Gõ Đầu Tỉnh Ngộ
Bầu trời Phạn Thiên Thành vào giờ Thân hanh hao nắng, bụi vàng cuộn lên từ những dấu móng ngựa sắt trên mặt đường đá xanh của Phố Tây. Không khí nóng bức, ngột ngạt như một chiếc lò luyện đan khổng lồ đang chờ chực nổ tung.
Khương Vô Kỵ đứng đó, bàn tay hộ pháp gân guốc đã siết chặt lấy chuôi thanh Xích Lôi Kiếm. Gương mặt gã đỏ bừng một cách phi lý, hai thái dương giật liên hồi dưới tác động của luồng độc tố tinh thần dính dớp từ sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm. Gã đang hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dưới lớp hoa phục gấm thêu rực rỡ, chuẩn bị mở miệng cười khẩy để thốt ra lời khiêu khích chí mạng hướng về phía Lục Thiên Đô.
"Lục..."
Âm tiết đầu tiên vừa mới mấp máy nơi đầu lưỡi của Vô Kỵ, sợi tơ nhân quả nối giữa trán gã và vầng hào quang rực rỡ của Lục Thiên Đô bỗng nhiên co rút mạnh mẽ, phát ra những tiếng rít vô hình mà chỉ có thần thức Trúc Cơ của Khương Tỉnh Ngộ mới có thể cảm nhận được.
Tỉnh Ngộ đứng bên cạnh, đồng tử co rút lại thành một đường chỉ mảnh dưới dải băng gạc trắng quấn quanh trán. Kiếp trước, với tư cách là một kỹ sư phân tích hệ thống, anh biết rất rõ: một khi hàm "vả mặt" này được nạp đầy đủ tham số đầu vào — tức là lời sỉ nhục của Khương Vô Kỵ được phát ra trọn vẹn — hệ thống thiên đạo ngụy tạo sẽ lập tức kích hoạt tiến trình trừng phạt tự động. Khi đó, cho dù anh có là đại la thần tiên cũng không thể bẻ gãy được nhân quả tuyến đã đóng vòng lặp.
Phải ngắt kết nối vật lý ngay lập tức!
Trong sát na ngàn cân treo sợi tóc, linh lực nghịch hành màu tím lạnh trong đan điền của Tỉnh Ngộ bỗng nhiên xoay ngược chiều với tốc độ kinh hoàng. Anh không sử dụng linh khí truyền thống để tránh kích hoạt cảm biến của *Thái Dương Thánh Thể* bên phía Lục Thiên Đô. Thần thức Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ của anh ngưng tụ thành một luồng lực lượng vô hình cực kỳ sắc bén, khóa chặt lấy huyệt đạo sau gáy của anh trai.
Ngón tay phải của Tỉnh Ngộ giấu trong ống tay áo vải thô xám khẽ búng một cái.
*Vút!*
Một tia sáng bạc cực nhỏ, mỏng manh như sợi tơ trời, xé rách không khí không một tiếng động. Đó là *Kim Châm Định Thần*, được đúc bằng hắc thiết quặng ngâm trong nước Băng Tâm Thủy lạnh buốt. Cây kim châm mang theo một tia linh lực nghịch hành chính xác đến từng milimet, đâm thẳng vào huyệt Phong Phủ sau gáy Khương Vô Kỵ với một góc nghiêng hoàn hảo mười lăm độ hướng xuống dưới.
Kinh mạch của Khương Vô Kỵ bỗng nhiên trì trệ. Luồng độc tố tinh thần màu đen nhạt đang cuồn cuộn lao lên não bộ của gã lập tức bị luồng khí lạnh của kim châm đóng băng hoàn toàn.
"...ư..."
Tiếng gầm kiêu ngạo của Vô Kỵ nghẹn lại nơi cổ họng. Đôi mắt đỏ ngầu của gã trợn ngược, đồng tử giãn ra, toàn bộ sức lực của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng 9 bỗng chốc tan biến sạch sẽ như bong bóng xà phòng. Cơ thể vạm vỡ nặng gần hai trăm cân của gã mềm nhũn ra, đổ sụp xuống đất bụi như một tòa tháp đất bị rút đi cột trụ.
"Anh cả! Anh cả ơi! Trời đất ơi, bệnh trúng gió ác tính của anh lại tái phát rồi!"
Trước khi cơ thể của Vô Kỵ kịp chạm đất, Tỉnh Ngộ đã lao ra như một con dốc nhỏ, dùng bờ vai gầy gò của mình đỡ lấy cơ thể hộ pháp của anh trai. Anh không để Vô Kỵ đổ xuống một cách yên lặng, mà chủ động hét lên một tiếng thật lớn, giọng nói đầy vẻ hốt hoảng, thê lương, vang vọng khắp cả góc phố Tây.
