Nhạc nềnRetroRoman_March

Đầm Lầy Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những khe hở của tường đá cũ kỹ trong phủ đệ Khương gia, mang theo cái lạnh thấu xương của sương độc Bạch Cốt Khô Lĩnh dội về từ ngoại ô. Thế nhưng, luồng tử khí ấy chẳng thấm tháp vào đâu so với sát ý xanh biếc đang ngưng tụ trên mũi ngọc kiếm của Vân Cơ.


Nữ sứ giả nội môn Quy Nguyên Tông đứng sát miệng giếng cạn. Chỉ cần một cái nhấc tay, Thanh Vân Kiếm Ý của cô ta sẽ chém xuống, phá vỡ phong thủy địa mạch và phơi bày toàn bộ Phòng Cách Ly Tâm Lý nằm sâu năm mươi mét dưới lòng đất.


Khương Tỉnh Ngộ nấp trong góc tối của nội viện, nín thở đến mức lồng ngực đau nhói. Dải băng gạc trắng quấn quanh trán anh đã bị máu tươi nhuộm đỏ một mảng lớn. Cơn đau dữ dội từ Tàn Ngọc Quy Tắc Nghịch Hành sau trán dội thẳng vào đại não, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi vì trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1.


Trong đầu anh, các dòng mã nhân quả màu đỏ đang nhấp nháy điên cuồng như một hệ thống cảnh báo hệ thống sắp sụp đổ. Nếu Vân Cơ chém xuống, toàn bộ ba trăm mạng người Khương gia ẩn nấp dưới kia sẽ bị quét sạch.


Không thể dùng linh lực đối kháng trực diện. Với tu vi Trúc Cơ hậu kỳ của Vân Cơ, một đòn của cô ta đủ để mạt sát anh thành tro bụi. Muốn sống, phải dùng quy tắc phàm nhân để đánh lừa nhận thức của cô ta.


Tỉnh Ngộ cắn chặt răng, đưa tay lên giật mạnh dải băng gạc trên trán. Vết thương cũ lập tức rách ra, máu tươi chảy dài xuống gò má gầy gò của thiếu niên mười bảy tuổi. Anh cố tình làm xộc xệch chiếc áo vải thô xám, rồi bước loạng choạng ra khỏi bóng tối, ngã nhào xuống đất cát nội viện ngay sát chân Vân Cơ.


"Tiên sứ đại nhân! Khai ân bớt giận! Tiểu nhân đáng chết, tiểu nhân thật sự đáng chết!"


Tiếng khóc lóc thảm thiết, xen lẫn tiếng ho sặc sụa của Tỉnh Ngộ vang lên đột ngột giữa đêm tĩnh mịch. Anh dùng hai tay ôm lấy đầu, dập đầu lia lịa xuống nền đất đầy bụi bặm, để mặc cho máu tươi nhuộm đỏ một mảng đất cát dưới chân nữ sứ giả.


Vân Cơ khẽ nhíu mày, ngón tay đang đặt trên chuôi ngọc kiếm khựng lại. Cô ta lạnh lùng cúi đầu nhìn thiếu niên dơ bẩn, yếu ớt đang run rẩy dưới chân mình, trong mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ tột độ.


"Ngươi là kẻ nào? Tại sao lại ở đây lén lút?" Giọng nói của cô ta lạnh như băng tuyết, mang theo uy áp Trúc Cơ hậu kỳ đè nặng lên vai Tỉnh Ngộ.


"Báo... báo cáo tiên sứ đại nhân..." Tỉnh Ngộ run rẩy, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi. "Tiểu nhân là Khương Tỉnh Ngộ, tam thiếu gia của Khương gia... Hôm nay tiểu nhân bị ma quỷ ám ảnh, đầu đau như búa bổ, nên mới ra đây tìm nước giếng dội đầu cho tỉnh táo. Xin tiên sứ đại nhân tha mạng!"


