Nhạc nềnRetroRoman_March

Máu Của Cổ Tộc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền vô thanh dội xuống từ tầng mây thứ chín của Thương Vân Giới không mang theo một tia chớp nào, nhưng nó lại khiến toàn bộ linh khí hỗn loạn ngoại ô cổ trấn biên cảnh đông cứng lại trong sát na. Đó không phải là thiên lôi tự nhiên, mà là sóng rà quét tối cao của Tiên Đế thượng giới đang bắt đầu khởi động, rà quét qua từng khe nứt không gian để tìm kiếm dị số làm lệch kịch bản khí vận.


Khương Tỉnh Ngộ bước đi điên cuồng giữa màn sương cát mù mịt. Dưới lớp mặt nạ Phù Điệp Giả Diện, gương mặt anh nhợt nhạt đến không còn một giọt máu. Cơn đau đầu dữ dội từ trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 đang cào xé đại não anh như vạn kim châm nung đỏ. Việc cưỡng ép ngắt kết nối ý cảnh sương mù của Thanh Vân Tử và dung hợp tấm bản đồ mật cuộn chỉ vàng mờ vào thức hải đã đẩy thần hồn anh đến giới hạn sụp đổ. Trên trán anh, dải băng gạc trắng quấn quanh vết thương cũ lại bắt đầu rách ra, rỉ ra vệt máu tươi đỏ thẫm ngay vị trí tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành đang khảm sâu sau da thịt. Khóe mắt phải cũng rỉ ra một dòng máu loãng nhạt màu, nhạt nhòa chảy xuống gò má gầy gò.


Anh vận hành Vô Diện Bộ Pháp ở mức cực hạn, triệt tiêu hoàn toàn lực ma sát của gió cát sa mạc Linh Quy, hóa thành một làn khói xám nhạt nhòa lướt nhanh qua những thạch bia đổ nát của Sát Lục Chiến Trường Phế Tích. Phía sau anh, tiếng vó ngựa rầm rập và tiếng xích sắt của tàn binh Trần Gia do Triệu Hoài An dẫn đầu đang lục soát vật lý diện rộng vẫn vang lên âm u trong sương đêm. Anh phải quay lại hầm ngầm ngay lập tức. Ba trăm mạng người Khương gia đang bế khí tuyệt mạch ẩn nấp dưới Phòng Cách Ly Tâm Lý sâu năm mươi mét dưới lòng đất đang nằm trong ranh giới sinh tử.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Tỉnh Ngộ gõ nhẹ ba nhịp ngắn một nhịp dài lên phiến đá đen ngụy trang dưới hốc đá phế tích. Phiến đá khẽ dịch chuyển, để lộ một khe hở hẹp vừa đủ một người lướt qua. Ngay khi anh vừa đặt chân vào lòng đất ẩm ướt của Phòng Cách Ly Tâm Lý, một luồng khí nóng hừng hực kèm theo mùi máu tanh nồng nặc lập tức xộc vào mũi.


Cảnh tượng bên trong căn hầm ngầm khiến đồng tử của Tỉnh Ngộ co rút lại kịch liệt.


Trên chiếc giường đá thô ráp được xây dựng bằng Hoang Cổ Thạch, Khương Lão Thái Quân – bà nội anh, người vốn là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của Khương gia – đang nằm co giật dữ dội. Gương mặt nhăn nheo đầy nếp nhăn gió sương của bà đỏ bừng lên như lửa đốt, hai mắt trợn ngược, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu tươi. Toàn bộ đan điền của bà bộc phát ra những luồng linh áp hỗn loạn màu đỏ hồng và vàng kim nhạt, rung lắc dữ dội như một lò luyện đan sắp nổ tung.


Khương Bắc Hành đang quỳ rạp bên giường đá, hai tay áp chặt vào vai mẹ mình, mồ hôi lạnh đầm đìa chảy dài xuống vạt áo lam sắc rách rưới. Gương mặt vị gia chủ đương nhiệm từng oai phong lẫm liệt nay hằn sâu sự bất lực và kinh hoàng tột độ. Nhị thúc Khương Hoài An đứng bên cạnh, thiết giáp nhẹ trên người xước sát nhiều chỗ, tay nắm chặt Chấp Pháp Thiết Tiên nhưng không dám vận hành nửa điểm linh lực để tránh kích hoạt cảm biến rà quét của thiên đạo bên ngoài.


