Nhạc nềnRetroRoman_March

Trận Chiến Trong Phế Tích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Sát Lục Chiến Trường Phế Tích, mang theo mùi rỉ sét của binh khí cổ xưa và hơi lạnh ẩm ướt từ đầm lầy sương mù Huyễn Thủy Đầm kế bên.


Sâu trong Phòng Cách Ly Tâm Lý dưới lòng đất, Khương Tỉnh Ngộ khẽ tựa lưng vào vách đá lót Hoang Cổ Thạch. Dải băng gạc trắng quấn quanh trán anh đã bị máu tươi nhuộm đỏ một mảng lớn ngay tâm trán, nơi tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành đang không ngừng rung động nhè nhẹ. Khóe mắt phải của anh vẫn còn vương vệt máu loãng nhạt màu chưa khô. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 hành hạ đại não anh bằng những cơn đau buốt nhói liên hồi, hệt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm sâu vào từng sợi thần thức.


Việc cưỡng ép vận hành Nghịch Chuyển Khí Vận Tuyến để đánh lừa Kính Chiếu Thiên Cơ cao cấp của Vân Cơ ở tập trước đã đẩy nhục thân phế mạch Luyện Khí tầng 3 này đến giới hạn sụp đổ. Nhưng Tỉnh Ngộ không cho phép mình ngất đi. Anh biết rõ, kẻ đi săn ngoài kia chưa hề bỏ cuộc.


Bên cạnh anh, Lâm Khinh Vũ đang ngồi xếp bằng. Khí tức Luyện Khí Kỳ tầng 9 của cô đã bị Phù Lục Ẩn Khí Quy Nguyên dán trên ngực áo trong dập tắt hoàn toàn, biến cô thành một phàm nhân không có nửa điểm dao động linh lực. Đôi mắt sắc sảo của cô nhìn chằm chằm vào vệt máu trên trán Tỉnh Ngộ, trong lòng dâng lên một nỗi chấn động không lời. Thiếu niên gầy gò này vừa cứu mạng cô, cứu cả gia tộc của anh ta bằng những mưu lược lách luật điên cuồng nhất mà cô từng chứng kiến.


"Tam thiếu gia!"


A Phúc từ ngoài mật đạo lướt vào, bước chân nhẹ như mèo hoang. Gương mặt gầy gò của gã lộ rõ vẻ hoảng hốt, gã rỉ tai Tỉnh Ngộ với giọng nói cực nhỏ:

"Tàn binh Trần Gia... chúng không dùng thần thức nữa. Sứ giả Vân Cơ nghi ngờ vùng này có hầm ngầm, đã ra lệnh cho chúng rải dây cáp hắc thiết để rà quét vật lý! Ba tên lính gác đi lẻ đang cầm cáp hắc thiết tiến sát bụi rậm ngoại vi, nơi một nhóm đệ tử bàng chi của chúng ta đang ẩn nấp!"


Tỉnh Ngộ siết chặt nắm tay, lòng bàn tay rách nát bám đầy huyết tro nghĩa trang truyền đến cảm giác đau rát.


Cáp hắc thiết rà quét vật lý! Đây là thủ đoạn tàn độc của tiên môn dùng để tìm kiếm các khoảng trống dưới lòng đất mà thần thức thông thường bị đá Hoang Cổ che khuất. Những sợi cáp hắc thiết nặng nề khi kéo lê trên mặt đất sẽ cảm nhận được độ rỗng của địa tầng thông qua phản chấn cơ học. Nếu để chúng kéo qua đỉnh hầm ngầm, vị trí của Phòng Cách Ly chứa ba trăm mạng người sẽ lập tức lộ tẩy.


"Nhị thúc, giữ nguyên trạng thái bế khí của toàn tộc." Tỉnh Ngộ khàn giọng ra lệnh cho Khương Hoài An đang đứng gác cửa đá đen. "Lý huynh, Lâm cô nương, đi theo ta. Chúng ta phải diệt khẩu ba tên này trước khi dây cáp của chúng chạm vào rìa kết giới."


Lý Độc Hành không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu, tay phải siết chặt chuôi thiết kiếm rỉ sét. Lâm Khinh Vũ cũng lặng lẽ đứng dậy, đoản kiếm mỏng dính như cánh ve giấu dưới tay áo sẵn sàng xuất thế.


