Trang Sách Thời Gian Mù
Tiếng rít gào của con dơi chúa biến dị sa mạc như những mũi khoan nhọn hoắt đâm thẳng vào màng nhĩ, mang theo luồng hỏa độc nóng bỏng cuộn trào trong không khí ẩm ướt của Huyễn Thủy Đầm. Phía dưới chân, vết nứt không gian đen kịt vẫn đang điên cuồng xoay tròn, tạo ra một lực hút vô hình cực đại, kéo chặt lấy hai chân Khương Tỉnh Ngộ chìm dần vào vũng bùn lầy lún không đáy. Sương độc u minh màu tím sậm bị lực hút kéo thành những vệt dài, rít lên sàn sạt xung quanh nhục thân gầy gò của thiếu niên.
Trong thức hải của Tỉnh Ngộ, Tàn Ngọc Quy Tắc Nghịch Hành khảm sâu sau trán đang nung đỏ như một khối than lửa, tỏa ra luồng linh lực nghịch hành màu tím lạnh hỗn loạn để chống đỡ. Cơn đau từ trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 hành hạ anh đến mức hai thái dương giật liên hồi, máu tươi từ vết rách cũ trên trán lại rỉ ra, thấm qua lớp băng gạc trắng rồi chảy dài xuống khóe mắt, nhạt nhòa cùng bùn đất đầm lầy.
"Tỉnh Ngộ! Mau ném Thần Không Sa vào tâm vết nứt!" Giọng nói của tàn hồn Thái Huyền Tử vang lên đầy gấp gáp trong đầu anh. "Linh áp bộc phát từ trang sách cổ đã kích hoạt kẽ hở quy tắc không gian này. Nếu không vá lại ngay, cả cái hang thú này sẽ sụp đổ, chôn vùi ngươi vĩnh viễn!"
Tỉnh Ngộ cắn chặt răng, đôi đồng tử đen lánh dưới làn máu loãng vẫn tĩnh lặng như nước giếng cổ. Là một cựu kỹ sư phân tích hệ thống, anh biết rất rõ: vết nứt không gian này thực chất là một lỗi tràn bộ nhớ linh lực của thiên đạo ngụy tạo tại Linh Khí Nhược Điểm Khu. Đối kháng bằng linh khí truyền thống lúc này chỉ giống như đổ dầu vào lửa, khiến vết rách mở rộng nhanh hơn.
Phải dùng quy tắc nghịch hành để cô lập tần số dao động!
Anh không hề vận chuyển một tia linh lực nào trong đan điền, giữ nguyên trạng thái bế khí tuyệt mạch của Thuật Ẩn Khí Tuyệt Mạch để đánh lừa cảm biến của vết nứt. Tay trái anh giữ chặt mảnh da thú rách nát của Tàn Diệp Thời Gian Mù Chi Thư trong tay áo, tay phải thọc sâu vào túi trữ vật, lôi ra nắm cát không gian Thần Không Sa Hạ Phẩm cuối cùng.
*Phần phật!*
Con dơi chúa khổng lồ Trúc Cơ sơ kỳ đã áp sát, đôi móng vuốt sắc nhọn mang theo luồng độc hỏa đỏ thẫm xé rách màn sương mù, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Tỉnh Ngộ. Áp lực từ cú lao xuống của nó mạnh đến mức khiến mặt bùn xung quanh lún xuống thêm một tấc.
Trong sát na ngàn cân treo sợi tóc, Tỉnh Ngộ không lùi mà lại chủ động ngả người ra phía sau, để mặc cho lực hút của vết nứt kéo nhục thân mình trượt đi trên mặt bùn nhão. Anh vận hành Vô Diện Bộ Pháp ở mức vi mô cực hạn, triệt tiêu hoàn toàn lực cản không khí và tiếng động nhục thân.
*Xoạt!*
Móng vuốt của dơi chúa sượt qua ngực áo vải thô xám của anh, chỉ để lại ba đường rách dài nhưng không chạm vào da thịt. Tận dụng khoảng cách cực gần khi dơi chúa lao qua, Tỉnh Ngộ vung tay phải, ném mạnh nắm Thần Không Sa Hạ Phẩm vào thẳng tâm của vết nứt không gian đen kịt dưới chân.
