Cạm Bẫy Sát Nữ
Gió lạnh xào xạc thổi qua những rặng liễu rủ của Nghĩa Trang Khương Gia. Sương mù dày đặc dâng lên từ Bạch Cốt Khô Lĩnh bên cạnh, mang theo mùi tử khí âm u và hơi ẩm buốt giá của đêm muộn ngoại ô Phạn Thiên Thành. Những bia mộ đá cũ kỹ, sứt mẻ nằm rải rác dưới ánh trăng mờ nhạt, trông giống như những chiếc răng rỉ sét của một con quái thú khổng lồ đang ngủ say.
Khương Tỉnh Ngộ đứng nép mình sau một tấm bia mộ lớn bị rêu phong che phủ nửa phần. Thức hải của anh nhói lên từng cơn đau buốt như có hàng ngàn cây kim thép đang đâm xuyên qua đại não. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 do việc cưỡng ép vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Pháp để tráo đổi sổ sách của Tào Lĩnh và bẻ cong quỹ đạo lôi kiếp ở các tập trước vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Tàn Ngọc Quy Tắc Nghịch Hành khảm sâu sau trán anh – ẩn dưới dải băng gạc trắng quấn quanh đầu – khẽ rung động nhè nhẹ, tỏa ra luồng hơi ấm màu tím nhạt để xoa dịu thần trí đang kiệt quệ.
Là một kỹ sư phân tích hệ thống ở kiếp trước, Tỉnh Ngộ luôn nhìn nhận thế giới tu tiên này như một chương trình bị lỗi, đầy rẫy những đoạn mã độc hại được gọi là "kịch bản thiên đạo". Và một trong những đoạn mã đáng sợ nhất chính là Nhược Trí Quang Hoàn – thứ pháp trận vô hình khiến các nhân vật phụ tự động mất đi lý trí, đi khiêu khích Khí Vận Chi Tử để rồi chuốc lấy họa diệt môn. Hôm nay, anh có mặt ở nghĩa trang này để nhổ tận gốc một luồng mã độc khác đang lén lút xâm nhập vào hệ thống phòng thủ của Khương gia.
"Đến rồi." Tỉnh Ngộ khẽ lầm bầm, đôi đồng tử đen lánh bỗng chốc lấp lánh tia sáng tím lạnh lẽo của năng lực Nhìn Thấy Sợi Tơ Nhân Quả.
Trong tầm nhìn nghịch hành của anh, thế giới xám xịt của nghĩa trang bỗng hiện lên một sợi tơ nhân quả màu đỏ sậm, hôi hám nối thẳng từ hướng Tào Gia Bảo ngoại thành, xuyên qua sương mù và cắm thẳng vào một bóng người đang uyển chuyển lướt đi giữa các ngôi mộ cổ.
Kẻ đột nhập là một cô gái trẻ, mặc y phục rách rưới của người tị nạn, gương mặt lấm lem bùn đất, đôi mắt lộ vẻ sợ hãi như một kẻ khốn khổ đang tìm nơi trú ẩn qua đêm. Thế nhưng, dưới nhãn quan hệ thống của Tỉnh Ngộ, luồng linh lực trong đan điền của cô ta vận hành vô cùng tuần hoàn, ngưng tụ thành một khối năng lượng Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ mạnh mẽ. Thần thái thần hồn của cô ta không hề hoảng loạn mà sắc bén như một con rắn độc đang rình mồi.
Sát Nữ – nữ sát thủ nguy hiểm của Hắc Phong Hội, kẻ được Tào Lĩnh bí mật phái đến để điều tra những biến động bất thường của Khương gia.
Sát Nữ di chuyển vô cùng nhẹ nhàng, chân không chạm đất, gần như không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Cô ta tiến sát về phía hầm ngầm giếng cạn cổ xưa – nơi đặt mắt trận trung tâm của Vùng Mù Thiên Cơ của Khương gia. Trong tay cô ta, một thanh đoản kiếm ngọc bích tẩm độc cực phẩm ẩn hiện dưới tay áo rộng, sẵn sàng đoạt mạng bất cứ ai cản đường.
