Kế Hoạch Đào Tẩu Khẩn Cấp
Ngón tay gầy guộc của Tào Lĩnh chạm vào lá phù lục trên khe cửa, luồng độc sương xanh lam nhạt bắt đầu rục rịch biến đổi. Khương Tỉnh Ngộ đứng bên trong thư phòng, toàn thân căng cứng như một dây cung kéo căng hết cỡ. Thức hải của anh nhói lên từng cơn đau dữ dội, vết nứt trên tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành sau trán như đang rỉ ra từng luồng khí lạnh thấu xương. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 khiến anh không thể vận hành thêm bất kỳ một tia linh lực nghịch hành nào để thực hiện Di Hình Hoán Vị.
Chỉ cần một nhịp thở nữa, cánh cửa gỗ lim sẽ mở ra, và tu vi thật sự của anh – một kẻ ngụy trang Luyện Khí tầng 3 nhưng sở hữu thần thức Trúc Cơ – sẽ bị phơi bày hoàn toàn trước mắt lão cáo già Trúc Cơ đỉnh phong kia.
Tỉnh Ngộ không hoảng loạn. Bản năng của một kỹ sư phân tích hệ thống kiếp trước hoạt động trong đầu anh với tốc độ kinh hoàng. Anh quan sát nhanh cấu trúc căn phòng. Cửa sổ phía Tây Nam đang khép hờ, luồng gió đêm từ sa mạc thổi vào mang theo hơi nóng hầm hập và cả khói xám tro từ những khu vực đang bốc cháy dưới sân pháo đài. Khói độc u minh từ vụ nổ nguồn nước đang bao phủ Tào Gia Bảo chính là một lớp màng bảo mật tự nhiên.
*Cạch.*
Ngay khi chốt cửa gỗ lim khẽ chuyển động, thân ảnh gầy gò của Tỉnh Ngộ đã hóa thành một bóng xám mờ nhạt. Không dùng một tia linh lực nào, anh chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp thuần túy và sự thấu hiểu lực cản không khí của Vô Diện Bộ Pháp, nhẹ nhàng lướt qua bậu cửa sổ, bám chặt vào gờ đá đen bên ngoài tháp chính.
*Vút.*
Tào Lĩnh đẩy cửa bước vào thư phòng. Lão không hề nhìn về phía cửa sổ đang lay động nhẹ trong gió đêm, mà lập tức đi thẳng đến hộc bàn làm việc. Ánh mắt lão quét qua bức chân dung Tiên Đế, thấy kết giới đỏ thẫm vẫn nguyên vẹn, cuốn sổ da thú đen vẫn nằm im lìm bên trong. Lão thở hắt ra một hơi, lầm bầm đầy tức giận: "Đám phế vật dưới kia làm loạn cả lên, làm ta cứ ngỡ có kẻ đột nhập..."
Bên ngoài vách đá, Tỉnh Ngộ buông tay, cơ thể rơi tự do trong bóng tối của màn sương độc. Ngay trước khi chạm đất, anh mượn lực của một cành cây khô bên vách đá để giảm chấn, nhẹ nhàng đáp xuống bãi cỏ hoang ngoại thành. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, máu tươi từ vết thương cũ trên trán lại rỉ ra, thấm đẫm dải băng gạc trắng dán sát chân tóc. Anh đã lấy được cuốn sổ mật thật, nhưng cái giá phải trả là sự kiệt quệ hoàn toàn về thể xác.
"Phải về phủ đệ ngay..." Tỉnh Ngộ lầm bầm, siết chặt cuốn sổ da thú đen trong ngực áo, nhanh chóng biến mất vào màn sương đêm.
***
Nửa canh giờ sau, tại Khương Gia Phủ Đệ.
Dưới lòng đất năm mươi mét, sâu trong Phòng Cách Ly Tâm Lý, không khí ngột ngạt và tĩnh mịch đến đáng sợ. Bốn bức tường đá đen lót kín Hoang Cổ Thạch tỏa ra một luồng từ trường u tối, cắt đứt hoàn toàn mọi sự liên kết nhân quả và thần thức rà quét từ thế giới bên ngoài.
