Mắt Thần Quét Ngoại Ô
Lâm Khinh Vũ khẽ nhếch môi, ngón tay thon dài siết chặt chuôi kiếm, giọng nói lạnh lùng hỏi:
"Khương tam thiếu gia? Một phế sài hèn mọn tuyệt mạch nổi danh khắp Phạn Thiên Thành, lại có thể dùng châm thuật nghịch chuyển kinh mạch, tống khứ oán khí vạn năm ra khỏi thức hải của ta? Ngươi nghĩ ta sẽ tin những lời quỷ quái này sao?"
Đoản kiếm mỏng dính như cánh ve, tỏa ra hàn quang xanh biếc áp sát vào yết hầu Khương Tỉnh Ngộ. Chỉ cần một cái rung tay nhẹ của nữ tu Luyện Khí Kỳ tầng 9 này, huyết quản của anh sẽ lập tức bị cắt đứt. Khương Hoài An đứng ở cửa đá đen, tay đã nắm chặt chuôi thiết tiên, sát ý trong mắt bộc phát, nhưng nhìn thấy cái khoát tay thầm lặng của Tỉnh Ngộ, lão nhị thúc chỉ đành cắn răng bất động.
Tỉnh Ngộ không hề né tránh. Dải băng gạc trắng quấn quanh trán anh khẽ thấm ra một vệt máu tươi đỏ nhạt, mắt phải cũng rỉ ra một dòng máu loãng nhạt màu do di chứng của trận chiến bẻ cong lôi kiếp đêm qua. Cơn đau từ trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 đang cào xé đại não anh như hàng vạn cây kim nung, nhưng gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi vẫn tĩnh lặng như nước giếng cổ.
"Lâm cô nương, đoản kiếm của ngươi rất bén, nhưng nó không chém đứt được vận mệnh đã định sẵn cho ngươi." Tỉnh Ngộ khàn giọng lên tiếng, giọng nói trầm ổn đến đáng sợ. "Ngươi có thể giết ta ngay bây giờ. Nhưng sau đó, ngươi sẽ tiếp tục làm một con rối vô tri, chạy theo kịch bản của tiên môn, cuối cùng chết thảm dưới chân Khí Vận Chi Tử để làm đá kê chân cho hắn. Ngươi... thực sự cam lòng sao?"
Lâm Khinh Vũ nheo mắt, luồng kiếm khí trên mũi kiếm khẽ dao động: "Ngươi đang nói nhảm cái gì đó?"
"Nhìn sang bên cạnh ngươi đi." Tỉnh Ngộ khẽ hất cằm về phía bàn đá.
Ánh mắt sắc sảo của Lâm Khinh Vũ lập tức khóa chặt vào cuốn sổ tay bằng da thú cũ kỹ. Trên bìa viết nắn nót tám chữ: *"Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc"*. Tò mò xen lẫn cảnh giác, cô dùng tay trái lật nhẹ trang đầu tiên.
*"Quy tắc số 1: Tuyệt đối không được đứng cười khẩy hoặc nói lời khinh miệt trước mặt những kẻ mặc rách rưới có ánh mắt kiên định. Kẻ đó chín phần mười là Khí Vận Chi Tử..."*
*"Quy tắc số 2: Nếu gặp một thiếu niên nghèo bị từ hôn, lập tức dâng hiến linh thạch chúc phúc và rút lui trong hòa bình, cấm vả mặt..."*
Những dòng chữ đập thẳng vào mắt khiến đồng tử Lâm Khinh Vũ co rút kịch liệt. Cô là một dị số có ngộ tính cao, từ lâu đã hoài nghi về những sự "trùng hợp ngẫu nhiên" đến tàn khốc xảy ra xung quanh mình. Gia tộc tán tu của cô bị Quy Nguyên Tông diệt môn chỉ vì vô tình nhặt được một mảnh tàn thiên thư mà Lục Thiên Đô muốn có. Khi đó, toàn bộ trưởng lão tông môn đối địch bỗng dưng mất đi lý trí, điên cuồng gây sự với Lục Thiên Đô để rồi bị hắn một chiêu mạt sát diện rộng.
