Nhạc nềnRetroRoman_March

Vá Lại Tàn Ngọc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những tháp đá đổ nát của Sát Lục Chiến Trường Phế Tích, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên cảnh sa mạc. Nhưng đối với Khương Tỉnh Ngộ lúc này, cái lạnh ngoài kia không thấm tháp gì so với cơn đau đang xé rách thức hải của anh.


"Hự..."


Tỉnh Ngộ khụy một gối xuống đất bụi bặm, tay phải bấm chặt vào thạch bia rạn nứt bên cạnh để giữ thăng bằng. Dưới dải băng gạc trắng quấn quanh trán, tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành đang nóng lên như một hòn than đỏ bỏng rát, không ngừng chấn động. Vết nứt mới xuất hiện sau trận lôi kiếp ở Phạn Thiên Thành giờ đây lại càng mở rộng, rỉ ra những tia sáng tím lạnh lẽo nhưng đầy hỗn loạn.


"Tam thiếu gia!" A Phúc kinh hãi định lao đến đỡ lấy anh, nhưng Tỉnh Ngộ đã giơ bàn tay đầm đìa máu tươi lên ngăn lại.


"Đừng động vào ta... Ngậm miệng, vận hành bế khí thuật!" Giọng Tỉnh Ngộ khàn đặc, mỗi chữ thốt ra đều khiến mắt phải anh rỉ thêm một vệt máu loãng đỏ nhạt.


Cách đó không xa, tại rìa kết giới Vùng Mù Thiên Cơ Cấp 1, Khương Lực – cậu thiếu niên bàng chi vừa bốc đồng chạm vào bức tường sương mù màu tím nhạt – đang nằm co quắp dưới đất, toàn thân run rẩy. Hành vi bộc phát dưới sự kích thích của oán khí phế tích đã khiến linh lực của cậu ta rò rỉ, tạo thành một cột sáng tím nhạt bắn thẳng lên bầu trời đêm hoang dã.


Trong tầm nhìn nhân quả của Tỉnh Ngộ, sợi tơ nhân quả màu đỏ rực từ cột sáng đó đang điên cuồng vươn dài ra ngoài vùng mù, giống như một cái vòi bạch tuộc đang cố gắng kết nối với mạng lưới rà quét của tiên môn.


*"Chết tiệt! Với tần số dao động này, chỉ cần ba phút nữa, la bàn linh khí của tàn binh Chấp Pháp Điện lân cận sẽ khóa chặt tọa độ nơi này!"* Thức hải của Tỉnh Ngộ gào thét. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 đang tàn phá thần hồn anh một cách thô bạo, nhưng ý chí của một kỹ sư hệ thống kiếp trước buộc anh phải giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối để phân tích lỗi hệ thống lúc này.


"Nhóc con! Tàn ngọc sắp vỡ nát rồi!" Tiếng quát trầm khàn, mang theo sự kiêu ngạo nhưng không giấu nổi vẻ lo lắng của tàng hồn Thái Huyền Tử vang lên trong đầu anh. "Sức mạnh của Quy Tắc Nghịch Hành đang rò rỉ qua vết nứt. Nếu không vá lại nó ngay lập tức, Vùng Mù sẽ hoàn toàn sụp đổ. Đến lúc đó, hơn ba trăm con lợn pháo hôi của ngươi sẽ biến thành củi đốt cho Chấp Pháp Điện!"


"Lão già... làm sao để vá?" Tỉnh Ngộ nghiến chặt răng, máu tươi từ trán chảy xuống má, nhuộm đỏ cả một bên mắt.


"Ngươi đang đứng trên Sát Lục Chiến Trường Phế Tích! Dưới lòng đất này chính là di tích tàn trận cổ vạn năm trước. Hãy tìm tàn dư của Tàn Cổ Trận Cơ Mảnh Vỡ, kết hợp với U Minh Thiết Quặng mà ngươi mang theo từ Hắc Nguyệt Nhai. Dùng Quy Tắc Nghịch Hành Pháp đảo ngược oán khí chiến trường thành u minh lạnh hỏa để nung chảy chúng, dung hợp vào tàn ngọc!" Thái Huyền Tử nhanh chóng truyền đạt phương pháp rèn trận nghịch hành.


Tỉnh Ngộ hít sâu một hơi khí lạnh, quay sang nhìn cha mình – Khương Bắc Hành đang đứng canh gác bên cạnh với gương mặt nghiêm nghị đầy lo âu.


"Cha, đưa Khương Lực vào hốc đá, dùng Băng Tâm Thủy tạt thẳng vào mặt để tống khứ oán khí ra ngoài. Ra lệnh cho toàn tộc dán chặt Phù Lục Ẩn Khí Quy Nguyên, tuyệt đối không được phát ra một tia linh lực nào!" Tỉnh Ngộ khàn giọng ra lệnh.