Tỉnh Ngộ vận hành Vô Diện Bộ Pháp, thân ảnh gầy gò nhạt nhòa như một làn khói xám, lướt nhanh ra khỏi hầm ngầm mà không gây ra bất kỳ tiếng động hay chấn động linh lực nào trong không khí. Lý Độc Hành và Lâm Khinh Vũ bám sát phía sau, di chuyển kín kẽ giữa những thạch bia đổ nát của phế tích cổ đại.


Khi tiếp cận bụi rậm ngoại vi, Tỉnh Ngộ bỗng thấy một bóng người cao lớn đang chuẩn bị lao ra.


Đó là Khương Hạo!


Gương mặt ngăm đen của gã anh họ nóng nảy đang đỏ bừng lên vì tức giận, bắp tay cuồn cuộn siết chặt thanh Hắc Thiết Đại Đao. Dưới sự kích thích nhẹ của tàn dư Nhược Trí Quang Hoàn còn sót lại trong không khí, Khương Hạo đang có xu hướng bốc đồng, muốn dùng Bá Vương Đao Pháp lao ra chém giết trực diện ba tên lính gác để bảo vệ các đệ tử bàng chi phía sau.


*"Kẻ ngu xuẩn!"* Tỉnh Ngộ mắng thầm trong lòng.


Nếu Khương Hạo vung đao bộc phát lôi cương, đao khí bạo liệt kia sẽ tạo ra một luồng linh áp khổng lồ giữa đêm tối. Vân Cơ đang ngự chiến xa trên cao chắc chắn sẽ lập tức khóa chặt tọa độ, giáng Thanh Vân Kiếm Ý xuống mạt sát toàn bộ phế tích.


Tỉnh Ngộ dùng Vô Diện Bộ Pháp lướt tới như một chiếc bóng, bàn tay gầy gò nhưng cứng như sắt đá của anh đột ngột vươn ra, đè chặt lên bả vai Khương Hạo. Đồng thời, ngón tay anh kẹp lấy một cây Kim Châm Vô Ảnh, đâm nhẹ vào huyệt đạo khống chế hành vi sau gáy gã.


"Ngậm miệng. Ngồi xuống." Tỉnh Ngộ ghé sát tai Khương Hạo, giọng nói lạnh lùng rít qua kẽ răng. "Đao khí của ngươi vừa phát, lôi phạt của tiên môn sẽ lập tức giáng xuống đầu ba trăm mạng người Khương gia. Ngươi muốn toàn tộc bồi táng cùng sự ngu ngốc của ngươi sao?"


Luồng khí lạnh từ kim châm thẩm thấu vào kinh mạch khiến Khương Hạo rùng mình một cái, đan điền lôi cương đang sục sôi bỗng chốc bị khóa chặt. Gương mặt nóng nảy của gã lộ ra vẻ hoảng sợ, gã lập tức rụt cổ, ngoan ngoãn thu đao ngồi thụp xuống bụi rậm, không dám thở mạnh.


Tỉnh Ngộ ngước mắt nhìn qua khe lá.


Cách bụi rậm chưa đầy mười trượng, ba tên lính gác của Trần Gia đang kéo lê một sợi dây cáp hắc thiết dày bằng cổ tay trên nền đất đá phế tích. Tiếng kim loại ma sát vào đá cổ phát ra những âm thanh *lách cách, két két* rợn người.


"Trưởng lão nói khu vực này có biến động phong thủy bất thường, tụi bây kéo cáp cho kỹ vào, đừng để sót một tấc đất nào." Tên đi đầu, một gã tu sĩ Luyện Khí tầng 8 mặc áo dài tím thêu hình dã thú, lên tiếng thúc giục.


"Đại ca yên tâm, cáp hắc thiết này nặng ngàn cân, chỉ cần dưới đất có khoảng trống sâu mười trượng, phản chấn của cáp sẽ lập tức báo động." Tên thứ hai cười khẩy, tay phải gã đang cầm một lá bùa truyền tin màu xanh lục nhạt dán trên ngực áo.


Tỉnh Ngộ đưa tay ra hiệu cho Lý Độc Hành và Lâm Khinh Vũ.


Trong tầm nhìn nghịch hành của Tỉnh Ngộ, ba sợi tơ nhân quả màu đỏ rực đang kết nối giữa ba tên lính gác và đại bản doanh ngoại ô của Triệu Hoài An. Đặc biệt, lá bùa truyền tin trên ngực tên thứ hai đang phát ra những luồng linh quang rục rịch, sẵn sàng kích hoạt để gửi tín hiệu khẩn cấp nếu có bất kỳ biến cố nào xảy ra.


Phải tiêu diệt gọn trong vòng ba giây, tuyệt đối không được để chúng phát tín hiệu!