"Nghịch chuyển không gian tọa độ, đóng!"
Linh lực nghịch hành màu tím lạnh từ tàn ngọc sau trán bộc phát, quấn lấy những hạt cát không gian lấp lánh ánh bạc. Thần Không Sa khi chạm vào tâm vết nứt lập tức hòa tan, tạo ra một màng bảo vệ bẻ cong toàn bộ dòng chảy năng lượng hỗn loạn. Lực hút điên cuồng bỗng chốc đảo chiều, biến thành một lực đẩy cực mạnh.
*Oành!*
Vết nứt không gian chấn động dữ dội rồi tự động co rút lại thành một điểm sáng nhỏ trước khi biến mất hoàn toàn. Con dơi chúa do mất đà lao xuống, lại bị lực đẩy nghịch chuyển của không gian hất văng ngược trở lại, đập mạnh thân hình khổng lồ vào vách đá ngầm của hang thú, gãy nát một bên cánh da.
Tỉnh Ngộ thoát khỏi lực hút, lập tức dùng Đoản Đao Thẩm Thấu Địa Mạch cắm mạnh xuống thềm đá khô ráo bên cạnh để mượn lực nhảy vọt ra ngoài cửa hang. Anh không hề quay đầu lại nhìn con dơi chúa đang gầm rú điên cuồng trong đống đổ nát, vội vã vận hành Vô Diện Bộ Pháp lướt nhanh qua màn sương độc dày đặc của Huyễn Thủy Đầm, hướng thẳng về phía lối thoát hiểm Phạn Thiên Thành.
***
Sâu dưới lòng đất năm mươi mét của Khương Gia Phủ Đệ, trong Phòng Cách Ly Tâm Lý lạnh lẽo được lót kín bằng những khối đá Hoang Cổ xám xịt.
Khương Tỉnh Ngộ ngồi xếp bằng trên một bục đá đen, gương mặt tái nhợt không một giọt máu. Dải băng gạc trên trán anh đã được Khương Bắc Hành tự tay thay mới, nhưng mùi máu tanh nhàn nhạt vẫn phảng phất trong phòng. Trước mặt anh, mảnh da thú rách nát của Tàn Diệp Thời Gian Mù Chi Thư đang lơ lửng trên không trung, tỏa ra những luồng ký tự cổ xưa màu tím nhạt xoay chuyển không ngừng.
Khương Bắc Hành đứng bên cạnh, gương mặt trung niên hằn sâu vẻ lo lắng tột độ. Ông nhìn đứa con trai út gầy gò của mình, giọng nói trầm khàn đầy bao bọc: "Tỉnh Ngộ, thức hải của con rạn nứt thêm một vết sâu hoắm rồi. Con có cần uống thêm một viên Đan Thanh Tâm Kháng Độc để ổn định thần trí trước không? Việc giải mã trang sách cổ này cứ để Chư Cát Đồng lo liệu."
"Không kịp nữa rồi, thưa cha." Tỉnh Ngộ khẽ lắc đầu, đôi mắt đen lánh tĩnh lặng như giếng cổ nhìn chằm chằm vào các ký tự cổ đang xoay chuyển. "Chư Cát tiền bối am hiểu trận đạo truyền thống, nhưng trang sách cổ này được viết bằng một loại quy tắc logic đặc biệt của thượng giới. Chỉ có Quy Tắc Nghịch Hành Pháp mới có thể giải mã được bản chất thực sự của nó."
Tỉnh Ngộ nhắm mắt lại, vận chuyển luồng linh lực nghịch hành màu tím lạnh chạy dọc sống lưng, kích hoạt tàn ngọc sau trán để nhìn thấu các kẽ hở quy tắc ẩn giấu giữa các dòng chữ cổ.
Trong tầm nhìn nghịch hành của anh, những ký tự cổ xưa màu tím bỗng chốc biến đổi, phân rã thành một chuỗi các dòng lệnh vận hành năng lượng khổng lồ của Thiên Khải Trận bao phủ Phạn Thiên Thành. Đó không phải là hộ thành đại trận bảo vệ dân chúng, mà là một hệ thống thu hoạch khí vận diện rộng được thiết lập theo chu kỳ nghiêm ngặt.