"Một sát thủ Trúc Cơ kỳ thích ngụy trang..." Tỉnh Ngộ thầm phân tích trong đầu, các dòng suy nghĩ chạy nhanh như các câu lệnh lập trình. "Cô ta đang tìm kiếm điểm rò rỉ linh lực của Vùng Mù. Nếu để cô ta phát hiện ra Phòng Cách Ly Tâm Lý dưới lòng đất, Tào Lĩnh sẽ lập tức dẫn đại quân đến bao vây. Bắt buộc phải vây bắt cô ta tại đây, trong im lặng tuyệt đối."
Anh khẽ đưa tay lên, ra hiệu cho hai bóng đen đang mai phục trong bóng tối nghĩa trang.
*Vút!*
Không gian tĩnh mịch bỗng nhiên bị xé rách bởi một luồng kiếm khí vô thanh vô sắc. Từ sau một gốc liễu cổ thụ, Lý Độc Hành bước ra. Chiếc nón lá rách nát che khuất nửa gương mặt phong trần, tay phải gã nắm chặt chuôi thanh thiết kiếm rỉ sét. Gã không hề vận hành linh lực truyền thống để tránh kích hoạt bùa hộ mệnh của Sát Nữ, mà chỉ sử dụng kiếm ý tàn khuyết thuần túy của Độc Hành Kiếm Quyết.
Luồng kiếm ý bén nhọn như gió bão mùa đông chém thẳng xuống mặt đất ngay trước mũi chân Sát Nữ, tạo ra một rãnh sâu hoắm, cắt đứt hoàn toàn đường lui của cô ta.
Sát Nữ giật mình, thân hình uyển chuyển như một dải lụa mềm mại lùi lại ba bước. Cô ta lập tức vứt bỏ lớp ngụy trang rách rưới, để lộ bộ váy lụa đen mỏng xẻ cao quyến rũ. Gương mặt trang điểm đậm sắc sảo hiện lên vẻ lạnh lùng tàn nhẫn.
"Kiếm khách lang thang? Các ngươi là người của Khương gia?" Sát Nữ cười lạnh, giọng nói ngọt ngào nhưng tràn đầy sát khí.
Cô ta không đợi câu trả lời, lập tức lắc mạnh hông. Một làn sương mù màu hồng phấn nồng nặc mùi hoa mẫu đơn bỗng nhiên phun ra từ tay áo cô ta, nhanh chóng bao phủ phạm vi mười mét xung quanh. Mê Hồn Thuật! Đây là bí thuật thôi miên tinh thần cực mạnh của Hắc Phong Hội, có thể tạo ra ảo ảnh những nữ tử lả lướt, làm tê liệt thần trí và đạo tâm của tu sĩ đối phương trong nháy mắt.
Lý Độc Hành đứng trong làn sương hồng, đôi mắt gã bỗng chốc mờ nhạt đi một nhịp. Kiếm tâm của gã tuy kiên định nhưng nhục thân vẫn chưa đột phá Trúc Cơ hoàn chỉnh, thần trí bắt đầu xuất hiện những ảo ảnh mơ hồ.
"Chết đi!" Sát Nữ cười khẩy, đoản kiếm ngọc bích trong tay vạch ra một đường sáng độc địa, nhắm thẳng vào cổ họng Lý Độc Hành.
*Keng!*
Một thanh trường kiếm rỉ sét khác đột ngột đâm ra từ trong bóng tối của một ngôi mộ hoang, va chạm kịch liệt với đoản kiếm ngọc bích, bắn ra những tia lửa đỏ rực. Diệp Hàn – thiếu niên mang mối thâm thù đại hận – xuất hiện với đôi mắt đỏ ngầu đầy oán hận. Sát Lục Kiếm Ý thuần túy, lạnh lẽo như băng tuyết dâng lên từ người hắn, trực tiếp chém đôi làn sương mù hồng phấn của Mê Hồn Thuật.