"Nước giếng?" Vân Cơ liếc nhìn miệng giếng cạn lót đầy những khối đá xám xịt Hoang Cổ Thạch. "Miệng giếng này đã cạn kiệt linh khí, dưới đáy lại lót thứ đá kỳ lạ ngăn chặn thần thức. Ngươi định lừa ta sao?"


"Tiểu nhân không dám! Không dám!" Tỉnh Ngộ dập đầu mạnh hơn, tiếng cùm cụp vang lên giòn giã. "Đó... đó không phải là đá ngăn chặn thần thức gì cả! Đó là 'Trấn Trạch Thạch' do địa lý kham dư sư Lục Nhạc bày ra cho Khương gia chúng ta từ mười năm trước! Ông ta bảo giếng này phạm vào 'Tử Khí Tuyến', nếu không dùng đá xám này trấn áp, cả nhà tiểu nhân sẽ bị quỷ ám chết oan! Bản thành chủ Thượng Quan Vũ hôm trước đến đây cũng đã kiểm tra và xác nhận đó chỉ là mê tín phàm nhân!"


Nói xong, Tỉnh Ngộ lén vận hành Thuật Ẩn Khí Tuyệt Mạch, bế chặt mọi lỗ chân lông và ngắt kết nối hoàn toàn dòng chảy linh lực trong đan điền. Trong tầm mắt rà quét thần thức của Vân Cơ, đan điền của thiếu niên dưới chân hoàn toàn rỗng tuếch, kinh mạch xơ xác, là một phế vật tuyệt mạch không thể tu luyện đúng nghĩa.


Vân Cơ khinh bỉ hừ lạnh một tiếng. Cô ta dùng thần thức quét qua những khối Hoang Cổ Thạch dưới miệng giếng một lần nữa. Dưới tác động của Thuật Ẩn Khí tuyệt mạch và sự nhún nhường phàm nhân của Tỉnh Ngộ, cô ta chỉ cảm nhận được một thứ đá xám thô ráp, không chứa một tia linh khí nào. Sự kiêu ngạo của một tu sĩ nội môn Quy Nguyên Tông khiến cô ta không thèm bận tâm đến những trò mê tín dị đoan của lũ phàm nhân hèn mọn.


"Đúng là một lũ phàm nhân ngu muội, chỉ biết tin vào phong thủy trấn trạch nhảm nhí." Vân Cơ thu tay khỏi chuôi ngọc kiếm, Thanh Vân Kiếm Ý xanh biếc lập tức tiêu tán. Cô ta liếc nhìn vết thương đẫm máu trên trán Tỉnh Ngộ với vẻ ghê tởm, rồi ngẩng đầu nhìn về phía cột sáng đột phá giả vẫn đang rực sáng ở Vạn Kiếm Trủng Ngoại Ô.


"Tống Nhân sư huynh đã đi bắt dị số ở ngoại ô. Ta cũng không thể lãng phí thời gian ở cái ổ chuột này." Vân Cơ lầm bầm. Thân hình cô ta khẽ động, hóa thành một luồng thanh quang vút thẳng lên bầu trời đêm, hướng về phía Đông thành phố.


Ngay khi luồng thanh quang biến mất hẳn sau tầng mây đen, Khương Tỉnh Ngộ mới từ từ gượng dậy từ vũng máu cát. Anh khẽ lau vệt máu trên trán, ánh mắt lạnh lùng nhìn theo hướng Vân Cơ rời đi.


"Kế hoãn binh đã thành công, nhưng Vân Cơ sẽ sớm nhận ra cột sáng đột phá kia chỉ là giả khi Tống Nhân đến nơi." Tỉnh Ngộ lầm bầm, thức hải nhói đau kịch liệt. "Chúng ta không còn nhiều thời gian. Phải di tản ngay lập tức."


Anh nhanh chóng đi vào nội sảnh, nơi Khương Bắc Hành và Chư Cát Đồng đang đứng ngồi không yên. Vừa nhìn thấy con trai út bước vào với gương mặt đẫm máu, Khương Bắc Hành vội vàng bước tới đỡ lấy vai anh: "Tỉnh Ngộ! Con không sao chứ? Nữ sứ giả kia..."