"Tìm thấy rồi..." Tỉnh Ngộ đột ngột mở mắt, một tia sáng tím lạnh lóe lên trong đồng tử. Anh chỉ tay vào một ký tự cổ hình mai rùa ngược ở góc dưới trang sách: "Đêm ngày thứ bảy, khi trăng tròn đạt đến đỉnh điểm, Thiên Khải Trận sẽ tự động reset bộ nhớ đệm và thiết lập lại hệ thống giám sát thiên cơ trong vòng đúng hai tiếng đồng hồ, từ giờ Tý đến giờ Sửu."
"Reset hệ thống?" Khương Bắc Hành ngơ ngác hỏi, không hiểu rõ những thuật ngữ kỳ lạ của con trai.
"Có nghĩa là trong vòng hai tiếng đó, toàn bộ hệ thống rà quét của tiên môn, bao gồm cả Kính Chiếu Yêu của Tống Nhân và thần thức rà quét của Vân Cơ, sẽ hoàn toàn bị mù." Tỉnh Ngộ giải thích, giọng nói đanh lại đầy quyết đoán. "Đây là khung giờ vàng duy nhất để chúng ta di tản toàn bộ ba trăm tộc nhân phàm nhân và bàng chi vượt qua Huyễn Thủy Đầm mà không để lại bất kỳ dấu vết nào trên radar của tiên môn. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, khi đại trận hiến tế khí vận kích hoạt vào ngày thứ tám, cả Khương gia sẽ biến thành tro bụi để làm củi đốt cho thượng giới."
"Hai tiếng đồng hồ..." Khương Bắc Hành siết chặt nắm tay, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh. "Di chuyển ba trăm con người qua đầm lầy độc trong hai tiếng là một thử thách cực hạn. Ta sẽ lập tức ra lệnh cho nhị thúc của con chuẩn bị xe ngựa ngụy trang và phân phát phù lục ẩn khí."
"Cha, việc chuẩn bị phải tuyệt đối âm thầm." Tỉnh Ngộ nhắc nhở, ánh mắt đầy lo âu cưỡng chế. "Bất kỳ một biến động nhỏ nào trong kho linh thạch hay dược tiệm cũng sẽ kích hoạt sự nghi ngờ của Tào Lĩnh. Chúng ta phải duy trì trạng thái bình thường bên ngoài cho đến phút cuối cùng."
***
Thế nhưng, kế hoạch giữ trạng thái bình thường của Khương Tỉnh Ngộ đã lập tức bị dập tắt vào sáng ngày hôm sau.
Tại Phố Tây Phạn Thiên Thành, trước cửa Khương Gia Dược Tiệm sầm uất.
Một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng như dây cung bị kéo căng bao phủ toàn bộ con phố. Hàng trăm tu sĩ ngoại môn của Trần gia và Thẩm gia, mặc đạo bào màu tím sậm và xanh ngọc hoa lệ, đang bao vây chặt chẽ hiệu thuốc của Khương gia. Những thanh kiếm tu tiên tuốt trần lấp lánh ánh sáng linh lực lạnh lẽo, chặn đứng mọi lối ra vào.
Đứng đầu đám đông là Triệu Hoài An, đại trưởng lão Trần gia. Lão già tóc muối tiêu mặc áo dài thêu hoa văn dã thú, gương mặt hốc hác đầy vẻ nham hiểm đang vuốt chòm râu ngắn, đôi mắt híp lại lộ rõ vẻ đắc ý tột cùng.
Bên cạnh lão là Thẩm Thiên, thiếu chủ Thẩm gia. Thanh niên mặc cẩm y màu xanh ngọc, gương mặt tuấn tú nhưng thần thái đầy vẻ kiêu ngạo hiếu thắng bất chấp lý trí. Tay gã đang đặt trên chuôi Phong Hỏa Kiếm – thanh kiếm cực phẩm phàm nhân đang tỏa ra những luồng khí nóng hừng hực màu đỏ nhạt.
Dưới tác động của Nhược Trí Quang Hoàn Cấp 1 đang âm thầm tỏa ra từ Thiên Khải Trận trên bầu trời, nhận thức của Thẩm Thiên và Triệu Hoài An đã hoàn toàn bị lu mờ. Họ không còn hành sự theo logic thông thường của thế gia, mà bị thiên đạo dẫn dắt để trở thành những quân cờ khích tướng, ép buộc Khương gia phải bước vào kịch bản vả mặt sinh tử chiến.
