Nghịch Hành Vượt Biên
Tiếng rít gào của gió độc sa mạc hòa lẫn với tiếng pháo hoa lễ hội tạo nên một khúc nhạc tang thương bao trùm lấy cổng Tây Phạn Thiên Thành.
"Lũ pháo hôi hèn nhát! Các ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi bàn tay của Quy Nguyên Tông sao?"
Tào Lĩnh rít lên một tiếng căm hận, gương mặt gầy gò nham hiểm co rúm lại dưới ánh đuốc chập chờn. Huyền Độc Trảo trên tay phải lão bỗng chốc bùng phát luồng khí độc màu xanh lục khổng lồ, đặc quánh như chất độc của rết sa mạc, chém thẳng về phía Khương Tỉnh Ngộ. Luồng độc cương Trúc Cơ Kỳ đỉnh phong xé rách không khí, mang theo tiếng rít gào chói tai, cuốn phăng đất cát dưới chân cầu Tiên Nhân Kiều.
Trong sát na ngàn cân treo sợi tóc, Khương Bắc Hành – người đang dán Phù Lục Ẩn Khí Quy Nguyên trên ngực để ngụy trang thành phàm nhân – bỗng bước lên nửa bước. Dù tu vi đang bị áp chế, nhục thân Trúc Cơ hậu kỳ của ông vẫn vô cùng mạnh mẽ. Ông dùng đôi vai vạm vỡ gạt phăng Khương Tỉnh Ngộ ra phía sau, đồng thời vung thanh thiết thương phàm nhân lên ngạnh kháng.
*Oành!*
Độc cương xanh lục va chạm vào thanh thiết thương, phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc. Thanh thiết thương phàm nhân lập tức bị ăn mòn rỉ sét và gãy đôi, Khương Bắc Hành bị chấn động lùi lại ba bước, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nhưng nhờ sự hy sinh đó, Khương Tỉnh Ngộ đã giữ được thăng bằng.
"Cha! Nhị thúc! Đưa mọi người qua cổng phụ ngay! Chỉ còn ba mươi giây!" Tỉnh Ngộ khàn giọng quát, tay phải anh đầm đìa máu tươi do mảnh vỡ của Đoản Đao Thẩm Thấu Địa Mạch găm vào, mắt phải dưới dải băng gạc trắng rỉ ra một vệt máu loãng đỏ nhạt. Cơn đau từ trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 đang hành hạ thần hồn anh như vạn kim châm đâm sâu vào đại não.
Nhận được mệnh lệnh, Khương Hoài An và Trần Đại Ca lập tức cưỡng chế, đẩy 150 tộc nhân còn lại – những người đang run rẩy vì sợ hãi – chen chúc vượt qua cánh cổng phụ nhỏ hẹp đang từ từ khép lại do cơ chế tự động của trận pháp.
*Két... két... rầm!*
Cánh cổng phụ khép chặt hoàn toàn ngay khi tộc nhân cuối cùng bước qua. Khương Tỉnh Ngộ lướt nhanh qua khe hở trong gang tấc, lăn lộn một vòng trên bãi đất bùn ẩm ướt của Huyễn Thủy Đầm.
"Chạy! Không được ngoảnh đầu lại!" Tỉnh Ngộ gượng đứng dậy, vạt áo vải xám thô nhạt màu bám đầy bùn lầy dơ bẩn. Anh nhìn về phía trước, nơi sương mù độc của Huyễn Thủy Đầm đang cuồn cuộn bao phủ như một tấm màn xám tro khổng lồ.
Đoàn người 150 người của nhóm di tản thứ hai lập tức đâm đầu chạy vào sương mù. Dưới chân họ, bùn lầy lún sâu không đáy rít gào như muốn nuốt chửng những bước chân phàm nhân yếu ớt. Nhờ có Khuyên Tai Cách Âm Thiên Địa đeo trên tai, các nữ đệ tử trẻ tuổi như Khương Vân Nhược không bị tiếng gào khóc oán hận của sương độc làm nhiễu loạn thần trí, nhưng nhịp tim của họ vẫn đập liên hồi vì sợ hãi.
"Tống tuần tra! Dị số đã vượt qua cổng Tây tiến vào đầm lầy! Mau kích hoạt Kính Chiếu Yêu rà quét diện rộng!" Tiếng gầm rú đầy giận dữ của Tào Lĩnh vang vọng từ phía sau bức tường thành cổng Tây.
*Vút... vút...*
Trên bầu trời đêm, luồng sáng đỏ rực, quỷ dị của Kính Chiếu Yêu do tuần tra sứ Tống Nhân cầm giữ đột ngột đổi hướng. Luồng sáng đỏ như một lưỡi hái tử thần khổng lồ xé rách màn sương mù xám tro, quét sát sạt mặt đất đầm lầy với tốc độ kinh hoàng. Khoảng cách giữa luồng sáng đỏ và nhóm người Khương gia đang co hẹp lại nhanh chóng: mười mét, tám mét, rồi chỉ còn năm mét.