"Tỉnh Ngộ! Con đã về!" Khương Bắc Hành ngẩng đầu lên, giọng nói run rẩy kịch liệt, trong mắt lộ rõ vẻ cầu cứu khẩn thiết. "Bà nội con... thọ nguyên sắp cạn, đan điền giả cảnh Kim Đan bỗng nhiên bạo động kịch liệt! Luồng lôi kiếp kịch bản bộc phát bất ngờ đêm qua tại thành phố tuy đã bị con chuyển hướng sang Lục Thiên Đô, nhưng tàn dư áp lực thiên đạo rà quét vẫn thẩm thấu qua khe nứt không gian, trực tiếp đánh thẳng vào thần trí bà nội! Bà đang muốn tự bạo Kim Đan!"


"Tự bạo?"


Tỉnh Ngộ cắn chặt răng, bước nhanh tới sát giường đá. Anh biết rõ, một tu sĩ nửa bước Kim Đan khi tự bạo đan điền dưới lòng đất sâu năm mươi mét này sẽ tạo ra một vụ nổ linh lực khủng khiếp tương đương với đòn toàn lực của một tu sĩ Kim Đan hậu kỳ. Không chỉ Phòng Cách Ly này bị san phẳng, mà toàn bộ ba trăm tộc nhân đang bế khí tuyệt mạch dưới hầm ngầm cũng sẽ bị chôn sống hoàn toàn.


"Tam thiếu gia, đan dược thanh tâm thông thường hoàn toàn vô hiệu!" Lão Lưu đầu bếp từ góc phòng hớt hải bưng lên một chén nước Băng Tâm Thủy mát lạnh, nhưng giọng nói đầy vẻ tuyệt vọng. "Ta đã cho lão nhân gia uống ba viên Đan Thanh Tâm Kháng Độc cực phẩm, nhưng dược lực vừa đi vào đan điền liền bị một luồng sức mạnh cổ xưa trong máu bà đẩy ngược ra ngoài! Cơ thể bà đang bài xích mọi loại đan dược phàm trần!"


Khương Vân Nhược đang quỳ ở chân giường, hai tay bịt chặt tai đeo Khuyên Tai Cách Âm Thiên Địa, nước mắt giàn giụa nhìn bà nội. Cô bé mười bốn tuổi đã hoàn toàn tỉnh táo nhờ thuốc tịnh hóa nhận thức, nhưng sự bất lực trước cái chết cận kề của người thân đang tàn phá đạo tâm non nớt của cô.


"Tránh ra để ta xem!"


Tỉnh Ngộ quát khẽ, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng một sự trấn định kỳ lạ khiến Khương Bắc Hành và nhị thúc vô thức lùi lại một bước.


Anh tập trung thần thức vào tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành khảm sâu sau trán, mở ra đôi mắt lấp lánh ánh sáng tím lạnh của năng lực Nhìn Thấy Sợi Tơ Nhân Quả.


Trong tầm nhìn nghịch hành xám xịt của anh, mạch máu toàn thân của Lão Thái Quân hiện lên rõ mồn một. Thế nhưng, thay vì những sợi tơ nhân quả màu đỏ sậm thối nát thông thường của pháo hôi, sâu trong huyết dịch của bà lại ẩn hiện một luồng khí vận cổ xưa màu vàng nhạt, rực rỡ và thánh khiết như ánh bình minh thời Thái Cổ. Luồng khí vận màu vàng nhạt này đang bị vô số sợi xích nhân quả màu đen kịt của thiên đạo ngụy tạo khóa chặt hòng mài mòn sinh mệnh lực của bà. Áp lực rà quét từ bầu trời bên ngoài đang cưỡng ép kích hoạt các sợi xích đen này, siết chặt lấy kinh mạch của bà, ép đan điền giả cảnh Kim Đan phải tự bạo để tiêu diệt hoàn toàn luồng khí vận cổ xưa kia.


