Nhạc nềnRetroRoman_March

Kính Chiếu Thiên Cơ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm lạnh như nước, sương mù từ Bạch Cốt Khô Lĩnh cuồn cuộn tràn vào ngoại ô Phạn Thiên Thành, mang theo thứ tử khí âm u khiến da thịt người ta không ngừng nổi lên một lớp gai ốc.


Khương Tỉnh Ngộ đứng giữa những ngôi mộ hoang phế, dải băng gạc trắng quấn trên trán đã bị máu tươi nhuộm đỏ một mảng nhỏ. Cơn đau từ thức hải dội lên liên hồi như có hàng vạn mũi khoan thép đang điên cuồng đục khoét đại não. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 do việc liên tục vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Pháp và bẻ gãy lôi kiếp kịch bản ở các tập trước đang mài mòn thần hồn của anh một cách tàn nhẫn.


Phía sau anh, A Hổ đang thô bạo vác Sát Nữ – nữ sát thủ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ của Hắc Phong Hội vừa bị đánh ngất – trên vai. Hai tay cô ta bị khóa chặt bởi còng tay hắc thiết, kinh mạch hoàn toàn bị tê liệt bởi những cây Kim Châm Vô Ảnh dính độc.


"Đưa cô ta vào Phòng Cách Ly ngay lập tức... Tống Nhân sắp quét tới rồi." Tỉnh Ngộ khàn giọng ra lệnh, giọng nói run rẩy nhưng không mất đi sự lạnh lùng quyết đoán.


"Tuân lệnh, tam thiếu gia!" A Hổ thấp giọng đáp, thân hình hộ pháp lướt nhanh vào bóng tối, hướng thẳng về phía giếng cạn nội viện Khương gia.


Tỉnh Ngộ ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm. Trên cao tầng mây đen cuồn cuộn, một luồng sáng đỏ nhạt, quỷ dị đang từ từ quét qua Phạn Thiên Thành. Luồng sáng ấy đi đến đâu, hư không nơi đó như bị rạch ra một đường rạn nứt mờ nhạt. Đó chính là ánh sáng rà quét của Kính Chiếu Yêu – pháp bảo nhị phẩm cực hạn do tuần tra sứ Tống Nhân đang cầm giữ.


Là một cựu kỹ sư phân tích hệ thống ở kiếp trước, Tỉnh Ngộ hiểu rất rõ cơ chế vận hành của thứ này. Kính Chiếu Yêu không phải là một chiếc gương thông thường, nó là một "máy quét cổng bảo mật" của thiên đạo ngụy tạo. Nó hoạt động bằng cách phát ra các luồng sóng thần thức có tần số cực cao, quét qua từng tấc đất, từng sinh vật để đọc "siêu dữ liệu" (metadata) về tu vi, linh căn và nhân quả tuyến. Bất kỳ kẻ nào có dao động linh lực bất thường hoặc cố tình che giấu tu vi vượt quá giới hạn phàm nhân sẽ lập tức kích hoạt cảnh báo đỏ trong hệ thống của tuần tra sứ.


"Nếu cứ trốn tránh thụ động dưới hầm ngầm, sớm muộn gì Hoang Cổ Thạch cũng bị luồng sáng đỏ này xuyên thấu." Tỉnh Ngộ thầm nghĩ, ngón tay anh bấu chặt vào lòng bàn tay để dùng nỗi đau thể xác giữ cho thần trí tỉnh táo. "Kính Chiếu Yêu có một kẽ hở lập trình. Nó luôn ưu tiên xử lý các gói dữ liệu có giá trị năng lượng cao nhất trong khu vực. Muốn làm mù nó, phải tạo ra một nguồn linh lực giả vượt trội để cưỡng ép nó chuyển hướng."


Anh lướt nhanh qua những con ngõ tối tăm của phố Tây, hướng về phía Khương Gia Dược Tiệm. Đầu óc anh liên tục hoạt động, vạch ra các bước của một kế hoạch nghi binh đa tầng.


Bước thứ nhất: Kích hoạt "Kính Chiếu Thiên Cơ (Hàng giả)" tại Vạn Kiếm Trủng Ngoại Ô.


