Đêm Trước Cơn Bão
Bầu trời Phạn Thiên Thành vào đêm trước ngày hội trăng tròn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Luồng khí áp từ Thiên Khải Trận bao phủ trên cao không ngừng dao động, phát ra những tiếng u u trầm đục như tiếng sấm rền từ nơi chân trời xa tắp. Lệnh phong tỏa toàn diện bốn cổng thành của nữ sứ sứ Vân Cơ vừa ban bố chiều nay đã biến cả thành trì biên cảnh này thành một chiếc lồng giam khổng lồ. Binh lính của Thành Chủ Phủ cùng chấp pháp binh Quy Nguyên Tông đi tuần tra dày đặc ngoài phố, ngọn đuốc trên tay họ soi sáng từng ngóc ngách tối tăm, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của dị số làm lệch kịch bản khí vận.
Thế nhưng, trái ngược với sự náo loạn, căng thẳng tột độ bên ngoài, sâu trong nội viện của Khương Gia Phủ Đệ lại chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Dưới lòng giếng cạn cổ xưa – nơi đặt mắt trận trung tâm của Vùng Mù Thiên Cơ – Khương Tỉnh Ngộ đang lặng lẽ đứng trong bóng tối. Trán anh quấn một dải băng gạc trắng mới tinh, nhưng ngay giữa tâm trán, một vệt máu đỏ nhạt vẫn đang rỉ ra, thấm đẫm qua lớp vải thô. Cơn đau từ trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 đang cào xé thần hồn anh như vạn kim châm, khiến thái dương anh giật liên hồi. Việc liên tục sử dụng Quy Tắc Nghịch Hành để bẻ gãy kịch bản đấu khí vận của Thẩm Thiên và Vân Cơ ở những tập trước đã đẩy nhục thân phế mạch Luyện Khí tầng 3 này đến giới hạn chịu đựng cực hạn.
*Cạch.*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ vách đá ẩm ướt của lòng giếng cạn. Một cây kim bạc nhỏ cắm trên vách đá khẽ rung lên ba nhịp ngắn. Tỉnh Ngộ khẽ nheo mắt, đôi đồng tử đen lánh lấp lóe tia sáng tím lạnh lẽo của năng lực Nhìn Thấy Sợi Tơ Nhân Quả. Anh đưa tay mò vào khe nứt giữa hai khối đá Hoang Cổ lót giếng, lôi ra một ống tre nhỏ màu xanh đậm bám đầy rêu ẩm.
Đây là mật thư của Ninh Vô Song – nữ thống lĩnh thị vệ Thành Chủ Phủ, cũng là nội ứng mật của anh.
Tỉnh Ngộ rút mảnh giấy da bên trong ra, dưới ánh sáng tím mờ nhạt từ tàn ngọc Nghịch Hành phát ra sau trán, anh nhanh chóng đọc lướt qua những dòng chữ viết bằng mực mật mã đặc chế. Sắc mặt anh vẫn tĩnh lặng như nước giếng cổ, nhưng hàng lông mày khẽ chau lại:
"Tào Lĩnh đang nghi ngờ cổng phía Tây có biến cố, lão đã tự mình dẫn theo một đội chấp pháp binh thiện chiến để giám sát trực tiếp. Tuy nhiên, ta đã điều động toàn bộ thị vệ thân tín của mình vào ca trực gác cổng Tây vào đúng giờ Hợi ngày mai – thời điểm reset hệ thống rà quét thiên cơ. Các ngươi chỉ có đúng hai canh giờ khi đại trận tự động reset để đưa 300 mạng người thoát ly. Hãy chuẩn bị sẵn sàng."
"Chỉ còn đúng hai mươi tư giờ." Tỉnh Ngộ khẽ lầm bầm, ngón tay anh khẽ vận linh lực nghịch hành, tờ giấy da lập tức hóa thành một làn khói xám tro không để lại dấu vết.
Là một cựu kỹ sư phân tích hệ thống kiếp trước, Tỉnh Ngộ hiểu rất rõ: Thiên Khải Trận của Quy Nguyên Tông thực chất là một chương trình tự động khổng lồ dùng để rà quét và thu hoạch khí vận pháo hôi. Bất kỳ hệ thống nào, dù có hoàn hảo đến đâu, cũng sẽ có một "khoảng thời gian mù" khi nó tự động thiết lập lại dữ liệu định kỳ. Đối với Thiên Khải Trận Phạn Thiên Thành, thời điểm đó chính là đêm trăng tròn ngày mai, khi linh áp địa mạch đạt đỉnh và hệ thống phải tự reset trong vòng hai tiếng để tránh nổ mạch linh lực. Đó là con đường sống duy nhất của Khương gia.
