Săn Lùng Linh Thảo
Sương mù của Huyễn Thủy Đầm không giống với sương mù thông thường. Nó nhớp nháp, mang theo một màu xám tro quỷ dị và nồng nặc mùi lưu huỳnh lẫn xác động vật thối rữa. Luồng chướng khí này lạnh đến thấu xương, khi chạm vào da thịt liền tạo ra một cảm giác ngứa ngáy như có hàng vạn con kiến độc đang bò trườn.
Khương Vô Kỵ khẽ rùng mình, bước chân của hắn đặt xuống lớp bùn lầy một cách vô cùng cẩn trọng. Trên ngực áo trong của hắn, lá Phù Lục Ẩn Khí Quy Nguyên đang tỏa ra một luồng khí mát lạnh thầm lặng, dập tắt hoàn toàn mọi dao động lôi cương trong đan điền Luyện Khí Kỳ tầng 9. Hiện tại, ngoài thân hình khôi ngô và mày kiếm mắt sáng, hắn không khác gì một phàm nhân phu mỏ rách rưới, da dẻ bôi đầy bùn xám để ngụy trang.
"Đại ca, nhấc chân cao lên một chút. Đừng để bùn lún qua cổ chân, dưới lớp bùn đó là dòng chảy hoại tử của địa mạch, chỉ cần dính một giọt là kinh mạch chân của ngươi sẽ bị phế hoàn toàn."
Tiếng truyền âm thần thức lạnh lùng của Lâm Khinh Vũ vang lên bên tai Khương Vô Kỵ. Nữ tán tu thiên tài di chuyển phía trước hắn như một chiếc bóng đen không trọng lượng. Mỗi bước chân của cô chỉ khẽ lướt trên những chiếc lá mục rữa, không hề để lại bất kỳ tàn ảnh hay tiếng động nào. Sự nhạy bén và lạnh lùng của cô khiến Khương Vô Kỵ vô thức siết chặt chuôi Xích Lôi Kiếm đang được bọc kín dưới lớp vải thô rách rưới.
Trong đầu Khương Vô Kỵ lúc này, những dòng chữ nắn nót trong cuốn Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc do tam đệ Khương Tỉnh Ngộ biên soạn đang không ngừng xoay chuyển.
*"Quy tắc số 2: Nếu gặp đối thủ tranh đoạt tài nguyên, lập tức nhượng bộ vô điều kiện và rút lui trong hòa bình. Cấm vả mặt, cấm trả giá thêm. Lòng tham của kẻ ngu muội chính là lưỡi hái của tử thần, hãy để chúng tự dấn thân vào cạm bẫy địa hình."*
*"Nhượng bộ vô điều kiện..."* Khương Vô Kỵ lẩm bẩm trong lòng, lồng ngực hắn khẽ phập phồng.
Hắn vốn là đại thiếu gia kiêu ngạo của Khương gia, kẻ từng sẵn sàng rút kiếm chém đứt kinh mạch của bất kỳ ai dám nói lời khinh miệt trước mặt mình. Thế nhưng, hình ảnh tam đệ Khương Tỉnh Ngộ trán quấn băng gạc rách nát, mắt phải rỉ máu loãng, nhục thân xuất hiện những vết nứt hóa thạch đỏ thẫm để gánh chịu áp lực tự bạo cứu mạng bà nội đêm qua đã hoàn toàn đập tan lòng kiêu ngạo vô tri của hắn.
Hắn hiểu rằng, sự kiêu ngạo ngu ngốc của hắn kiếp trước chính là ngòi nổ dẫn đến thảm cảnh diệt môn của toàn bộ cửu tộc. Hắn không thể bốc đồng thêm một lần nào nữa. Hắn phải sống, phải mang bằng được Quy Giáp Thảo về để cứu mạng Lão Thái Quân.
"Đến rồi."
