Phá Vỡ Cổng Tây
Tiếng pháo hoa của lễ hội trăng tròn Phạn Thiên Thành vẫn đang nổ vang trời, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian phía trên đầu bằng những chùm ánh sáng rực rỡ sắc màu. Thế nhưng, dưới những ngõ hẻm tối tăm của Phố Tây, cái lạnh thấu xương của gió đêm sa mạc lại đang len lỏi qua từng khe đá, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và cả mùi tử khí âm u của những vùng đất chết ngoại ô.
Khương Tỉnh Ngộ dẫn đầu đoàn người Khương gia rách rưới lướt nhanh trong bóng tối. Trán anh quấn một dải băng gạc trắng mới thay, nhưng vệt máu tươi đỏ nhạt vẫn đang rỉ ra, thấm đẫm qua lớp vải thô xám nhạt màu. Cơn đau dữ dội từ trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 đang hành hạ anh như vạn cây kim châm đâm sâu vào đại não. Mỗi một bước đi, thái dương anh lại giật liên hồi, linh lực nghịch hành màu tím lạnh trong thức hải không ngừng bạo động, cố gắng duy trì sự vô hình cho Vùng Mù Thiên Cơ di động đang bao bọc lấy năm mươi tộc nhân đầu tiên.
Phía sau anh, Khương Vân Nhược đang đi loạng choạng, hai tay ôm chặt lấy vành tai nơi đang đeo cặp Khuyên Tai Cách Âm Thiên Địa. Luồng khí lạnh từ đá hoang cổ thẩm thấu vào thức hải giúp cô bé mười bốn tuổi giữ vững được Trạng Thái Thanh Tâm tỉnh táo, nhưng gương mặt ngây thơ của cô vẫn lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ khi nhìn thấy những toán thị vệ Thành Chủ Phủ đang rầm rập đi tuần tra ngoài phố lớn. Khương Bắc Hành đi sát bên cạnh, tu vi Trúc Cơ hậu kỳ của ông đã bị dập tắt hoàn toàn bởi Phù Lục Ẩn Khí Quy Nguyên dán trên ngực áo trong, biến ông thành một lão già phu mỏ gầy gò, rách rưới nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ kiên định, sẵn sàng hộ tống con cháu đến điểm hẹn cuối cùng.
"Tam ca..." Vân Nhược khẽ truyền âm, giọng nói run rẩy nhẹ. "Cổng Tây... Cổng Tây ngay phía trước rồi. Nhưng sao muội thấy có nhiều người của tiên môn thế kia?"
Tỉnh Ngộ khẽ nheo mắt, đôi đồng tử đen lánh lấp lóe tia sáng tím lạnh lẽo của năng lực Nhìn Thấy Sợi Tơ Nhân Quả.
Ngay phía trước họ, cách cổng thành phía Tây đúng một con phố, một khung cảnh nghẹt thở đang diễn ra.
*Rắc... rắc... rắc...*
Tiếng xích sắt khổng lồ ma sát vào ròng rọc đá vang lên chói tai, át cả tiếng pháo hoa lễ hội. Cánh cổng sắt nặng nề nạm đầy đinh đồng của cổng Tây đang từ từ hạ xuống, chắn ngang lối thoát duy nhất dẫn vào Huyễn Thủy Đầm.
Dưới ánh đuốc rực sáng của guardhouse, một lão giả chừng năm mươi tuổi, mặc đạo bào trưởng lão ngoại môn Quy Nguyên Tông màu xanh lục đậm đang đứng chắp tay phía sau. Gương mặt gầy gò nham hiểm của lão lộ rõ vẻ tàn nhẫn dưới ánh đuốc chập chờn. Đó chính là Chưởng sự ngoại môn Tào Lĩnh. Xung quanh lão, hàng chục chấp pháp binh thiện chiến nịt giáp đen, tay lăm lăm Huyền Độc Trảo tỏa ra sương độc xanh lam nhạt, đang bao vây chặt chẽ toàn bộ khu vực lối ra.
"Truyền lệnh của bản chấp sự!" Giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo như tiếng rắn độc của Tào Lĩnh vang vọng khắp cổng thành. "Thành Chủ Phủ vừa báo cáo có biến động linh lực bất thường tại khu vực nội viện Khương gia. Lũ pháo hôi hèn nhát đó bỗng dưng biến mất không rõ dấu vết. Ta nghi ngờ có dị số đang âm thầm giúp chúng tẩu thoát qua cổng Tây. Hạ toàn bộ cổng sắt xuống! Phong tỏa toàn diện lối ra phía Tây ngay lập tức! Bất kỳ ai dám tiến gần cổng thành trong vòng hai canh giờ tới, mạt sát tại chỗ!"