"Khương Vô Kỵ! Ngươi là con rùa rụt cổ đến bao giờ?" Thẩm Thiên lớn tiếng quát, giọng nói mang theo linh lực Luyện Khí Kỳ tầng 9 vang vọng khắp con phố, thu hút hàng ngàn tán tu và phàm nhân hiếu kỳ vây quanh xem náo nhiệt. "Hôm nay nếu ngươi không giao nộp toàn bộ sổ sách tài chính đen của Khương Gia Dược Tiệm và bước lên sinh tử đài đấu với ta một trận, Trần gia và Thẩm gia chúng ta sẽ phong tỏa vĩnh viễn hiệu thuốc này!"
Phía sau cánh cửa gỗ khép hờ của tiệm thuốc, Khương Vô Kỵ đang đứng đằng đằng sát khí.
Đại thiếu gia Khương gia, mày kiếm dựng ngược, đôi mắt vốn đã bị Nhược Trí Quang Hoàn làm cho đỏ ngầu đầy tơ máu. Gân xanh trên trán gã nổi lên cuồn cuộn, tay phải nắm chặt chuôi Xích Lôi Kiếm đang run lên bần bật vì phẫn nộ. Luồng lôi cương màu xanh lam nhạt bắt đầu rục rịch biến đổi xung quanh cơ thể gã.
"Lũ khốn kiếp! Trần gia và Thẩm gia khinh người quá đáng!" Vô Kỵ gầm lên một tiếng đầy bốc đồng. "Hôm nay ta phải ra ngoài chém chết tên Thẩm Thiên kiêu ngạo kia! Để xem gã lấy tư cách gì đòi tịch thu sản nghiệp của tổ tiên ta!"
"Đại ca! Đừng bốc đồng! Ngài đang sập bẫy khích tướng của chúng!" Khương Hải, trưởng lão ngoại vụ mập mạp, hớt hải ôm lấy cánh tay Vô Kỵ, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên mặt. "Tam thiếu gia đã dặn, tuyệt đối không được xảy ra xung đột vật lý ngoài phố!"
"Tránh ra!" Vô Kỵ gạt phăng Khương Hải ra một bên, sức mạnh Luyện Khí tầng 9 bộc phát khiến vị trưởng lão mập mạp ngã nhào xuống đất. "Tam đệ chỉ là một phế vật hèn nhát! Nó chỉ biết trốn dưới hầm ngầm viết mấy cái quy tắc nhảm nhí! Danh dự của Khương gia bấy lâu nay bị sự hèn nhát của các ngươi bôi nhọ sạch rồi! Hôm nay ta phải dùng máu của Thẩm Thiên để rửa sạch nhục nhã!"
Nói xong, Vô Kỵ vung tay, định đẩy phăng cánh cửa gỗ để lao ra ngoài quyết chiến.
*Vút.*
Một thân ảnh vải xám thô xám rách rưới bỗng nhiên xuất hiện như một chiếc bóng ma quỷ ngay trước mặt Vô Kỵ. Không gây ra một tiếng động nhỏ, cũng không có một tia linh áp nào bộc phát, Khương Tỉnh Ngộ đã đứng chắn ngang cánh cửa, đôi mắt đen lánh tĩnh lặng nhìn thẳng vào người anh trai đang điên cuồng.
"Tam đệ? Ngươi cản ta làm gì? Tránh ra!" Vô Kỵ gầm lên, định dùng sức mạnh thể chất đẩy main ra.
Tỉnh Ngộ không nói một lời. Anh khẽ nhấc tay phải, ngón tay thon dài lướt nhanh như chớp giật, vận hành Luyện Thần Nghịch Mệnh Quyết truyền âm một luồng thần thức nghịch hành màu tím lạnh thẳng vào huyệt đạo Bách Hội trên đỉnh đầu Vô Kỵ.
*Uỳnh.*
Một luồng hơi lạnh thấu xương dội thẳng vào thức hải đang nóng rực của Vô Kỵ, cưỡng ép đóng băng toàn bộ các luồng suy nghĩ bốc đồng do Nhược Trí Quang Hoàn kích thích. Đôi mắt đỏ ngầu của gã bỗng chốc đờ đẫn ra trong vòng nửa giây.