Lý Độc Hành khẽ gật đầu. Kiếm khách phong trần lướt đi như một chiếc bóng ma không trọng lượng. Anh áp sát tên đi đầu từ góc khuất của một thạch bia đổ nát.


*Hưu!*


Một tia kiếm quang rỉ sét, mờ nhạt đến mức gần như vô hình xẹt qua không khí. Vô Ảnh Kiếm Pháp! Đòn đánh không hề mang theo một tia linh lực dao động nào, hoàn toàn là sức mạnh vật lý và kiếm ý thuần túy được nén đến cực hạn.


*Phốc!*


Gân chân của tên đi đầu bị chém đứt ngọt lịm. Gã chưa kịp gào lên vì đau đớn thì kiếm phong của Lý Độc Hành đã lướt qua cổ họng gã, cắt đứt thanh quản. Tên đi đầu ngã sụp xuống đất cát không tiếng động, máu tươi phun ra nhuộm đỏ đất đá phế tích.


Cùng một sát na đó, tên thứ hai kinh hoàng phát hiện ra đồng bạn ngã xuống. Bản năng sinh tồn khiến gã hoảng sợ, tay phải lập tức rót linh lực vào lá bùa truyền tin trên ngực áo để kích hoạt tín hiệu báo động khẩn cấp.


"Có địch—"


Từ ngữ chưa kịp thoát ra khỏi miệng gã, một thân ảnh xám thô đã xuất hiện ngay trước mặt gã như dịch chuyển không gian. Khương Tỉnh Ngộ!


Đôi đồng tử tím lạnh của Tỉnh Ngộ khóa chặt vào lá bùa truyền tin đang rực sáng linh quang xanh lục trên ngực đối thủ. Trong mắt anh, cấu trúc linh lực vận hành bên trong lá bùa hiện lên như một sơ đồ mạch điện phức tạp nhưng đầy kẽ hở.


*"Nghịch Hành Trận Nhãn Nhất Kích!"*


Tỉnh Ngộ quát khẽ trong lòng. Ngón trỏ tay phải của anh bộc phát một luồng linh lực nghịch hành màu tím lạnh, đâm thẳng vào điểm yếu nhất trong cấu trúc đường vân của lá bùa.


*Xèo xèo!*


Luồng linh lực nghịch hành chạy ngược vào mạch bùa, tạo ra một sự xung đột năng lượng vi mô cực mạnh. Lá bùa truyền tin bỗng nhiên chập mạch, linh quang xanh lục tắt ngúm, tự cháy thành một nhúm tro đen rụi ngay trên ngực áo gã lính gác mà không hề phát ra bất kỳ sóng truyền tin nào ra ngoài hư không.


Tên thứ hai trợn ngược mắt vì kinh hãi. Gã chưa kịp hiểu tại sao lá phù bảo mệnh của mình lại tự hủy, thì tay trái của Tỉnh Ngộ đã vung lên. Ba cây Kim Châm Vô Ảnh dính độc tê liệt thần trí nhẹ bắn vút ra từ ống phóng lò xo giấu trong tay áo vải xám thô.


*Phốc! Phốc! Phốc!*


Ba cây kim châm cắm ngập vào các huyệt đạo Phong Phủ, Bách Hội và Á môn trên đầu gã. Độc tố tê liệt thần trí lan nhanh trong kinh mạch, khiến gã lính gác lập tức trợn mắt, toàn thân mềm nhũn rồi ngã quỵ xuống lòng đất, ngất lịm hoàn toàn trong vòng chưa đầy hai giây.


Ở phía bên kia, tên lính gác thứ ba hoảng hốt định quay đầu bỏ chạy, nhưng đoản kiếm mỏng dính như cánh ve của Lâm Khinh Vũ đã âm thầm xuyên qua lồng ngực gã từ phía sau. Kiếm mũi lạnh lẽo đâm thấu tim, tước đoạt hoàn toàn sinh mệnh lực của gã trước khi gã kịp phát ra bất kỳ âm thanh nào.


Trận chiến kết thúc trong vòng đúng ba giây.


Không có tiếng nổ linh lực, không có đao quang kiếm ảnh rực rỡ, chỉ có ba cái xác nằm im lìm trên đất cát hoang dã của phế tích.