Thiết bị này do chính tay Tỉnh Ngộ chế tạo từ vỏ quặng sắt u minh và các mảnh vỡ trận cơ Thái Cổ nhặt được ở nghĩa trang. Bề ngoài nó xù xì như một khối sắt phế thải, nhưng bên trong được khắc các đường vân nghịch hành đặc thù. Khi kích hoạt bằng một viên linh thạch hạ phẩm, nó có thể mô phỏng hoàn hảo dao động linh lực và sóng nhân quả của một tu sĩ đang đột phá Trúc Cơ Kỳ trung kỳ – một mục tiêu có giá trị cực cao đối với tuần tra sứ.


Nhưng chỉ một mục tiêu giả là chưa đủ. Tống Nhân là một kẻ cẩn trọng, lão có thể nghi ngờ nếu dao động đột phá diễn ra quá đơn điệu. Anh cần một tầng nhiễu loạn thứ hai để làm mù tạm thời hệ thống rà quét của Kính Chiếu Yêu.


Tầng nhiễu loạn đó nằm ở Đan Các ngoại môn của Quy Nguyên Tông.


Thông qua một mật đạo nhỏ ở Phố Tây, Tỉnh Ngộ nhanh chóng tiếp cận điểm liên lạc bí mật với Tạ Doanh – học trò của trưởng lão Đan Các Lục Thanh Phong. Tạ Doanh là một thiếu nữ nhút nhát nhưng cực kỳ trung thành với sư phụ. Nhờ học thuộc lòng cẩm nang sinh tồn của Tỉnh Ngộ, cô bé đã nhiều lần giúp Lục Thanh Phong tránh được các bẫy rập vả mặt của tiên môn.


Trong bóng tối của một hiệu buôn bỏ hoang, Tạ Doanh run rẩy đưa cho Tỉnh Ngộ một bình ngọc nhỏ chứa dịch thảo dược tịnh hóa, khẽ nói: "Khương tam thiếu gia, sư phụ bảo ta chuyển lời... Lão đã chuẩn bị sẵn một lò đan phụ chứa đầy hắc sa độc dược. Chỉ cần ngài kích hoạt tín hiệu, lão sẽ cố tình làm nổ lò đan, tạo ra một luồng khói độc linh lực bao phủ toàn bộ khu vực Đan Các. Luồng khói đó sẽ làm nhiễu loạn thần thức rà quét của Kính Chiếu Yêu trong vòng nửa canh giờ."


"Tốt. Bảo Lục trưởng lão hành sự cẩn thận, tuyệt đối không được để lại dấu vết linh lực nghịch hành." Tỉnh Ngộ nhận lấy bình ngọc, ánh mắt lạnh lùng nhìn thiếu nữ. "Sau khi lò nổ, ngươi lập tức đưa sư phụ vào Phòng Cách Ly Tâm Lý ngoại vi của tiệm thuốc để lánh nạn."


"Tiểu nữ hiểu rõ." Tạ Doanh gật đầu mạnh, nhanh chóng lùi vào bóng tối.


Trở lại Khương Gia Dược Tiệm ở Phố Tây, không khí lúc này đã ngột ngạt đến mức cực điểm. Trên đường phố, vắng bóng người qua lại. Toàn bộ bình dân và tán tu nghèo đều đã trốn kín trong nhà, run rẩy trước uy áp thần quyền đang lơ lửng trên đầu.


*Vút...*


Một tiếng rít gió chói tai vang lên trên không trung. Tuần tra sứ Tống Nhân mặc đạo phục màu xanh lam thêu hoa văn thái cực ngược đang ngự kiếm lơ lửng giữa tầng mây. Gương mặt trung niên của lão lạnh lùng như đá tảng, đôi mắt sắc sảo như chim ưng đêm không ngừng nhìn xuống chiếc gương đồng cổ kính đang cầm trên tay trái.


Chiếc Kính Chiếu Yêu phát ra những luồng sáng đỏ rực rỡ, quét sát sạt qua mái ngói của Khương Gia Dược Tiệm.