"Đây... đây là cái gì? Tại sao ngươi lại ghi chép những thứ này?" Giọng Lâm Khinh Vũ run rẩy, đoản kiếm trước cổ Tỉnh Ngộ khẽ hạ xuống một phân.
"Đó là cẩm nang sinh tồn." Tỉnh Ngộ bước lùi lại một bước, thản nhiên giải thích. "Thế giới này là một chương trình lỗi, và thiên đạo ngụy tạo đang dùng một thứ gọi là Nhược Trí Quang Hoàn để thao túng nhận thức của chúng sinh, biến tất cả pháo hôi chúng ta thành công cụ nuôi dưỡng Khí Vận Chi Tử Lục Thiên Đô. Gia tộc của ngươi chết không phải vì thù hận, mà vì kịch bản bắt buộc phải thế. Muốn sống sót, ngươi phải học thuộc lòng cuốn sổ này, và uống thứ này."
Anh đẩy viên Đan Thanh Tâm Kháng Độc màu tím nhạt về phía cô.
Lâm Khinh Vũ nhìn viên đan dược, rồi nhìn vệt máu tươi đang chảy dài trên trán thiếu niên gầy gò trước mặt. Cô cảm nhận được một luồng ý chí tự do bất khuất đồng điệu với sợi tơ linh hồn của chính mình. Cô từ từ hạ đoản kiếm xuống, thu vào bao kiếm giấu dưới tay áo.
"Ngươi... quả thực là một kẻ điên." Lâm Khinh Vũ khẽ thở hắt ra, ngón tay run rẩy cầm lấy viên đan dược. "Nhưng ta thích những kẻ điên dám bẻ gãy quy tắc của tiên môn."
Chưa kịp để Lâm Khinh Vũ nuốt viên đan dược, tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành khảm sâu sau trán Tỉnh Ngộ bỗng nhiên nóng lên như nung đỏ. Cơn đau buốt nhói dội ngược vào thức hải khiến anh lảo đảo, phải bám chặt vào mép bàn đá để không ngã quỵ.
*"Nhóc con! Không xong rồi!"* Giọng nói gấp gáp của tàn hồn Thái Huyền Tử vang lên trong đầu anh. *"Có dao động thiên cơ cực mạnh đang áp sát phế tích từ trên cao! Là Kính Chiếu Thiên Cơ cao cấp của con nhóc Vân Cơ kia! Mắt thần của cô ta đang quét ngoại ô!"*
Cùng lúc đó, cánh cửa đá đen của Phòng Cách Ly bị gõ mạnh ba nhịp ngắn một nhịp dài. A Phúc hớt hải lao vào, gương mặt gầy gò xám ngoét không còn một giọt máu:
"Tam thiếu gia! Đại sự không ổn! Nữ sứ giả Vân Cơ của Quy Nguyên Tông đang ngự chiến xa trên tầng mây, cầm theo một chiếc gương vàng khổng lồ rà quét toàn bộ vùng hoang dã phế tích! Luồng sáng đỏ của chiếc gương đang quét sát sạt mặt đất, chỉ còn cách rìa Vùng Mù của chúng ta chưa đầy nửa dặm!"
Không khí trong hầm ngầm lập tức đông cứng lại. Khương Hoài An biến sắc, siết chặt thiết tiên: "Chết tiệt! Vân Cơ dốc toàn lực rà quét như vậy, kết giới Vùng Mù Thiên Cơ Cấp 1 tạm thời của chúng ta làm sao chống đỡ nổi? Chỉ cần một tia linh lực rò rỉ, hơn ba trăm mạng người dưới này sẽ biến thành tro bụi dưới Thanh Vân Kiếm Ý của cô ta!"
