Nhạc nềnRetroRoman_March

Dư Chấn Sau Thảm Họa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những thanh tàn kiếm rỉ sét cắm xiên vẹo trên mặt đất xám xịt. Sát Lục Chiến Trường Phế Tích hiện ra dưới màn đêm như một nghĩa địa khổng lồ của những kẻ bại trận vạn năm trước. Từng dải sương mù xám tro mang theo oán khí lạnh thấu xương cuộn xoáy quanh những mảnh vỡ của chiến xa cổ đại, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng u uất rợn người như tiếng khóc than của vong hồn không thể siêu thoát.


Ở phía chân trời xa xôi, ánh lửa đỏ thẫm của Phạn Thiên Thành vẫn đang bốc cháy ngùn ngụt. Đó không phải là ngọn lửa phàm trần, mà là huyết hỏa bộc phát từ Thiên Khải Trận sau khi đã nuốt chửng toàn bộ sinh mệnh của hàng vạn tu sĩ và phàm nhân kẹt lại bên trong. Sắc đỏ rợn người ấy nhuộm hồng cả một góc trời đêm, giống như một vết thương khổng lồ đang rỉ máu trên da thịt của Thương Vân Giới.


Khương Tỉnh Ngộ tựa lưng vào một thạch bia nứt nẻ, lồng ngực gầy gò phập phồng dữ dội dưới lớp áo vải xám thô bám đầy huyết tro nghĩa trang. Dải băng gạc trắng quấn quanh trán anh đã bị máu tươi nhuộm đỏ một mảng lớn ngay tâm trán, nơi tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành đang khảm sâu vào thức hải. Mắt phải của anh rỉ ra một vệt máu loãng đỏ nhạt, chảy dài xuống gò má nhợt nhạt, khiến dung mạo thiếu niên mười bảy tuổi trông càng thêm phần dữ tợn và kiệt quệ.


Cơn đau từ trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 đang tàn phá đại não anh một cách tàn nhẫn. Mỗi nhịp đập của trái tim giống như một nhát búa tạ nện thẳng vào thần hồn, khiến các vết nứt nhỏ trong thức hải của anh như muốn rách toạc ra. Việc cưỡng ép vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Pháp để bẻ gãy lôi kiếp kịch bản và duy trì Vùng Mù Thiên Cơ Cấp 1 che chở cho hơn ba trăm tộc nhân di tản trong đêm qua đã đẩy nhục thân phế mạch Luyện Khí tầng 3 này đến giới hạn sụp đổ hoàn toàn.


"Tam thiếu gia, ngài uống hớp nước đi." A Phúc khẽ khàng bước tới, dâng lên một ống tre nhỏ chứa nước suối lạnh lẽo.


Tỉnh Ngộ không đón lấy ống tre, chỉ khẽ xua tay, giọng nói khàn đặc như hai miếng gỗ mục cọ xát vào nhau: "Ta không sao. Tình hình tộc nhân thế nào rồi?"


A Phúc nhìn vết máu trên trán chủ nhân, đôi mắt nhỏ linh hoạt lộ rõ vẻ lo âu tột độ, thấp giọng báo cáo: "Dạ... Gia chủ và nhị thúc đang trấn an mọi người ở hốc đá phía Tây phế tích. Nhưng... tình hình không ổn lắm. Rất nhiều tộc nhân bàng chi sau khi chứng kiến Phạn Thiên Thành bị thiêu rụi đã bắt đầu hoảng loạn. Họ... họ đang khóc lóc và oán trách gia chủ vì quyết định từ bỏ toàn bộ sản nghiệp thế gia để chạy trốn vào vùng đất chết này."