Khương Bắc Hành, gia chủ đương nhiệm của Khương gia, đang đứng chắp tay sau lưng bên cạnh chiếc giường đá nơi Khương Vô Kỵ vẫn đang nằm hôn mê. Gương mặt trung niên của ông hằn sâu sự mệt mỏi, đôi mắt thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng lôi đình của tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng ngay sau đó lại sụp tối khi nhìn thấy đứa con trai cả của mình bị trói chặt bằng còng tay hắc thiết.
*Rầm.*
Cửa đá đen nặng nề từ từ hé mở. Khương Tỉnh Ngộ bước vào, sắc mặt nhợt nhạt như người chết, dải băng gạc trên trán đẫm máu tươi.
"Tỉnh Ngộ! Con có sao không?" Khương Bắc Hành vội vàng tiến lên đỡ lấy con trai út, ánh mắt đầy vẻ lo lắng và tự trách. Ông rót một chén nước Băng Tâm Thủy mát lạnh dâng tận tay cho anh.
Tỉnh Ngộ uống cạn chén nước lạnh, cảm giác mát rượi tạm thời đè nén cơn đau búa bổ trong thức hải. Anh không nói một lời thừa thãi, thò tay vào ngực áo lấy ra cuốn sổ da thú màu đen xỉn ném mạnh lên bàn đá: "Cha, xem cái này đi."
Khương Bắc Hành khẽ cau mày, cầm cuốn sổ lên lật mở. Ban đầu, sắc mặt ông chỉ là tò mò, nhưng khi đọc đến trang thứ mười, bàn tay vị gia chủ Trúc Cơ hậu kỳ bỗng run lên bần bật. Những luồng lôi điện màu xanh lam nhạt quanh thân ông bỗng dưng bộc phát hỗn loạn, đập mạnh vào bức tường đá Hoang Cổ phát ra những tiếng xèo xèo.
"Hiến tế... Toàn bộ Phạn Thiên Thành thực chất chỉ là một lò luyện khí vận?" Giọng nói của Khương Bắc Hành run rẩy, đầy vẻ kinh hoàng tột độ. "Tào Lĩnh... Chấp Pháp Điện... Họ muốn thiêu rụi toàn thành vào đêm trăng tròn tiếp theo để ngưng tụ Khí Vận Tinh Hoa?"
"Chính xác là bảy ngày nữa." Ánh mắt Tỉnh Ngộ lạnh lùng như băng cổ. "Thiên Khải Trận bao phủ thành phố bấy lâu nay không phải để bảo vệ chúng ta, mà là để nuôi béo chúng ta như những con gia súc chờ ngày thu hoạch. Kiếp trước, Khương gia chúng ta bị diệt môn không phải vì đắc tội Lục gia, mà vì địa mạch dưới lòng đất phủ đệ chứa di cốt Cổ tộc – thứ mà Tào Lĩnh cần để làm chất dẫn hiến tế."
Khương Bắc Hành lảo đảo lùi lại một bước, đập mạnh lưng vào bức tường đá đen. Ông nhìn đứa con trai cả đang hôn mê trên giường, rồi nhìn đứa con út gầy gò gánh vác cả thiên cơ trên vai, lòng đau như cắt: "Bảy ngày... Ba trăm mạng người của Khương gia... Chúng ta trốn đi đâu được? Toàn thành đã bị phong tỏa bởi Thiên Khải Trận!"
"Chúng ta sẽ di tản." Tỉnh Ngộ dứt khoát nói. "Nhưng trước hết, con cần cha triệu tập khẩn cấp các bô lão cốt lõi xuống căn hầm này. Chúng ta không thể di tản ba trăm con người nếu nội bộ vẫn còn chia rẽ và bị Nhược Trí Quang Hoàn thao túng."
***
Chưa đầy một nén hương sau, mười vị bô lão và trưởng lão bàng chi cốt lõi của Khương gia đã có mặt đông đủ dưới Phòng Cách Ly Tâm Lý.