*"Bí ẩn về dòng máu Cổ tộc..."*


Một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua thức hải của Tỉnh Ngộ. Anh nhớ lại những ghi chép dã sử rách nát mà Bạch Tử Phong sưu tầm được và những lời phân tích máu của các bô lão trong Phòng Cách Ly hằng tuần. Huyết mạch Khương gia thực chất là hậu duệ của Cổ tộc Hộ Đạo – những người từng bị thượng giới tàn sát và lên kịch bản diệt tộc vạn năm trước để cướp đoạt di cốt. Dòng máu này mang gen kháng cự tự nhiên đối với Nhược Trí Quang Hoàn, và đó cũng chính là lý do thực sự khiến thiên đạo luôn tìm mọi cách dàn dựng các kịch bản "vạ lây" vô lý để tiêu diệt tận gốc cửu tộc Khương gia ngay từ giai đoạn khởi đầu của kỷ nguyên.


"Dược lực của Đan Thanh Tâm quá yếu, không thể thẩm thấu qua lớp barrier bảo vệ của huyết mạch Cổ tộc cấp cao." Tỉnh Ngộ khàn giọng phân tích, đôi bàn tay gầy gò rách da rỉ máu do mảnh vỡ đoản đao găm vào khẽ run rẩy. "Muốn cứu bà nội, phải cưỡng ép áp chế sự bạo động của linh hải giả cảnh Kim Đan trước, sau đó mới tìm chất dẫn để dung hợp huyết mạch."


"Nhưng làm sao áp chế được?" Khương Bắc Hành hoảng hốt. "Linh hải của mẹ ta đang giãn nở nhiệt lượng cực đại, nếu dùng linh lực Trúc Cơ của ta để áp chế, hai luồng linh lực va chạm sẽ chỉ khiến đan điền nổ nhanh hơn!"


"Cha, cha quên rồi sao? Con không tu luyện linh khí truyền thống."


Tỉnh Ngộ lạnh lùng nói. Anh bước tới sát giường đá, đưa bàn tay phải đầm đìa máu tươi áp thẳng lên đỉnh đầu Lão Thái Quân, ngay vị trí huyệt Bách Hội.


*"Quy Tắc Nghịch Hành Pháp, vận chuyển ngược!"*


Trong thức hải của Tỉnh Ngộ, tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành bộc phát một luồng linh quang màu tím lạnh lẽo khổng lồ. Anh không hề hấp thụ linh khí loãng trong không khí, mà chủ động hút lấy toàn bộ năng lượng bạo động hỏa hệ từ đan điền đang giãn nở của Lão Thái Quân chuyển ngược vào thức hải của mình thông qua kẽ hở quy tắc.


*Oành!*


Một tiếng nổ vô thanh vang lên trong đại não Tỉnh Ngộ. Cơn đau đớn tinh thần xé rách thức hải lập tức bộc phát dữ dội gấp mười lần trước đó. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 tàn phá thô bạo các kinh mạch thần kinh của anh. Trên cánh tay gầy gò của Tỉnh Ngộ, dưới lớp áo vải xám thô rách rưới, bắt đầu xuất hiện những vết nứt hóa thạch màu đỏ mờ nhạt, rỉ ra từng giọt máu loãng. Đó chính là cái giá tích lũy của việc cưỡng ép nghịch chuyển dòng chảy năng lượng của một tu sĩ nửa bước Kim Đan.


"Tỉnh Ngộ!" Khương Bắc Hành gầm lên một tiếng đau đớn, định lao vào can ngăn nhưng bị nhị thúc Khương Hoài An giữ chặt vai lại.


"Bắc Hành, đừng động vào nó!" Khương Hoài An nghiến răng, mắt đỏ hoe. "Nó đang dùng quy tắc nghịch hành để gánh chịu thay áp lực tự bạo cho mẹ! Nếu đệ cắt đứt lúc này, cả hai đứa chúng nó sẽ lập tức bị nổ tung thành tro bụi!"


Khương Vân Nhược khóc nấc lên, cô bé ôm chặt lấy chân giường đá, đôi mắt tròn xoe nhìn những vết nứt đỏ mờ đang lan rộng trên cổ và má của tam ca mình. Cô chưa từng thấy tam ca bộc phát ra sức mạnh nào hoành tráng, nhưng hình ảnh thiếu niên gầy gò, trán quấn băng gạc rỉ máu, lặng lẽ đứng chắn trước cái chết của cả gia tộc bằng nhục thân phế mạch đã khắc sâu vào linh hồn cô vĩnh viễn.