Lâm Khinh Vũ bỗng nhiên dừng lại, thân hình cô nép sát vào sau một thân cây mục nát khổng lồ bám đầy nấm độc màu xanh lam.
Khương Vô Kỵ nín thở, nhìn theo hướng chỉ tay của cô.
Qua làn sương mù xám tro dày đặc, tại một gò đất nhỏ nhô lên giữa vùng đầm lầy lún không đáy, có ba gốc thảo dược kỳ lạ đang khẽ lay động. Những phiến lá của chúng có màu xám bạc, uốn cong và xếp chồng lên nhau tạo thành hình dáng giống hệt như chiếc mai rùa cổ đại. Mỗi khi gió đầm lầy thổi qua, những chiếc "mai rùa" ấy khẽ cọ xát vào nhau, phát ra những tiếng ngân vang trầm đục, đồng thời tỏa ra một luồng linh quang màu vàng kim nhạt dịu mát. Luồng linh quang ấy đi đến đâu, sương độc xung quanh liền bị đẩy lui đến đó, tạo thành một khoảng không gian tịnh hóa nhỏ rộng khoảng ba mét.
Quy Giáp Thảo! Hơn nữa còn là Quy Giáp Thảo ba trăm năm tuổi cực kỳ quý hiếm!
"Dược lực này đủ để dung hợp hoàn toàn huyết mạch Cổ tộc của Lão Thái Quân." Lâm Khinh Vũ khẽ truyền âm, trong đôi mắt sắc sảo của cô lóe lên một tia mừng rỡ. "Ngươi đứng bọc hậu, ta sẽ dùng thuật ẩn ảnh để lướt qua hái thuốc."
Thế nhưng, ngay khi Lâm Khinh Vũ vừa chuẩn bị vận động thân pháp, một luồng hỏa cương đỏ rực bỗng nhiên xé rách màn sương mù xám tro từ phía đối diện, chém thẳng vào gò đất nơi Quy Giáp Thảo đang tọa lạc.
*Oành!*
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, bùn độc sa mạc bắn tung tóe khắp nơi. Luồng hỏa cương tuy không chém trúng Quy Giáp Thảo, nhưng sức nóng hừng hực của nó đã khiến luồng linh quang tịnh hóa xung quanh ba gốc linh dược bị lung lay kịch liệt.
"Ai?" Khương Vô Kỵ biến sắc mặt, bàn tay hắn lập tức nắm chặt chuôi Xích Lôi Kiếm. Thế nhưng, hắn sực nhớ đến quy tắc cẩm nang, cưỡng ép bản thân không được bộc phát một tia lôi cương nào, giữ nguyên trạng thái bế khí tuyệt mạch.
Từ trong làn sương mù độc bị xua tan bởi hỏa diễm, ba thân ảnh mặc hoa phục màu tím đậm thêu hoa văn dã thú từ từ bước ra. Kẻ dẫn đầu là một thanh niên gương mặt góc cạnh sắc sảo, nhưng đôi mắt đầy vẻ tàn nhẫn và điên cuồng bất chấp lý trí. Trên tay gã cầm một thanh trường kiếm rực lửa hỏa cương, hông đeo một cặp Huyết Thú Trảo cực phẩm.
Trần Hoài Nam! Thiếu chủ Trần gia, đối thủ cạnh tranh truyền thống của Khương Vô Kỵ tại Phạn Thiên Thành!
"Ha ha ha! Ta cứ tưởng là tà tu phương nào dám lẻn vào Huyễn Thủy Đầm hái thuốc lậu, hóa ra lại là Khương đại thiếu gia kiêu ngạo ngày nào!"