Tỉnh Ngộ ôm chặt lấy Vô Kỵ, hai tay không ngừng lay mạnh, cố tình bóp méo cơ mặt của anh trai khiến gã trông vô cùng thảm hại. Nước bọt của Vô Kỵ chảy ra khóe môi, hai mắt nhắm nghiền, hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo hống hách lúc nãy.
"Mọi người ơi cứu mạng! Anh cả ta luyện công tẩu hỏa nhập ma, kinh mạch điên đảo, chứng trúng gió ác tính lại phát tác rồi!" Tỉnh Ngộ vừa khóc vừa gào lên, gương mặt non nớt tràn đầy vẻ hoảng sợ chân thật của một đứa em trai phế vật Luyện Khí tầng 3 đột ngột gặp biến cố gia đình.
Đám đông xung quanh xôn xao. Những tu sĩ đang chờ xem kịch hay bỗng chốc ngớ người ra.
"Cái gì? Trúng gió? Khương đại thiếu gia vừa rồi còn đằng đằng sát khí, sao bỗng nhiên lại lăn ra ngất xỉu thế kia?"
"Luyện công tẩu hỏa nhập ma sao? Hèn chi lúc nãy mắt gã đỏ ngầu, nói năng lảm nhảm như kẻ điên."
Lục Thiên Đô đứng trên xe ngựa, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại. Vầng hào quang thái dương nhạt nhòa xung quanh hắn khẽ dao động. Hắn cúi đầu nhìn xuống hai anh em Khương gia đang lấm lem cát bụi dưới đất, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ. Giống như có một phần thưởng, một cơ hội để hắn phô diễn sức mạnh và sự khoan dung trước chúng sinh vừa mới bị ai đó dùng kéo cắt phăng đi mất.
*Uỳnh!*
Thức hải của Khương Tỉnh Ngộ bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Mảnh tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành ẩn dưới dải băng gạc trắng trên trán anh nóng lên như một hòn than nung đỏ. Áp lực từ vầng khí vận khổng lồ của Lục Thiên Đô đang ép sát sạt xuống, cố gắng rà quét để tìm kiếm nguyên nhân khiến kịch bản bị lệch hướng.
Cơn đau đầu buốt tận xương tủy khiến Tỉnh Ngộ suýt nữa thì ngất đi. Để che giấu luồng ánh sáng tím lạnh đang nhấp nháy liên hồi của tàn ngọc dưới dải băng gạc, và cũng để hoàn thành trọn vẹn kịch bản nhượng bộ, Tỉnh Ngộ không do dự, lập tức gập người xuống, dập đầu thật mạnh lên mặt đường đá xanh.
*Bốp! Bốp! Bốp!*
Tiếng trán va chạm với đá xanh vang lên khô khốc, vang dội. Tỉnh Ngộ dập đầu liên tục ba cái, mạnh đến mức máu tươi rỉ ra từ vết thương cũ dưới dải băng gạc, nhuộm đỏ một mảng vải trắng và chảy dài xuống má, hòa cùng cát bụi bẩn thỉu trên mặt đường.
"Lục thiếu chủ khoan dung! Lục thiếu chủ đại nhân đại lượng!" Tỉnh Ngộ gào khóc, giọng nói run rẩy đầy vẻ hèn mọn, sợ hãi: "Anh cả ta thần trí không tỉnh táo, vô tình mạo phạm xe ngựa của Lục gia! Khương gia ta nguyện nhường lại toàn bộ vị trí xếp hàng mua dược liệu hôm nay, thậm chí đóng cửa tiệm thuốc Phố Tây để tạ lỗi! Xin Lục thiếu chủ đừng chấp nhặt kẻ điên, tha cho Khương gia một con đường sống!"
Đòn dập đầu chảy máu này là một sự tính toán cực kỳ lạnh lùng của Tỉnh Ngộ. Máu tươi phàm nhân không chỉ che giấu dao động thần thức của tàn ngọc, mà còn là "dữ liệu trạng thái" hoàn hảo để nạp vào hệ thống thiên đạo. Thiên đạo muốn Khương gia bị sỉ nhục để làm nổi bật Lục Thiên Đô? Được, anh chủ động dâng lên sự sỉ nhục tột cùng này. Khi lòng tự tôn của Khương gia bị chà đạp xuống bùn đen trước mặt bàn dân thiên hạ, nhu cầu "vả mặt" của khí vận Lục Thiên Đô sẽ được thỏa mãn một phần, từ đó cưỡng ép nhân quả tuyến đỏ thẫm kia phải nới lỏng ra.