Trong thức hải hỗn loạn của Tỉnh Ngộ, hư ảnh bán trong suốt của Cổ Trận Sư tàn hồn Thái Huyền Tử bỗng nhiên thức tỉnh. Đôi mắt sáng như sao sa của lão giả Thái Cổ tỏa ra ánh sáng tím nhạt đầy nghiêm trọng:


"Nhóc con! Ngươi điên rồi! Linh hải của bà lão này đã bị thiên đạo dùng sợi xích nhân quả khóa chặt vạn năm, nay bị áp lực rà quét kích hoạt cưỡng ép tự hủy. Ngươi dùng tàn ngọc Nghịch Hành để gánh chịu hỏa năng của Kim Đan là đang tự sát! Thức hải của ngươi sắp sụp đổ rồi!"


*"Tiền bối... đừng nói nhảm nữa!"* Tỉnh Ngộ gào thét trong lòng, ý chí của một kỹ sư hệ thống kiếp trước bộc phát sự bướng bỉnh cực hạn. *"Ta đã kéo được cả gia tộc ra khỏi Phạn Thiên Thành, tuyệt đối không thể để họ chết ở cái hầm ngầm hoang dã này! Cho ta biết... làm sao để bẻ gãy sợi xích nhân quả trong máu bà nội?"*


Thái Huyền Tử thở dài một tiếng đầy bất lực, nhưng trong ánh mắt lão lại lộ rõ vẻ kính phục sâu sắc dành cho Nghịch Hành Giả trẻ tuổi này. Lão vung ống tay áo rộng, truyền thụ một luồng tri thức cổ xưa vào đại não đang rạn nứt của main:


"Huyết mạch Khương gia thực chất là dòng máu của Cổ Tộc Hộ Đạo thời Thái Cổ. Dòng máu này mang gen kháng cự tự nhiên đối với mọi thuật tẩy não và quang hoàn nhận thức của thượng giới. Sở dĩ bà lão này bị thiên đạo rà quét cưỡng ép tự bạo là vì phong ấn huyết mạch trong người bà đang có dấu hiệu tự động nứt vỡ để chống lại Nhược Trí Quang Hoàn Cấp 2 đang phủ xuống diện rộng ngoài kia."


Thái Huyền Tử chỉ tay vào luồng khí vận màu vàng nhạt đang bị xích đen siết chặt:

"Muốn cứu bà, không thể dùng đan dược phàm trần. Ngươi phải tìm được Quy Giáp Thảo từ Huyễn Thủy Đầm sương mù ngoại ô biên cảnh sa mạc. Loại thảo dược này có hình dạng mai rùa cổ đại, chứa đựng năng lượng ổn định thần trí và làm chậm nhịp tim cực hạn. Chỉ có dược lực của Quy Giáp Thảo mới có thể làm chất dẫn, dung hợp hoàn chỉnh huyết mạch Cổ tộc đang bạo động với linh hải giả cảnh Kim Đan, giúp bà đột phá bình cảnh và phục hồi sinh mệnh lực hoàn toàn!"


*"Quy Giáp Thảo... Huyễn Thủy Đầm..."*


Tỉnh Ngộ ghi nhớ sâu sắc hai cái tên này. Anh gầm lên một tiếng, vận hành toàn bộ linh lực nghịch hành tím lạnh còn sót lại trong tàn ngọc Nghịch Hành, hóa thành một luồng xích sắt tím lạnh lao thẳng vào thức hải của Lão Thái Quân, cưỡng ép bao bọc lấy đan điền giả cảnh Kim Đan đang giãn nở.


*Rắc!*


Một tiếng rạn nứt giòn giã vang lên trong đầu Tỉnh Ngộ. Tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành sau trán anh xuất hiện thêm một vết nứt mờ nhạt mới sâu hoắm, khiến anh hộc ra một ngụm máu đen đầy ký sinh trùng tinh thần bị tịnh hóa. Thế nhưng, đan điền bạo động của Lão Thái Quân bỗng chốc dịu đi. Luồng ánh sáng đỏ hồng và vàng kim nhạt từ từ thu hồi vào cơ thể bà, nhịp thở dồn dập trở nên bình ổn, trạng thái co giật dừng lại hoàn toàn.