Tỉnh Ngộ khẽ nheo mắt phải, ánh mắt lấp lóe tia sáng tím lạnh lẽo của năng lực nhìn thấu thiên cơ. Anh biết rõ, đây không đơn thuần là sự sụp đổ tinh thần tự nhiên. Oán khí dày đặc của Sát Lục Chiến Trường Phế Tích đang đóng vai trò như một chất xúc tác cực mạnh, cộng hưởng với độc tố tinh thần Nhược Trí Quang Hoàn còn sót lại trong đầu các tộc nhân chưa được tịnh hóa triệt để, kích thích lòng tham, sự ích kỷ và nỗi sợ hãi của họ bộc phát diện rộng.


*"Nếu không dập tắt cơn điên này ngay lập tức, sợi tơ nhân quả thù hận của họ sẽ lại kết nối với Quy Nguyên Tông, kéo theo truy binh đến tận đây."* Tỉnh Ngộ thầm nghĩ, bàn tay gầy gò siết chặt cuốn Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc bằng da thú giấu trong ngực áo.


Chính lúc này, từ phía hốc đá phía Tây bỗng nhiên vang lên tiếng la hét chói tai và tiếng khóc lóc thảm thiết của một bô lão bàng chi. Đó là Khương Hoài Thạch, một trưởng lão bàng chi quản lý hiệu thuốc cũ ở Phố Tây, tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 9.


"Khương Bắc Hành! Ông là đồ hèn nhát! Ông tin lời một đứa phế vật tuyệt mạch mà bắt cả gia tộc hơn ba trăm mạng người phải bỏ xứ, chạy trốn như chó nhà có tang vào cái phế tích chết chóc này sao?" Khương Hoài Thạch gào khóc điên cuồng, tóc tai rũ rượi, gương mặt đỏ gay gắt đầy vẻ dữ tợn. Lão chỉ tay vào mặt gia chủ Khương Bắc Hành, giọng nói run rẩy vì tức giận: "Hàng vạn linh thạch hạ phẩm của hiệu thuốc! Ba gian đan phòng! Gia sản tích lũy ba đời của chi nhánh chúng ta đều ở trong thành! Bây giờ thành phố bị thiêu rụi, chúng ta trắng tay! Chúng ta sẽ chết đói ở cái nơi quỷ quái này! Ta không tin cái gì hiến tế! Ta phải quay lại thành tìm người thân! Ta phải lấy lại tài sản!"


Theo tiếng gào khóc của Khương Hoài Thạch, hàng chục đệ tử bàng chi xung quanh cũng bắt đầu đỏ mắt, xì xào bàn tán đầy oán hận. Sự chia rẽ nội bộ đang lan rộng như một dịch bệnh vô hình dưới màn sương xám.


Khương Bắc Hành đứng im lặng trước miệng hốc đá, gương mặt trung niên nghiêm nghị hằn sâu những vết nứt mệt mỏi, vạt áo lam sắc thêu lôi vân bám đầy tro bụi chiến trường. Ông siết chặt nắm tay, nhưng không thể bộc phát linh lực Trúc Cơ để đàn áp, bởi vì trên ngực áo trong của ông vẫn dán Phù Lục Ẩn Khí Quy Nguyên, cưỡng ép suppressed tu vi thành phàm nhân để trốn tránh Kính Chiếu Yêu rà quét. Nếu ông động thủ bằng linh lực lúc này, kết giới Vùng Mù mỏng manh phía trên đầu họ sẽ lập tức bị phá vỡ.


"Khương Hoài Thạch! Ngươi câm miệng cho ta!" Nhị thúc Khương Hoài An bước lên, mặt sắt đen sì quát lớn, tay phải lão đã chạm vào chuôi đao phàm nhân, nhưng ánh mắt cũng lộ rõ vẻ bất lực trước sự cuồng loạn của tộc nhân.


"Ta không câm! Các ngươi sợ chết, nhưng ta không sợ! Ta phải quay lại thành!" Khương Hoài Thạch điên cuồng gào thét, định xông ra ngoài hốc đá.


"Tránh ra."


Một giọng nói khàn khàn, trầm tĩnh nhưng mang theo một lực lượng xuyên thấu tinh thần đột ngột vang lên từ lối vào hốc đá.