Trần Hoài Nam cười khẩy, ánh mắt gã đầy vẻ khinh miệt và hằn học. Dưới sự tác động của Nhược Trí Quang Hoàn Cấp 1 đang phủ xuống toàn bộ khu vực biên cảnh sa mạc, nhận thức của Trần Hoài Nam đã bị lu mờ hoàn toàn. Gã không còn lý trí để nhận ra sự bất thường của việc Khương gia biến mất khỏi thành phố, trong đầu gã lúc này chỉ có một ham muốn điên cuồng: sỉ nhục và dẫm đạp Khương Vô Kỵ dưới chân để nâng cao uy thế của Trần gia trước mặt tiên sứ.
"Khương Vô Kỵ, nhìn bộ dạng rách rưới, bôi bùn đầy mặt của ngươi hiện tại đi. Trông không khác gì một con chó hoang đang đi kiếm ăn trong đầm lầy!" Hai đệ tử Trần gia đi phía sau Trần Hoài Nam cũng lớn tiếng cười hùa theo, ánh mắt lộ rõ vẻ cợt nhả.
Khương Vô Kỵ cảm nhận được huyết dịch trong người mình đang sôi sục kịch liệt. Lôi hệ linh lực bẩm sinh trong đan điền của hắn như một con dã thú bị giam cầm, điên cuồng va đập vào phong ấn của bùa ẩn khí, muốn bộc phát ra ngoài để chém đứt đầu kẻ sỉ nhục trước mặt.
*"Chém chết gã! Chỉ cần một chiêu Lôi Đình Toàn Phong Trảm, ta có thể khiến tên rác rưởi này thành tro bụi!"* Một giọng nói điên cuồng vang vọng trong thức hải của Vô Kỵ. Đó chính là tàn dư của Nhược Trí Quang Hoàn đang cố gắng kích hoạt kịch bản thù hận sinh tử giữa hai gia tộc.
Nhưng ngay trong sát na ngón tay của Khương Vô Kỵ khẽ nhúc nhích định rút kiếm, hắn bỗng nhìn thấy hình ảnh tam ca Khương Tỉnh Ngộ đứng lặng lẽ dưới hầm ngầm Phòng Cách Ly Tâm Lý hộc máu đen tịnh hóa.
*"Đại ca, nếu huynh rút kiếm hôm nay, lôi quang của huynh sẽ lập tức kích hoạt cảm biến địa mạch của Thiên Khải Trận biên cảnh. Vân Cơ sẽ định vị được tọa độ của chúng ta trong vòng ba mươi giây. Ba trăm mạng người Khương gia sẽ bị chôn sống vì một giây bốc đồng của huynh. Huynh muốn làm anh hùng đoản mệnh, hay muốn làm người đàn ông bảo vệ cửu tộc?"*
Lời cảnh báo lạnh lùng của Tỉnh Ngộ như một gáo nước Băng Tâm Thủy dội thẳng vào thần trí đang nóng bừng của Khương Vô Kỵ.
Hắn hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh nhớp nháp của đầm lầy tràn vào phổi làm hắn tỉnh táo lại hoàn toàn. Hắn buông lỏng bàn tay đang nắm chuôi kiếm, lùi lại nửa bước. Trên gương mặt bôi đầy bùn xám của hắn, một nụ cười nhún nhường, thậm chí là có phần hèn nhát và cung kính từ từ hiện lên.
"Trần thiếu chủ bớt giận, Trần thiếu chủ oai phong lẫm liệt, một thanh Phong Hỏa Kiếm đủ để đè bẹp toàn bộ thế hệ trẻ của Khương gia chúng ta." Khương Vô Kỵ khom lưng cúi đầu, giọng nói run rẩy nhẹ như thể đang vô cùng sợ hãi trước uy áp của Trần Hoài Nam. "Tiểu nhân hiện tại chỉ là một tán tu tị nạn nghèo khổ, trốn vào đầm lầy này để hái vài gốc thảo dược thô sơ kiếm sống qua ngày. Làm sao dám tranh giành linh dược với Trần thiếu chủ."