"Không ổn! Sóng rà quét thần thức của Kính Chiếu Yêu quá mạnh, Phù Lục Ẩn Khí không thể che giấu hoàn toàn nếu bị quét trúng trực tiếp!" Tàn hồn Thái Huyền Tử khẩn cấp truyền âm trong thức hải Tỉnh Ngộ.
Khương Tỉnh Ngộ cắn chặt răng đến bật máu khóe môi. Anh thò tay vào ngực áo, rút ra Trận Bàn Vùng Mù Thiên Cơ Cấp 1. Đây là lá bài tẩy cuối cùng của anh. Không thể chần chừ thêm một giây nào, anh dồn một tia linh lực nghịch hành màu tím lạnh vào khớp trung tâm trận bàn, rồi ném mạnh nó xuống một bệ đá ẩm ướt giữa đầm lầy.
*Hưu...*
Một vầng sáng tím lạnh lẽo, vô hình lập tức bùng phát, khuếch đại lên giới hạn cực đại, bao phủ hoàn toàn phạm vi mười mét xung quanh 150 tộc nhân Khương gia. Ngay sát na đó, luồng sáng đỏ rực của Kính Chiếu Yêu quét qua bệ đá.
Trong tầm mắt của Tống Nhân trên bầu trời, chiếc Kính Chiếu Yêu bỗng nhiên hiển thị một vùng trống rỗng xám xịt, không có bất kỳ dao động sinh mệnh hay linh lực nào.
"Hửm? Trống rỗng sao?" Tống Nhân nhíu mày, ngự kiếm bay sát sạt xuống mặt đầm lầy, luồng sáng đỏ của kính chiếu chỉ còn cách đỉnh đầu Khương Tỉnh Ngộ đúng năm mét. Áp lực thần thức của tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ đè nặng xuống khiến kết giới Vùng Mù của trận bàn bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ.
*Rắc... rắc...*
Trong thức hải của Tỉnh Ngộ, mảnh tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành khảm sau trán bỗng nóng lên dữ dội và xuất hiện thêm một vết nứt nhỏ mới tinh. Cơn đau đầu búa bổ khiến mắt phải anh rỉ máu loãng đẫm dải băng gạc trắng. Anh biết, trận bàn vùng mù chỉ có thể chống đỡ được tối đa mười giây nữa trước khi sụp đổ hoàn toàn dưới luồng rà quét trực tiếp của Kính Chiếu Yêu.
"Phải ngắt kết nối sự chú ý của chúng ngay lập tức!"
Là một cựu kỹ sư phân tích hệ thống, Tỉnh Ngộ biết rõ kẻ địch không phải là một khối thống nhất. Tào Lĩnh đầy rẫy tội lỗi tham ô thọ nguyên linh thạch lậu của tông môn và đã ký khế ước hiến tế đen với ma đạo để tự cứu mạng. Kích thích nỗi sợ hãi bị tông môn trừng phạt của gã là cách nhanh nhất để tạo ra một exception (ngoại lệ) phá vỡ đội hình truy đuổi.
Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ thần thức nghịch hành còn lại vào tàn ngọc sau trán, khóa chặt tọa độ thức hải của Tào Lĩnh đang ngự kiếm đuổi theo phía sau trong sương mù.
"Khống Chế Tâm Ma Ngược!"
Tỉnh Ngộ truyền âm thần thức nghịch hành trực tiếp vào sâu trong đại não của Tào Lĩnh. Giọng nói của anh được biến đổi thành tiếng cọ xát của hai miếng xương khô lạnh lẽo, vang vọng như tiếng gọi của ác ma từ cửu u:
*"Tào Lĩnh... Ngươi nghĩ tuần tra sứ Tống Nhân mang Kính Chiếu Yêu đến Phạn Thiên Thành chỉ để tìm Khương gia sao?"*
Tào Lĩnh đang ngự kiếm đuổi theo bỗng khựng lại, đôi đồng tử co rút mạnh: "Ai? Kẻ nào đang nói?"
*"Ngươi tham ô ba vạn linh thạch lậu của Đan Các... Ngươi ký khế ước hiến tế sinh mệnh toàn thành với ma đạo để đổi lấy cơ hội phi thăng... Kính Chiếu Yêu của Tống Nhân là pháp bảo nhị phẩm cực hạn, chỉ cần quét trúng ngươi, toàn bộ ấn ký ma đạo đen trong đan điền của ngươi sẽ lập tức phát sáng rực rỡ trước mặt tuần tra sứ... Ngươi nghĩ mình có thể sống sót rời khỏi đây sao?"*
Lời nói của Tỉnh Ngộ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào nỗi sợ hãi thầm kín nhất của Tào Lĩnh. Dưới tác động của Nhược Trí Quang Hoàn Cấp 2 đang ăn mòn nhận thức, sự nghi ngờ và hoang tưởng trong lòng lão bộc phát đến mức cực hạn. Lão nhìn lên bầu trời, thấy Tống Nhân đang cầm Kính Chiếu Yêu rà quét sát sạt mặt đất, luồng sáng đỏ đang từ từ di chuyển về phía lão.
