Kẻ Sống Sót Từ Cõi Chết
Ánh kiếm hỏa hệ của Trần Hùng rực lên như một lưỡi hái nung đỏ, xé rách sương mù dày đặc của Sát Lục Chiến Trường Phế Tích, chém thẳng xuống phiến đá đen che giấu cửa hầm ngầm. Linh lực Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ bộc phát tạo ra một luồng hỏa cương nóng bỏng, khiến không khí xung quanh méo mó, rít gào đầy hung tợn. Dưới lòng đất, hơn ba trăm tộc nhân Khương gia nín thở, tử khí ngưng tụ đến mức cực hạn.
*"Chết tiệt, hệ thống rà quét của hắn đã khóa chặt tần số âm thanh vật lý!"*
Khương Tỉnh Ngộ đứng dưới hầm ngầm sát thạch đài rèn đúc, đồng tử đen lánh co rút lại dưới dải băng gạc trắng quấn quanh trán. Vết thương cũ rách ra, máu tươi trộn lẫn với mắt phải đang rỉ máu loãng chảy dài xuống má, nhuộm đỏ một mảng áo vải xám thô. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 đang cào xé đại não anh như hàng vạn cây kim châm, nhưng ý chí của một cựu kỹ sư hệ thống kiếp trước buộc anh phải đưa ra quyết định lách luật trong vòng một phần mười giây.
Anh không thể vận hành linh lực Trúc Cơ để ngạnh kháng. Nếu một luồng dao động linh lực Trúc Cơ xuất hiện tại đây, nó sẽ lập tức kích hoạt cảm biến định vị của Vân Cơ từ xa, kéo theo đại quân Chấp Pháp Điện san phẳng phế tích này.
Trong sát na ngàn cân treo sợi tóc, Tỉnh Ngộ vung tay trái, một mảnh đá xám xịt vô danh bay vút qua khe đá cửa hầm.
Đó là Đồng Quy Thạch (Hạ phẩm)!
*"Kích hoạt liên kết nhân quả tuyến!"*
Tỉnh Ngộ quát khẽ trong lòng. Tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành sau trán bộc phát một luồng ánh sáng tím lạnh lẽo. Trong tầm nhìn nghịch hành của anh, một sợi tơ nhân quả màu đỏ rực lập tức vươn ra từ Đồng Quy Thạch, quấn chặt lấy thanh kiếm bản mệnh của Trần Hùng, đồng thời nối thẳng vào phiến đá đen cửa hầm được gia cố bằng Hoang Cổ Thạch.
*Oành!*
Lưỡi kiếm hỏa cương của Trần Hùng chém mạnh xuống phiến đá. Nhưng thay vì một tiếng nổ sụp đổ hầm ngầm, một hiện tượng quỷ dị bộc phát. Phiến đá đen không hề sứt mẻ, nhưng 50% lực lượng hủy diệt từ đòn chém hỏa cương bỗng nhiên bị bẻ cong quỹ đạo, dội ngược trực tiếp vào lồng ngực Trần Hùng thông qua sợi tơ nhân quả.
*Phốc!*
Trần Hùng hộc ra một búng máu tươi, sắc mặt lập tức xám ngoét như tro tàn. Thanh kiếm bản mệnh hỏa hệ trên tay lão rạn nứt một đường sâu hoắm, linh quang dập tắt. Kiếm tâm bị chính đòn đánh của mình chấn vỡ, lão lùi lại năm bước, ôm ngực gầm lên trong hoảng loạn: "Tà thuật! Có tà thuật ngắt kết nối linh lực!"
Trước khi toán tàn binh Trần Gia kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tiếng nổ linh lực bạo liệt của Trần Hùng đã kích thích oán khí vạn năm tích tụ dưới lòng đất Bạch Cốt Khô Lĩnh. Sương mù màu xám đen cuồn cuộn dâng lên như những cánh tay xương xẩu khổng lồ, quấn chặt lấy chân năm tên tàn binh, kéo tuột chúng xuống các khe nứt không gian vỡ vụn xung quanh phế tích.
"Cứu ta... Áaaa!"
Tiếng hét thảm thiết của Trần Hùng tắt ngấm trong màn sương oán khí dày đặc. Phế tích trở lại sự tĩnh lặng chết chóc hằng có.