Nhanh như cắt, Tỉnh Ngộ thọc tay vào ngực áo, lấy ra một viên Đan Thanh Tâm Kháng Độc nhét thẳng vào miệng anh trai, đồng thời dùng một cây kim châm vô ảnh đâm nhẹ vào huyệt dưới cằm để ép gã nuốt xuống.
Dược lực tịnh hóa thần trí của Đan Thanh Tâm lập tức tan ra, hóa thành luồng khí mát lành gột rửa sạch toàn bộ các độc tố tinh thần đang ký sinh trong não bộ Vô Kỵ.
*Hộc.*
Vô Kỵ rùng mình một cái, luồng lôi cương xanh lam xung quanh cơ thể lập tức tiêu tán hoàn toàn. Đôi mắt gã khôi phục lại sự trong sáng, nhìn xung quanh với vẻ ngơ ngác, mồ hôi lạnh đầm đìa ướt sũng lưng áo.
"Ta... ta vừa rồi định làm gì thế này?" Vô Kỵ lầm bầm, giọng nói run rẩy đầy hoảng hốt. "Ta định lao ra ngoài quyết chiến với Thẩm Thiên? Trời ạ, nếu ta ra ngoài chém gã, Tào Lĩnh đang nấp trong bóng tối sẽ có cớ hợp pháp để diệt môn Khương gia ngay lập tức..."
"Đại ca, ngài đã tỉnh táo lại chưa?" Tỉnh Ngộ trầm giọng hỏi, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy uy áp của một người chỉ huy đứng sau bóng tối.
"Ta tỉnh rồi... tỉnh rồi, tam đệ." Vô Kỵ toát mồ hôi hột, nhìn em trai với ánh mắt đầy kính nể và sợ hãi. Gã lập tức nhớ lại Quy tắc số 1 trong cuốn Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc: *Tuyệt đối không được đứng cười khẩy hoặc nói lời khinh miệt trước mặt đối thủ, luôn giữ thái độ nhún nhường để cắt đứt nhân quả tuyến thù hận.*
"Nhớ kỹ quy tắc." Tỉnh Ngộ khẽ gật đầu, ánh mắt anh liếc qua khe cửa sổ nhìn ra ngoài phố Tây.
Trong tầm nhìn nghịch hành của anh, một sợi tơ nhân quả màu đỏ rực, dày đặc đang nối thẳng từ đỉnh đầu Thẩm Thiên xuyên qua cánh cửa gỗ, cắm chặt vào lồng ngực của Khương Vô Kỵ. Đây chính là sợi tơ khí vận cưỡng ép do thiên đạo thiết lập để dồn Vô Kỵ vào đường chết.
Phải bẻ gãy sợi tơ này bằng sự nhún nhường tuyệt đối!
"Đại ca, Khương Hải thúc thúc, hai người chuẩn bị ra ngoài cùng ta." Tỉnh Ngộ ra lệnh, chỉnh lại chiếc áo vải thô xám rách nát của mình, để lộ ra dải băng gạc trắng đẫm máu trên trán. Anh cố tình làm cho gương mặt mình thêm phần hốc hác, nhợt nhạt như một kẻ phế vật sắp chết.
*Két...*
Cánh cửa gỗ của Khương Gia Dược Tiệm chậm rãi mở ra.
Hàng ngàn ánh mắt ngoài phố Tây lập tức đổ dồn về phía cửa. Triệu Hoài An và Thẩm Thiên khẽ nhếch mép cười khẩy, sẵn sàng chờ đón sự bộc phát giận dữ của Khương Vô Kỵ để kích hoạt kịch bản vả mặt.
Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo khiến toàn bộ đám đông ngoài phố hoàn toàn chết lặng.
Không có bất kỳ luồng lôi cương bạo liệt nào bộc phát. Khương Vô Kỵ bước ra ngoài với gương mặt hòa ái, mỉm cười thân thiện và chủ động cúi đầu nhường đường, chắp tay chào Thẩm Thiên một cách cực kỳ cung kính.