Tỉnh Ngộ nhắm nghiền mắt, cố gắng dùng Thần Thức Bình Chướng để ổn định lại thức hải đang rạn nứt. Là một cựu kỹ sư hệ thống, anh biết rất rõ: Kính Chiếu Thiên Cơ cao cấp hoạt động dựa trên nguyên lý cộng hưởng nhân quả. Nó rà quét tất cả những dao động linh lực đi lệch khỏi kịch bản thiên đạo. Nếu ngạnh kháng, kết giới Vùng Mù rộng 100 mét này chắc chắn sẽ bị xuyên thủng.
"Nhị thúc, truyền lệnh xuống!" Tỉnh Ngộ mở mắt, đôi đồng tử tím lạnh lấp lánh sát ý quyết đoán. "Toàn bộ ba trăm tộc nhân lập tức dán Phù Lục Ẩn Khí Quy Nguyên lên ngực áo trong. Tuyệt đối bế khí tuyệt mạch, biến bản thân thành phàm nhân vô hại. Khương Vân, mang toàn bộ số Hoang Cổ Thạch còn lại lót kín trần hầm ngầm để ngắt kết nối nhân quả vật lý!"
"Tuân lệnh!" Khương Hoài An và Khương Vân lập tức hành động khẩn cấp.
Tỉnh Ngộ quay sang nhìn Lâm Khinh Vũ: "Uống viên Đan Thanh Tâm đó đi, sau đó dán bùa ẩn khí lên người. Muốn báo thù, trước tiên phải học cách làm một hạt bụi vô hại."
Lâm Khinh Vũ không do dự, nuốt chửng viên đan dược màu tím, rồi nhận lấy lá bùa từ tay Tỉnh Ngộ dán chặt lên ngực. Trong chớp mắt, khí tức Luyện Khí tầng 9 của cô hoàn toàn biến mất, không khác gì một phàm nhân không có linh căn.
Tỉnh Ngộ bước nhanh ra khỏi Phòng Cách Ly, tiến lên hốc đá sát mặt đất phế tích. Qua khe nứt nhỏ của Hoang Cổ Thạch bảo vệ, anh ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm hoang dã của Sát Lục Chiến Trường Phế Tích.
Trên chín tầng mây, một cỗ chiến xa tỏa hào quang chói lòa đang từ từ lướt qua. Vân Cơ mặc đạo phục nội môn Quy Nguyên Tông thêu mây xanh rực rỡ, gương mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng tàn nhẫn, tay cầm Kính Chiếu Thiên Cơ cao cấp phát ra một luồng sáng đỏ rực khổng lồ như một cái lồng chụp giáng xuống mặt đất. Luồng sáng đỏ đi đến đâu, đất đá nơi đó như bị bóc trần, oán khí vạn năm bị xua tan rã rời.
Sóng rà quét cực mạnh đè nặng xuống hư không, khiến kết giới Vùng Mù Thiên Cơ Cấp 1 của Khương gia bắt đầu rung chuyển dữ dội, xuất hiện những gợn sóng tím nhạt mờ ảo.
*"Chỉ còn ba trăm trượng... hai trăm trượng... kết giới sắp cộng hưởng và tự bộc lộ rồi!"* Thái Huyền Tử hét lên đầy lo lắng.
*"Tráo Đổi Linh Thạch Trận?"* Một ý nghĩ xẹt qua đầu Tỉnh Ngộ. Anh định dùng linh lực nghịch hành để tráo đổi linh thạch trong khay năng lượng của chiếc gương vàng kia để làm chập mạch nó. Nhưng anh lập tức lắc đầu phủ quyết: *"Không được! Khoảng cách quá xa, Vân Cơ ở độ cao trăm trượng trên không trung, linh lực nghịch hành yếu ớt của nhục thân Luyện Khí tầng 3 này không thể tiếp cận cô ta mà không bị phát hiện."*
Phải dùng phương án dự phòng thứ ba: tạo mục tiêu giả để chuyển dịch nhân quả tuyến!