Lâm Khinh Vũ nấp sau thân cây khổng lồ khẽ nheo mắt nhìn Khương Vô Kỵ. Trong đôi mắt sắc sảo của nữ tán tu thiên tài hiện lên một sự chấn động sâu sắc. Cô biết rõ tính khí của Khương Vô Kỵ trước đây. Việc một kẻ kiêu ngạo bẩm sinh có thể tự tay dập tắt sát ý, nở nụ cười cung kính trước kẻ thù truyền kiếp là một sự tiến bộ nhận thức vượt bậc, một sự lột xác thực sự về đạo tâm.
Trần Hoài Nam thấy Khương Vô Kỵ cúi đầu dập đầu nhún nhường, lòng hư vinh của gã lập tức được nạp đầy tham số cực đại dưới tác động của Nhược Trí Quang Hoàn. Gã đắc ý cười lớn, chỉ mũi kiếm đỏ rực hỏa cương vào mặt Vô Kỵ:
"Ha ha ha! Khương đại thiếu gia kiêu ngạo ngày nào nay lại biết điều như vậy sao? Tốt! Nếu ngươi đã biết mình là rác rưởi, vậy thì dâng ba gốc Quy Giáp Thảo kia lên cho ta, sau đó tự vả vào mặt mình ba cái rồi cút khỏi Huyễn Thủy Đầm ngay lập tức!"
Khương Vô Kỵ trong lòng khẽ cười lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ sợ sệt. Hắn khẽ liếc nhìn vị trí của gò đất nơi Quy Giáp Thảo tọa lạc. Gò đất đó nằm ngay sát rìa một vùng nước tĩnh lặng màu xanh đen kịt – đó chính là một trong ba điểm đầm lầy lún không đáy nguy hiểm nhất Huyễn Thủy Đầm mà bản đồ mật của Thanh Vân Tử đã đánh dấu đỏ.
*"Quy tắc số 2: Lòng tham của kẻ ngu muội chính là lưỡi hái của tử thần, hãy để chúng tự dấn thân vào cạm bẫy địa hình."*
Khương Vô Kỵ khom lưng bước tới sát gò đất. Hắn không hề chạm vào ba gốc Quy Giáp Thảo thật, mà lén lút lôi từ trong ngực áo ra một gốc Huyết Linh Thảo Thô nhị phẩm phụ – thứ dược liệu tầm thường hắn nhặt được trên đường đi. Hắn dùng hai tay dâng gốc linh thảo phụ lên, mỉm cười chúc phúc đầy cung kính:
"Trần thiếu chủ, tiểu nhân không dám chạm vào Quy Giáp Thảo của ngài. Đây là gốc Huyết Linh Thảo Thô nhị phẩm cực kỳ quý hiếm mà tiểu nhân vừa hái được dưới lòng đất sâu, xin được dâng tặng cho ngài làm lễ vật tạ tội. Xin ngài khai ân tha mạng cho tiểu nhân!"
Trần Hoài Nam nhìn thấy gốc Huyết Linh Thảo tỏa ra linh quang màu đỏ nhạt trên tay Vô Kỵ, lòng tham của gã lập tức bùng cháy dữ dội dưới sự thôi thúc của quang hoàn nhận thức. Gã không hề nghi ngờ tại sao Vô Kỵ lại nhún nhường như vậy, gã chỉ tin rằng uy thế của mình đã đè bẹp hoàn toàn Khương gia.
"Tốt! Đưa đây cho ta!"
Trần Hoài Nam cười lớn đầy khinh địch, gã sải bước kiêu ngạo tiến về phía Khương Vô Kỵ để giật lấy gốc linh thảo. Bước chân của gã nện mạnh xuống nền đất đầm lầy, hoàn toàn bỏ qua mọi sự cảnh giác về địa hình xung quanh.
Chính trong sát na Trần Hoài Nam bước chân lên phiến đá ẩm ướt ngay sát rìa gò đất, Lâm Khinh Vũ nấp sau thân cây khổng lồ bỗng nhiên ra tay.