Tỉnh Ngộ lúc này đang đứng nép mình sau cánh cửa gỗ khép hờ của tiệm thuốc. Luồng sáng đỏ chỉ còn cách đỉnh đầu anh chưa đầy ba trượng. Anh có thể cảm nhận được một luồng áp lực tinh thần vô hình đang cố gắng len lỏi vào thức hải của mình, dò tìm dấu vết của Tàn Ngọc Quy Tắc Nghịch Hành.


"Kích hoạt Thuật Ẩn Khí Tuyệt Mạch!"


Tỉnh Ngộ cắn chặt răng, vận hành linh lực nghịch hành chạy ngược qua các kinh mạch phụ. Trong sát na, nhịp tim của anh đột ngột dừng lại. Hơi thở tắt ngấm. Toàn bộ lỗ chân lông trên da thịt co rút chặt chẽ, khóa kín mọi sự rò rỉ năng lượng của đan điền. Cơ thể anh trở nên lạnh ngắt, không có một tia sinh khí, giống hệt như một khối đá vô hại hay một xác chết đã phân hủy hoàn toàn dưới lòng đất.


Đây là bí pháp giả tử cực hạn của Quy Tắc Nghịch Hành Pháp. Nó cho phép người sử dụng biến mất hoàn toàn khỏi radar nhận diện sinh mệnh của thiên đạo trong vòng tối đa ba mươi phút, với cái giá là sự tê liệt kinh mạch tạm thời và suy giảm thể lực nặng nề sau khi giải trừ.


*Rà... quét...*


Luồng sáng đỏ của Kính Chiếu Yêu quét qua Khương Gia Dược Tiệm. Trên la bàn thiên cơ của Tống Nhân, khu vực tiệm thuốc chỉ hiển thị một màu xám xịt của phế tích phàm nhân, không có bất kỳ dao động linh lực Trúc Cơ nào.


Tống Nhân khẽ cau mày, lầm bầm: "Chỉ là một lũ phế vật tuyệt mạch... Không có dao động của dị số."


Nhưng ngay khi lão định dời Kính Chiếu Yêu sang khu vực khác, luồng sáng đỏ bỗng nhiên khựng lại. Kính Chiếu Yêu bắt đầu phát ra những tiếng rung nhẹ, ánh sáng đỏ chuyển sang màu hồng nhạt quỷ dị, nhắm thẳng vào hệ thống giếng nước sinh hoạt phía sau tiệm thuốc.


"Hửm? Địa mạch phong thủy ở đây có biến động bất thường?" Ánh mắt Tống Nhân lóe lên một tia nghi ngờ tột độ. Lão bắt đầu thúc giục linh lực, chuẩn bị hạ thấp độ cao để kiểm tra kỹ lưỡng giếng nước.


Nếu lão hạ xuống, Phòng Cách Ly Tâm Lý sâu 50 mét dưới lòng đất giếng cạn chắc chắn sẽ bị phát hiện do lượng đá Hoang Cổ khổng lồ ngắt kết nối nhân quả sẽ tạo ra một "vùng trống không gian" bất thường trên la bàn.


"Kích hoạt gói tin nghi binh!"


Tỉnh Ngộ trong trạng thái tuyệt mạch, dùng chút thần thức cuối cùng kích hoạt trận pháp truyền tin tầm xa bằng tàn ngọc sau trán.


*OÀNG!*


Ở phía Đông thành phố, khu vực Vạn Kiếm Trủng Ngoại Ô bỗng nhiên bộc phát một luồng linh quang màu tím rực rỡ xé rách màn đêm. Luồng linh áp của một tu sĩ đột phá Trúc Cơ Kỳ trung kỳ điên cuồng cuộn lên, tạo ra một cột sáng năng lượng khổng lồ chiếu sáng cả một vùng trời hoang dã.


Cùng lúc đó, tại khu vực Đan Các ngoại môn của Quy Nguyên Tông ở phía Bắc, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.