"Lão muốn rà quét ta? Lão muốn tìm ra chứng cứ tham ô của ta để lập công sao?" Tào Lĩnh thở dốc, mắt lão đỏ ngầu, tâm ma bùng phát dữ dội làm rối loạn hoàn toàn đạo cơ.
*"Giết chúng... Diệt khẩu toàn bộ binh lính của Tống Nhân... Chỉ có như vậy, bí mật của ngươi mới được giữ kín..."* Giọng nói ác ma trong thức hải tiếp tục khêu gợi lòng tham và sự điên cuồng của lão.
"Đúng... phải giết chúng! Phải diệt khẩu!"
Tào Lĩnh hoàn toàn mất đi lý trí. Lão gầm lên một tiếng điên cuồng, Huyền Độc Trảo trên tay bộc phát luồng hỏa độc xanh lục khổng lồ, không hướng về phía đầm lầy mà chém thẳng vào toán chấp pháp binh thân tín đang đi cùng Tống Nhân phía sau.
*Phập... phập... phập!*
"Chưởng sự đại nhân? Ngài điên rồi sao?" Ba tên chấp pháp binh chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị độc trảo xé rách lồng ngực, máu đen phun trào nhuộm độc cả một vùng sương mù.
"Tào Lĩnh! Ngươi làm cái gì thế hả?" Tống Nhân trên bầu trời chấn động, hoảng hốt quát lớn. Lão vội vàng thu hồi Kính Chiếu Yêu để ngự kiếm phòng ngự.
"Tống Nhân! Ngươi muốn hại ta! Ta sẽ giết ngươi trước!" Tào Lĩnh điên cuồng gầm rú, lao thẳng lên không trung, ngự độc trảo tử chiến với Tống Nhân.
Hai phe tiên sứ và chấp sự của Quy Nguyên Tông lập tức lao vào tàn sát lẫn nhau kịch liệt trong màn sương mù dày đặc của Huyễn Thủy Đầm. Tiếng nổ linh lực, tiếng gầm rú căm hận vang vọng khắp vùng biên cảnh.
"Đi mau! Trận địa nghi binh đã hoạt động!"
Khương Tỉnh Ngộ dùng vạt áo vải xám thô lau sạch vệt máu tươi rỉ ra từ khóe mắt phải, khàn giọng ra lệnh. Khương Bắc Hành và Trần Đại Ca lập tức dẫn dắt 150 tộc nhân còn lại chạy thục mạng xuyên qua đầm lầy sương độc.
Năm phút sau, đoàn người Khương gia rách rưới, mệt mỏi rốt cuộc cũng đặt chân lên vùng đất đá khô cằn, hoang tàn của Sát Lục Chiến Trường Phế Tích ngoại ô thành. Họ đã chính thức vượt qua biên cảnh an toàn.
Khương Tỉnh Ngộ dừng bước ở rìa phế tích. Anh chậm rãi ngoảnh đầu lại nhìn về hướng Phạn Thiên Thành.
Ngay khoảnh khắc đó, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt anh.
*Ầm... ầm... ầm...*
Bầu trời phía trên Phạn Thiên Thành bỗng nhiên nứt ra một vết rách khổng lồ. Toàn bộ vòm trời chuyển sang màu đỏ thẫm như máu tươi. Thiên Khải Trận bao phủ thành phố đã chính thức kích hoạt hoàn toàn dưới dạng thức hiến tế tối cao. Luồng ánh sáng đỏ máu giáng xuống như thác lũ, thiêu rụi toàn bộ thành trì, biến Phạn Thiên Thành thành một biển lửa đỏ rực rợn người.
Toàn bộ những kẻ còn kẹt lại bên trong – từ các gia tộc đồng minh ngu muội đến những phàm nhân vô tội – đều bị thiêu rụi thành huyết tro trong nháy mắt để làm củi đốt khí vận hiến tế lên thượng giới.
Tỉnh Ngộ đứng lặng im trong gió cát biên cảnh, dải băng gạc trắng trên trán khẽ bay bay, ánh mắt đen lánh của anh phản chiếu biển lửa đỏ máu phía sau với một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Kịch bản diệt môn đầu tiên đã bị bẻ gãy, nhưng con đường sinh tồn của Khương gia tại Linh Quy Sa Mạc hoang vu giờ mới thực sự bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!