Nhạc nềnRetroRoman_March

Khế Ước Nhượng Bộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió Phố Tây Phạn Thiên Thành đột ngột ngưng bạt. Cái nóng hừng hực từ thanh Phong Hỏa Kiếm trong tay Thẩm Thiên bốc lên nghi ngút, nung đốt những hạt bụi nhỏ nhoi lơ lửng giữa hư không thành tàn tro xám xịt. Lưỡi kiếm đỏ rực chỉ thẳng vào mũi Khương Vô Kỵ, chỉ cách một khoảng chưa đầy nửa tấc. Ánh lửa chập chờn chiếu lên gương mặt khôi ngô nhưng đang đờ đẫn của đại thiếu gia Khương gia, tạo nên một cảnh tượng căng thẳng đến mức nghẹt thở.


"Ký! Hoặc là hôm nay ta san phẳng cái dược tiệm rách nát này, bắt đầu từ việc chặt đứt đôi tay tu luyện của ngươi!" Giọng nói của Thẩm Thiên mang theo linh lực Luyện Khí Kỳ tầng 9 vang dội, chấn động cả một góc phố.


Xung quanh, hàng ngàn tán tu và bình dân Phạn Thiên Thành vây quanh xem náo nhiệt. Dưới sự ảnh hưởng vô hình của Nhược Trí Quang Hoàn Cấp 1 đang âm thầm phủ xuống từ Thiên Khải Trận trên bầu trời, nhận thức của đám đông hoàn toàn bị bóp méo. Họ bắt đầu xì xào bàn tán, buông ra những lời chế giễu đầy khinh miệt:


"Khương gia quả nhiên là lũ rùa rụt cổ. Biển hiệu tổ tiên bị chém đứt làm đôi mà đại thiếu gia ngay cả một cái rắm cũng không dám thả."

"Thẩm thiếu chủ oai phong lẫm liệt, một thanh Phong Hỏa Kiếm đủ để đè bẹp toàn bộ thế hệ trẻ của Khương gia. Ký huyết thư đi thôi, giữ lại mạng chó còn hơn làm đại anh hùng đoản mệnh!"


Triệu Hoài An, đại trưởng lão Trần gia, đứng chắp tay phía sau Thẩm Thiên, chòm râu muối tiêu khẽ rung lên theo điệu cười khẩy đầy nham hiểm. Lão đắc ý nhìn sợi tơ nhân quả màu đỏ rực kết nối giữa Thẩm Thiên và Khương Vô Kỵ đang căng lên như dây đàn. Lão biết, chỉ cần Khương Vô Kỵ bộc phát một tia lôi cương phản kháng, kịch bản diệt môn do Chưởng sự Tào Lĩnh thiết lập sẽ lập tức được kích hoạt hợp pháp dưới danh nghĩa "tỷ thí công bằng".


Thế nhưng, sâu trong bóng tối sau cánh cửa gỗ khép hờ của Khương Gia Dược Tiệm, Khương Tỉnh Ngộ đang lặng lẽ quan sát tất cả.


Trán anh quấn dải băng gạc trắng mới tinh nhưng đã bắt đầu rỉ ra một vệt máu đỏ nhạt – bằng chứng thể chất của sự quá tải tàn ngọc sau chuyến đi đầm lầy độc đêm qua. Cơn đau từ trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 đang cào xé thần hồn anh như vạn kim châm, nhưng đôi đồng tử đen lánh của vị kỹ sư hệ thống kiếp trước vẫn tĩnh lặng như nước giếng cổ. Anh nhìn thấy rõ ràng sợi tơ nhân quả đỏ rực kia đang run rẩy, tìm kiếm một điểm tựa để đóng vòng lặp thù hận.


"Muốn dùng kịch bản khích tướng để ép Khương gia ta vào đường chết?" Tỉnh Ngộ khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lùng ẩn hiện trong bóng tối. "Hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết, thế nào là Quy Tắc Nhượng Bộ Vô Điều Kiện."


Anh khẽ nghiêng đầu, truyền âm thần thức bằng Luyện Thần Nghịch Mệnh Quyết thẳng vào tai Khương Hải – tam thúc đang đứng run rẩy bên cạnh: "Tam thúc, đến lượt ngài ra diễn rồi. Nhớ kỹ, khóc càng thảm thiết, dập đầu càng nhiều, Khương gia càng an toàn."