Quả nhiên, sợi tơ đỏ dính dớp kia bắt đầu nhạt dần, không còn căng thẳng như trước.
Lục Thiên Đô nhìn dòng máu đỏ tươi trên trán Tỉnh Ngộ, sự khinh miệt trong mắt hắn càng đậm. Hắn khẽ thở dài, phong thái xuất trần vô cùng khoan dung: "Khương gia các ngươi quả thực ngày càng sa sút. Một kẻ điên, một kẻ phế vật... Thôi bỏ đi, Lục gia ta hành sự chính trực, không rảnh rỗi so đo với những kẻ tẩu hỏa nhập ma. Chu Càn, chúng ta đi."
Nói xong, Lục Thiên Đô khẽ phất tay áo gấm, chuẩn bị quay người bước vào trong xe ngựa.
Nhưng ngay khi Tỉnh Ngộ vừa thở phào nhẹ nhõm trong lòng, thì một bóng người gầy gò mặc đạo phục ngoại môn Quy Nguyên Tông xộc xệch bỗng nhiên bước ra, chặn đứng lối đi của anh.
Đó chính là Chu Càn.
Tên tay sai Luyện Khí Kỳ tầng 6 này có gương mặt nịnh hót hèn hạ, đôi mắt ti hí của gã đang lấp lóe những tia nhìn đầy vẻ nghi ngờ và tàn nhẫn. Gã nhìn chằm chằm vào Khương Vô Kỵ đang nằm bất động, rồi lại nhìn sang vũng máu tươi dưới trán của Tỉnh Ngộ.
"Khoan đã!" Chu Càn lớn tiếng quát, giọng nói the thé đầy vẻ khó chịu: "Trúng gió? Thằng nhãi Khương Vô Kỵ này bình thường kiêu ngạo vô cùng, sao bỗng dưng lại lăn ra ngất xỉu đúng lúc thế này? Các ngươi... có phải đang diễn trò khổ nhục kế trước mặt Lục thiếu chủ để trốn tránh trách nhiệm mạo phạm không?"
Chu Càn tiến lại gần một bước, linh lực Luyện Khí tầng 6 bộc phát ra ngoài nhàn nhạt, tạo thành một luồng gió nhỏ thổi bay cát bụi dưới chân. Gã giơ chân lên, mũi giày sắt hướng thẳng về phía lồng ngực của Khương Vô Kỵ, định đạp một cú thật mạnh để "kiểm tra" xem gã có giả vờ ngất hay không.
Thần sắc Tỉnh Ngộ không đổi, nhưng trong lòng anh bừng lên một tia sát ý lạnh buốt.
Tên nhãi này bị Nhược Trí Quang Hoàn thúc đẩy để tìm chuyện, cố tình muốn kéo Khương gia vào vòng xoáy thù hận một lần nữa. Nếu để gã đạp trúng Vô Kỵ, với tu vi Luyện Khí tầng 9 của Vỵ, bản năng nhục thân sẽ tự động phản kháng, lôi pháp bộc phát, và toàn bộ màn kịch ngụy trang nãy giờ của anh sẽ đổ sông đổ bể.
Phải nhún nhường đến cùng!
Tỉnh Ngộ không hề do dự, lập tức vận hành *Thuật Giả Điếc Giả Ngốc*. Anh khóa chặt toàn bộ lỗ chân lông, ép tim mình đập chậm lại chỉ còn ba mươi nhịp mỗi phút, đồng tử giãn rộng, ánh mắt trở nên hoàn toàn trống rỗng, đờ đẫn như một kẻ phế nhân tuyệt mạch không có linh trí.
Anh nhoài người tới trước, hai tay ôm chặt lấy đôi ủng sắt của Chu Càn, nước mắt nước mũi giàn giụa, dập đầu lia lịa xuống chân gã:
"Chu đại nhân bớt giận! Chu đại nhân minh giám! Khương gia chúng ta thật sự không dám diễn trò! Tiệm thuốc Phố Tây hôm nay... không, toàn bộ sản nghiệp dược liệu của Khương gia từ nay về sau nguyện nhường lại cho Lục gia và Quy Nguyên Tông quản lý! Xin đại nhân đừng giết anh cả ta! Khương gia chỉ còn lại hai anh em ta nương tựa lẫn nhau, nếu anh cả chết, ta cũng không sống nổi!"