Không khí dưới hầm ngầm vô cùng căng thẳng. Trưởng lão ngoại vụ Khương Hải – người mập mạp mặc áo gấm hoa lệ – vừa bước vào đã lớn tiếng than vãn: "Gia chủ! Đêm hôm khuya khoắt ngài gọi chúng ta xuống cái hầm tối tăm này làm gì? Ngoài kia, Trần gia và Thẩm gia đang liên tục chèn ép các cửa hàng dược liệu của chúng ta ở Phố Tây! Chúng ta phải dồn toàn lực linh thạch để phản công, bảo vệ danh dự thế gia chứ!"
"Đúng vậy!" Một vị bô lão bàng chi khác phụ họa, râu tóc dựng ngược vì tức giận. "Cái tên phế vật Lục Thiên Đô kia bị sét đánh trúng hôm qua chính là cơ hội trời ban để chúng ta đè bẹp Lục gia! Tại sao gia chủ lại ra lệnh đóng cửa phủ đệ, bắt toàn tộc ở nhà học cái cuốn 'Sổ Tay Phòng Chống Bay Cửu Tộc' vớ vẩn này? Đây chẳng phải là hành vi hèn nhát, hủy hoại thanh danh tổ tiên ba trăm năm của Khương gia sao?"
Những lời oán thán, tức giận vang lên không ngớt dưới hầm ngầm. Dưới tác động âm ỉ của Nhược Trí Quang Hoàn Cấp 1 từ Thiên Khải Trận bên ngoài dội xuống, nhận thức của họ vẫn có xu hướng bốc đồng, hiếu chiến vô lý.
Khương Bắc Hành đứng im lặng, sắc mặt thâm trầm như nước hồ thu. Ông liếc nhìn Khương Tỉnh Ngộ đang ngồi lặng lẽ trong góc tối.
Tỉnh Ngộ khẽ thở dài, đứng dậy bước ra ánh sáng lập lòe của ngọn đèn dầu. Anh cầm cuốn sổ da thú đen của Tào Lĩnh đặt mạnh lên bàn đá trước mặt các bô lão.
"Các vị trưởng bối, muốn biết tại sao chúng ta phải hèn nhát không? Hãy tự mình đọc cuốn sổ sách mật này của ngoại môn chấp sự Tào Lĩnh đi." Giọng nói của Tỉnh Ngộ không lớn, nhưng chứa đựng một sự thấu thị lạnh lẽo khiến căn phòng bỗng dưng im bặt.
Khương Hải nghi ngờ cầm cuốn sổ lên đọc lớn. Khi những dòng chữ đỏ thẫm về kế hoạch hiến tế địa mạch và biến toàn bộ tu sĩ dưới Kim Đan thành củi đốt được phơi bày, gương mặt mập mạp của lão bỗng chốc xám ngoét như tro tàn. Cuốn sổ tay truyền qua tay từng vị bô lão, những tiếng thở dốc kinh hoàng, những gương mặt run rẩy xuất hiện liên tục dưới ánh đèn dầu u tối.
"Cái này... cái này là thật sao? Tiên môn... Quy Nguyên Tông coi chúng ta là củi đốt hiến tế?" Khương Hải run rẩy hỏi, chiếc bàn tính đồng cổ trên tay lão suýt rơi xuống đất.
Đúng lúc này, từ trong góc tối của căn hầm, một bóng người gầy nhom, mặc áo khoác da dê bước ra. Đó là Lục Nhạc – địa lý kham dư sư phàm nhân của thành phố. Lưng lão đeo một chiếc túi da cũ kỹ bám đầy đất cát, tay cầm chiếc la bàn đồng cổ ngàn năm đang xoay tròn điên cuồng.
"Là thật." Lục Nhạc khàn giọng nói, đôi mắt ti hí híp lại đầy vẻ u uất. "Lão phu đã dùng la bàn tầm long khảo sát địa mạch Phạn Thiên Thành suốt ba mươi năm qua. Hộ thành đại trận Thiên Khải thực chất có mười hai cột thu hoạch khí vận cắm sâu vào mạch máu của thành phố. Phủ đệ Khương gia các ngươi chính là một mắt xích cốt lõi do nằm ngay trên di cốt Cổ tộc. Bảy ngày nữa, vào đêm trăng tròn, khi Lục Thiên Đô đạt đỉnh phong khí vận, mười hai cột thu hoạch sẽ đồng loạt kích hoạt, hút cạn sinh mệnh toàn thành để chuyển dịch về Quy Nguyên Tiên Cung."