Khương Hải mập mạp rùng mình một cái, dược lực của Đan Thanh Tâm Kháng Độc trong bụng vẫn đang tỏa ra luồng khí mát lành giữ cho thần trí ông tỉnh táo tuyệt đối. Ông khẽ liếc nhìn cháu trai út đầy kính nể, rồi hít một hơi thật sâu, gương mặt bỗng chốc co rúm lại, nước mắt nước mũi giàn giụa như một kẻ mất hết hồn vía.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ tiệm thuốc bị đẩy phăng ra. Nhưng người bước ra không phải là một Khương Vô Kỵ phẫn nộ rút kiếm, mà là Khương Hải đang lết bánh xe thịt mập mạp của mình lao thẳng ra ngoài, quỳ rạp xuống đất ngay sát chân Thẩm Thiên.


"Thẩm thiếu chủ bớt giận! Triệu đại trưởng lão bớt giận! Khương gia chúng ta đáng chết, thật sự đáng chết!" Khương Hải dập đầu lia lịa xuống nền đất đầy bụi bặm, tiếng trán va chạm với gạch đá vang lên bình bịch đầy chân thật. "Cái hiệu thuốc này là mồ hôi nước mắt của tổ tiên truyền lại, nhưng nếu Thẩm thiếu chủ đã muốn, Khương gia chúng ta làm sao dám giữ! Khẩn cầu ngài khai ân, đừng bắt đại ca ta phải bước lên sinh tử đài!"


Sự xuất hiện đột ngột và màn khóc lóc thảm thiết của Khương Hải khiến Thẩm Thiên hoàn toàn ngỡ ngàng. Thanh Phong Hỏa Kiếm trong tay gã khẽ lệch đi một tấc, luồng hỏa cương hừng hực bỗng nhiên bị nghẹn lại trong kinh mạch. Gã trố mắt nhìn vị trưởng lão ngoại vụ nổi tiếng hám lợi của Khương gia đang quỳ gối van xin như một con chó rách.


"Ngươi... ngươi nói cái gì?" Thẩm Thiên lắp bắp hỏi, cảm giác hụt hẫng cực độ dâng lên trong lòng. Kịch bản của thiên đạo sắp đặt gã phải vả mặt một Khương gia kiêu ngạo, chứ không phải một lũ phế vật dập đầu xin tha mạng thế này.


Lúc này, Khương Tỉnh Ngộ mới loạng choạng bước ra từ trong tiệm thuốc. Anh mặc chiếc áo vải thô xám rách nát, tay ôm ngực ho sặc sụa, dải băng gạc trên trán rỉ máu đỏ nhạt trông thảm hại đến cực hạn. Anh bước đến bên cạnh Khương Vô Kỵ, khẽ kéo tay áo anh trai lùi lại một bước, rồi hướng về phía Thẩm Thiên chắp tay cúi đầu, giọng nói run rẩy:


"Thẩm thiếu chủ, Khương gia chúng ta tài hèn sức mọn, tu vi Luyện Khí Kỳ của đại ca ta làm sao dám làm đá kê chân cho Phong Hỏa Kiếm của ngài. Hôm nay, chúng ta xin tự nguyện áp dụng Quy Tắc Nhượng Bộ Vô Điều Kiện của gia quy. Bản tiệm thuốc này, Khương gia xin dâng hiến vĩnh viễn cho Trần gia và Thẩm gia, không lấy một xu linh thạch!"


"Cái gì?!"


Toàn bộ đám đông xung quanh một lần nữa xôn xao dữ dội. Triệu Hoài An cũng không thể giữ được vẻ trầm tĩnh bấy lâu, lão bước lên một bước, đôi mắt híp lại sắc bén đầy hoài nghi: "Khương tam phế vật, ngươi không nói đùa chứ? Dâng hiến vĩnh viễn không lấy một xu?"


"Tiểu nhân làm sao dám lừa gạt hai vị đại nhân." Tỉnh Ngộ ho khụ khụ, run rẩy rút từ trong ngực áo ra một tờ parchment da thú đã được chuẩn bị sẵn từ đêm qua. Trên đó viết đầy những dòng chữ mực đen rõ ràng: *Khế Ước Nhượng Bộ Vô Điều Kiện cửa hàng vật lý Khương Gia Dược Tiệm Phố Tây.*


"Đây là khế ước nhượng bộ do chính tay ta soạn thảo, đã có chữ ký và dấu vân tay máu của gia chủ Khương Bắc Hành cùng trưởng lão ngoại vụ Khương Hải. Chỉ cần Thẩm thiếu chủ và Triệu đại trưởng lão ký tên đóng dấu vào đây, toàn bộ quyền sở hữu mặt bằng vật lý của tiệm thuốc này sẽ thuộc về hai vị vĩnh viễn." Tỉnh Ngộ dâng tờ khế ước lên bằng hai tay, gương mặt cúi gằm đầy vẻ sợ hãi.