Đám đông tộc nhân dạt ra hai bên. Khương Tỉnh Ngộ loạng choạng bước vào, tay phải anh đầm đìa máu tươi do mảnh sắt vụn rách da chưa kịp băng bó, mắt phải rỉ máu loãng dưới dải băng gạc trắng. Gương mặt anh nhợt nhạt đến đáng sợ, trông hèn mọn và yếu ớt như một ngọn đèn trước gió, nhưng đôi đồng tử đen lánh lại tĩnh lặng như nước giếng cổ vạn năm.


Tỉnh Ngộ tiến lên một bước, cố gắng điều động một tia linh lực nghịch hành màu tím lạnh trong đan điền xoay ngược chiều để kích hoạt năng lực Nhìn Thấy Sợi Tơ Nhân Quả.


*Hưu...*


Trong tầm nhìn nghịch hành của anh, thế giới phế tích bỗng chốc chuyển sang màu xám xịt. Trên đỉnh đầu của Khương Hoài Thạch, một sợi tơ nhân quả màu đỏ rực, hôi hám đang mọc ra, uốn lượn dữ dội trong sương mù xám tro và cố gắng vươn dài ra ngoài rìa kết giới Vùng Mù Thiên Cơ Cấp 1, hướng thẳng về phía Phạn Thiên Thành đang bốc cháy.


*"Quả nhiên là tàn dư Nhược Trí Quang Hoàn cộng hưởng với oán khí phế tích! Lão ta đang bị cưỡng ép kết nối nhân quả tuyến thù hận với tiên môn. Nếu sợi tơ này vươn ra ngoài vùng mù, Chấp Pháp Điện sẽ ngay lập tức định vị được tọa độ của chúng ta!"* Thức hải của Tỉnh Ngộ nhói đau dữ dội như bị búa bổ, anh biết mình không thể chậm trễ thêm một giây nào.


"Tam thúc, Hoài Thạch thúc trưởng chỉ là đang lo lắng cho gia tộc thôi. Để ta khuyên nhủ lão." Tỉnh Ngộ cố ý dùng giọng nói ôn hòa, bước đến gần Khương Hoài Thạch.


"Khuyên nhủ cái gì? Tên phế vật tuyệt mạch nhà ngươi cút ngay cho ta! Nếu không phải vì cẩm nang sinh tồn nhảm nhí của ngươi, gia tộc làm sao lâm vào cảnh này?" Khương Hoài Thạch điên cuồng quát mắng, định vung tay tát vào mặt Tỉnh Ngộ.


Tỉnh Ngộ không hề né tránh, anh đứng im lặng nhìn bàn tay của bô lão đang áp sát. Nhưng ngay sát na bàn tay của Hoài Thạch chỉ còn cách mặt anh một tấc, linh lực nghịch hành trong đan điện của anh bộc phát cực hạn.


Anh không dùng linh khí truyền thống để tránh kích hoạt cảm biến của thiên đạo. Anh thò tay vào ngực áo, rút ra chiếc chuông đồng rỉ sét rách nát – Chuông Tịnh Hóa Không Tên do Vô Danh Lão Tăng tặng – và lắc mạnh bên tai Khương Hoài Thạch.


*Keng... keng... keng...*


Tiếng chuông đồng vang lên, không hề chói tai mà mang theo một tần số âm thanh quỷ dị, phát ra những gợn sóng âm màu vàng kim nhạt lan tỏa khắp hốc đá. Đây chính là kỹ năng Tiếng Chuông Thức Tỉnh được vận hành bằng linh lực nghịch hành của main.


Cùng lúc đó, Tỉnh Ngộ lớn tiếng ra lệnh cho A Phúc: "Băng Tâm Thủy! Tạt thẳng vào mặt hắn!"


A Phúc đã được huấn luyện phản ứng nhanh, lập tức bưng một chậu nước suối lạnh buốt lấy từ đáy giếng cạn phủ đệ lót đá hoang cổ, tạt thẳng vào mặt Khương Hoài Thạch.


