích hoạt kết giới rà quét của chợ đen. Thần thức Trúc Cơ sơ kỳ của anh ngưng tụ cực hạn, khóa chặt vào chiếc thẻ lệnh bài trong ngực áo đối thủ.


*"Di Hình Hoán Vị Nhỏ, kích hoạt!"*


Tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành sau trán anh bộc phát một luồng hơi ấm tím lạnh thầm lặng. Trong tầm nhìn nghịch hành của anh, một kẽ hở quy tắc không gian vi mô xuất hiện giữa ngón tay tên gián điệp và chiếc thẻ lệnh bài.


*Vút.*


Một tia sáng mờ ảo lướt qua không gian cực nhanh, nhanh đến mức mắt thường hoàn toàn không thể phát hiện ra. Chiếc thẻ lệnh bài đồng cổ trong ngực áo tên mặt rỗ lập tức biến mất, thay vào đó là một lá phù lục màu đen xám xịt do chính tay Tỉnh Ngộ chế tác từ trước – Phù Lục Tự Nổ Nhị Phẩm dính độc tố hỏa hệ nhẹ.


Tên gián điệp mặt rỗ hoàn toàn không hay biết mình đã bị tráo đổi vật phẩm. Gã đắc ý lôi vật trong ngực áo ra, lớn tiếng quát:


“Nhìn cho kỹ chiếc lệnh bài này... Á!!!”


Lời nói của gã chưa kịp dứt thì gã bỗng kinh hoàng phát hiện thứ mình vừa lôi ra không phải là thẻ lệnh bài bằng đồng cổ quen thuộc, mà là một lá phù lục màu đen xám đang rực cháy ngọn lửa màu xanh lục quỷ dị.


*Bùm!*


Một tiếng nổ nhỏ vang lên ngay trên tay tên mặt rỗ. Lá phù tự nổ bộc phát, không gây ra sát thương vật lý quá lớn nhưng lập tức giải phóng một luồng khói độc màu tím nhạt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và tử khí u ám của Bạch Cốt Khô Lĩnh.


“A! Tay ta! Độc tố tà đạo!”


Tên mặt rỗ hét lên một tiếng thảm thiết, bàn tay gã bị ngọn lửa xanh lục ăn mòn nhẹ, khói độc xộc thẳng vào mũi khiến gã ho sặc sụa, kinh mạch toàn thân bỗng chốc trở nên hỗn loạn, run rẩy kịch liệt.


Tên gián điệp đi cùng hoảng sợ tột độ. Nhìn thấy ngọn lửa xanh lục quỷ dị và luồng khói độc mang đậm khí tức của một cao thủ tà đạo chuyên luyện thi cốt, gã tin chắc rằng tà tu trung niên trước mặt là một kẻ điên cuồng, khát máu từ vạn cựu cấm địa bước ra.


“Chấp sự đại nhân! Kẻ này là tà tu chuyên dụng độc tố tử vong! Mau rút lui báo cáo!”


Tên thứ hai hoảng hốt đỡ lấy tên mặt rỗ đang rên rỉ, hai tên gián điệp không còn nửa điểm kiêu ngạo bốc đồng bấy lâu, vội vã quay đầu, điên cuồng chạy trốn vào làn gió cát mịt mù của khu chợ biên giới, tưởng rằng mình vừa chạm trán với một ác ma tà đạo thứ thiệt.


Tỉnh Ngộ đứng im lặng tại chỗ, khẽ đưa tay phải lên đón lấy chiếc thẻ lệnh bài bằng đồng cổ vừa được tráo đổi vào tay áo mình nhờ Di Hình Hoán Vị Nhỏ. Anh khẽ thở hắt ra một hơi, thái dương giật liên hồi vì cơn đau phản phệ của thức hải đang tăng lên.


*"Giao dịch khẩn cấp tiêu hao hết năm mươi viên linh thạch lậu và một lá phù tự nổ nhị phẩm. Nhưng giải quyết được hai tên gián điệp không tiếng động là hoàn toàn xứng đáng."* Tỉnh Ngộ thầm tính toán cái giá phải trả.


Anh quay sang nhìn Tô Doanh Doanh đang đứng ngơ ngác trước bức tường đổ nát. Gương mặt cô vẫn còn chưa hết bàng hoàng sau màn phản sát chớp nhoáng của vị tà tu thần bí.


Tỉnh Ngộ bước tới, khàn giọng nói:


“Nữ nhân, hai trăm viên linh thạch hạ phẩm lậu này thuộc về ngươi. Đưa túi Thần Không Sa Hạ Phẩm và số Huyết Linh Thảo kia cho lão phu. Giao dịch sòng phẳng, không ai nợ ai.”


Tô Doanh Doanh rụt rè nhìn túi linh thạch thật tỏa sáng rực rỡ trước mắt. Cô biết rõ, số linh thạch lậu này tuy không thể dùng công khai tại các thành trì lớn, nhưng ở khu chợ đen biên giới này, chúng có giá trị trao đổi cực kỳ cao, đủ để cô mua sắm lương thực và đan dược phòng thân cho hành trình tị nạn dài ngày.


“Được... giao dịch sòng phẳng.”


Tô Doanh Doanh run rẩy đưa tay giao túi Thần Không Sa màu xám bạc cùng bó Huyết Linh Thảo Thô cho Tỉnh Ngộ, đồng thời nhận lấy túi linh thạch từ tay anh.


Nhưng ngay khi ngón tay của Tô Doanh Doanh khẽ chạm vào lòng bàn tay gầy gò của Tỉnh Ngộ để hoàn tất cuộc giao dịch, cơ thể cô bỗng nhiên chấn động kịch liệt.


Cô là một đan sư nhạy cảm, cả đời tiếp xúc với hàng vạn loại dược thảo và dao động thần thức đan dược. Khi ngón tay cô chạm vào tay anh, cô bỗng cảm nhận được một luồng khí tức vô cùng quen thuộc, dịu mát và thanh khiết chạy dọc qua kinh mạch đầu ngón tay.


Đó không phải là hơi thở lạnh lẽo, u ám của một tà tu trung niên.


Đó là dao động thần thức đặc trưng của *Đan Thanh Tâm Kháng Độc* – thứ đan dược tịnh hóa thần trí thần bí mà Khương gia từng ký gửi tại tiệm thuốc của cô Phố Tây trước đây để giải cứu người dân khỏi Nhược Trí Quang Hoàn!


Tô Doanh Doanh trợn tròn hai mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ Phù Điệp Giả Diện xám xịt của Tỉnh Ngộ. Đôi môi cô run rẩy, giọng nói bỗng chốc lạc đi vì kinh hoàng và nhận diện:


“Ngươi... ngươi không phải là tà tu... Luồng dao động thần thức này... Đan Thanh Tâm... Ngươi là người của Khương gia?!”


Cơn gió cát sa mạc bỗng nhiên gào rít mạnh mẽ, thổi tung vành nón lá sờn rách của Khương Tỉnh Ngộ, để lộ dải băng gạc trắng đẫm máu tươi ngay tâm trán dưới chiếc mặt nạ giả trước ánh mắt bàng hoàng của Tô Doanh Doanh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!