"Chó săn của tiên môn... Tất cả đều phải chết!" Diệp Hàn gầm nhẹ, sát khí thấu xương khiến nhiệt độ xung quanh nghĩa trang giảm xuống điểm đóng băng.
Sát Nữ kinh hãi lùi lại. Cô ta không ngờ trong một gia tộc hạng ba đang suy thoái như Khương gia lại ẩn chứa một thiếu niên có sát ý khủng khiếp đến thế. Kiếm ý của Diệp Hàn quá mức bạo liệt, trực tiếp xé rách ảo ảnh tinh thần của cô ta.
Tuy nhiên, Diệp Hàn vì quá nôn nóng trả thù nên chiêu thức xuất ra có phần sơ hở. Sát Nữ là một sát thủ lão luyện, cô ta lập tức nắm bắt thời cơ, thân hình xoay tròn tránh né mũi kiếm của Diệp Hàn, đồng thời tay trái vung lên, phóng ra ba cây độc châm ngọc bích nhắm thẳng vào các huyệt đạo chí mạng trên ngực thiếu niên.
"Cẩn thận!" Lý Độc Hành đã lấy lại tỉnh táo nhờ sát khí của Diệp Hàn đánh thức. Gã vung mạnh gậy kiếm rỉ sét, vẽ ra một vòng tròn kiếm khí vô hình trước ngực Diệp Hàn.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Ba cây độc châm bị gạt phăng ra ngoài, cắm sâu vào thân cây liễu cổ thụ, khiến vỏ cây lập tức thối rữa và bốc khói đen kịt.
Biết mình đã rơi vào ổ phục kích của những kẻ lập dị có thực lực đáng sợ, Sát Nữ không hề do dự, lập tức đưa tay vào ngực áo lấy ra một lá bùa truyền tin tự bạo màu đỏ sậm. Cô ta điên cuồng cười lớn: "Các ngươi tưởng có thể bắt sống ta sao? Lũ kiến hôi hạ giới! Chỉ cần ta kích hoạt lá bùa này, Chấp sự đại nhân sẽ lập tức biết vị trí của các ngươi, và toàn bộ nghĩa trang này sẽ bị san phẳng!"
Lá bùa bắt đầu tỏa ra luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, linh áp Trúc Cơ Kỳ điên cuồng tụ tập, chuẩn bị tự bạo để phát tín hiệu cảnh báo.
"Hệ thống phát hiện hành vi gửi gói tin cảnh báo bất thường. Tiến hành ngắt kết nối vật lý khẩn cấp."
Trong thức hải của Khương Tỉnh Ngộ, các dòng lệnh logic lập tức được thực thi. Anh bước ra từ sau bia mộ, đôi tay gầy gò nhanh chóng kết ấn nghịch hành.
*Ầm!*
Bốn bức tường đá đen xung quanh nghĩa trang bỗng nhiên rực sáng những đường vân trận pháp màu tím nhạt. Trận Pháp Cô Lập Nhận Thức diện rộng – được vẽ bằng máu Huyết Linh Thảo thô kết hợp với đá Hoang Cổ – chính thức kích hoạt.
Một luồng từ trường tinh thần âm hàn, quỷ dị đột ngột giáng xuống, bao phủ toàn bộ khu vực chiến đấu trong phạm vi trăm mét. Trong nháy mắt, toàn bộ linh khí trong không khí bị hút cạn sạch, tạo ra một vùng chân không linh lực hoàn hảo.
Lá bùa tự bạo trong tay Sát Nữ bỗng nhiên tắt ngấm linh quang, luồng ánh sáng đỏ rực rỡ biến mất không để lại một tia dấu vết. Cô ta bàng hoàng phát hiện ra bản thân hoàn toàn mất đi sự kết nối với thiên đạo bản nguyên, đan điền linh lực bị khóa chặt, biến cô ta thành một người phàm trần không có tu vi.