*Ầm!*
Cánh cổng sắt khổng lồ chạm đất, chấn động mạnh khiến bụi đất sa mạc bay mù mịt. Lối thoát duy nhất của Khương gia đã bị khóa chặt. Nhóm di tản đầu tiên gồm năm mươi người bị kẹt lại ngay sát rìa con hẻm tối, chỉ cách luồng rà quét của chấp pháp binh đúng mười mét.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Nếu bây giờ quay lại, họ sẽ đụng độ trực diện với đại quân của Thượng Quan Vũ đang càn quét từ nội thành. Nếu ở lại, Vùng Mù Thiên Cơ của Tỉnh Ngộ chỉ có thể duy trì được tối đa mười lăm phút trước khi tinh thần lực của anh hoàn toàn kiệt quệ, và khi đó, hơn ba trăm tộc nhân ngụy trang thành phàm nhân sẽ hiện hình trước radar rà quét của tiên môn.
"Tam đệ, để cha xông ra giải vây!" Khương Bắc Hành khẽ truyền âm, bàn tay ông đã chạm vào chuôi kiếm rỉ sét đeo hông, linh lực Trúc Cơ hậu kỳ trong đan điền rục rịch muốn phá vỡ phù ẩn khí để bộc phát.
"Không được!" Tỉnh Ngộ khàn giọng ngăn cản, ngón tay anh bấu chặt vào vách đá ẩm ướt của ngõ hẻm để giữ thăng bằng trước cơn đau đầu búa bổ. "Cha vừa động thủ, Thiên Khải Trận trên bầu trời sẽ lập tức khóa chặt tọa độ của cha. Vân Cơ và Tống Nhân mang theo Kính Chiếu Yêu đang rà quét Phố Tây, chỉ cần một tia linh áp Trúc Cơ bộc phát, toàn bộ cửu tộc chúng ta sẽ bị vạn kiếm xuyên tâm ngay lập tức. Hãy nhẫn nhịn!"
Là một cựu kỹ sư phân tích hệ thống kiếp trước, Tỉnh Ngộ biết rất rõ: đối đầu bằng bạo lực lúc này là hành vi ngu ngốc nhất, đúng theo kịch bản vả mặt tự sát mà thiên đạo đã thiết lập sẵn cho các gia tộc pháo hôi. Hệ thống Thiên Khải Trận của Quy Nguyên Tông hoạt động dựa trên các quy tắc logic nghiêm ngặt. Muốn phá vỡ nó, phải tìm ra kẽ hở quy tắc và kích hoạt các exception (ngoại lệ) của hệ thống để cưỡng ép ngắt kết nối.
Anh nhắm mắt lại, tập trung thần thức vào mảnh tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành khảm sâu sau trán. Đồng tử anh chuyển sang màu tím lạnh hoàn toàn. Thế giới xung quanh anh bỗng chốc biến đổi: những bức tường đá, những binh sĩ giáp đen đều biến mất, thay vào đó là một mạng lưới những sợi tơ nhân quả màu đỏ rực và những đường vân linh lực màu vàng sậm chạy dọc dưới lòng đất Phạn Thiên Thành.
Trong tầm nhìn nghịch hành của anh, trận pháp hộ thành bao phủ cổng Tây thực chất là một chương trình bảo mật nhị phẩm. Nó kết nối trực tiếp với địa mạch linh khí dưới lòng cầu Tiên Nhân Kiều – cây cầu đá cổ bắc qua hào nước dẫn ra đầm lầy. Trận pháp này luôn có một cơ chế tự động bảo vệ (fail-safe): khi mắt trận trung tâm (Trận Nhãn) bị quá tải linh áp đột ngột, hệ thống sẽ tự động ngắt kết nối trong vòng 5 phút và mở toàn bộ các cổng phụ (cổng thoát hiểm) để tránh việc nổ mạch linh lực hủy hoại toàn bộ kết cấu thành trì.
Đây chính là kẽ hở quy tắc mà anh cần khai thác.
"Nhị thúc, Lão Lưu, chuẩn bị sẵn sàng Băng Tâm Thủy." Tỉnh Ngộ truyền âm khẩn cấp cho nhóm bọc hậu phía sau. "Hàn Lập Sơn sẽ tạo ra vụ hỗn loạn tại guardhouse để kéo dài thời gian. Ta sẽ lẻn xuống gầm cầu Tiên Nhân Kiều để chập mạch trận nhãn. Khi cổng phụ mở ra, lập tức đưa năm mươi người đầu tiên vượt qua, tuyệt đối không được chần chừ!"
Ngay lúc đó, tại guardhouse cổng Tây, Hàn Lập Sơn – đội trưởng vệ binh cổng thành phía Tây – đã bắt đầu hành động. Nhận ơn cứu mạng của Khương Bắc Hành mười năm trước, vị võ tướng trung niên trầm lặng này biết rõ đêm nay là đêm sinh tử của Khương gia.