"Thẩm thiếu chủ, Triệu đại trưởng lão, hai vị bớt giận." Vô Kỵ giọng nói nhẹ nhàng, không hề có một tia oán giận hay kiêu ngạo nào đúng theo Quy Tắc Tuyệt Không Cười Khẩy. "Khương gia chúng ta tài hèn sức mọn, tu vi thấp kém, làm sao dám tranh chấp với Thẩm gia và Trần gia oai phong lẫm liệt. Hôm nay nếu hai vị muốn kiểm tra sổ sách hay mặt bằng, Khương gia chúng ta sẵn sàng phối hợp, tuyệt đối không dám có nửa lời oán hận."
Nói xong, Vô Kỵ còn chủ động lùi lại ba bước, cúi người nhường lối đi rộng rãi trước cửa tiệm thuốc cho Thẩm Thiên.
Toàn bộ con phố Tây bỗng chốc im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Triệu Hoài An ngơ ngác, nụ cười khẩy trên môi lão cứng đờ lại. Thẩm Thiên cũng trợn tròn mắt, bàn tay đang đặt trên chuôi Phong Hỏa Kiếm bỗng chốc run nhẹ vì hụt hẫng.
Kịch bản khí vận của thiên đạo ngụy tạo được thiết lập dựa trên sự phản kháng kiêu ngạo của nhân vật phụ. Khi Khương Vô Kỵ chủ động nhún nhường, cúi đầu nhường đường một cách hoàn hảo không tì vết, sợi tơ nhân quả màu đỏ kết nối giữa hai người bỗng chốc mất đi điểm tựa căng thẳng, bắt đầu trùng xuống và có dấu hiệu rạn nứt.
"Ngươi... ngươi giả vờ giả vịt cái gì?" Thẩm Thiên lắp bắp, gương mặt tuấn tú đỏ bừng lên vì tức giận. Gã cảm thấy luồng khí vận hộ thể trong người bỗng nhiên bị nghẹn lại, không thể phô diễn ra ngoài để tìm kiếm cảm giác ưu việt. "Khương Vô Kỵ! Ngươi có còn là nam nhân không? Danh dự thế gia của ngươi đâu rồi? Mau rút kiếm ra chiến đấu với ta!"
"Thẩm thiếu chủ quá khen, Khương gia chúng ta chỉ là lũ phế vật hèn mọn, làm gì có danh dự thế gia nào đáng nói trước mặt ngài." Vô Kỵ vẫn giữ nụ cười hòa nhã, chắp tay chúc phúc: "Chúc Thẩm thiếu chủ võ vận xương thịnh, sớm ngày phi thăng tiên giới."
Sự nhún nhường tuyệt đối của Vô Kỵ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ngọn lửa kiêu ngạo của Thẩm Thiên, khiến gã hoàn toàn phát điên vì không thể tìm được lý do chính đáng để ra tay tàn sát.
"Lũ hèn nhát! Khương gia các ngươi hoàn toàn là một lũ rùa rụt cổ!" Thẩm Thiên gầm lên một tiếng đầy giận dữ bất chấp lý trí dưới tác động của Nhược Trí Quang Hoàn.
*Xoạt!*
Trong cơn cuồng nộ tột độ vì kịch bản bị lệch hướng, Thẩm Thiên đột ngột rút Phong Hỏa Kiếm khỏi vỏ. Lưỡi kiếm đỏ rực nung nấu hỏa cương xé rách không khí, chém một nhát chí mạng thẳng vào tấm biển hiệu bằng gỗ mun cổ xưa của Khương Gia Dược Tiệm treo trước cửa sổ.
*RẮC... OÀNH!*
Tấm biển hiệu mang dòng chữ vàng cổ kính của tổ tiên Khương gia truyền lại qua ba thế hệ bị chém đứt làm đôi, vỡ vụn thành những mảnh gỗ cháy sém rơi rụng đầy trên đất bụi trước cửa tiệm thuốc.
Thẩm Thiên chỉ mũi kiếm đỏ rực vào mặt Khương Vô Kỵ, dõng dạc tuyên bố trước hàng ngàn người chứng kiến:
"Nếu Khương Vô Kỵ ngươi hôm nay không ký vào huyết thư bước lên sinh tử đài với ta, cả Khương gia các ngươi sẽ bị bêu rếu là lũ hèn nhát rác rưởi nhất khắp Thương Vân Giới! Ta sẽ cho người san phẳng cái hiệu thuốc này ngay lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!