Nhưng để đưa 300 con người – bao gồm cả tu sĩ lẫn phàm nhân – di tản bí mật qua Huyễn Thủy Đầm sương độc dưới sự giám sát chặt chẽ của tai mắt Thành Chủ Phủ, đó là một bài toán hậu cần cực kỳ tàn khốc. Chỉ cần một người bộc phát linh lực bất thường, hoặc một kẻ bị Nhược Trí Quang Hoàn thao túng nhận thức nói lời kiêu ngạo ngoài phố, toàn bộ gia tộc sẽ lập tức bị mạt sát tại chỗ.
"Nhị thúc, Lão Lưu, bắt đầu triển khai quy trình bảo mật cuối cùng." Tỉnh Ngộ khàn giọng truyền âm xuống lòng hầm ngầm.
Ngay lập tức, dưới Phòng Cách Ly Tâm Lý sâu năm mươi mét dưới lòng đất, Khương Hoài An – nhị thúc mặt sắt đen sì của main – cùng đầu bếp trưởng Lão Lưu bắt đầu hành động.
Không khí dưới hầm ngầm ngột ngạt và lạnh lẽo, bao bọc bởi bốn bức tường lót đá Hoang Cổ dày cộp để ngăn chặn hoàn toàn nhân quả tuyến rò rỉ ra ngoài. Tỉnh Ngộ bước xuống hầm, tay cầm Chuông Tịnh Hóa Không Tên rỉ sét do Vô Danh Lão Tăng tặng. Anh đứng trước hàng trăm tộc nhân bàng chi đang ngồi thiền định trong im lặng.
"Hôm nay, ta sẽ tiến hành kiểm tra thần trí lần cuối." Giọng nói của Tỉnh Ngộ tuy nhỏ nhưng mang theo một uy áp thần thức Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ lạnh lùng, khiến toàn bộ bô lão và đệ tử phải run rẩy nhẹ.
*Keng...*
Anh khẽ lắc mạnh chiếc chuông đồng. Tiếng chuông phát ra những gợn sóng âm màu vàng kim nhạt lan tỏa khắp căn hầm, gột rửa các tạp niệm đen tối. Đây là Thập Nhị Kinh Lạc Châm Cứu Pháp kết hợp với tiếng chuông tịnh hóa để kiểm tra xem có ai bị Nhược Trí Quang Hoàn của thiên đạo xâm nhập nhận thức hay không.
Đột nhiên, ở góc hầm phía Tây, một bô lão bàng chi tên là Khương Hữu bỗng nhiên đỏ mắt, hơi thở dồn dập, cơ mặt co giật liên tục. Ông ta đứng bật dậy, cười khẩy một tiếng đầy điên cuồng, giọng nói mang theo sự kiêu ngạo vô tri bộc phát:
"Kịch bản... kịch bản nói Khương gia chúng ta phải chiến đấu! Tại sao phải bỏ trốn hèn nhát như chó thế này! Ta muốn ra ngoài chém chết tên Thẩm Thiên kia! Ta muốn..."
Sợi tơ nhân quả màu đỏ rực từ trên đỉnh đầu ông ta bỗng nhiên rực sáng, cố gắng xuyên qua vách đá Hoang Cổ để kết nối với luồng rà quét của Vân Cơ bên ngoài. Nhược Trí Quang Hoàn Cấp 1 đang cố gắng kích hoạt nhận thức bốc đồng của ông ta để kéo cả gia tộc vào bẫy tử chiến.
"Nhị thúc, Rule 3 của Cẩm nang!" Tỉnh Ngộ lạnh lùng quát.
Khương Hoài An không hề do dự một giây. Thân hình trung niên mặt sắt của ông lướt nhanh như một tia chớp đen, tay phải hóa thành thiết chưởng giáng mạnh một đòn vào gáy bô lão Khương Hữu.
*Bốp!*
Tiếng xương thịt va chạm khô khốc vang lên. Bô lão Khương Hữu trợn trừng mắt, tiếng gầm rú nghẹn lại trong cổ họng rồi đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục.
"Đưa ông ta vào Phòng Cách Ly Tâm Lý cấp tốc, dán ba lá bùa ẩn khí lên ngực, khóa chặt kinh mạch bằng Kim Châm Định Thần!" Khương Hoài An lạnh lùng ra lệnh cho các hộ vệ nội phủ. "Lão Lưu, dâng Băng Tâm Thủy!"