"Cô ta đã bị dụ đi, nhưng sẽ quay lại trong vòng nửa canh giờ nữa." Tỉnh Ngộ khàn giọng ngắt lời cha. Anh nhìn sang Chư Cát Đồng: "Chư Cát tiền bối, bản đồ tuyến đường di tản qua Huyễn Thủy Đầm đã chuẩn bị xong chưa?"


Chư Cát Đồng gật đầu, trải một tấm bản đồ da dê cũ kỹ lên bàn gỗ. Trên bản đồ, một vùng đầm lầy sương độc màu tím sậm nằm trải dài ngăn cách phía Tây Phạn Thiên Thành với thế giới bên ngoài.


"Huyễn Thủy Đầm là con đường duy nhất không nằm trong phạm vi rà quét của Thiên Khải Trận." Chư Cát Đồng nghiêm giọng nói. "Thế nhưng, sương độc u minh ở đó quanh năm bao phủ, có độc tố gây ảo giác cực mạnh đối với thần thức tu sĩ Trúc Cơ. Chưa kể, sâu trong đầm lầy là địa bàn của đàn dơi biến dị khổng lồ. Chúng ta muốn đưa ba trăm tộc nhân phàm nhân vượt qua đó mà không bị phát hiện là điều gần như bất khả thi."


"Chính vì bất khả thi nên tiên môn mới không canh gác cẩn thận." Tỉnh Ngộ chỉ tay vào trung tâm đầm lầy trên bản đồ. "Ta sẽ tự mình đi trước để khai phá và ổn định tuyến đường. Ta cần xây dựng các điểm neo giữ không gian bí mật dưới lòng đầm lầy bằng cách kết hợp Thần Không Sa Hạ Phẩm và Hoang Cổ Thạch để chặn sương độc, tạo ra một corridor an toàn cho tộc nhân."


"Nhưng thức hải của con đang bị tổn thương nặng!" Khương Bắc Hành lo lắng cản lại. "Để ta đi cùng con!"


"Không được. Cha là gia chủ, cha phải ở lại đây phối hợp với nhị thúc để duy trì trật tự trong Phòng Cách Ly. Nếu cha rời đi, luồng linh áp Trúc Cơ hậu kỳ của cha biến mất đột ngột sẽ lập tức kích hoạt cảnh báo đỏ trên Kính Chiếu Yêu của Tống Nhân." Tỉnh Ngộ dứt khoát lắc đầu. "Con có Quy Tắc Nghịch Hành Pháp bảo thân, dã thú sa mạc và sương độc không thể dễ dàng khóa mục tiêu của con."


Không đợi cha kịp phản đối thêm, Tỉnh Ngộ nhanh chóng thu dọn hành trang. Anh mang theo một túi nhỏ chứa đầy Thần Không Sa Hạ Phẩm – thứ cát không gian lấp lánh ánh bạc nhặt được từ vết nứt biên cảnh, vài khối Hoang Cổ Thạch xám xịt và thanh Đoản Đao Thẩm Thấu Địa Mạch rèn bằng sắt phế thải.


*Vút.*


Thân ảnh gầy gò của Tỉnh Ngộ lướt nhanh qua cửa ngách phủ đệ, biến mất vào sương mù dày đặc hướng về phía Tây thành phố.


***


Huyễn Thủy Đầm nằm im lìm dưới chân thung lũng đá đen ngoại ô Phạn Thiên Thành.


Nơi đây quanh năm sương mù độc bao phủ, tạo thành một lớp màn màu xanh tím dày đặc khiến tầm nhìn không vượt quá ba thước. Dưới chân là bùn lầy lún sâu không đáy, thỉnh thoảng sủi lên những bong bóng khí độc bốc mùi hôi thối của xác động vật phân hủy. Cái lạnh âm hàn từ lòng đất thấm qua lớp giày cỏ bện chặt, buốt thấu tận xương tủy.