Tỉnh Ngộ lùi lại hai bước, loạng choạng suýt ngã quỵ, được Khương Bắc Hành nhanh tay đỡ lấy.


"Tỉnh Ngộ! Con thế nào rồi?" Khương Bắc Hành lo lắng hỏi, giọng nói nghẹn ngào.


"Con... ổn định được linh hải của bà nội tạm thời trong vòng hai mươi tư giờ." Tỉnh Ngộ khàn giọng nói, dùng vạt áo vải xám thô lau đi vệt máu tươi bên khóe môi. "Nhưng đây chỉ là phương án trì hoãn khẩn cấp. Trong vòng hai mươi tư giờ tới, nếu không tìm được Quy Giáp Thảo từ Huyễn Thủy Đầm để dung hợp huyết mạch Cổ tộc, đan điền bà nội sẽ tiếp tục bạo động và tự bạo thực sự. Lúc đó, không ai cứu được nữa."


"Huyễn Thủy Đầm?" Khương Hoài An biến sắc mặt. "Đó là vùng đầm lầy sương độc quanh năm bao phủ ngoại ô biên cảnh sa mạc! Sương mù ở đó có độc tố gây ảo giác cực mạnh đối với thần thức tu sĩ Trúc Cơ, đầm lầy lún sâu không đáy đầy rẫy dã thú biến dị khổng lồ! Hơn nữa... tàn binh Trần Gia do Triệu Hoài An dẫn đầu đang rải chất độc hỏa hệ để xua tan sương mù biên cảnh, phong tỏa chặt chẽ lối vào Huyễn Thủy Đầm để săn lùng chúng ta! Làm sao chúng ta có thể đột nhập vào đó hái thuốc giữa vòng vây phong tỏa gắt gao như vậy?"


Không khí trong hầm ngầm bỗng chốc chìm vào sự im lặng chết chóc và tuyệt vọng.


Lúc này, từ góc tối của Phòng Cách Ly Tâm Lý, một thân ảnh thon gọn mặc y phục dạ hành màu đen bó sát từ từ bước ra khỏi bóng tối. Đôi mắt sắc sảo nhạy bén như chim ưng đêm của cô quét qua gương mặt nhợt nhạt của Tỉnh Ngộ, rồi dừng lại ở cuốn Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc đang đặt mở trên bàn đá.


Đó chính là Lâm Khinh Vũ.


Cô đã hoàn toàn tỉnh táo sau khi uống Đan Thanh Tâm Kháng Độc cực phẩm của Khương gia. Đạo tâm của nữ tán tu thiên tài này đã được tịnh hóa hoàn toàn khỏi sự thôi miên của Nhược Trí Quang Hoàn. Đọc qua những quy tắc sinh tồn chống nhược trí trong cuốn sổ tay da thú, cô đã hiểu rõ sự tàn khốc của kịch bản thiên đạo và khâm phục tột cùng mưu lược nghịch thiên của thiếu niên gầy gò phế mạch trước mặt.


"Ta biết một lối đi tắt không bị tàn binh Trần Gia rải độc phong tỏa dẫn thẳng vào vùng trung tâm Huyễn Thủy Đầm." Lâm Khinh Vũ lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trong trẻo vang vọng giữa căn hầm tĩnh mịch.


Khương Bắc Hành và nhị thúc giật mình quay lại, ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác. Thế nhưng, Tỉnh Ngộ chỉ khẽ nheo mắt nhìn cô, ánh mắt tím lạnh vẫn tĩnh lặng như nước giếng cổ.


"Lâm cô nương, điều kiện của ngươi là gì?" Tỉnh Ngộ thản nhiên hỏi. Anh biết rõ, tán tu thiên tài như cô không bao giờ giúp đỡ vô điều kiện dẫu có ơn cứu mạng.