Tỉnh Ngộ thở hắt ra một hơi, lồng ngực gầy gò phập phồng dữ dội. Anh ngã quỵ xuống thạch đài, tay phải run rẩy bám vào mép đá đen để không bị ngất xỉu. Cái giá phải trả cho việc bẻ cong quy tắc nhân quả trong trạng thái suy kiệt là thức hải của anh như bị một lưỡi đao rỉ sét không ngừng cạo rách.
"Nhóc con, mạng lớn đấy!" Giọng nói khàn khàn của tàn hồn Thái Huyền Tử vang lên đầy cảm thán trong thức hải. "Vá xong tàn ngọc lại phải dùng Đồng Quy Thạch bẻ cong nhân quả. Thần hồn của ngươi sắp biến thành một cái sàng rách rồi. Mau uống thuốc tịnh hóa đi!"
Tỉnh Ngộ không trả lời. Anh gượng đứng dậy, lau đi vệt máu tươi bên khóe mắt, khàn giọng ra lệnh cho A Phúc và Trần Đại Ca: "Xóa sạch dấu vết hỏa cương trên mặt đất. Ta cần ra ngoài thám thính rìa phế tích để đảm bảo không còn toán tuần tra nào khác lảng vảng xung quanh."
"Tam thiếu gia, ngài đang trọng thương..." Trần Đại Ca lo lắng ngăn cản.
"Đi!" Ánh mắt Tỉnh Ngộ lạnh lùng như nước giếng cổ, không cho phép nghi ngờ. Anh khoác lên mình chiếc áo bào xám rách rưới bám đầy huyết tro, trán quấn dải băng gạc mới để che giấu tàn ngọc, rồi lặng lẽ lướt ra khỏi cửa hầm ngầm.
Lý Độc Hành, gã kiếm khách lang thang mặc áo vải sờn vai, tay ôm thiết kiếm rỉ sét, lặng lẽ bám sát phía sau anh như một chiếc bóng không tiếng động.
Gió sa mạc thổi qua những cột đá đổ nát, mang theo mùi máu tanh nồng nặc trộn lẫn với tử khí. Tỉnh Ngộ vận hành Vô Diện Bộ Pháp, di chuyển nhịp nhàng qua các khe đá rỗng mà không gây ra bất kỳ chấn động linh lực nào. Đồng tử anh thỉnh thoảng lóe lên tia sáng tím nhạt của năng lực Nhìn Thấy Sợi Tơ Nhân Quả để rà quét các cạm bẫy thiên cơ xung quanh.
Khi tiến sát đến một rãnh sụt sâu hoắm ở rìa phía Tây phế tích, bước chân của Tỉnh Ngộ đột ngột dừng lại.
"Có mùi máu tươi mới... và dao động oán khí bất thường." Lý Độc Hành trầm giọng cảnh báo, tay phải khẽ siết chặt chuôi kiếm rỉ sét.
Tỉnh Ngộ nheo mắt nhìn xuống lòng rãnh sụt. Dưới đáy khe đá ẩm ướt, một bóng người mặc y phục dạ hành màu đen bó sát đang nằm thoi thóp trong một vũng máu đen kịt. Luồng sương mù oán khí của chiến trường cổ đại đang bao phủ lấy cơ thể cô ta, điên cuồng ăn mòn kinh mạch và thần trí.
"Là một nữ tu sĩ." Lý Độc Hành bước lên một bước, nhìn lướt qua dung mạo nhợt nhạt của cô gái. "Kinh mạch toàn thân bị chấn động nặng nề, thần thức đã bị oán khí xâm nhập sâu sắc. Không quá nửa canh giờ nữa, cô ta sẽ biến thành một vong linh oán hận."
Tỉnh Ngộ ngồi xổm xuống, tập trung thần thức vào tàn ngọc sau trán. Đôi mắt anh chuyển sang màu tím lạnh hoàn hảo.
Trong tầm nhìn nhân quả, anh nhìn thấy hàng vạn sợi tơ đỏ nhạt của oán khí đang quấn chặt lấy cơ thể cô gái. Tuy nhiên, khi anh tìm kiếm các sợi tơ nhân quả kết nối cô ta với Quy Nguyên Tông hay Trần Gia, kết quả hoàn toàn trống rỗng. Ngược lại, ẩn sâu trong thức hải của cô gái, có một sợi tơ màu tím nhạt, đứt gãy nhưng vô cùng kiên định, đang chống chọi lại sự ăn mòn của oán khí.