Lão Lưu mập mạp lập tức khiêng đến một thùng nước suối âm hàn lấy từ đáy giếng cạn giữa đêm lạnh. Ông múc một gáo nước lạnh buốt, tạt thẳng vào mặt bô lão đang bất tỉnh. Sự kích thích lạnh cực hạn của Băng Tâm Thủy kết hợp với tiếng chuông tịnh hóa lập tức dập tắt luồng khí đỏ Nhược Trí trên trán ông ta, cưỡng ép ngắt kết nối thần thức với quang hoàn thiên đạo. Toàn bộ quá trình diễn ra chớp nhoáng, chuyên nghiệp đến mức khiến các tộc nhân xung quanh mặt cắt không còn một giọt máu, lập tức cúi đầu nhắm mắt thiền định, không dám phát ra một tiếng động nào.
Sự kỷ luật tàn khốc này chính là kết quả của Khóa Phản Lừa Đảo Cực Hạn mà Tỉnh Ngộ đã cưỡng chế gia tộc học tập suốt ba tiếng mỗi ngày. Họ biết rõ: một giây bốc đồng của cá nhân sẽ trả giá bằng đầu của ba trăm mạng người cửu tộc.
Tỉnh Ngộ bước đến khu vực dành cho các nữ đệ tử trẻ tuổi và em gái Khương Vân Nhược. Thiếu nữ mười bốn tuổi đang ngồi co rụt góc tường, đôi mắt tròn xoe ngập tràn vẻ lo sợ, hai bím tóc nhỏ khẽ run rẩy theo nhịp thở. Trên bàn đá trước mặt cô là cặp Khuyên Tai Cách Âm Thiên Địa chế tác từ đá hoang cổ lấp lánh ánh xám mờ.
"Vân Nhược, đeo vào." Tỉnh Ngộ trầm giọng nói, ánh mắt anh nhìn vết thương trán của mình phản chiếu qua chén nước lạnh.
"Tam... Tam ca, khuyên tai này nặng quá, đeo vào tai muội đau nhói..." Vân Nhược mếu máo, tay cô run rẩy cầm lấy chiếc khuyên tai đá. Do quá lo sợ trước viễn cảnh trốn chạy vào đầm lầy độc ngày mai, ngón tay thiếu nữ bỗng trượt đi.
Chiếc khuyên tai đá hoang cổ quý giá – vật phẩm bảo mệnh ngăn chặn 100% truyền âm tẩy não của tiên môn – rơi tuột khỏi tay cô, lao thẳng về phía miệng khe nứt giếng cạn sâu hoắm dưới chân.
Toàn bộ căn hầm như đông cứng lại. Nếu chiếc khuyên tai rơi xuống lòng giếng sâu, tiếng động va chạm kim loại sẽ lập tức kích hoạt cảm biến địa mạch của Thiên Khải Trận phía trên.
*Vút!*
Trong sát na ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay thon thả, nhanh nhẹn của thị nữ Thu Nguyệt lung lướt ra như một tia chớp mỏng, lướt qua vai Vân Nhược và bắt gọn chiếc khuyên tai đá chỉ cách miệng khe nứt đúng một phân.
Thu Nguyệt thở hắt ra một hơi, gương mặt tròn trịa lấm tấm mồ hôi lạnh, cô vội vã quỳ sụp xuống dâng khuyên tai lên cho Tỉnh Ngộ: "Tam thiếu gia bớt giận! Là do tiểu thư quá lo lắng..."
Tỉnh Ngộ không giận dữ, anh chỉ lạnh lùng nhìn Vân Nhược, giọng nói bình thản đến đáng sợ: "Vân Nhược, Khóa Phản Lừa Đảo Cực Hạn muội đã học thuộc lòng ba tiếng mỗi ngày suốt một tháng qua. Quy tắc số 15 của cẩm nang viết gì?"
"Gặp... gặp biến cố lớn phải giữ tâm lặng như nước giếng cổ, tay không được run, chân không được loạn..." Vân Nhược cúi đầu gục xuống gối, nước mắt rơi lã chã. "Muội xin lỗi tam ca, muội biết sai rồi."