Tỉnh Ngộ bước đi trên mặt đầm lầy lún. Gương mặt anh đờ đẫn, ánh mắt trống rỗng vô hồn như một kẻ phế nhân mất trí. Anh đang vận hành Thuật Giả Điếc Giả Ngốc kết hợp với Vô Diện Bộ Pháp.


Mỗi bước chân của anh nhẹ nhàng lướt trên mặt bùn nhão mà không hề gây ra một tiếng động nhỏ, cũng không để lại bất kỳ tàn ảnh hay dao động linh áp nào trong không khí. Bộ pháp này triệt tiêu hoàn toàn lực ma sát với không khí, biến anh thành một chiếc bóng vô hình đi xuyên qua sương độc.


*Rắc... rắc...*


Tỉnh Ngộ dừng bước trước một rạn nứt không gian nhỏ đang rò rỉ linh khí loãng ngay giữa đầm lầy. Đây chính là Linh Khí Nhược Điểm Khu – điểm đứt gãy quy tắc tự nhiên của thiên đạo ngụy tạo.


"Điểm neo thứ nhất, đặt tại đây."


Tỉnh Ngộ quỳ một gối xuống mặt bùn lạnh ngắt. Anh rút thanh Đoản Đao Thẩm Thấu Địa Mạch, cắm mạnh xuống điểm yếu địa mạch phong thủy dưới lòng đầm lầy.


*Xoạt.*


Dòng chảy linh khí u minh dưới lòng đất bỗng nhiên bị đoản đao cắt đứt tạm thời. Nước đầm lầy sủi bọt đen kịt xung quanh lưỡi đao rồi tự động rẽ sang hai bên, để lộ ra một khoảng thềm đá khô ráo rộng chừng năm thước.


Tỉnh Ngộ nhanh tay lấy ra một khối Hoang Cổ Thạch đặt xuống mắt trận nhãn phong thủy, sau đó rải một nắm Thần Không Sa Hạ Phẩm xung quanh. Cát không gian lấp lánh ánh bạc lập tức hòa tan vào sương mù, tạo ra một màng bảo vệ vô hình làm lệch hướng định vị của mọi pháp bảo dò tìm từ xa.


Sương độc u minh màu tím sậm khi chạm vào màng bảo vệ này lập tức bị đẩy lùi, chừa ra một khoảng không gian trong lành, không còn gây ảo giác cho người phàm.


"Thiết lập điểm neo không gian thành công." Tỉnh Ngộ thở hắt ra một hơi, lau đi mồ hôi lạnh trên trán. Cơn đau đầu dữ dội từ thức hải lại dội lên, Tàn Ngọc Quy Tắc Nghịch Hành sau trán anh tỏa ra hơi ấm tím lạnh đầy hỗn loạn. Việc cưỡng ép bẻ cong quy tắc không gian tại đầm lầy đang khấu trừ trực tiếp thọ nguyên và mài mòn thần thức của anh.


Nhưng anh không thể dừng lại. Anh phải thiết lập ít nhất ba điểm neo như vậy để đả thông hoàn toàn tuyến đường di tản cho cửu tộc.


Anh tiếp tục lướt sâu vào trung tâm đầm lầy.


Càng đi vào sâu, sương mù càng dày đặc và âm hàn. Không gian xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng bùn lầy sủi bọt lách tách dưới chân.


*Két... két...*


Đột nhiên, từ trên đỉnh đầu sương mù dày đặc truyền đến những tiếng rít tần số cao chói tai.


Tỉnh Ngộ khựng lại, đồng tử co rút. Nhờ năng lực Nhìn Thấy Sợi Tơ Nhân Quả, anh nhìn thấy hàng trăm sợi tơ nhân quả màu đỏ sậm, hôi hám đang chằng chịt giăng kín trên các cành cây mục nát phía trên.


Đó là đàn dơi biến dị khổng lồ sa mạc – những con quái thú mù nhưng sở hữu thính giác cực kỳ nhạy bén và khả năng cảm nhận linh áp nhạy cảm. Chỉ cần một tia linh lực nhỏ nhất rò rỉ ra ngoài, đàn dơi sẽ lập tức lao xuống xé xác kẻ xâm nhập thành trăm mảnh.