Thẩm Thiên nhìn tờ khế ước dâng tận tay, trong lòng bỗng dâng lên một luồng cảm xúc cực kỳ khó chịu. Gã vốn muốn dùng vũ lực và khí vận để đè bẹp Khương gia, nổi danh khắp thành phố. Nhưng hiện tại, đối thủ chủ động nhường lại sản nghiệp tổ tiên một cách hoàn hảo, cúi đầu dâng tặng mọi thứ mà không hề phản kháng. Luồng khí vận Thái Dương Thánh Thể trong người gã bỗng chốc mất đi mục tiêu kích hoạt, quay ngược lại phản phệ nhẹ khiến lồng ngực gã nhói đau.


"Thiếu chủ, đừng nghe lời tà thuyết của tên phế vật này!" Triệu Hoài An nhíu mày truyền âm cho Thẩm Thiên. "Khương gia nổi tiếng cứng đầu, làm sao có thể nhượng bộ dễ dàng như vậy? Chắc chắn có bẫy!"


"Bẫy? Khế ước bằng giấy trắng mực đen, lại có cả ấn ký máu của Khương Bắc Hành, làm sao giả được?" Thẩm Thiên hừ lạnh một tiếng, lòng tham và sự kiêu ngạo vô tri dưới tác động của Nhược Trí Quang Hoàn đã hoàn toàn lấn át chút lý trí cuối cùng. Gã giật lấy tờ khế ước từ tay Tỉnh Ngộ, quét mắt nhìn qua một lượt, thấy ghi rõ: *Chuyển giao vĩnh viễn quyền sở hữu mặt bằng vật lý của Khương Gia Dược Tiệm Phố Tây, bao gồm cả tòa nhà và kho bãi phụ cận.*


"Được! Khương gia các ngươi quả nhiên biết điều!" Thẩm Thiên cười lớn đầy đắc ý, gã dùng linh lực ngón tay rạch một đường, nhỏ một giọt máu tươi đóng dấu ấn ký của Thẩm gia lên khế ước. Triệu Hoài An thấy vậy, dù trong lòng vẫn cảm thấy bất an nhưng trước sự cám dỗ của mặt bằng đắc địa nhất Phố Tây, lão cũng đành rút lệnh ấn đóng dấu của Trần gia xuống.


*Oành!*


Ngay khi khế ước được ký kết hoàn tất, trong tầm nhìn nghịch hành của Tỉnh Ngộ, sợi tơ nhân quả màu đỏ rực kết nối giữa Khương Vô Kỵ và Thẩm Thiên bỗng chốc đứt đoạn thành hai nửa. Luồng khí vận thù hận cưỡng ép của thiên đạo bỗng chốc mất đi điểm neo, tiêu tán hoàn toàn vào hư không.


Khương Vô Kỵ đứng bên cạnh, lồng ngực đang đè nặng áp lực bấy lâu bỗng chốc nhẹ bẫng. Gã khôi phục lại sự tự chủ hoàn toàn, nhìn em trai út với ánh mắt đầy chấn động và kính nể. Gã khẽ cúi đầu mỉm cười nhã nhặn, chúc đối phương: "Chúc mừng Thẩm thiếu chủ và Triệu đại trưởng lão có được tiệm thuốc mới. Chúc hai vị kinh doanh phát đạt, vạn sự hanh thông."


"Hừ, lũ hèn nhát! Cút ngay cho ta!" Thẩm Thiên phất tay đầy khinh bỉ, gã vung Phong Hỏa Kiếm thu vào vỏ, dõng dạc tuyên bố với đám đông: "Từ nay về sau, tiệm thuốc này thuộc về Thẩm gia và Trần gia! Toàn bộ người của Khương gia, lập tức cút khỏi đây!"


Khương Hải giả vờ khóc lóc thảm thiết, cùng A Phúc đỡ lấy Khương Tỉnh Ngộ loạng choạng rút lui vào trong ngõ tối. Đám đông xung quanh vang lên những tiếng cười nhạo, chế giễu đầy khinh bỉ dành cho sự hèn nhát của Khương gia. Nhưng không một ai trong số họ nhận ra, dưới lớp áo vải xám rách nát, khóe môi của Khương Tỉnh Ngộ đang nhếch lên một nụ cười thong dong tự tại.


***


"Kế hoạch rút ruột tài sản hoàn tất."


Trong bóng tối của ngõ hẻm Phố Tây, Khương Tỉnh Ngộ khẽ lau đi vệt máu tươi rỉ ra từ khóe mắt, giọng nói trầm tĩnh vang lên.