Tỉnh Ngộ cắn chặt răng, đưa tay lên ấn mạnh vào tàn ngọc sau trán. Cơn đau nhói buốt khiến anh khuỵu gối, máu tươi từ trán rỉ ra đầm đìa qua dải băng gạc, nhuộm đỏ cả mắt phải. Nhưng anh vẫn cố mở to mắt, vận hành tối đa năng lực Nhìn Thấy Sợi Tơ Nhân Quả.
Trong tầm nhìn tím lạnh của anh, sợi tơ nhân quả màu đỏ rực kết nối giữa kết giới Vùng Mù và luồng sáng rà quét của Vân Cơ đang căng lên như dây đàn, chuẩn bị đóng vòng lặp phát hiện.
*"Nghịch Chuyển Khí Vận Tuyến!"*
Tỉnh Ngộ gầm lên trong thức hải. Anh vung tay trái, bắn ra một luồng linh lực nghịch hành tím lạnh, quấn chặt lấy sợi tơ nhân quả của kết giới, cưỡng ép bẻ cong quỹ đạo của nó, nối thẳng vào một tảng đá Hoang Cổ khổng lồ xám xịt nằm cách hầm ngầm một trăm mét về phía Đông.
Tảng đá Hoang Cổ kia không chứa linh khí, bề ngoài vô giá trị, nhưng dưới sự tác động của thuật nghịch chuyển nhân quả, nó bỗng phát ra một luồng dao động thiên cơ ngụy tạo giống hệt như có một tu sĩ đang đột phá Trúc Cơ Kỳ.
Trên bầu trời đêm, Vân Cơ đang đứng trên chiến xa bỗng nhướng mày. Chiếc Kính Chiếu Thiên Cơ trên tay cô ta đột ngột phát ra tiếng ngân vang cộng hưởng, luồng sáng đỏ rực đang quét sát sạt đỉnh hầm ngầm Khương gia bỗng bị hút lệch đi, hướng thẳng về phía tảng đá Hoang Cổ cách đó một trăm mét.
"Hửm? Có dao động đột phá Trúc Cơ lậu thiên quy ở hướng Đông sao?" Vân Cơ lạnh lùng lầm bầm, ngón tay khẽ xoay nhẹ chuôi Thanh Vân Kiếm. Cô ta di chuyển mắt thần của chiếc gương vàng, tập trung luồng sáng đỏ rực khóa chặt vào tảng đá vô tri kia để kiểm tra thực địa.
Dưới hầm ngầm, ba trăm tộc nhân Khương gia nín thở, tĩnh lặng tuyệt đối. Mồ hôi lạnh đầm đìa trên lưng Khương Bắc Hành và Khương Hoài An. Họ nhìn thấy qua khe đá, luồng sáng đỏ chết chóc của Kính Chiếu Thiên Cơ vừa mới sượt qua đỉnh đầu họ trong gang tấc.
Nhưng ngay khi Tỉnh Ngộ vừa kịp thở phào nhẹ nhõm, một biến số kinh hoàng bộc phát.
Tảng đá Hoang Cổ sau khi chịu đựng luồng sáng rà quét cực mạnh của Kính Chiếu Thiên Cơ cao cấp trong ba mươi giây bỗng nhiên không chịu nổi áp lực năng lượng, *Oành* một tiếng nổ tung thành trăm mảnh bụi mịn. Mục tiêu giả bị phá hủy, sợi tơ nhân quả chuyển dịch lập tức bị đứt gãy.
Vân Cơ ở trên không trung phát hiện ra mình bị đánh lừa, gương mặt xinh đẹp lập tức xám ngoét vì tức giận. Cô ta gầm lên một tiếng lạnh lùng, xoay mạnh chiếc gương vàng quay ngược trở lại quét thẳng về hướng Tây.
*Hưu!*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!