*Phành phạch... phành phạch...*


Một con dơi biến dị khổng lồ với sải cánh rộng hơn một trượng đột ngột sà xuống từ màn sương độc, lướt qua sát sạt đỉnh đầu Tỉnh Ngộ. Luồng gió lạnh từ cánh dơi thổi bay dải băng gạc rách nát trên trán anh, để lộ ra mảnh tàn ngọc Nghịch Hành đang lấp lánh ánh sáng tím nhạt.


Tỉnh Ngộ lập tức đứng bất động như một bức tượng đá. Anh ngắt hoàn toàn mọi suy nghĩ trong đầu, đưa thức hải về trạng thái trống rỗng tuyệt đối của Thuật Giả Điếc Giả Ngốc. Nhịp tim anh chậm lại đến mức gần như ngừng đập, hơi thở hoàn toàn biến mất.


Con dơi khổng lồ đảo quanh đầu anh hai vòng. Đôi tai to bản của nó không ngừng rung động để thu nhận sóng âm, nhưng trước mặt nó chỉ là một thực thể lạnh ngắt, không tiếng động, không linh áp, giống hệt một cành cây mục nát giữa đầm lầy.


Không tìm thấy mục tiêu, con dơi rít lên một tiếng thất vọng rồi vỗ cánh bay vút vào màn sương mù dày đặc.


"Nguy hiểm thật..." Tỉnh Ngộ thầm nghĩ, tấm lưng gầy gò dưới lớp áo vải xám đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. "Số lượng dơi quá đông. Nếu ta dùng Kim Châm Vô Ảnh để tiêu diệt chúng, tiếng động và linh áp phát ra chắc chắn sẽ kích hoạt cả đàn vây sát."


Anh quyết định sử dụng Vô Diện Bộ Pháp để luồn lách qua các kẽ hở của mạng lưới sợi tơ nhân quả. Thân ảnh anh nhạt nhòa như sương khói, nhẹ nhàng lướt qua dưới những tán cây mục nát nơi đàn dơi đang treo mình ngủ say.


Sau nửa canh giờ di chuyển cực kỳ căng thẳng, Tỉnh Ngộ đã tiếp cận được khu vực trung tâm đầm lầy – nơi đặt một hang thú biến dị khổng lồ nằm sâu dưới rễ của một cây cổ thụ đã chết khô vạn năm.


Từ trong hang đá đen kịt tỏa ra một luồng ánh sáng tím nhạt dịu mát, hoàn toàn khác biệt với sương độc u minh xung quanh.


"Dao động này... là tàn dư quy tắc của thiên đạo ngụy tạo." Tỉnh Ngộ khẽ nảy mình. Anh vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Tầng 1 để quan sát kỹ lưỡng.


Trong tầm nhìn nghịch hành, luồng ánh sáng tím kia thực chất phát ra từ một mảnh da thú rách nát nằm lẫn trong đống xương khô của thú biến dị dưới đáy hang. Trên bề mặt mảnh da thú khắc những ký tự cổ xưa tự động xoay chuyển, tỏa ra năng lượng thiên cơ thuần khiết.


"Đó chính là Tàn Diệp Thời Gian Mù Chi Thư!" Thái Huyền Tử từ trong tàn ngọc bỗng nhiên truyền âm, giọng nói đầy vẻ chấn động. "Tỉnh Ngộ! Cuốn sách này ghi chép phương pháp tính toán thời điểm thiên đạo tự reset hệ thống giám sát! Mau đoạt lấy nó! Có nó, ngươi sẽ tìm được khoảng thời gian an toàn tuyệt đối để di tản gia tộc!"


"Thời Gian Mù Chi Thư..." Ánh mắt Tỉnh Ngộ lóe lên tia sáng kiên định. Đây chính là mảnh ghép quan trọng nhất mà anh đang tìm kiếm để hoàn thiện kế hoạch đào tẩu.