*"Sợi tơ của ý chí tự do... Cô ta không bị Nhược Trí Quang Hoàn thao túng. Đây là một dị số thức tỉnh!"*
Ký ức của kỹ sư hệ thống trong đầu Tỉnh Ngộ lập tức hoạt động. Anh nhận ra dung mạo này qua các ghi chép tình báo mật của Mộ Dung Thanh.
"Lâm Khinh Vũ... nữ tán tu thiên tài duy nhất sống sót sau vụ thanh trừng 'dị số' của Chấp Pháp Điện tại Phạn Thiên Thành." Tỉnh Ngộ khẽ lầm bầm, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. "Một quân cờ phản kháng thiên đạo tự nhiên. Hệ thống của chúng ta đang thiếu những nhân tố có ngộ tính cao như thế này."
"Ngươi muốn cứu cô ta?" Lý Độc Hành nhướng mày. "Mang một kẻ ngoại tộc, lại là tu sĩ Luyện Khí tầng 9 vào nơi trú ẩn của hơn ba trăm mạng người Khương gia... Đây là một canh bạc cực kỳ mạo hiểm."
"Cứu cô ta, chúng ta sẽ có một tai mắt nhạy bén ngoài sáng để đối phó với Vân Cơ. Không cứu, cô ta chết, thiên đạo sẽ tự động tìm kiếm một quân cờ khác hoàn hảo hơn để lấp vào chỗ trống kịch bản." Tỉnh Ngộ đứng dậy, dứt khoát ra lệnh: "Lý đại ca, cõng cô ta xuống Phòng Cách Ly Tâm Lý ngay lập tức."
Nửa canh giờ sau, sâu dưới lòng đất 50 mét, bên trong Phòng Cách Ly Tâm Lý được xây kín bằng Hoang Cổ Thạch.
Không khí trong căn hầm ngầm ẩm ướt và lạnh ngắt. Khương Hoài An – Chấp pháp đường trưởng lão của Khương gia – đứng chắn ngay trước lối vào Phòng Cách Ly, gương mặt sắt đen sì đầy vẻ tức giận. Chuôi thiết tiên nhị phẩm bên hông ông khẽ rung lên bần bật.
"Tỉnh Ngộ! Con điên rồi sao?" Khương Hoài An quát khẽ, giọng nói nén chặt sát ý để không truyền ra ngoài. "Chúng ta đang dẫn dắt hơn ba trăm tộc nhân trốn chạy lệnh truy quét vạn cổ của tiên môn! Mỗi bước đi đều phải thận trọng như đi trên băng mỏng! Con lại dám mang một nữ tán tu lai lịch bất minh, kinh mạch bám đầy oán khí vào đây? Nếu cô ta tỉnh lại và bộc phát linh lực, hoặc nếu cô ta là nội ứng của Tào Lĩnh, cả cửu tộc Khương gia sẽ bị chôn thây dưới hầm đất này!"
Phía sau ông, Khương Vân – trợ lý trẻ tuổi của Tỉnh Ngộ – cũng cầm cuốn sổ da, lo lắng bước lên: "Tam ca, đệ đã dùng dược thảo phàm nhân để thử nghiệm đề kháng độc tố của cô ta. Nhưng nữ tu sĩ này có ngộ tính quá cao, linh lực Luyện Khí tầng 9 tự động đẩy lùi thuốc mê phàm nhân. Đệ e rằng dùng biện pháp thông thường không thể khống chế được cô ta. Hay là... chúng ta phế bỏ tu vi của cô ta trước để bảo an?"
"Không được phế." Tỉnh Ngộ bước lên, dải băng gạc trên trán vẫn thấm đẫm vệt máu đỏ nhạt. Ánh mắt anh nhìn thẳng vào nhị thúc Khương Hoài An, thản nhiên nói: "Nhị thúc, người chấp pháp nghiêm khắc là tốt, nhưng nếu chỉ biết sợ hãi trốn tránh, chúng ta sẽ mãi mãi là những con rối bị thiên đạo dắt mũi. Con đã dùng Nhìn Thấy Sợi Tơ Nhân Quả để xác minh: cô ta không có bất kỳ sợi tơ kết nối nào với Quy Nguyên Tông hay Trần Gia. Gia đình cô ta đã bị Chấp Pháp Điện tàn sát dã man. Cô ta là kẻ thù của kẻ thù chúng ta."
"Nhưng lòng người hiểm ác! Làm sao con dám chắc cô ta không phản bội để cầu vinh?" Khương Hoài An gầm lên, tay đã đặt lên chuôi kiếm.