Khương Hạo và các đệ tử bàng chi từ trong bụi rậm bước ra, gương mặt ai nấy đều trắng bệch vì sợ hãi và kính phục. Họ nhìn tam thiếu gia phế vật của mình bằng một ánh mắt hoàn toàn khác. Sự dứt khoát, tàn nhẫn và chính xác đến từng milimet của Tỉnh Ngộ khi phá hủy bùa truyền tin khiến họ lạnh sống lưng.


"Trần Đại Ca!" Tỉnh Ngộ khàn giọng gọi.


Thân hình vạm vỡ của Trần Đại Ca từ trong bóng tối lướt ra, trên vai vẫn còn quấn băng gạc thấm máu từ vết thương cũ. Gã cúi đầu nhận lệnh: "Có thuộc hạ!"


"Mang ba cái xác này dìm sâu xuống đáy Huyễn Thủy Đầm kế bên." Tỉnh Ngộ lạnh lùng ra lệnh, dùng dải băng gạc trên trán lau đi vệt máu tươi vừa rỉ ra từ khóe mắt phải do phản phệ thức hải. "Oán khí và sương độc ăn mòn của đầm lầy sẽ tự động phân hủy nhục thân của chúng trong vòng nửa canh giờ, không để lại bất kỳ dấu vết thần thức nào để Vân Cơ có thể truy tìm."


"Tuân lệnh, tam thiếu gia!" Trần Đại Ca cùng hai hộ vệ nhanh chóng vác xác ba tên lính gác lướt nhanh về phía đầm lầy sương mù dày đặc.


Tỉnh Ngộ đứng im lặng giữa phế tích hoang tàn, cố gắng đè nén cơn đau như búa bổ trong đại não. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành trong thức hải đang từ từ ổn định trở lại sau khi thực hiện Nghịch Hành Trận Nhãn Nhất Kích.


Nhưng ngay khi anh nghĩ nguy cơ tạm thời qua đi, một luồng chấn động vô hình bỗng nhiên quét qua hư không từ hướng đại bản doanh ngoại ô của Trần Gia.


***


Tại tổng bộ ngoại ô của Trần Gia, cách phế tích ba dặm.


Triệu Hoài An đang ngồi xếp bằng trong một trướng bồng màu tím sậm thêu hoa văn dã thú dơ bẩn. Gương mặt hốc hác, nham hiểm của lão đại trưởng lão Trần gia lộ rõ vẻ mệt mỏi dưới ánh đèn dầu leo lét. Lão đang cầm một chiếc la bàn đồng cổ rỉ sét trên tay – la bàn sinh mệnh dùng để giám sát dấu vết sinh mệnh của các đội tuần tra ngoại vi.


Trên mặt la bàn, mười hai đốm sáng màu xanh lục nhạt đại diện cho mười hai tên lính gác đang đi rải dây cáp hắc thiết rà quét phế tích.


*Tạch. Tạch. Tạch.*


Ba tiếng động cực nhỏ vang lên từ chiếc la bàn đồng cổ.


Triệu Hoài An đột ngột mở mắt, đồng tử co rút kịch liệt. Lão nhìn chằm chằm vào mặt la bàn, nơi ba đốm sáng màu xanh lục ở góc phía Tây Nam bỗng nhiên chao đảo mạnh, rồi tắt ngúm hoàn toàn không còn một tia linh quang.


Mất liên lạc! Sinh mệnh ấn ký bị hủy diệt hoàn toàn trong vòng chưa đầy ba giây!


"Cái gì?"


Triệu Hoài An giận dữ đập mạnh tay xuống bàn gỗ, khiến chén trà trên bàn nảy lên rồi vỡ tan tành. Chòm râu muối tiêu của lão rung lên bần bật vì tức giận và kinh hoàng. Ba tên lính gác Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ và Luyện Khí hậu kỳ lại có thể bị tiêu diệt gọn gàng, không kịp gửi về bất kỳ một tín hiệu báo động khẩn cấp nào!


"Có dị số! Nhất định là lũ nghiệt súc Khương gia đang ẩn nấp ngoài kia!"


Triệu Hoài An rít lên một tiếng căm hận, sát ý ngập trời bộc phát từ cơ thể Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ của lão, làm rách rưới cả vách trướng bồng xung quanh. Lão lập tức đứng dậy, giật lấy Huyết Thú Kiếm trên giá vũ khí, khàn giọng quát lớn hướng ra ngoài cửa trướng:

"Truyền lệnh của ta! Tập hợp toàn bộ cao thủ Trúc Cơ của Trần Gia ngay lập tức! Chúng ta tiến thẳng về phía phế tích biên cảnh! Ta muốn tự tay lột da rút xương lũ chuột nhắt Khương gia!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!