Lập Sơn bước đến bên cạnh chiếc tời quay xích sắt khổng lồ, giả vờ vấp chân vào một thanh gỗ rỉ sét. Thân hình vạm vỡ gãy gập xuống, kéo theo chiếc đòn bẩy cơ quan nâng hạ cổng chính bị kẹt chặt vào bánh răng đồng cổ.
*Rắc... rắc... xoảng!*
Tiếng xích sắt đột ngột dừng lại, những tia lửa bắn ra tung tóe từ các bánh răng bị vỡ vụn.
"Chuyện gì thế hả?" Tào Lĩnh quay đầu lại, đôi mắt híp sắc bén như rắn độc khóa chặt vào Hàn Lập Sơn, giọng nói đầy vẻ tức giận.
"Báo cáo Chấp sự đại nhân!" Hàn Lập Sơn giả vờ hoảng hốt, dập đầu lia lịa trước mặt Tào Lĩnh, gương mặt phong trần đầy mồ hôi và bụi than. "Cơ quan nâng hạ cổng chính bị kẹt rỉ sét do bụi cát sa mạc tích tụ lâu ngày! Bánh răng đồng cổ đã bị gãy đôi! Tiểu nhân đang cố gắng sửa chữa nhưng cần ít nhất nửa canh giờ mới có thể nâng cổng lên hoặc hạ xuống hoàn toàn!"
"Lũ phế vật các ngươi!" Một tên chấp pháp binh thân tín của Tào Lĩnh bước lên, rút roi da quất mạnh một nhát vào vai Hàn Lập Sơn.
*Chát!*
Vết roi xé rách giáp nhẹ binh sĩ, máu tươi rỉ ra thấm đẫm vai áo Hàn Lập Sơn. Nhưng vị đội trưởng vệ binh trầm lặng vẫn cắn răng chịu đựng, không hề phản kháng, tiếp tục lớn tiếng tranh cãi với chấp pháp binh về kỹ thuật sửa chữa cơ quan để thu hút toàn bộ sự chú ý của Tào Lĩnh về phía guardhouse.
"Chỉ là một cơ quan phàm nhân rác rưởi!" Tào Lĩnh hừ lạnh, tay lão khẽ vận linh lực Huyền Độc Chân Kinh màu xanh lục nhạt, định trực tiếp dùng bạo lực linh lực để phá hủy cơ quan ròng rọc.
Tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn đó, Khương Tỉnh Ngộ bắt đầu hành động.
Anh vận hành Vô Diện Bộ Pháp, thân ảnh gầy gò nhạt nhòa như sương khói, di chuyển không tiếng động lướt qua những bóng tối ngõ hẻm. Bộ pháp triệt tiêu hoàn toàn lực ma sát không khí và không gây ra bất kỳ chấn động linh lực nào, giúp anh hoàn toàn vô hình trước thần thức rà quét của các chấp pháp binh xung quanh.
Trong đầu anh, tàn hồn Thái Huyền Tử khẽ thở dài cảnh báo: "Tỉnh Ngộ, nhóc con, thức hải của ngươi đang bị rạn nứt nghiêm trọng. Việc sử dụng nghịch hành nhãn lúc này sẽ khiến vết nứt mở rộng, thọ nguyên bị khấu trừ trực tiếp. Ngươi có chắc chắn muốn mạo hiểm?"
"Nếu gia tộc diệt môn, thọ nguyên vạn năm cũng chỉ là một trò hề." Tỉnh Ngộ lạnh lùng trả lời trong tâm trí, bước chân không hề chậm lại một giây.
Anh lướt xuống gầm cầu Tiên Nhân Kiều ẩm ướt. Dưới gầm cầu đá cổ vạn năm, dòng nước hào thành chảy xiết, tỏa ra hơi lạnh đóng băng kinh mạch. Ngay giữa trung tâm vòm cầu đá, một đồ án trận pháp hình bát quái ngược màu vàng sậm đang chập chờn tỏa sáng dưới dòng nước. Đó chính là mắt trận (Trận Nhãn) của trận pháp hộ thành cổng Tây.
Tỉnh Ngộ thò tay vào ngực áo vải thô, rút ra thanh Đoản Đao Thẩm Thấu Địa Mạch rèn bằng sắt phế thải kết hợp với quặng sắt u minh. Thanh đoản đao rỉ sét, bề ngoài vô cùng hèn mọn nhưng ẩn chứa những đường vân nghịch hành tự nhiên có khả năng cắt đứt tạm thời dòng chảy linh khí.
Anh kích hoạt tàn ngọc Nghịch Hành sau trán.