"Đeo vào. Từ giờ cho đến khi bước chân vào sa mạc Linh Quy, tuyệt đối không được tháo ra." Tỉnh Ngộ tự tay lấy chiếc khuyên tai đá hoang cổ, đeo chặt vào vành tai mềm mại của em gái. Luồng khí lạnh từ đá hoang cổ lập tức thẩm thấu vào thức hải cô bé, xua tan hoàn toàn sự lo âu và run rẩy, giữ cho thần trí cô đạt Trạng Thái Thanh Tâm tỉnh táo hoàn toàn.
Tiếp theo, Tỉnh Ngộ quay sang nhìn hòm da thú chứa hàng trăm lá Phù Lục Ẩn Khí Quy Nguyên xếp gọn gàng bên góc hầm. Đây là toàn bộ số lượng phù lục ẩn khí mà anh đã vắt kiệt thọ nguyên và tinh huyết để vẽ bằng máu Huyết Linh Thảo Thô suốt thời gian qua.
"Mọi người xếp hàng, dán phù ẩn khí." Tỉnh Ngộ ra lệnh.
Anh personally dán từng lá phù lên ngực áo của từng tộc nhân. Ngay khi lá phù dán chặt vào ngực áo vải thô xám, một cảm giác lạnh ngắt lan tỏa khắp kinh mạch của họ. Linh hải đan điền của các tu sĩ Luyện Khí Kỳ bàng chi lập tức bị khóa chặt, ngắt hoàn toàn mọi dao động linh lực ra bên ngoài. Trong nháy mắt, hơn ba trăm tu sĩ Khương gia đã hoàn toàn biến mất khỏi radar rà quét thần thức của tiên môn, biến đổi hoàn toàn khí tức thành những phàm nhân phu mỏ nghèo khổ, rách rưới.
Cái giá phải trả cho màn ngụy trang hoàn hảo này là cực kỳ tàn khốc: Khương gia đã tiêu hao sạch toàn bộ số lượng phù ẩn khí quy nguyên và khuyên tai cách âm tích lũy từ đầu cấp đến nay. Họ hiện tại hoàn toàn defenseless về mặt ma pháp, chỉ có thể dựa vào võ kỹ phàm nhân và mưu lược của Tỉnh Ngộ để sinh tồn.
"Chuẩn bị hoàn tất." Khương Bắc Hành – gia chủ đương nhiệm lúc này bước đến bên cạnh con trai, gương mặt nghiêm nghị hằn sâu sự quyết tâm. "Nhóm di tản đầu tiên gồm năm mươi người già và trẻ nhỏ đã sẵn sàng bước vào mật đạo dưới lòng giếng cạn."
Tỉnh Ngộ ngước đầu nhìn lên đỉnh giếng. Bóng tối của màn đêm đang lùi dần, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của ngày hội trăng tròn Phạn Thiên Thành. Ngoài phố, tiếng trống hội, tiếng chiêng trống múa lân bắt đầu rộn rã vang lên. Lễ hội trăng tròn lớn nhất trong năm đã chính thức khai mạc.
Nhưng đằng sau vẻ hào nhoáng, náo nhiệt của lễ hội ấy, Thiên Khải Trận trên bầu trời đang rục rịch vận hành ở công suất tối đa, chuẩn bị cho đại trận hiến tế khí vận tàn sát vạn linh vào đêm nay.
"Chúng ta đi thôi." Tỉnh Ngộ khẽ nói, dải băng gạc trên trán anh khẽ thấm thêm một vệt máu đỏ tươi.
*Ầm... oành!*
Một tiếng nổ vang trời bỗng dưng rung chuyển cả Phạn Thiên Thành. Đó không phải là tiếng lôi phạt thiên đạo, mà là tiếng pháo hoa khổng lồ của lễ hội trăng tròn bắt đầu khai mạc, bắn tung lên bầu trời đêm những chùm ánh sáng rực rỡ sắc màu đỏ thẫm và vàng kim. Tiếng pháo hoa nổ vang trời chấn động cả không gian, lấn át hoàn toàn mọi tiếng động nhỏ nhặt dưới đất cát.
Cũng chính vào khoảnh khắc những chùm pháo hoa rực rỡ ấy tỏa sáng trên bầu trời đêm, phiến đá đen che đậy giếng cạn cổ xưa của Khương gia khẽ lăn nhẹ sang một bên không tiếng động.
Thân ảnh gầy gò của Khương Tỉnh Ngộ dẫn đầu, theo sau là Khương Bắc Hành, Vân Nhược và đoàn người Khương gia rách rưới, lặng lẽ bước ra từ mật đạo dưới lòng giếng cạn, hòa mình vào bóng tối của ngõ hẻm Phố Tây, hướng thẳng về phía cổng thành phía Tây biên cảnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!