Sự thật tàn khốc như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu các bô lão, lập tức chặt đứt hoàn toàn luồng hưng phấn bốc đồng do Nhược Trí Quang Hoàn gây ra. Đạo tâm của họ lung lay dữ dội, sự kiêu hãnh thế gia bấy lâu nay bỗng chốc biến thành một trò hề nực cười.
"Chúng ta... chúng ta phải làm sao đây?" Vị bô lão bàng chi lúc nãy còn đòi tử chiến với Lục gia nay đã quỳ sụp xuống đất, gương mặt đầy vẻ tuyệt vọng. "Thiên Khải Trận đã phong tỏa toàn thành, chúng ta bay không lối thoát, đi không đường cùng!"
Khương Tỉnh Ngộ bước lên một bước, ánh mắt lấp lánh tia sáng tím lạnh của tàn ngọc Nghịch Hành: "Có đường thoát. Nhưng con đường này đòi hỏi chúng ta phải từ bỏ tám mươi phần trăm tài sản cố định, từ bỏ thể diện thế gia, ngụy trang thành những tán tu rách rưới nghèo khổ nhất để di tản."
Anh quay sang nhìn Lục Nhạc: "Lục tiên sinh, phong thủy địa mạch của thành phố có kẽ hở nào không?"
Lục Nhạc vuốt chòm râu dê, đặt chiếc la bàn đồng cổ lên bản đồ thành phố trải trên bàn đá: "Phía Đông, Nam, Bắc đều bị cột thu hoạch khóa chặt tọa độ không gian. Con đường duy nhất không bị Thiên Khải Trận rà quét trực tiếp là Huyễn Thủy Đầm (Mist Swamp) ở cổng phía Tây. Nơi đó có các vết rách không gian nhỏ dẫn thẳng vào Linh Quy Sa Mạc hoang dã. Tuy nhiên, đầm lầy quanh năm sương độc bao phủ, có quái thú biến dị hung hãn, cực kỳ nguy hiểm đối với phàm nhân và tu sĩ Luyện Khí."
"Chúng ta sẽ đi đường đó." Tỉnh Ngộ dứt khoát quyết định. "Huyễn Thủy Đầm nguy hiểm, nhưng ít nhất chúng ta còn có cơ hội tự quyết định vận mệnh của mình, thay vì ở lại đây làm củi đốt cho tiên môn."
Anh quay sang nhìn Chư Cát Đồng – vị trận pháp thiên tài cô độc đang ngồi lặng lẽ vẽ các đường vân trận pháp trên nền đất bụi bằng ngón tay run rẩy. Một mắt của lão quấn băng đen, mắt còn lại sáng rực lên khi nghe đến kế hoạch di tản: "Chư Cát tiên sinh, ông có thể chế tác các lõi trận cơ di động để khuếch đại Vùng Mù Thiên Cơ của con trong suốt chuyến hành quân không?"
Chư Cát Đồng cười khằng khặc, giọng nói điên cuồng đầy phấn khích: "Nghịch chuyển thiên cơ, giấu ba trăm mạng người trước mắt thần tiên... Thú vị! Quá thú vị! Lão phu cần ba vạn viên Linh Thạch Hạ Phẩm Tiêu Chuẩn để đúc vỏ ngụy trang cho mười hai lõi trận cơ di động. Chỉ cần có đủ linh thạch, lão phu hứa sẽ biến đoàn người của các ngươi thành những bóng ma vô hình trước Thiên Khải Trận!"
"Ba vạn linh thạch..." Khương Hải biến sắc, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. "Tài chính gia tộc hiện tại đang bị phong tỏa kinh tế bởi Tào Lĩnh, trong kho chỉ còn lại chưa đầy năm vạn linh thạch hạ phẩm tiêu chuẩn để duy trì hoạt động hàng ngày. Nếu rút ra ba vạn viên cùng một lúc, kho hàng sẽ trống rỗng, và tai mắt bên ngoài chắc chắn sẽ phát hiện ra sự hụt dòng tiền bất thường!"