*Uỳnh!*
Một cơn đau đầu dữ dội như bị búa bổ giáng xuống thức hải, khiến mắt phải của Tỉnh Ngộ rỉ ra một vệt máu loãng. Thế giới xung quanh anh quay cuồng, nhưng trong tầm nhìn tím lạnh, cấu trúc linh lực của mắt trận hiện lên rõ ràng đến từng sợi tơ. Anh nhìn thấy một điểm đứt gãy quy tắc nhỏ ngay tại tâm bát quái ngược – nơi dòng linh khí địa mạch Phạn Thiên Thành kết nối với lõi năng lượng của trận pháp.
"Nghịch Hành Trận Nhãn Nhất Kích!"
Tỉnh Ngộ cắn chặt răng đến bật máu khóe môi, dồn toàn bộ sức mạnh thể chất nhục thân và một tia linh lực nghịch hành màu tím lạnh vào lưỡi đao rỉ sét. Anh đâm mạnh thanh Đoản Đao Thẩm Thấu Địa Mạch vào đúng điểm đứt gãy quy tắc của mắt trận.
*Rắc... rắc... xoảng!*
Một luồng linh áp bạo liệt từ trận pháp nhị phẩm dội ngược trở lại thô bạo. Thanh Đoản Đao Thẩm Thấu Địa Mạch gãy đôi làm hai nửa, những mảnh sắt vụn bắn tung tóe găm sâu vào lòng bàn tay Tỉnh Ngộ, máu tươi chảy đầm đìa. Cơn đau chấn động kinh mạch khiến anh suýt nữa thì ngã quỵ xuống dòng nước hào thành lạnh giá.
Thế nhưng, mưu lược lách luật của anh đã thành công.
Luồng linh lực địa mạch bị cắt đứt đột ngột, gây ra một sự quá tải linh áp giả tạo trong hệ thống Thiên Khải Trận tại cổng Tây.
*Oành!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ dưới lòng đất. Toàn bộ hệ thống xích sắt của cổng chính bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, linh quang màu vàng sậm bao bọc trên cổng thành đột ngột tắt ngúm.
Cơ chế fail-safe (tự động bảo vệ) của trận pháp hộ thành chính thức bị kích hoạt: khi mắt trận bị đoản mạch, hệ thống tự động ngắt kết nối linh lực toàn diện trong vòng 5 phút để xả áp lực địa mạch.
*Két... két... cạch!*
Cánh cổng phụ (cổng thoát hiểm nhỏ) nằm bên cạnh cổng sắt chính bỗng nhiên bật mở tự động dưới áp lực xả linh khí.
"Cổng phụ mở rồi! Chạy mau!" Khương Hoài An khàn giọng ra lệnh dưới ngõ hẻm tối.
Năm mươi tộc nhân Khương gia đầu tiên – bao gồm cả Khương Vân Nhược và các nữ đệ tử đeo Khuyên Tai Cách Âm – nhanh chóng lướt đi trong bóng tối như những chiếc bóng phàm nhân vô hại. Họ chạy qua cổng phụ, lướt qua cây cầu Tiên Nhân Kiều và tràn nhanh vào màn sương mù dày đặc, độc hại của Huyễn Thủy Đầm ngoại thành.
"Chuyện gì thế hả? Tại sao cổng phụ lại tự động mở?" Tào Lĩnh ở trên guardhouse hoảng hốt quát lớn. Lão nhìn la bàn thiên cơ trên tay, thấy hiển thị hệ thống trận pháp cổng Tây đang ở trạng thái "quá tải địa mạch tự động reset".
"Có dị số phá trận nhãn dưới gầm cầu!" Một tên chấp pháp binh hét lên khi nhìn thấy luồng linh quang tím nhạt rò rỉ từ gầm cầu Tiên Nhân Kiều.
"Truy sát cho ta!" Tào Lĩnh phát điên, lão bộc phát tu vi Trúc Cơ Kỳ đỉnh phong, Huyền Độc Trảo trên tay hóa thành luồng trảo ảnh màu xanh lục khổng lồ chém thẳng xuống gầm cầu đá cổ.
Đúng lúc đó, từ phía nội thành, tiếng móng ngựa dồn dập vang dội. Thành chủ Thượng Quan Vũ dẫn theo đại quân thị vệ nịt giáp bạc, tay cầm trường thương lấp loáng sát khí, đang rầm rập áp sát khu vực cổng Tây. Luồng sáng đỏ rực từ Kính Chiếu Yêu của tuần tra sứ Tống Nhân trên bầu trời cũng đang từ từ quét sát sạt về phía lối ra, đe dọa phát hiện ra 150 tộc nhân còn lại đang bị kẹt lại phía sau cổng thành.
Tỉnh Ngộ từ dưới gầm cầu Tiên Nhân Kiều lướt lên, tay phải đầm đìa máu tươi, đôi đồng tử tím lạnh nhìn về phía đại quân đang áp sát với một sự tĩnh lặng đến đáng sợ...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!