Cây Cọ Vẽ Thanh Vân
Đêm hoang dã tại Sát Lục Chiến Trường Phế Tích lạnh lẽo như nước đóng băng. Tiếng gào rít của gió cát sa mạc Linh Quy từ xa dội về, lẫn trong tiếng oán linh u uất dưới những thạch bia đổ nát.
Khương Tỉnh Ngộ đứng dưới bóng một tảng đá lớn bị vỡ đôi. Gương mặt anh nhợt nhạt, dải băng gạc trắng quấn quanh trán đã thấm đẫm vệt máu đỏ tươi ngay tâm trán, nơi tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành đang khảm sâu vào thức hải. Cơn đau từ trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 cứ mỗi nhịp thở lại giật mạnh lên đại não anh như vạn kim châm đâm sâu vào tủy. Khóe mắt phải của anh vẫn rỉ ra một vệt máu loãng nhạt màu, chảy dài xuống gò má gầy gò của thiếu niên mười bảy tuổi. Phản phệ của việc bẻ gãy lôi kiếp kịch bản và ám sát nhóm tuần tra Trần Gia vừa rồi đang hành hạ nhục thân anh đến giới hạn chịu đựng cực hạn.
Thế nhưng, anh không thể dừng lại. Triệu Hoài An đã phát hiện mất liên lạc với nhóm tuần tra qua la bàn sinh mệnh và đang dẫn theo toàn bộ cao thủ Trúc Cơ Trần Gia tiến về phía phế tích vây quét. Ba trăm mạng người Khương gia đang bế khí tuyệt mạch ẩn nấp dưới Phòng Cách Ly Tâm Lý sâu năm mươi mét dưới lòng đất. Để bảo toàn cho cửu tộc, anh phải lập tức thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch: tìm kiếm một lối thoát ly hoàn toàn khỏi vòng vây phong tỏa của Chấp Pháp Điện.
"Tam thiếu gia, Phù Điệp Giả Diện đã chuẩn bị xong." A Phúc từ trong bóng tối lướt ra, dâng lên một chiếc mặt nạ mỏng dính như cánh ve, dệt từ da quái thú sương mù kết hợp với dịch Huyết Linh Thảo.
Tỉnh Ngộ không nói một lời, đón lấy chiếc mặt nạ rồi áp sát lên mặt. Một luồng khí lạnh thấu xương lập tức thấm vào da thịt anh. Trong nháy mắt, dung mạo thiếu niên gầy gò biến mất, thay vào đó là gương mặt của một tà tu trung niên âm trầm, da dẻ xám xịt, ngay cả dao động thần thức cũng bị bóp méo hoàn toàn thành một kẻ xa lạ. Anh vận hành Vô Diện Bộ Pháp, thân ảnh nhạt nhòa như một làn khói xám, lướt nhanh ra khỏi phế tích hoang dã, hướng thẳng về phía một cổ trấn hẻo lánh sát biên cảnh sa mạc.
Nơi đó, có một ẩn giả mà Lâm Khinh Vũ đã cung cấp thông tin trong mảnh mật báo: Thanh Vân Tử - cựu tiên sứ của Quy Nguyên Tông, kẻ đã trốn chạy khỏi tiên giới và đang ẩn cư dưới thân phận một thư sinh nghèo bán tranh chữ.
***
Cổ trấn biên cảnh tiêu điều và xơ xác dưới màn sương mù dày đặc. Những ngôi nhà đất nứt nẻ, những tu sĩ tán tu rách rưới đi lại lầm lũi trong đêm tối, ai nấy đều mang vẻ mặt đờ đẫn do bị Nhược Trí Quang Hoàn tàn phá thần trí qua nhiều năm.
Tỉnh Ngộ bước vào một tiệm tranh nhỏ nằm khuất sau một ngõ hẻm tối tăm. Tiệm tranh không có biển hiệu, chỉ treo vài bức thư pháp cũ kỹ bám đầy bụi bặm. Phía sau chiếc bàn gỗ mục, một thanh niên mặc đạo phục nho sĩ thanh nhã màu xanh đậm đang lặng lẽ cầm bút lông viết thư pháp. Phong thái của y vô cùng nho nhã, xuất trần, nhưng đôi mắt sâu thẳm kia lại đượm một nỗi buồn u uất và hối hận khôn nguôi.
Đó chính là Thanh Vân Tử.
Cảm nhận được có người bước vào, Thanh Vân Tử không hề ngẩng đầu lên, giọng nói nhạt nhẽo như nước ốc vang lên:
"Tiệm tranh đã đóng cửa. Khách nhân muốn mua tranh xin quay lại vào ngày mai."