Khương Bắc Hành không một lời thắc mắc, lập tức gật đầu: "Con yên tâm, ở đây có ta và nhị thúc bảo vệ. Hãy đi làm việc của con đi!"


Tỉnh Ngộ khẽ gật đầu, ra hiệu cho A Phúc và Trần Đại Ca mang theo rương quặng U Minh Thiết Quặng nặng trịch bám sát phía sau. Ba người nhanh chóng lướt qua những khe đá tối tăm, hướng thẳng về phía một hang sụt tự nhiên nằm sâu dưới lòng phế tích cổ đại.


Bên dưới hang sụt là một không gian u ám, ẩm ướt và tràn ngập tử khí. Từng khúc xương khô trắng hếu của các tu sĩ thời cổ đại nằm rải rác khắp nơi, bị cát bụi sa mạc vùi lấp một nửa. Oán khí ở đây đậm đặc đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy những dải sương mù màu xám đen lững lờ trôi nổi.


"Chính là nơi này." Giọng nói của Thái Huyền Tử vang lên đầy cảm thán. "Vạn năm trước, mười vị Tiên Đế đã tàn sát hàng vạn tu sĩ pháo hôi tại đây để thiết lập đại trận tẩy não đầu tiên. Oán khí tích tụ dưới lòng đất này chính là kẽ hở quy tắc lớn nhất mà thiên đạo không thể xóa sạch."


Tỉnh Ngộ bước nhanh đến một thạch đài đổ nát ở trung tâm hang sụt. Dưới lớp rêu phong và bụi bặm vạn năm, anh nhìn thấy những đường vân trận pháp cổ xưa, thô ráp nhưng ẩn chứa một loại lực lượng bất khuất. Đó chính là một góc của Tàn Cổ Trận Cơ Mảnh Vỡ.


"A Phúc, Trần Đại Ca, đổ U Minh Thiết Quặng ra thạch đài!" Tỉnh Ngộ ra lệnh.


Trần Đại Ca lập tức nghiêng rương sắt, trút toàn bộ những khối quặng sắt màu đen u ám, tỏa ra luồng khí lạnh lẽo xuống thạch đài. U Minh Thiết Quặng có khả năng hấp thụ thần thức rà quét, nhưng ở trạng thái quặng thô, nó không thể dung hợp vào tàn ngọc.


"Luyện đan cần hỏa, luyện khí rèn trận cũng cần hỏa. Nhưng ta không có hỏa linh căn." Tỉnh Ngộ ngồi xếp bằng trước thạch đài, hai tay run rẩy đặt lên những khối quặng sắt lạnh ngắt.


"Hừ, tu sĩ thông thường mới cần hỏa linh căn! Ngươi tu luyện Quy Tắc Nghịch Hành Pháp, vạn vật đều có thể đảo ngược!" Thái Huyền Tử hừ lạnh chỉ điểm. "Hãy vận hành Nghịch Thiên Quy Tắc Kinh, đảo ngược cái lạnh thấu xương của oán khí chiến trường này thành u minh hỏa! Lấy cái lạnh cực hạn để nung chảy sắt thép!"


Tỉnh Ngộ nhắm mắt lại, linh lực nghịch hành màu tím lạnh trong đan điền của anh bỗng nhiên xoay ngược chiều với tốc độ kinh hoàng. Thần thức Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ của anh mở rộng, chủ động câu thông với luồng sương mù oán khí màu xám đen đang cuồn cuộn xung quanh hang sụt.


*Hưu...*


Ngay khi oán khí chạm vào kinh mạch của Tỉnh Ngộ, một cơn đau buốt nhói như hàng vạn cây kim băng đóng băng huyết quản bộc phát. Nhục thân phế mạch Luyện Khí tầng 3 của anh run lên bần bật, các mạch máu trên cánh tay nổi lên xanh mét, thỉnh thoảng lại xuất hiện những vết nứt đỏ mờ ảo.


*"Đảo ngược quy luật ngũ hành... Lấy âm cực sinh dương... Oán khí hóa hỏa!"*


Tỉnh Ngộ gầm thét trong lòng. Dưới sự vận hành của Quy Tắc Nghịch Hành Pháp, luồng oán khí lạnh lẽo đi qua kinh mạch của anh bỗng nhiên biến đổi tần số dao động. Khi nó thoát ra từ lòng bàn tay anh, nó không còn là sương mù màu xám đen nữa, mà biến thành một luồng ngọn lửa màu tím lạnh quỷ dị, không hề tỏa ra nhiệt lượng nhưng lại khiến không gian xung quanh bị bóp méo nhẹ.