*BÙM!*


Lò đan phụ của Lục Thanh Phong nổ tung hoàn toàn. Một luồng khói độc linh lực màu đen kịt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và đan sa bốc cao hàng trăm trượng, nhanh chóng lan tỏa diện rộng, bao phủ toàn bộ khu vực phía Bắc thành phố. Luồng khói độc này chứa các hạt hắc sa có tính năng hấp thụ thần thức, trực tiếp làm mù tạm thời phạm vi rà quét của Kính Chiếu Yêu trong bán kính hai dặm.


Trên bầu trời, chiếc Kính Chiếu Yêu trong tay Tống Nhân bỗng nhiên rung lên bần bật. Kim chỉ hướng trên la bàn thiên cơ điên cuồng xoay tròn dưới tác động của vụ nổ lò đan, trước khi dừng lại và chỉ thẳng về hướng cột sáng tím rực rỡ tại Vạn Kiếm Trủng Ngoại Ô.


"Dị số đột phá Trúc Cơ trung kỳ! Lại còn có kẻ dám phá hoại Đan Các!" Tống Nhân tức giận gầm lên.


Lão không còn tâm trí đâu để ý đến một miệng giếng cạn nhỏ ở phố Tây nữa. Đối với một tuần tra sứ, việc bắt giữ một dị số đang đột phá Trúc Cơ trung kỳ tại ngoại ô là công lao lớn gấp trăm lần việc kiểm tra một gia tộc phế vật suy thoái.


"Vân Cơ sư muội, muội ở lại đây giám sát phố Tây! Ta đi Vạn Kiếm Trủng bắt giữ dị số!" Tống Nhân hét lớn một tiếng, lập tức ngự kiếm hóa thành một luồng ánh sáng lam vút đi với tốc độ kinh hoàng hướng về phía ngoại ô phía Đông.


Thấy Tống Nhân đã bị dụ đi, Tỉnh Ngộ khẽ thở hắt ra một hơi, giải trừ Thuật Ẩn Khí Tuyệt Mạch. Tim anh bắt đầu đập trở lại, nhưng lồng ngực nhói đau dữ dội, máu tươi từ vết thương trên trán rỉ ra nhiều hơn dưới dải băng gạc trắng.


"Thành công một nửa..." Tỉnh Ngộ thầm nghĩ, gượng dậy từ sàn nhà lạnh lẽo.


Thế nhưng, nụ cười chưa kịp nở trên môi anh đã lập tức đông cứng lại.


Từ trên bầu trời Phố Tây, một thân ảnh nữ tử mặc đạo phục nội môn Quy Nguyên Tông màu xanh mây rực rỡ từ từ hạ xuống. Đó chính là Vân Cơ – nữ sứ giả Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ đi cùng Tống Nhân. Cô ta sở hữu một vẻ đẹp thánh khiết nhưng lạnh lùng tàn nhẫn, hông đeo ngọc kiếm trắng muốt lấp lánh.


Khác với Tống Nhân cứng nhắc chỉ biết tin vào la bàn pháp bảo, Vân Cơ là một kẻ cực kỳ nhạy cảm với các biến động phong thủy địa mạch. Cô ta không hề ngự kiếm đuổi theo Tống Nhân, mà dừng bước ngay giữa lòng đường Phố Tây hoang vắng.


Đôi mắt lạnh lùng như băng tuyết của Vân Cơ khẽ quét qua Khương Gia Dược Tiệm, trước khi dừng lại và khóa chặt vào hướng phủ đệ Khương gia cách đó không xa. Cô ta bước từng bước chậm rãi, thanh nhã nhưng đầy áp lực tinh thần tiến về phía cổng chính của Khương phủ.


"Vụ nổ lò đan quá mức trùng hợp... Cột sáng đột phá kia cũng quá mức hoàn hảo." Vân Cơ khẽ lầm bầm, ngón tay thon dài đặt lên chuôi ngọc kiếm. "Khương gia này... chắc chắn có vấn đề."


Qua khe cửa gỗ, Khương Tỉnh Ngộ nhìn thấy bóng dáng Vân Cơ đang áp sát hệ thống giếng cạn nội viện của gia tộc mình. Ánh mắt cô ta tràn đầy vẻ nghi ngờ và sát khí lạnh lùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!