Tỉnh Ngộ không lui lại, mà bước thẳng tới trước bàn gỗ, khàn giọng nói:
"Ta không đến để mua tranh chữ phàm trần. Ta đến để tìm Thanh Vân sứ giả của Quy Nguyên Tông ngày trước."
Nghe thấy ba chữ "Thanh Vân sứ giả", ngón tay cầm bút của Thanh Vân Tử khẽ khựng lại một sát na. Khí thế nho nhã trên người y bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một luồng uy áp lạnh lẽo của tu sĩ Kim Đan Kỳ trung kỳ bộc phát diện rộng.
"Ngươi là ai? Người của Chấp Pháp Điện?" Thanh Vân Tử ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén như kiếm quang khóa chặt vào chiếc mặt nạ Phù Điệp Giả Diện của Tỉnh Ngộ.
Không đợi Tỉnh Ngộ trả lời, Thanh Vân Tử vung tay phải, cây bút lông trên tay y vẽ một nét vẽ vội vã vào không trung.
*Hưu!*
Một bức tranh sương mù dày đặc bỗng nhiên hiện ra giữa hư không, phát ra những luồng ý cảnh u ám, hỗn loạn lao thẳng về phía Tỉnh Ngộ. Đây là ý cảnh bức vẽ mang tính chất áp chế tinh thần cực mạnh của tu sĩ Kim Đan, có khả năng làm nhiễu loạn thần trí, xua đuổi bất kỳ kẻ xâm nhập nào mà không cần dùng đến linh lực chiến đấu ồn ào.
Tỉnh Ngộ cảm thấy thức hải của mình bỗng chốc quay cuồng, cơn đau từ trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 càng thêm dữ dội. Những vết nứt nhỏ trong thức hải của anh như muốn vỡ toạc ra dưới áp lực ý cảnh.
*"Không được lùi lại!"* Ý chí của một kỹ sư hệ thống kiếp trước gào thét trong đầu anh.
Anh vận chuyển linh lực nghịch hành màu tím lạnh trong thức hải, kích hoạt Thần Thức Bình Chướng. Một màng bọc ánh sáng tím lạnh, vô hình lập tức bao bọc lấy linh hồn anh, ngắt kết nối hoàn toàn với luồng sóng ý cảnh hỗn loạn từ bức tranh. Tỉnh Ngộ đứng im như một bàn thạch giữa làn sương mù, đôi mắt đen lánh dưới lớp mặt nạ vẫn tĩnh lặng như nước giếng cổ, anh tiến lên một bước dài, đặt chân vững chãi xuống nền đất gỗ.
Thanh Vân Tử chấn động thực sự. Y nhìn thiếu niên gầy gò mặc áo vải xám thô trước mặt, kinh ngạc hỏi:
"Thần Thức Bình Chướng? Ngươi không có tu vi linh khí truyền thống, làm sao có thể ngắt kết nối với ý cảnh của ta? Ngươi... ngươi là phế mạch?"
"Phế mạch phàm nhân thì đã sao?" Tỉnh Ngộ thản nhiên nói, giọng nói khàn khàn đầy uy áp. "Tiền bối, ta biết ngài chán ghét sự thối nát của tiên môn, hối hận vì quá khứ từng đi gieo rắc Nhược Trí Quang Hoàn để tẩy não chúng sinh pháo hôi. Hôm nay ta đến đây, là muốn dâng lên ngài một thứ."
Tỉnh Ngộ đưa tay vào ngực áo, lấy ra một túi trữ vật chứa một vạn Linh Thạch Hạ Phẩm Tiêu Chuẩn lậu do Vạn Tiền Sơn cung cấp, đặt lên bàn gỗ:
"Đây là lễ vật tạ ơn trước, mong tiền bối chỉ điểm cho con đường di tản biên cảnh."
Thanh Vân Tử nhìn túi linh thạch, gương mặt nho nhã bỗng hiện lên một vẻ khinh bỉ tột cùng. Y vung ống tay áo rộng, quét bay túi linh thạch xuống đất cát, khiến những viên đá tinh khiết rơi vãi leng keng:
"Cút! Ngươi nghĩ một kẻ trốn chạy khỏi tiên giới như ta lại cần thứ linh thạch phàm trần dơ bẩn này sao? Tiên giới tôn thờ đức tin, bòn rút thọ nguyên của chúng sinh để làm củi đốt, linh thạch chỉ là thứ rác rưởi để chúng nuôi dưỡng lũ Khí Vận Chi Tử ngạo mạn! Ngươi mang linh thạch lậu này đến đây, là muốn làm nhục ta sao?"