"Vì cô ta sở hữu sợi tơ ý chí tự do." Tỉnh Ngộ lạnh lùng bước qua người nhị thúc, đi thẳng đến bên giường đá nơi Lâm Khinh Vũ đang nằm bất động, hơi thở đứt quãng. "Kẻ đã thức tỉnh đạo tâm chống lại sự tẩy não của thiên đạo, tuyệt đối không bao giờ quỳ gối trước những con chó săn của tiên môn. Nhị thúc, tránh ra, con cần điều trị cho cô ta trước khi oán khí phá hủy hoàn toàn thức hải."
Khương Hoài An nhìn chằm chằm vào bóng lưng gầy gò của cháu trai, cảm nhận được một luồng uy áp tinh thần vô hình lạnh lẽo tỏa ra từ thiếu niên 17 tuổi này. Luồng uy áp ấy không phải là tu vi linh lực, mà là sự lý trí đến tàn nhẫn của một kẻ nắm giữ quy tắc tối cao. Lão nhị thúc thở dài một tiếng, chậm rãi buông chuôi kiếm, đứng canh gác ngay sát cửa đá đen.
"Khương Vân, chuẩn bị Thập Nhị Châm bằng hắc thiết u minh cho ta." Tỉnh Ngộ ra lệnh.
"Vâng, tam ca!" Khương Vân nhanh nhẹn mở hộp gỗ, dâng lên mười hai cây kim châm dài tỏa ra ánh sáng bạc lạnh lẽo.
Tỉnh Ngộ hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cơn đau buốt nhói trong thức hải do Suy Kiệt Cấp 1 gây ra. Anh tập trung thần thức vào đầu ngón tay, vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Pháp để điều khiển luồng linh lực nghịch hành màu tím nhạt chạy dọc theo thân kim châm.
*"Thập Nhị Kinh Lạc Châm Cứu Pháp... Kích hoạt nghịch chuyển kinh mạch!"*
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Mười hai cây kim châm hắc thiết biến thành những tia sáng bạc cực nhỏ, cắm chính xác vào mười hai huyệt đạo chính trên đầu Lâm Khinh Vũ: Bách Hội, Thần Đình, Phong Trì, Thái Dương...
Ngay khi kim châm cắm sâu vào da đầu, các sợi chỉ bạc linh lực nghịch hành bộc phát, kết nối giữa các đầu kim châm, tạo thành một mạng lưới tịnh hóa tinh vi bao bọc lấy thức hải của cô gái.
*"Nghịch chuyển dòng chảy oán khí... Tống độc ra ngoài!"*
Tỉnh Ngộ quát khẽ, ngón tay khẽ búng vào chuôi kim châm chủ vị tại huyệt Bách Hội.
*U u u...*
Cơ thể Lâm Khinh Vũ bỗng nhiên co giật dữ dội. Gương mặt thanh tú của cô vặn vẹo vì đau đớn, hai tay nắm chặt lại thành nắm đấm. Từ các huyệt đạo xung quanh kim châm, từng luồng sương độc màu đen xám mang theo mùi hôi thối của tử khí nghĩa trang bị cưỡng ép đẩy ra ngoài, hóa thành những giọt máu đen kịt rỉ ra từ lỗ chân lông.
Khương Vân đứng bên cạnh tròn mắt kinh ngạc, vội vàng dùng sổ ghi chép lại hiện tượng quỷ dị này: *"Tam ca dùng châm cứu nghịch hành để tống oán khí vạn năm ra ngoài... Không tổn thương đến kinh mạch phàm nhân. Thật là thần kỳ!"*
Quá trình tịnh hóa kéo dài suốt một nén hương. Khi giọt máu đen cuối cùng bị tống khứ hoàn toàn, hơi thở của Lâm Khinh Vũ dần dần ổn định trở lại, sắc mặt nhợt nhạt bắt đầu lộ ra một chút hồng hào yếu ớt. Tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 9 của cô tự động vận hành ổn định trong kinh mạch.
Tỉnh Ngộ thở phào một hơi, thu hồi mười hai cây kim châm. Nhưng ngay khi anh vừa rút cây kim cuối cùng khỏi huyệt Phong Trì, một biến số bất ngờ bộc phát.