*Bùng!*


Luồng u minh hỏa màu tím lạnh bao bọc lấy những khối U Minh Thiết Quặng và Tàn Cổ Trận Cơ Mảnh Vỡ trên thạch đài.


Quá trình nung chảy khẩn cấp bắt đầu.


Cùng lúc đó, ở phía trên mặt đất, cách hầm ngầm của Khương gia khoảng nửa dặm.


Một toán tàn binh Chấp Pháp Điện Quy Nguyên Tông gồm năm người đang ngự kiếm lướt chậm qua những tháp đá đổ nát. Kẻ dẫn đầu là một chấp sự ngoại môn của Trần Gia tên là Trần Hùng, tu vi Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ, gương mặt đầy vết sẹo ngang dọc, ánh mắt lạnh lùng xơ xác.


Trần Hùng cầm trong tay một chiếc la bàn linh khí đồng cổ rỉ sét. Chiếc kim la bàn bỗng nhiên giật mạnh, lệch về hướng hốc đá nơi Khương gia đang ẩn nấp, tỏa ra một tia sáng đỏ nhạt.


"Đội trưởng, có biến động linh lực bất thường ở phía trước!" Một tên lính gác đi sau thấp giọng báo cáo.


Trần Hùng nheo mắt nhìn về phía màn sương mù xám tro của phế tích, giọng nói lạnh lùng như băng: "Tần số linh lực này rất giống với khí tức tím lạnh của tên dị số làm lệch kịch bản ở Phạn Thiên Thành. Vân Cơ sứ giả đã ra lệnh phong tỏa biên cảnh. Bất kỳ kẻ nào có dấu hiệu khả nghi đều phải mạt sát tại chỗ! Tiến lên, kiểm tra kỹ lưỡng cho ta!"


Năm tên tàn binh Trần Gia lập tức hạ xuống mặt đất, tay lăm lăm pháp bảo phòng thân, bắt đầu rà quét vật lý từng hốc đá đổ nát.


Dưới hầm ngầm, Tỉnh Ngộ cảm nhận được những bước chân dồn dập phía trên thông qua sự biến động của nhân quả tuyến trong thức hải.


*"Địch nhân đã đến... Khoảng cách chỉ còn năm mươi trượng!"*


Mồ hôi lạnh trộn lẫn máu tươi chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt của Tỉnh Ngộ. Quá trình nung chảy U Minh Thiết Quặng đang ở giai đoạn then chốt nhất. Những khối quặng sắt đen xì dưới sự thiêu đốt của u minh hỏa màu tím lạnh đang dần dần tan chảy thành một luồng chất lỏng màu đen sậm, không ngừng uốn lượn như một con rắn nhỏ.


Mảnh vỡ trận cơ cổ xưa cũng bắt đầu tan rã, giải phóng ra những đường vân trận pháp nghịch thiên màu vàng kim nhạt, hòa quyện vào luồng chất lỏng màu đen.


"Nhóc con, nhanh lên! Tàn ngọc của ngươi đang ở giới hạn cuối cùng rồi!" Thái Huyền Tử thúc giục.


Tỉnh Ngộ cắn chặt răng, đưa tay lên ấn mạnh vào dải băng gạc trắng trên trán. Anh dùng linh lực nghịch hành cưỡng ép đẩy mảnh tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành ra khỏi thức hải một nửa. Mảnh ngọc cổ xưa tỏa ra ánh sáng tím lạnh đầy vết nứt xuất hiện trước trán anh.


"Dung hợp!"


Tỉnh Ngộ quát khẽ, vẫy tay điều khiển luồng chất lỏng U Minh Thiết và vân trận cổ xưa lao thẳng về phía mảnh tàn ngọc trên trán.


*Xèo xèo xèo!*


Một luồng khói xám bốc lên mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc. Cơn đau thần hồn cực hạn bộc phát khiến Tỉnh Ngộ suýt chút nữa ngất xỉu. Mỗi một đường vân trận pháp dung hợp vào tàn ngọc giống như một nhát búa nện thẳng vào đại não anh, khiến anh phải gánh chịu phản phệ cực hạn của việc vá ngọc.


Trong giai đoạn dung hợp cuối cùng, tàn ngọc bỗng nhiên bộc phát ra một luồng sáng tím rực rỡ, xuyên qua các khe nứt của trần hầm ngầm, chiếu thẳng lên mặt đất phía trên.


"Có ánh sáng tím dưới lòng đất!" Tiếng hét của một tên lính gác Trần Gia vang lên ngay phía trên đỉnh đầu họ.


"Tìm thấy rồi! Lối vào hầm ngầm ở ngay dưới chân chúng ta!" Trần Hùng quát lớn, bước chân rầm rập tiến sát về phía cửa hầm đá đen ngụy trang.