Thanh Vân Tử giận dữ, cây cọ Thanh Vân trên tay y tỏa ra linh quang xanh biếc, chuẩn bị quét main ra ngoài tiệm tranh.
Tỉnh Ngộ lập tức nhận ra sai lầm của mình. Một ẩn giả đã từ bỏ thần vị, sống ẩn dật để chuộc tội thì tuyệt đối không thể dùng tiền tài hay lợi ích phàm trần để thuyết phục. Kẻ như y chỉ quan tâm đến chân lý, đến sự giải thoát và đạo tâm nghịch thiên.
Anh không hề hoảng sợ trước ngọc kiếm của y. Tỉnh Ngộ chậm rãi thò tay vào ngực áo một lần nữa, lấy ra cuốn sổ da thú sần sùi bám đầy vết bụi bặm.
Đó chính là Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc.
Anh đặt cuốn sổ tay lên bàn gỗ mục, lật mở ngay trang thứ mười lăm, nơi ghi chép các quy tắc sinh tồn chống Nhược Trí Quang Hoàn cấp độ cao của tiên môn.
"Tiền bối, xin hãy nhìn thứ này trước khi ra tay." Tỉnh Ngộ trầm giọng nói.
Thanh Vân Tử nheo mắt nhìn xuống trang sách da thú. Ánh mắt y quét qua những dòng chữ viết nắn nót nhưng đầy sắc bén:
*"Quy tắc số 15: Khi Nhược Trí Quang Hoàn phủ xuống diện rộng, thần trí tu sĩ sẽ tự động bị bóp méo thành lòng tham và sự kiêu ngạo vô lý. Cách duy nhất để phòng chống không phải là dùng tu vi ngạnh kháng, mà là thiết lập Vùng Mù Thiên Cơ cô lập nhận thức..."*
*"Quy tắc số 22: Mọi sự tranh chấp tài nguyên với Khí Vận Chi Tử đều là bẫy nhân quả tuyến do thiên đạo thiết lập để làm cớ diệt môn pháo hôi. Nhượng bộ vô điều kiện chính là bẻ gãy mắt xích đầu tiên của kịch bản..."*
Bàn tay cầm cọ vẽ của Thanh Vân Tử bỗng nhiên run rẩy kịch liệt. Gương mặt y biến sắc, đôi mắt trợn ngược vì kinh hoàng và chấn động tột độ. Y lật liên tiếp các trang sách, hơi thở dồn dập như người sắp đứt hơi:
"Đây... đây là cái gì? Ngươi... làm sao ngươi có thể hệ thống hóa được quy luật vận hành nhận thức của thiên đạo ngụy tạo? Làm sao ngươi biết được Nhược Trí Quang Hoàn thực chất là một loại ký sinh trùng tinh thần do Thiên Khải Trận gieo rắc? Bản thảo này... là do ai viết?"
"Do chính ta viết." Tỉnh Ngộ đứng thẳng người, ánh mắt tím lạnh của Quy Tắc Nghịch Hành nhìn thẳng vào mắt y. "Ta là tam thiếu gia của Khương gia – một gia tộc pháo hôi hạng ba bị thiên đạo định vị làm đá kê chân cho Lục Thiên Đô phát triển. Kiếp trước, gia tộc ta bị diệt môn thảm khốc vì những sự trùng hợp ngẫu nhiên vô lý. Kiếp này, ta tỉnh ngộ, dùng Quy Tắc Nghịch Hành để viết nên cẩm nang sinh tồn này, ép toàn bộ cửu tộc học thuộc lòng hằng ngày để tránh bị nhân vật chính khí vận làm vạ lây."
Thanh Vân Tử ngã sụp xuống chiếc ghế gỗ phía sau, gương mặt nho nhã đầy vẻ bàng hoàng. Y lầm bầm một mình, nước mắt rỉ ra từ khóe mắt u uất:
"Ý chí tự do của pháo hôi... Ngươi lại dám dùng cách này để bẻ gãy kịch bản vạn cổ của thượng giới... Ta từng là tiên sứ, từng tự tay gieo rắc thứ quang hoàn tà ác đó xuống hàng vạn thành trì, chứng kiến biết bao gia tộc chính trực tự tàn sát lẫn nhau chỉ vì một gốc linh dược nhỏ để nhường sân khấu cho Khí Vận Chi Tử nổi danh. Ta mang tội nghiệt ngập trời, trốn xuống hạ giới này bán tranh chữ để mong tìm chút tĩnh lặng... Không ngờ, hôm nay lại gặp được một Nghịch Hành Giả thực sự như ngươi!"