Khương Hải mập mạp lúc này đã hoàn toàn khôi phục lại sự tỉnh táo, ông không còn một giọt nước mắt nào, gương mặt lộ rõ vẻ khôn ngoan của một trưởng lão ngoại vụ lão luyện: "Tam thiếu gia, toàn bộ dược liệu thật, linh thạch dự trữ và đặc biệt là ba vạn viên Linh Thạch Hạ Phẩm Tiêu Chuẩn lậu đã được ta dùng xe ngựa đổ rác ngụy trang vận chuyển sang kho hàng của Vạn Bảo Lâu Phạn Thiên Chi Nhánh từ đêm hôm trước. Vạn Tiền Sơn lâu chủ đã dùng danh nghĩa thương hội để bảo hộ dòng tài sản này, Trần gia và Thẩm gia tuyệt đối không thể chạm vào một cọng cỏ quý."


"Tốt." Tỉnh Ngộ gật đầu, đôi mắt đen lánh tĩnh lặng nhìn về phía hiệu thuốc cũ. "Mất mặt bằng vật lý không quan trọng bằng việc bảo toàn tài nguyên thảo dược cốt lõi. Nhượng bộ mặt bằng giúp gia tộc hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt rà quét của chính quyền thành phố trước đêm di tản. Trần gia và Thẩm gia tưởng mình thắng lớn cướp được sản nghiệp; thực chất họ chỉ nhận được một cái vỏ nhà trống rỗng và gánh chịu toàn bộ nhân quả thù hận thay cho Khương gia chúng ta."


Đúng như lời Tỉnh Ngộ tính toán, tại hiện trường Khương Gia Dược Tiệm.


Triệu Hoài An và Thẩm Thiên hăm hở dẫn theo hàng chục tu sĩ xông vào bên trong để tiếp quản tài sản. Thế nhưng, ngay khi cánh cửa gỗ nội viện mở ra, nụ cười trên gương mặt hai kẻ chiến thắng bỗng chốc cứng đờ.


Trước mắt họ là một khung cảnh hoang tàn, trống rỗng đến cực hạn. Toàn bộ các kệ gỗ đựng đan dược quý hiếm đã bị dọn sạch không còn một mảnh giấy vụn. Các lu gốm chứa nước linh khí bị đập vỡ, kho hàng phía sau chỉ còn trơ lại những đống rác thải dược liệu khô héo và bụi bặm bám đầy tường.


"Lũ khốn kiếp! Khương gia đã rút sạch toàn bộ kho hàng từ trước!" Thẩm Thiên gầm lên một tiếng đầy giận dữ, gã đá bay một chiếc giỏ tre rách nát trên đất. "Triệu trưởng lão! Mau phái người đuổi theo lục soát toàn bộ gia sản của chúng! Chúng không thể vận chuyển hàng vạn viên linh thạch ra ngoài thành trong một đêm được!"


Triệu Hoài An cũng tức giận đến mức mặt mũi đỏ bừng, lão định ra lệnh cho đội ám sát xông vào phủ đệ Khương gia để lục soát khẩn cấp.


Thế nhưng, ngay khi lão vừa bước ra cửa tiệm, một luồng áp lực thương mại khổng lồ bỗng nhiên phủ xuống từ trên cao. Vạn Tiền Sơn, lâu chủ Vạn Bảo Lâu, mặc trường bào dệt chỉ vàng rực rỡ, tay cầm cân tiểu ly vàng ròng bước ra từ kiệu hoa lệ, chặn đứng lối đi của Trần gia.


"Triệu trưởng lão, bớt giận." Vạn Tiền Sơn cười híp mắt nhưng giọng nói mang theo uy áp Trúc Cơ Kỳ đỉnh phong đè nặng lên vai lão già họ Triệu. "Toàn bộ kho hàng và tài sản lưu động của Khương Gia Dược Tiệm hiện đang nằm trong danh sách kiểm toán bảo hộ của Vạn Bảo Lâu chúng ta để khấu trừ khoản nợ cũ của Khương gia. Nếu Trần gia muốn lục soát, xin vui lòng bước qua kết giới tam phẩm của thương hội chúng ta trước."


Triệu Hoài An chấn động, lão nghiến răng kèn kẹt nhưng trước uy thế khổng lồ của liên giới diện thương hội Vạn Bảo Lâu, lão đành phải nuốt cục tức vào trong bụng, không dám có hành vi vượt quyền.


Trong lúc hai bên đang giằng co căng thẳng, nhiệt độ xung quanh bỗng nhiên hạ thấp đột ngột. Một luồng khí áp lạnh lẽo, thánh khiết nhưng đầy sát ý từ xa dội tới, khiến toàn bộ tu sĩ có mặt tại Phố Tây phải rùng mình run rẩy.