Cô không hề vận hành một tia linh lực nào để tránh kích hoạt cảm biến thiên đạo. Ngón tay thon dài của cô khẽ búng nhẹ, một cây *U Ảnh Châm* mỏng dính như cánh ve, dính độc tê liệt thần trí nhẹ bắn vút qua màn sương mù xám tro không một tiếng động.
*Phập!*
Cây kim châm cắm chính xác vào huyệt đạo dưới lòng bàn chân trái của Trần Hoài Nam khi gã vừa nhấc chân lên.
"Á!"
Trần Hoài Nam khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, kinh mạch chân trái của gã bỗng nhiên bị tê liệt hoàn toàn trong vòng một phần mười giây, khiến gã mất đi thăng bằng vật lý.
*Trượt!*
Bàn chân phải của Trần Hoài Nam trượt mạnh trên phiến đá rêu ẩm ướt, cả cơ thể gã đổ nhào về phía trước. Thế nhưng, thay vì ngã xuống gò đất, đà rơi đã đẩy gã thẳng vào vùng nước tĩnh lặng màu xanh đen kịt ngay bên cạnh.
*Tùm!*
Tiếng nước bắn tung tóe vang lên dồn dập. Ngay khi cơ thể Trần Hoài Nam vừa chạm vào vùng nước xanh đen, mặt nước tĩnh lặng bỗng chốc sôi sục kịch liệt. Lớp bùn độc hoại tử dưới đáy đầm lầy lún không đáy như một cái miệng thú dữ khổng lồ vạn cổ, phát ra lực hút vô hình cực mạnh, kéo chặt lấy hai chân của Trần Hoài Nam chìm dần xuống dưới.
"Cứu ta! Mau cứu ta!"
Trần Hoài Nam hoảng hốt gào thét, gã điên cuồng vung vẩy thanh trường kiếm hỏa cương để chém vào nước bùn. Thế nhưng, linh lực hỏa hệ bạo liệt từ thanh kiếm va chạm vào bùn độc hoại tử chỉ càng khiến phản ứng địa mạch bộc phát dữ dội hơn. Luồng khói độc màu tím nhạt bốc lên hừng hực, ăn mòn lớp hộ thể cương khí Trúc Cơ sơ kỳ giả tạo của gã với tốc độ kinh hoàng.
"Thiếu chủ!"
Hai đệ tử Trần gia đi cùng hoảng hốt lao tới sát rìa đầm lầy, định vươn tay kéo Trần Hoài Nam lên.
Thế nhưng, Lâm Khinh Vũ đã lướt ra khỏi bóng tối như một chiếc bóng đen u linh. Cô không dùng linh lực, chỉ dựa vào võ kỹ cận chiến phàm nhân cực kỳ sắc sảo, vung chân đá mạnh vào ngực tên đệ tử thứ nhất, khiến gã ngã nhào xuống lớp bùn lầy lún bên cạnh.
"A! Bùn độc ăn mòn chân ta rồi!" Tên đệ tử thứ nhất gào thét thảm thiết khi lớp da thịt chân gã bị bùn độc nung chảy thành khói xám.
Tên đệ tử thứ hai hoảng sợ tột độ, nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng xơ xác của Lâm Khinh Vũ và nụ cười tĩnh lặng đáng sợ của Khương Vô Kỵ, gã lập tức vứt bỏ vũ khí, quay đầu điên cuồng chạy trốn vào sương mù dày đặc ngoại vi.
"Khương Vô Kỵ! Ngươi dám gài bẫy ta! Trần gia ta tuyệt đối sẽ không tha cho..."
Tiếng gào thét căm hận của Trần Hoài Nam chưa kịp dứt thì bùn độc hoại tử đã ngập đến tận cổ gã. Lực hút vô hình của đầm lầy lún không đáy nuốt chửng hoàn toàn cơ thể gã xuống độ sâu vạn trượng của địa mạch hoại tử, không để lại bất kỳ một dấu vết chiến đấu linh lực nào tại hiện trường.