"Cái gì? Trận pháp gì thế này? Linh lực của ta..." Sát Nữ hoảng sợ hét lên, gương mặt sắc sảo cắt không còn giọt máu.
"Ở trong Vùng Mù của ta, mọi quy tắc truyền tin của tiên môn đều là vô hiệu." Tỉnh Ngộ lạnh lùng bước tới, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy áp.
Anh không để cô ta có cơ hội giãy giụa thêm. Ngón tay phải của anh khẽ búng nhẹ. Kim Châm Vô Ảnh dính độc tê liệt thần trí nhẹ xé rách không khí, bắn liên hoàn với tốc độ kinh hoàng nhắm thẳng vào các huyệt đạo chí mạng trên đầu Sát Nữ.
*Phập! Phập! Phập!*
Ba cây kim châm cực mỏng cắm chính xác vào huyệt Phong Phủ và Bách Hội của nữ sát thủ. Sát Nữ trợn trừng mắt, cơ thể uyển chuyển lập tức đông cứng lại, thanh đoản kiếm ngọc bích rơi keng xuống đất cát bụi bặm. Kinh mạch toàn thân cô ta bị tê liệt hoàn toàn, không thể vận chuyển một tia lực lượng nào.
*Bịch.*
Sát Nữ quỵ gối ngã xuống đất, hơi thở yếu ớt, ánh mắt đầy vẻ căm hận và kinh hoàng nhìn chằm chằm vào dải băng gạc trắng trên trán của thiếu niên mặc áo vải thô xám trước mặt.
Từ trong bóng tối nghĩa trang, A Hổ – hộ vệ lực lưỡng của Khương gia – bước ra với bộ giáp da thú dày cộm. Gã nhanh chóng tiến lên, dùng còng tay hắc thiết khắc chế linh lực khóa chặt hai tay Sát Nữ lại, chuẩn bị áp giải cô ta về Phòng Cách Ly Tâm Lý dưới hầm ngầm để tra hỏi.
Khương Tỉnh Ngộ khẽ thở hắt ra một hơi, lau đi vệt máu tươi vừa rỉ ra từ khóe mắt dưới áp lực Suy Kiệt Thức Hải. Anh cúi người xuống, nhặt thanh đoản kiếm ngọc bích của Sát Nữ lên, chuẩn bị thu hồi chiến lợi phẩm.
Thế nhưng, ngay khi A Hổ vừa kéo Sát Nữ đứng dậy, nữ sát thủ bỗng nhiên mở mắt, nở một nụ cười thê lương, đầy vẻ điên cuồng chế giễu. Cô ta nhìn chằm chằm vào mắt Tỉnh Ngộ, khàn giọng thì thầm bằng chút tàn lực cuối cùng:
"Ngươi... ngươi tưởng các ngươi thắng sao? Khương gia... lũ pháo hôi đáng thương... Tuần tra sứ Tống Nhân... đã mang theo Kính Chiếu Yêu thực sự... đến Phạn Thiên Thành rồi. Lão đang rà quét từng thớ đất... Các ngươi... tuyệt đối không trốn thoát được đâu... Ha ha ha..."
Nói đoạn, đầu cô ta gục xuống, ngất lịm hoàn toàn do dược lực của Kim Châm Vô Ảnh bộc phát.
Nghĩa trang hoang phế bỗng chốc chìm vào một sự im lặng đáng sợ đến nghẹt thở. Gió đêm vẫn gào rít qua các khe mộ cổ, mang theo hơi lạnh thấu xương ăn mòn da thịt.
Khương Tỉnh Ngộ đứng lặng người giữa những ngôi mộ hoang, bàn tay nắm chặt chuôi đoản kiếm ngọc bích run lên nhè nhẹ. Anh ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời Phạn Thiên Thành cách đó không xa. Ở đó, một luồng sáng đỏ nhạt, quỷ dị của Kính Chiếu Yêu đang từ từ quét qua các tầng mây đen, hướng thẳng về phía khu vực phía Tây thành phố nơi gia tộc anh đang ẩn náu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!