*Xào!*


Sự kết hợp giữa sóng âm tịnh hóa thần thức và cái lạnh cực hạn của Băng Tâm Thủy dội lên mặt đã tạo ra một cú sốc cực lớn lên hệ thần kinh đang hưng phấn cuồng loạn của Khương Hoài Thạch.


"Á..."


Khương Hoài Thạch hét lên một tiếng đau đớn, lùi lại mấy bước, hai tay ôm lấy đầu gầm rú. Sợi tơ nhân quả màu đỏ rực trên đầu lão bỗng chốc bị chấn động nứt vỡ, co rụt lại. Lão gập người xuống đất, liên tục nôn ọe, hộc ra một búng nước màu xám đen bốc mùi hôi thối – đó chính là độc tố tinh thần của Nhược Trí Quang Hoàn kết hợp với oán khí phế tích bị tống ra ngoài nhục thân.


Sau khi hộc sạch búng nước đen, Khương Hoài Thạch nằm vật ra đất thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu dần dần lấy lại sự trong sáng và tĩnh lặng vốn có. Lão nhìn xung quanh với vẻ mặt bàng hoàng, hoang mang tột độ: "Ta... ta vừa rồi làm sao thế này? Tại sao ta lại nói những lời đại nghịch bất đạo với gia chủ?"


Tỉnh Ngộ thu hồi chuông đồng, sắc mặt anh càng thêm nhợt nhạt, anh ho nhẹ một tiếng, lau đi vệt máu tươi bên khóe môi. Cơn đau đầu búa bổ khiến anh suýt chút nữa ngã quỵ, dải băng gạc trán đẫm máu.


"Thần trí của Hoài Thạch thúc trưởng đã tỉnh táo lại rồi." Tỉnh Ngộ khàn giọng nói, rồi chậm rãi rút cuốn Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc bằng da thú đặt lên bàn đá giữa hốc đất. Anh nhìn thẳng vào mắt hàng trăm tộc nhân đang run rẩy xung quanh, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy nghiêm bộc phát:


"Các ngươi nghĩ Phạn Thiên Thành vẫn là nhà của các ngươi sao? Các ngươi nghĩ sản nghiệp, đan phòng và linh thạch các ngươi tích lũy bấy lâu nay vẫn còn nguyên vẹn sao?"


Tỉnh Ngộ lật trang sách da thú, chỉ vào bản vẽ Thiên Khải Trận đỏ máu mà anh và Chư Cát Đồng đã nghiên cứu: "Hãy mở mắt ra nhìn cho kỹ đi! Mục Đích Tối Hậu Của Thiên Khải Trận bao phủ thành phố chưa bao giờ là để bảo vệ chúng ta! Nó là một lò hiến tế khí vận khổng lồ do Quy Nguyên Tông thiết lập từ ngàn năm trước. Bất kỳ ai ở lại trong thành vào đêm trăng tròn hôm nay đều đã bị biến thành củi đốt để hiến tế thọ nguyên lên cho mười vị Tiên Đế thượng giới!"


Anh chỉ tay về phía chân trời đỏ rực ngoài hốc đá: "Nhìn ngọn lửa đỏ máu kia đi! Đó chính là máu thịt của những kẻ tin tưởng vào sự bảo hộ của tiên môn đang bốc cháy! Nếu gia chủ không quyết đoán dứt bỏ sản nghiệp đưa các ngươi chạy trốn, giờ phút này toàn bộ Khương gia chúng ta đã biến thành tro bụi hiến tế, linh hồn vĩnh viễn không thể siêu thoát! Các ngươi còn muốn quay lại đó để tìm cái gì? Tìm cái chết sao?"


Lời nói đanh thép, lạnh lùng chứa đựng chân tướng trần trụi của Tỉnh Ngộ vang vọng khắp hốc đá, đập tan hoàn toàn ảo tưởng cuối cùng của tộc nhân. Khương Hoài Thạch và hàng chục đệ tử bàng chi nhìn ngọn lửa đỏ thẫm đằng xa, toàn thân run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh đầm đìa tuôn ra. Họ rốt cuộc cũng hiểu ra sự tàn khốc của vận mệnh pháo hôi mà họ suýt chút nữa đã gánh chịu.