*Vút!*
Đôi mắt nhắm nghiền của Lâm Khinh Vũ đột ngột mở ra. Đó là đôi mắt sắc sảo, lạnh lùng và nhạy bén như chim ưng đêm, hoàn toàn không có vẻ gì là của một người vừa tỉnh lại sau cơn hôn mê sinh tử.
Không một lời thừa thãi, thân hình mảnh mai của cô gái hóa thành một tia bóng đen cực nhanh. Tay phải cô lướt nhanh vào trong tay áo dạ hành bó sát, rút ra một thanh đoản kiếm mỏng dính, sắc bén tỏa ra ánh sáng xanh biếc lạnh lẽo, đâm thẳng vào cổ họng Khương Tỉnh Ngộ với tốc độ chớp nhoáng.
"Cẩn thận!" Khương Hoài An gầm lên, vung thiết tiên lao vào giải cứu.
Nhưng Tỉnh Ngộ không hề né tránh, cũng không vận hành linh lực phòng ngự. Anh đứng im lặng, đôi mắt đen lánh tĩnh lặng như nước giếng cổ nhìn thẳng vào mũi kiếm đang dừng lại cách yết hầu mình đúng một phần mười tấc.
Mũi kiếm run rẩy nhẹ trong không khí, luồng sát ý sắc bén cắt đứt một sợi tóc mai của Tỉnh Ngộ rơi rụng xuống đất cát.
Lâm Khinh Vũ nheo mắt nhìn thiếu niên mặc áo vải thô xám trước mặt. Cô cảm nhận được nhịp tim của anh hoàn toàn bình thản, không có một tia dao động sợ hãi hay linh lực chiến đấu nào.
"Ngươi là ai? Đây là nơi nào?" Giọng nói của Lâm Khinh Vũ khàn khàn nhưng lạnh lùng như băng tuyết biên thùy. "Nếu dám lừa gạt ta, đoản kiếm của ta sẽ lập tức cắt đứt kinh mạch của ngươi."
"Ta là Khương Tỉnh Ngộ, tam thiếu gia của Khương gia." Tỉnh Ngộ thản nhiên trả lời, giọng nói trầm tĩnh đến đáng sợ. "Và đây là Phòng Cách Ly Tâm Lý dưới lòng đất phế tích. Chúng ta vừa cứu mạng ngươi khỏi sự ăn mòn của oán khí Bạch Cốt Khô Lĩnh."
Lâm Khinh Vũ khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc sảo quét qua căn phòng hầm ngầm được bao bọc bởi đá Hoang Cổ xám xịt. Cô cảm nhận được một luồng năng lượng cách ly tinh thần cực mạnh bao quanh căn phòng, khiến thần thức Luyện Khí tầng 9 của cô không thể dò thám ra ngoài dù chỉ một mét.
"Khương gia? Gia tộc pháo hôi rác rưởi đã bị thiêu rụi cùng Phạn Thiên Thành hôm qua?" Lâm Khinh Vũ cười lạnh, nhưng mũi kiếm vẫn giữ nguyên vị trí. "Làm sao một lũ phế vật tuyệt mạch lại có thể xây dựng được một căn hầm cách ly thiên cơ hoàn hảo thế này? Ngươi nghĩ ta là đứa trẻ ba tuổi dễ bị lừa gạt sao?"
"Chúng ta có phải phế vật hay không, không quan trọng." Tỉnh Ngộ thong dong bước lùi lại một bước, mũi kiếm của cô gái cũng khẽ di chuyển theo sát. Anh đưa tay chỉ vào chiếc bàn đá ở góc phòng.
Trên bàn đá, bên cạnh chén nước Băng Tâm Thủy mát lạnh, có đặt một viên đan dược màu tím nhạt tỏa ra hương thơm dược thảo dịu mát, thanh khiết. Đó là Đan Thanh Tâm Kháng Độc cực phẩm do Khương Thục Trinh luyện chế.
Và ngay bên cạnh viên đan dược, là một cuốn sổ tay bằng da thú cũ kỹ, thô ráp, trên bìa viết nắn nót tám chữ bằng mực đen đậm:
*"Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc"*.
Ánh mắt sắc sảo của Lâm Khinh Vũ lập tức khóa chặt vào cuốn sổ tay da thú đặt trên bàn đá. Đôi lông mày thanh tú của nữ tán tu thiên tài khẽ giật mạnh, một luồng sóng chấn động tinh thần bộc phát trong đáy mắt cô khi nhìn thấy những dòng chữ ngạo nghễ nhưng thực tế đến tàn nhẫn ấy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!