Thế nhưng, mảnh sách cổ đang nằm ngay sát tổ của con dơi chúa biến dị khổng lồ – một con quái thú có tu vi tương đương Trúc Cơ sơ kỳ đang nằm khoanh tròn ngủ say trên đống xương khô.


Muốn đoạt sách mà không đánh thức dơi chúa là điều bất khả thi.


Tỉnh Ngộ hít sâu một hơi để ổn định thức hải đang nhói đau. Anh lấy ra nắm Thần Không Sa Hạ Phẩm cuối cùng, âm thầm rải quanh khu vực cửa hang thú. Cát không gian lấp lánh ánh bạc rơi xuống bùn lầy, lập tức kích hoạt một huyễn trận không gian nhỏ, bóp méo tọa độ định vị âm thanh của đàn dơi.


Sau đó, anh nhẹ nhàng lướt vào trong hang bằng Vô Diện Bộ Pháp.


Khoảng cách thu hẹp dần. Mười thước... Năm thước... Ba thước.


Tỉnh Ngộ đứng ngay sát cạnh cái đầu khổng lồ đầy lông lá của con dơi chúa. Luồng hơi thở hôi hám, nóng rực của nó phả thẳng vào mặt anh.


Anh chậm rãi đưa bàn tay gầy gò của mình vào đống xương khô, ngón tay khẽ chạm vào rìa mảnh da thú rách nát của Tàn Diệp Thời Gian Mù Chi Thư.


*Xoạt.*


Ngay khi mảnh da thú vừa rời khỏi đống xương khô, luồng phong ấn cổ xưa bảo vệ hang thú bỗng nhiên bị phá vỡ. Một luồng linh áp thiên cơ tinh khiết, rực rỡ bộc phát đột ngột, chiếu sáng cả hang động tối tăm.


*RÍT... TTT!*


Con dơi chúa biến dị khổng lồ lập tức mở bừng đôi mắt đỏ ngầu đầy oán hận. Nó rít lên một tiếng gầm rú chói tai, sóng âm tần số cao quét qua làm rung chuyển toàn bộ hang đá đen, khiến các nhũ đá trên trần hang rơi rụng rào rào.


Sóng linh áp bộc phát từ hang thú bỗng chốc cộng hưởng với dòng linh khí rạn nứt không ổn định của Linh Khí Nhược Điểm Khu dưới lòng đầm lầy.


*Rắc... rắc...*


Hư không ngay giữa hang động bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt đen kịt, dài chừng ba thước. Vết nứt không gian vỡ vụn này điên cuồng quay cuộn, tỏa ra lực hút vô cùng khủng khiếp, bắt đầu hút sạch bùn lầy, sương độc u minh và cả những bộ xương khô xung quanh vào trong hư vô.


"Nguy rồi! Linh áp bộc phát đã kích hoạt vết nứt không gian rò rỉ!" Thái Huyền Tử hoảng hốt hét lớn trong thức hải main. "Mau rút lui! Vết nứt này đang mở rộng, nó sẽ nuốt chửng cả cái đầm lầy này!"


Tỉnh Ngộ siết chặt mảnh da thú Tàn Diệp Thời Gian Mù Chi Thư trong tay áo. Lực hút của vết nứt không gian khổng lồ đè nặng lên nhục thân yếu ớt Luyện Khí tầng 3 của anh, khiến hai chân anh lún sâu vào bùn lầy, không thể di chuyển.


Cơn đau đầu từ thức hải dội lên dữ dội đến mức mắt anh rỉ máu tươi. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 bộc phát đến giới hạn cực đại, đe dọa làm sụp đổ hoàn toàn ý thức của anh.


Phía trước, con dơi chúa khổng lồ đang điên cuồng vỗ cánh lao thẳng về phía anh với bộ móng vuốt sắc nhọn lấp lánh hỏa độc sa mạc.


Sau lưng, vết nứt không gian đen kịt đang mở rộng từng thốn, lực hút điên cuồng kéo cơ thể anh lùi dần về phía vực sâu hư vô tăm tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!