*"Không ổn! Ánh sáng rèn đúc quá mạnh, ảo ảnh Vùng Mù đã bị linh áp phá vỡ hoàn toàn!"* Tỉnh Ngộ chấn động nhận ra mưu kế dùng ảo ảnh nghi binh đã thất bại do linh áp quá tải.


Không thể động thủ bằng bạo lực linh lực. Nếu anh ra tay sát hại nhóm tàn binh này bằng tu vi thật, Vân Cơ ở xa sẽ lập tức nhận diện được dao động Trúc Cơ của anh.


Phải dùng phương pháp phản phản diện để làm nhiễu loạn định vị của địch vào phút chót!


Tỉnh Ngộ gượng dậy, nhục thân lung lay sắp đổ. Anh vận hành Vô Diện Bộ Pháp, thân ảnh nhạt nhòa như sương khói, di chuyển không một tiếng động và không gây ra bất kỳ chấn động linh lực nào trong không khí. Anh lướt nhanh quanh bốn bức tường hầm ngầm, rút từ trong ngực áo ra một hũ nhỏ chứa Thần Không Sa Hạ Phẩm.


*Xào xào xào!*


Tỉnh Ngộ vung tay rải cát không gian màu xám bạc lên khắp trần hầm và xung quanh các khe nứt đá dẫn lên mặt đất.


Thần Không Sa Hạ Phẩm khi tiếp xúc với oán khí phế tích lập tức kích hoạt tính chất bẻ cong tọa độ không gian vi mô. Những hạt cát nhỏ li ti lơ lửng trong không khí, tạo thành một lớp màng bảo vệ làm lệch hướng định vị thần thức của pháp bảo tìm người.


Phía trên mặt đất, Trần Hùng đang cầm la bàn linh khí tiến sát cửa hầm. Ngay khi luồng sáng tím vừa vụt tắt, chiếc kim la bàn đồng cổ bỗng nhiên xoay mòng mòng đầy hỗn loạn, ánh sáng đỏ nhạt biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một luồng khói xám chỉ thẳng về hướng một đống đổ nát cách đó hai trăm mét.


"Hử? La bàn bị nhiễu loạn không gian?" Trần Hùng nhướng mày nghi ngờ, dừng bước ngay trước phiến đá đen che giấu cửa hầm. Lão cúi đầu nhìn phiến đá bám đầy bụi đất, dường như đang phân vân không biết có nên dùng kiếm chém vỡ nó hay không.


Bên dưới hầm ngầm, Tỉnh Ngộ nín thở hoàn toàn, giữ trạng thái phế mạch vô hại của Thuật Ẩn Khí Tuyệt Mạch. A Phúc và Trần Đại Ca cũng áp sát vào tường đá đen lót Hoang Cổ Thạch, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào. Sự im lặng chết chóc bao trùm không gian ngột ngạt dưới lòng đất.


Chỉ cần Trần Hùng bước đi, họ sẽ an toàn vượt qua cuộc rà quét này. Tàn ngọc trên trán Tỉnh Ngộ sau khi hấp thụ U Minh Thiết và vân trận cổ xưa đã tạm thời khép lại các vết nứt lớn, tỏa ra ánh sáng tím lạnh ổn định, Vùng Mù Thiên Cơ đang từ từ khôi phục lại phạm vi bảo vệ.


Thế nhưng, số phận của pháo hôi chưa bao giờ dễ dàng như vậy.


Do nhiệt lượng cực cao từ quá trình rèn đúc nghịch hành chưa kịp tiêu tán hoàn toàn, một mảnh vỡ trận cơ cổ xưa chôn sâu dưới thạch đài bỗng nhiên chịu áp lực giãn nở nhiệt lượng đột ngột.


*Keng... u u u...*


Mảnh vỡ trận cơ vạn năm bỗng nhiên phát ra một tiếng ngân vang cộng hưởng cực kỳ thanh thúy, chấn động xuyên qua các khe đá rỗng, truyền thẳng lên mặt đất.


Tiếng ngân vang lanh lảnh giữa đêm tĩnh mịch của phế tích giống như một tiếng chuông báo động chí mạng.


Trên mặt đất, bước chân của Trần Hùng đột ngột dừng lại. Đôi mắt ti hí của lão chấp sự Trần Gia co rút lại, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt vào phiến đá đen dưới chân.


"Có tiếng động cộng hưởng của trận cơ dưới lòng đất..." Trần Hùng nở một nụ cười tàn nhẫn, Thanh Kiếm trên hông lão từ từ rút ra khỏi vỏ, phát ra tiếng rít lạnh lẽo. "Lũ chuột nhắt Khương gia, hóa ra các ngươi trốn ở dưới này!"


Trần Hùng giơ cao kiếm bản mệnh, linh lực Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ bộc phát, chuẩn bị chém xuống phiến đá đen che giấu cửa hầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!