Thanh Vân Tử đứng bật dậy, phong thái u uất bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một sự tôn kính và quyết tâm mãnh liệt. Y cầm lấy cây bút vẽ Thanh Vân, dõng dạc nói:
"Khương tam thiếu gia! Ngươi đã dám bẻ gãy thanh sắt quy tắc để cứu gia tộc, Thanh Vân Tử ta có tiếc gì cái mạng tàn này! Ta sẽ giúp ngươi vạch trần đại trận tẩy não của tiên môn!"
Thanh Vân Tử nhanh tay trải một tấm bản đồ da thú trống rỗng lên bàn. Y nhúng ngòi bút vẽ Thanh Vân vào một nghiên mực chứa đầy linh dịch màu tím đậm ngưng tụ từ địa mạch phong thủy.
*Vút. Vút. Vút.*
Cây cọ vẽ Thanh Vân di chuyển như rồng bay phượng múa trên tấm bản đồ. Mỗi nét vẽ đi qua, trên bản đồ lại hiện lên những đường vân địa mạch lấp lánh ánh sáng vàng nhạt.
"Nhìn cho kỹ." Thanh Vân Tử trầm giọng giải thích, ngòi bút chỉ vào một điểm đỏ rực ngay tâm bản đồ Phạn Thiên Thành. "Mục Đích Tối Hậu Của Thiên Khải Trận bao phủ thành phố thực chất là một lò hiến tế khí vận khổng lồ. Để duy trì sự bất tử cho mười vị Tiên Đế thượng giới, cứ mỗi mười năm, trận pháp sẽ tự động kích hoạt để thu hoạch toàn bộ sinh mệnh lực và khí vận của các gia tộc pháo hôi hạ giới chuyển dịch về Quy Nguyên Tiên Cung."
Ngòi bút của y tiếp tục vạch ra mười hai đường vân màu đỏ sẫm nối dài từ nội thành ra tận vùng biên cảnh hoang dã:
"Tại biên cảnh Linh Quy Sa Mạc, tiên môn đã bố trí mười hai cột thu hoạch khí vận khổng lồ để làm mắt xích trung chuyển năng lượng. Bất kỳ ai đi lệch kịch bản sẽ bị các cột này tự động phát hiện và giáng thiên lôi kịch bản tiêu diệt."
Thanh Vân Tử xoay nhẹ ngòi bút Thanh Vân, vẽ thêm ba vòng tròn màu tím nhạt ẩn mật ngay sát rìa Linh Quy Sa Mạc:
"Nhưng thiên đạo ngụy tạo vẫn có kẽ hở. Đây chính là ba điểm mù phong thủy địa mạch biên cảnh – nơi quy tắc rà quét thiên cơ của tiên môn hoàn toàn mất tác dụng do sự rạn nứt không gian tự nhiên của sa mạc. Nếu ngươi có thể dẫn dắt gia tộc di tản đến ẩn nấp tại một trong ba điểm mù này, các ngươi sẽ hoàn toàn vô hình trước mắt thần của tiên sứ."
Thanh Vân Tử hoàn thành nét vẽ cuối cùng, cuộn tấm bản đồ mật lại bằng một sợi chỉ vàng mờ, rồi cung kính dâng bằng hai tay cho Khương Tỉnh Ngộ.
Tỉnh Ngộ đón lấy tấm bản đồ, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc nhẹ nhõm vô hạn. Căn cứ địa an toàn cho ba trăm mạng người Khương gia cuối cùng đã có manh mối rõ ràng.
Thế nhưng, ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào tấm bản đồ mật, bàn tay của Thanh Vân Tử bỗng nhiên giữ chặt lấy tay áo anh.
Gương mặt nho nhã của cựu tiên sứ bỗng chốc xám ngoét, đôi mắt y lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ khi nhìn lên bầu trời đêm hoang dã ngoài tiệm tranh:
"Ngươi cầm lấy bản đồ này. Nhưng ta phải cảnh báo ngươi... việc Khương gia liên tục né tránh kịch bản và tiêu diệt nhóm tuần tra Trần Gia vừa rồi đã làm sụt giảm nghiêm trọng nguồn cung khí vận của hạ giới. Sự lệch hướng bất thường này đã làm kinh động đến thượng giới..."
Thanh Vân Tử siết chặt tay áo Tỉnh Ngộ, giọng nói run rẩy kịch liệt rít qua kẽ răng:
"Một trong mười vị Tiên Đế tối cao của Quy Nguyên Tiên Cung... đã bắt đầu chú ý đến sự sụt sụt giảm khí vận bất thường tại Thương Vân Giới! Sóng rà quét tối cao của ngài ấy sắp sửa phủ xuống biên cảnh này!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!