Nữ sứ giả Quy Nguyên Tông – Vân Cơ – đã đến.


Cô ta mặc đạo phục nội môn thêu mây xanh rực rỡ, hông đeo ngọc kiếm trắng muốt, phong thái xuất trần bước đi giữa phố Tây như một vị thần tiên hạ phàm. Đôi mắt lạnh lùng sắc bén của cô ta lướt qua Thẩm Thiên và Triệu Hoài An, khiến hai kẻ kiêu ngạo bỗng chốc cúi đầu cung kính.


"Có chuyện gì náo loạn ở đây?" Giọng nói của Vân Cơ thanh lãnh nhưng mang theo uy áp Trúc Cơ hậu kỳ cực mạnh.


Triệu Hoài An vội vã bước lên dâng tờ khế ước nhượng bộ, giọng nói đầy nịnh hót: "Báo cáo tiên sứ đại nhân, Khương gia hèn nhát đã tự nguyện ký khế ước nhượng bộ vô điều kiện, chuyển giao toàn bộ dược tiệm này cho Trần gia và Thẩm gia chúng ta quản lý."


Vân Cơ khẽ cau mày, cô ta không thèm nhìn tờ khế ước, bước thẳng vào trong dược tiệm trống rỗng. Với thần thức nhạy cảm địa mạch và dược lý của một đệ tử nội môn cấp cao, cô ta lập tức cảm nhận được một dao động linh lực kỳ lạ, mờ nhạt phảng phất trong không khí.


Cô ta bước qua đống đổ nát của hiệu thuốc, đi thẳng vào khu vực sân sau hoang phế – nơi Khương gia từng dùng để đổ rác thải dược liệu sau khi luyện chế.


Vân Cơ dừng bước trước một đống lá khô và tro bụi đan sa xám xịt. Cô ta khẽ phất tay áo rộng, một luồng gió linh lực Thanh Vân thổi bay toàn bộ lớp bụi đất bên trên, để lộ ra đáy hố rác.


Tại đó, lẫn trong đống rác thải dược liệu khô héo, có một vài vụn thảo dược màu đỏ rực như máu, mỏng manh như những sợi chỉ nhỏ đang tỏa ra một luồng dược hương cực kỳ nhạt nhạt nhưng thanh khiết vô cùng.


Vân Cơ khẽ cúi người, dùng hai ngón tay thon dài nhặt một vụn thảo dược màu đỏ lên sát mũi ngửi nhẹ. Đôi đồng tử thanh lãnh của cô ta bỗng chốc co rút lại đầy chấn động.


"Huyết Linh Thảo Thô..." Vân Cơ lầm bầm, giọng nói bỗng chốc trở nên lạnh lẽo thấu xương. "Đây là loại cỏ độc chỉ mọc ở vùng đầm lầy sương mù biên cảnh. Tại sao một gia tộc pháo hôi hạng ba suy thoái như Khương gia lại sở hữu loại thảo dược này?"


Cô ta vận chuyển một tia linh lực Thanh Vân vào vụn cỏ đỏ, phân tích kết cấu dược lý còn sót lại. Một luồng khí mát lành lập tức xộc thẳng vào thức hải của cô ta, tạm thời xua tan đi một phần nhỏ luồng sóng áp chế tinh thần của Thiên Khải Trận.


"Traces of a mind-purification formula... (Dấu vết của công thức tịnh hóa thần trí...)" Đôi mắt Vân Cơ híp lại đầy sát ý lạnh lùng. Cô ta lập tức nhận ra, vụn thảo dược này chính là nguyên liệu cốt lõi của một loại thuốc giải độc tinh thần cực kỳ tinh vi, có khả năng chống lại sự thôi miên của Nhược Trí Quang Hoàn mà tiên môn gieo rắc bấy lâu nay.


Khương gia nhượng bộ hèn nhát dâng hiến tiệm thuốc trống rỗng không phải vì sợ hãi, mà là để che giấu một kế hoạch tịnh hóa nhận thức và đào tẩu khổng lồ ngầm dưới lòng đất!


"Triệu Hoài An! Thượng Quan Vũ!" Vân Cơ đột ngột quay đầu lại, tiếng quát mang theo sát ý ngập trời vang vọng khắp hiệu thuốc hoang phế: "Truyền lệnh của ta! Phong tỏa toàn diện bốn cổng thành Phạn Thiên Thành ngay lập tức! Bất kỳ ai của Khương gia dám tiến gần cổng Tây, mạt sát tại chỗ không cần báo cáo!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!