Giọng nói của Tỉnh Ngộ khản đặc, nghẹn ngào, bàn tay bám đầy bùn đất và máu tươi của anh bôi bẩn cả chiếc ủng sạch sẽ của Chu Càn.
Sự hèn mọn tột cùng này khiến đám đông xung quanh bắt đầu xì rầm bàn tán với vẻ khinh bỉ. Một thế gia tu tiên hạng ba từng oai phong một thời tại Phạn Thiên Thành, nay đệ tử bàng chi lại phải quỳ gối ôm chân một tên tay sai ngoại môn của Quy Nguyên Tông để cầu xin sự sống.
Sự sỉ nhục này, đối với bất kỳ tu sĩ nào có chút tôn nghiêm, còn đau đớn hơn cả cái chết.
Nhưng đối với Khương Tỉnh Ngộ, tôn nghiêm phàm nhân chỉ là một dòng mã lỗi trong hệ thống của thiên đạo ngụy tạo. Giữ mạng cho cửu tộc mới là mục tiêu tối thượng được ghi đè lên toàn bộ hệ thống nhận thức của anh.
Chu Càn bị ôm chặt chân, vẻ mặt gã lộ ra sự ghê tởm tột cùng. Gã định vung chân đá văng Tỉnh Ngộ ra, nhưng lời nói của Lục Thiên Đô từ trong xe ngựa đã lạnh lùng truyền xuống:
"Chu Càn, đủ rồi. Một lũ phế vật tuyệt mạch hèn mọn, không cần làm bẩn tay ta trước mặt chúng chúng sinh. Đi thôi."
Lời nói của Khí Vận Chi Tử mang theo ý chí không thể chối từ. Chu Càn nghe vậy liền hừ lạnh một tiếng, gã dùng lực chân hất mạnh, đá văng bàn tay gầy gò của Tỉnh Ngộ ra khỏi ủng của mình, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất cát:
"Cút đi! Lũ rác rưởi Khương gia các ngươi, từ nay về sau thấy người của Lục gia thì lo mà đi đường vòng!"
Chiếc xe ngựa của Lục gia từ từ chuyển bánh, bánh gỗ nghiến lên mặt đường đá xanh, mang theo vầng hào quang thái dương rực rỡ dần dần rời đi. Đám đông xung quanh cũng tản ra với những tiếng cười cợt khinh miệt dành cho hai anh em Khương gia đang nằm lấm lem giữa đường.
Tỉnh Ngộ nằm trên đất cát, nửa khuôn mặt áp sát mặt đường lạnh ngắt. Trán anh vẫn rỉ máu, thức hải đau nhức như muốn nứt ra do phản phệ của tàn ngọc Nghịch Hành. Nhưng trong đôi mắt đen lánh tĩnh lặng như nước giếng cổ của anh, không hề có một tia nhục nhã hay oán hận nào.
Chỉ có sự bình thản lạnh lùng của một kỹ sư vừa mới vá thành công một lỗ hổng hệ thống chí mạng.
Nhân quả tuyến màu đỏ thẫm nối giữa Vô Kỵ và Lục Thiên Đô... đã hoàn toàn đứt gãy.
Anh bò dậy, dùng dải băng gạc thấm bớt máu trên trán, rồi lặng lẽ cõng cơ thể nặng nề của Khương Vô Kỵ lên lưng. Từng bước một, thiếu niên gầy gò mặc áo vải xám thô bước đi liêu xiêu giữa con phố Tây nhộn nhịp, hướng về phía Khương Gia Phủ Đệ.
Ở một góc tối của trà quán Phố Tây, dưới làn khói thuốc lá sợi u ám, một đôi mắt híp lại sắc bén như rắn độc đang thâm trầm quan sát bóng lưng của hai anh em Khương gia.
Tào Lĩnh — chấp sự ngoại môn của Quy Nguyên Tông — khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ mục. Gương mặt gầy gò nham hiểm của lão lộ ra vẻ nghi ngờ tột độ. Lão đã bố trí kịch bản này rất kỹ lưỡng, đáng lẽ Khương Vô Kỵ phải bị phế bỏ đan điền, tạo cớ cho lão tịch thu mỏ sắt ngoại thành của Khương gia. Sao mọi chuyện lại kết thúc bằng một màn trúng gió kỳ quặc thế này?
"Khương gia... bỗng nhiên nhút nhát như vậy? Thật sự là trùng hợp, hay là có dị số đang âm thầm thao túng?" Tào Lĩnh lầm bầm, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt vào dải băng gạc trắng đẫm máu trên trán của Khương Tỉnh Ngộ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!