Khương Bắc Hành thấy thời cơ đã chín muồi, bước lên một bước, vung tay rút Gia Chủ Lệnh Ấn bộc phát uy áp uy nghiêm phàm nhân tuyệt đối.


"Khương gia chúng ta thà làm tán tu nghèo khổ gặm cát ở sa mạc này, còn hơn làm củi đốt hiến tế cho lũ ngụy thần thượng giới!" Khương Bắc Hành trầm giọng quát, giọng nói vang dội như sấm truyền: "Từ giây phút này, bất kỳ ai dám nghi ngờ quyết định di tản, hoặc lén lút tiến gần rìa kết giới Vùng Mù Thiên Cơ Cấp 1 mà không có lệnh của ta, lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia phả! Chấp pháp đường nghe lệnh, lập lại kỷ luật hành quân ngay lập tức!"


"Tuân lệnh gia chủ!" Khương Hoài An và Trần Đại Ca lập tức dẫn dắt đội hộ vệ bao vây hốc đá, lập lại trật tự nghiêm ngặt cho toàn tộc. Sự chia rẽ nội bộ tạm thời bị dập tắt hoàn toàn trước uy thế của gia chủ và chân tướng tàn khốc do main vạch trần.


Khương Tỉnh Ngộ thở hắt ra một hơi, cơ thể rã rời không còn chút sức lực, anh lảo đảo định bước ra ngoài để bảo trì kết giới Vùng Mù đang bị rò rỉ nhẹ do chấn động tinh thần vừa rồi.


*"Thức hải của ta đã đạt đến giới hạn chịu đựng. Nếu kết giới tiếp tục bị chấn động, ta sẽ thực sự sụp đổ thần hồn."* Tỉnh Ngộ thầm nghĩ, tay ôm lấy đầu đang đau nhức dữ dội.


Nhưng ngay khi anh vừa bước ra khỏi cửa hốc đá, một bóng đen nhỏ nhóc từ phía nhóm đệ tử bàng chi bỗng nhiên lén lút lướt qua các khe đá tối tăm, chạy thục mạng về phía rìa phế tích.


Đó là Khương Lực, một thiếu niên bàng chi mười lăm tuổi, người có mẹ ruột vẫn đang kẹt lại trong Phạn Thiên Thành làm tạp dịch Đan Các. Lòng hiếu thảo mù quáng và sự sợ hãi tột độ dưới tác động của oán khí phế tích đã khiến thần trí cậu bé hoàn toàn đổ vỡ. Cậu không tin lời giải thích của main, cậu chỉ muốn quay lại thành tìm mẹ.


"Mẹ ơi! Con phải về cứu mẹ!" Khương Lực khóc lóc gào lên, đôi chân phàm nhân chạy nhanh như điên dại trong đêm tối.


"Khương Lực! Quay lại ngay! Phía trước là rìa kết giới!" Tiếng hét hoảng hốt của Khương Vân vang lên từ phía sau.


Nhưng đã quá muộn.


Khương Lực điên cuồng lao thẳng về phía trước, hai bàn tay cậu bé chạm mạnh vào bức tường sương mù màu tím nhạt mờ ảo – rìa của kết giới Vùng Mù Thiên Cơ Cấp 1 đang bao che cho phế tích.


*Oành!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong không gian tĩnh mịch. Bức tường sương mù màu tím nhạt bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, xuất hiện một vết rạn nứt không gian nhỏ màu đen kịt ngay tại điểm chạm. Một luồng sóng linh lực rò rỉ quỷ dị mang theo khí tức của Khương gia bộc phát, bắn thẳng lên bầu trời đêm hoang dã ngoài phế tích, đe dọa làm lộ hoàn toàn tọa độ ẩn nấp của hơn ba trăm mạng người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!