Lâm Khinh Vũ bước tới sát bàn đá, chỉ ngón tay thon dài vào cuốn Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc:

"Quy tắc trong cuốn sổ tay này viết rất hay, cực kỳ thực tế và hiệu quả để sinh tồn chống lại sự áp đặt số phận của tiên môn. Ta tình nguyện dẫn đường vào Huyễn Thủy Đầm hái Quy Giáp Thảo để chuộc mạng mình và giúp Lão Thái Quân kích hoạt huyết mạch Cổ tộc."


Cô khẽ dừng lại một sát na, đôi mắt sắc sảo bỗng dời sang Khương Vô Kỵ - người đang đứng im lặng đầy nhẫn nhịn ở góc phòng với thanh Xích Lôi Kiếm đeo bên hông:

"Thế nhưng, ta yêu cầu Khương Vô Kỵ phải đi cùng ta trong chuyến đi hái thuốc sinh tử này."


"Vô Kỵ?" Khương Bắc Hành biến sắc. "Nó tính khí bốc đồng, dễ bị kích động bởi Nhược Trí Quang Hoàn, đưa nó đi chẳng phải là tự tìm đường chết sao?"


Lâm Khinh Vũ nhếch môi cười lạnh, ánh mắt không chút kiêng nể nhìn thẳng vào Khương Vô Kỵ:

"Hắn có linh lực lôi hệ bạo liệt cực kỳ hữu ích để khắc chế dã thú biến dị hỏa hệ dưới đầm lầy. Nhưng quan trọng hơn... hắn là đại thiếu gia bốc đồng, là nạn nhân số một của Nhược Trí Quang Hoàn trong gia tộc các ngươi. Nếu hắn cứ mãi trốn dưới Phòng Cách Ly này dưới sự bảo hộ của tam đệ, hắn sẽ không bao giờ thực sự thức tỉnh đạo tâm. Hắn cần phải đi cùng ta, bước vào thực chiến dã ngoại, áp dụng nghiêm ngặt các quy tắc sinh tồn trong cẩm nang để tự mình bẻ gãy phong ấn IQ của bản thân. Nếu hắn không vượt qua được thử thách thực chiến này, dẫu Khương gia có trốn thoát vào sa mạc Linh Quy, sự ngu muội bốc đồng của hắn sớm muộn gì cũng sẽ kéo cả cửu tộc các ngươi vào thảm cảnh diệt môn một lần nữa!"


Lời nói lạnh lùng, sắc bén của Lâm Khinh Vũ như một gáo nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt Khương Vô Kỵ, khiến thanh niên khôi ngô vai khẽ run lên kịch liệt.


Tỉnh Ngộ im lặng nhìn Lâm Khinh Vũ, trong lòng thầm tán thưởng sự sắc sảo và tầm nhìn chiến lược của cô gái này. Đúng vậy, anh không thể làm "vú em" bảo vệ anh trai cả đời dưới hầm ngầm. Khương gia muốn trường tồn vạn cổ chống lại kịch bản thiên đạo, từng thành viên trong gia tộc bắt buộc phải tự mình thức tỉnh nhận thức và rèn luyện kỹ năng phản vả mặt thực tế.


Anh quay sang nhìn Khương Vô Kỵ, khàn giọng hỏi:

"Đại ca, huynh có dám đi học tập thực chiến chống nhược trí cùng Lâm cô nương không?"


Khương Vô Kỵ siết chặt chuôi Xích Lôi Kiếm, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trải qua cú sốc suýt làm hại gia tộc ngoài phố Tây và chứng kiến tam đệ phải chịu đựng phản phệ rách da nứt thức hải để cứu mạng bà nội, lòng kiêu ngạo vô tri bấy lâu nay của hắn đã hoàn toàn sụp đổ, chuyển hóa thành một ý chí bất khuất bảo vệ gia đình.


Hắn tiến lên một bước, quỳ một chân trước giường đá của Lão Thái Quân, rồi ngẩng đầu nhìn em trai út với ánh mắt kiên định chưa từng có:


"Tam đệ! Đại ca nguyện đi! Ta tuyệt đối tuân thủ nghiêm ngặt mọi quy tắc sinh tồn trong cẩm nang của đệ hằng ngày, dập tắt hoàn toàn sự bốc đồng vô tri để hái bằng được Quy Giáp Thảo về cứu mạng bà nội!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!