Khương Vô Kỵ thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn nhìn vùng nước xanh đen đã trở lại trạng thái tĩnh lặng như tờ, trong lòng dâng lên một nỗi chấn động và khâm phục tột độ dành cho tam đệ Khương Tỉnh Ngộ.
Không cần tốn một tia linh lực chiến đấu, không cần bộc lộ tu vi thật để kích hoạt Thiên Khải Trận, chỉ bằng việc áp dụng nghiêm ngặt Quy Tắc Nhượng Bộ Vô Điều Kiện kết hợp với cạm bẫy địa hình tự nhiên, họ đã dễ dàng tiễn biệt thiếu chủ Trần gia cùng đồng bọn xuống suối vàng một cách sạch sẽ không tì vết.
"Đại ca, đừng đứng ngẩn ra đó nữa. Thu hoạch Quy Giáp Thảo nhanh lên, thời gian phong ấn linh hải của Lão Thái Quân chỉ còn lại mười tiếng!"
Tiếng quát khẽ của Lâm Khinh Vũ kéo Khương Vô Kỵ về thực tại. Hắn khẽ gật đầu, bước nhanh tới sát gò đất nhô lên.
Hắn quỳ một chân xuống đất cát ẩm ướt, đưa bàn tay thon dài khéo léo luồn dưới gốc Quy Giáp Thảo. Áp dụng đúng kỹ thuật thu hoạch thủ công bằng tay không linh lực mà lão y sư mù đã truyền dạy, hắn nhẹ nhàng bứng gốc linh thảo thứ nhất lên găm chặt vào hộp gỗ mun ngâm nước Băng Tâm Thủy để bảo quản dược tính.
Một gốc... hai gốc... ba gốc...
Toàn bộ ba gốc Quy Giáp Thảo ba trăm năm tuổi đã được thu hoạch hoàn hảo, nằm im lìm trong hộp gỗ mun tỏa ra luồng sinh khí tịnh hóa dịu mát làm dịu đi vết thương trán đang âm ỉ đau của Khương Vô Kỵ.
"Thành công rồi!" Khương Vô Kỵ mừng rỡ ôm chặt lấy hộp gỗ mun. "Chúng ta có thể quay về cứu bà nội rồi!"
Thế nhưng, niềm vui của hai người ngắn chẳng tày gang.
Ngay khi Khương Vô Kỵ vừa đóng nắp hộp gỗ mun lại, mặt nước tĩnh lặng của vùng đầm lầy lún không đáy bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt. Những bong bóng bùn độc khổng lồ màu xanh đen liên tục sủi bọt, bốc lên luồng khói lưu huỳnh nồng nặc.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Mặt đất dưới chân hai người rung lắc dữ dội như thể có một trận động đất địa mạch đang bộc phát sâu dưới lòng đầm lầy. Luồng chướng khí xám tro xung quanh bỗng chốc ngưng tụ lại, nhiệt độ đầm lầy đột ngột tăng cao hừng hực.
Từ sâu dưới đáy đầm lầy lún không đáy nơi Trần Hoài Nam vừa chìm xuống, một luồng áp lực yêu thú khủng khiếp tương đương Trúc Cơ Kỳ trung kỳ bỗng nhiên bộc phát, xé rách lớp bùn độc trồi lên.
*Gào!!!*
Tiếng gầm rú điên cuồng, rùng rợn của một con dã thú biến dị khổng lồ vạn cổ vang vọng khắp Huyễn Thủy Đầm, chấn động đến mức làm rách toạc các vách đá ngầm xung quanh. Luồng sóng âm mang theo độc tố hỏa hệ bạo liệt quét qua, chặn đứng hoàn toàn lối thoát hiểm duy nhất dẫn ra ngoài biên cảnh sa mạc của Khương Vô Kỵ và Lâm Khinh Vũ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!