"Phải rút." Khương Bắc Hành đập mạnh tay xuống bàn đá, giọng nói gia chủ đầy uy nghiêm quyết đoán. "Khương Hải, ngươi phối hợp với kho thủ A Quý, bí mật rút linh thạch chia làm mười đợt nhỏ trong vòng ba ngày tới. Dùng xe ngựa đổ rác ngụy trang để chuyển linh thạch xuống hầm ngầm này giao cho Chư Cát tiên sinh rèn đúc. Bất kỳ kẻ nào hé răng nửa lời, chấp pháp thiết tiên của nhị thúc Hoài An sẽ lập tức phế bỏ tu vi và giam cầm vĩnh viễn dưới hầm ngầm này!"
"Tuân lệnh gia chủ!" Khương Hải và các bô lão đồng loạt cúi đầu nhận lệnh, sự hoang mang bốc đồng bấy lâu nay đã hoàn toàn chuyển hóa thành ý chí sinh tồn mãnh liệt.
Tỉnh Ngộ nhìn biểu cảm của từng người, khẽ thở hắt ra một hơi. Bước đầu tiên của chiến dịch cứu vớt cửu tộc – thống nhất ý chí nội bộ gia tộc – đã hoàn thành thành công nhờ chứng cứ hiến tế tàn khốc. Tuy nhiên, anh biết rõ, việc rút một lượng lớn linh thạch như vậy chắc chắn sẽ để lại dấu vết trong hệ thống giám sát của kẻ địch.
***
Ngày thứ hai của chiến dịch di tản khẩn cấp.
Trong bóng tối âm u của kho dược liệu và linh thạch ngoại vi Khương Gia Phủ Đệ, không khí vắng lặng đến lạ thường. Kho thủ A Quý tay cầm cuốn sổ sách, tay kia run rẩy gạt bàn tính gỗ mun, liên tục giám sát các gia nhân đang khuân vác những bao tải chứa đầy quặng đá đen ngụy trang ra xe ngựa đổ rác.
Ẩn sâu trong bóng tối của một cột gỗ lớn ở góc kho, một bóng người gầy gò mặc áo gia nhân màu xám tro cũ kỹ đang đứng im lìm như một pho tượng. Đó là Mạc Vân – tên gián điệp nhị diện được Tào Lĩnh cài cắm vào nội bộ Khương gia từ hai năm trước.
Mạc Vân nín thở hoàn toàn, vận hành *Quy Nguyên Ẩn Khí Quyết* để triệt tiêu mọi dao động tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 5 của mình. Đôi mắt ti hí của gã láu liên quan sát từng hành động của A Quý. Gã nhận ra một chi tiết bất thường cực kỳ nhỏ: mỗi khi một bao tải quặng đá đen được chuyển ra ngoài, A Quý lại lén lút dùng bút lông gạch một nét đỏ nhỏ vào góc khuất của cuốn sổ sách quản lý kho.
Đó là ký hiệu mật của việc rút tài nguyên dự trữ cốt lõi.
"Linh thạch hạ phẩm tiêu chuẩn..." Mạc Vân lầm bầm trong lòng, đồng tử co rút lại. "Họ đang âm thầm rút sạch nguồn năng lượng dự trữ của gia tộc. Chỉ trong vòng hai ngày, lượng linh thạch hao hụt đã lên tới gần hai vạn viên! Khương gia hèn nhát này đang muốn tẩu tán tài sản để trốn chạy sao?"
Mạc Vân khẽ thò tay vào ngực áo, chạm vào lá phù truyền tin mật nhị phẩm đang tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ. Gã biết rõ, nếu gã báo tin tức chí mạng này cho Tào Lĩnh ngay lập tức, gã sẽ nhận được một lượng lớn đan dược phi thăng và sự bảo hộ thăng tiến của tiên môn.
Bóng đen rình mò của tên gián điệp nhị diện in dài trên nền đất ẩm ướt của kho hàng, giống như một lưỡi hái tử thần đang lơ lửng ngay trên đầu kế hoạch đào tẩu khẩn cấp của Khương gia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!