Nhạc nềnRetroRoman_March

Sổ Sách Mật Của Tào Lĩnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất của Phòng Cách Ly Tâm Lý lạnh lẽo và đặc quánh mùi đan sa cùng dược thảo thanh tâm. Khương Tỉnh Ngộ mở mắt, cảm giác đầu tiên ập đến là một cơn đau búa bổ xé rách thức hải. Trạng thái Suy Kiệt Thức Hải Cấp 1 giống như hàng vạn cây kim thép đang nung đỏ, đâm thẳng vào từng sợi thần thức yếu ớt của anh.


Anh khẽ rên rỉ một tiếng, bàn tay gầy gò run rẩy đưa lên chạm vào dải băng gạc trắng quấn quanh trán. Băng gạc vẫn còn ẩm ướt, thấm đẫm một vệt máu đỏ nhạt đã khô cứng. Tàn ngọc Quy Tắc Nghịch Hành khảm sâu sau trán anh đang tỏa ra từng luồng khí tức tím lạnh, run rẩy yếu ớt như một ngọn đèn dầu sắp cạn trước gió bão. Vết nứt mới xuất hiện sau trận bẻ cong lôi kiếp hôm qua vẫn chưa hề khép lại, mỗi lần anh thử vận hành thần thức, vết nứt ấy lại nhói lên như muốn vỡ vụn.


"Tỉnh Ngộ! Con tỉnh rồi sao?"


Một giọng nói trầm thấp, đầy lo âu vang lên bên cạnh giường đá. Khương Bắc Hành bước ra từ bóng tối của bức tường lót đá Hoang Cổ. Gương mặt trung niên của vị gia chủ từng oai phong lẫm liệt nay hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi, râu tóc có phần xơ xác. Nhưng trong đôi mắt ông, sự nghiêm khắc cứng nhắc ngày trước đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự kính nể và bao bọc thầm lặng dành cho đứa con trai út vốn bị coi là phế vật tuyệt mạch.


"Cha..." Tỉnh Ngộ khàn giọng nói, cổ họng khô rát như vừa nuốt phải than nóng. "Lục Thiên Đô thế nào rồi?"


Khương Bắc Hành khẽ thở dài, đỡ con trai ngồi dậy, trao cho anh một chén nước Băng Tâm Thủy mát lạnh: "Uống đi đã. Lục Thiên Đô đã được hộ đạo giả Lục Hoài bế về Lục Gia Trang ngay trong đêm. Hắn bị thương không nhẹ, kinh mạch chấn động, Thái Dương cương khí suýt nữa thì vỡ nát. Hiện tại toàn bộ Lục gia đang đại loạn, mời khắp các danh y trong thành đến chữa trị."


Uống cạn chén nước lạnh, cảm giác mát rượi tạm thời làm dịu đi cơn nóng rát trong thức hải, Tỉnh Ngộ khẽ nheo mắt: "Hắn có nghi ngờ gì không?"


"Hắn nghi ngờ rất sâu." Khương Bắc Hành hạ thấp giọng, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. "Lục Hoài đã phong tỏa toàn bộ khu vực Phố Tây nơi xảy ra sự việc. Lục Thiên Đô tin rằng luồng lôi phạt đỏ thẫm kia không phải là ngẫu nhiên, hắn đang nghi ngờ Khương gia chúng ta che giấu tà thuật hoặc có dị số đại năng đứng sau giật dây. Quy Nguyên Tông cũng đã nhận được tin tức lôi kiếp bất thường, tuần tra sứ Tống Nhân đang trên đường mang theo Kính Chiếu Yêu đến thành rà quét thiên cơ diện rộng."


Nghe đến cái tên "Tống Nhân" và "Kính Chiếu Yêu", đồng tử của Tỉnh Ngộ co rút lại. Với tư cách là một kỹ sư phân tích hệ thống kiếp trước, anh biết rất rõ đây là tiến trình "vá lỗi" tiếp theo của thiên đạo ngụy tạo. Một khi Kính Chiếu Yêu quét qua, mọi dao động của Vùng Mù Thiên Cơ và tu vi thật của anh sẽ bị phơi bày hoàn toàn.


"Chúng ta không có nhiều thời gian." Tỉnh Ngộ dứt khoát vén chăn bước xuống giường đá, nhục thân Luyện Khí tầng 3 của anh khẽ lảo đảo nhưng ý chí vẫn kiên định như sắt đá. "Tào Lĩnh hiện tại thế nào?"


"Tào Gia Bảo ngoại thành đang đại loạn." Khương Bắc Hành lộ ra một nụ cười lạnh lùng hiếm hoi. "Vụ tráo đổi nguồn nước độc của con đêm trước đã phát tác hoàn hảo. Gia nhân và hộ vệ của Tào gia uống phải nước độc tố u minh, hóa điên cắn xé lẫn nhau, thiêu rụi nửa tòa pháo đài. Tào Lĩnh đang điên cuồng trấn áp tàn cục, tạm thời chưa thể chú ý đến chúng ta."


"Chính là lúc này." Ánh mắt Tỉnh Ngộ lóe lên một tia sáng tím lạnh. "Khi kẻ địch sơ hở nhất, chính là lúc hệ thống của chúng xuất hiện nhiều lỗ hổng bảo mật nhất. Con phải đột nhập Tào Gia Bảo ngay lập tức."


"Con điên rồi sao?" Khương Bắc Hành biến sắc, nắm chặt vai con trai. "Thức hải của con đang bị rạn nứt nghiêm trọng, tu vi nhục thân chỉ có Luyện Khí tầng 3, Tào Gia Bảo dù loạn nhưng vẫn có hộ trận nhị phẩm và vô số cạm bẫy độc tố của Tào Lĩnh!"


"Cha, nếu không lấy được cuốn sổ sách mật của Tào Lĩnh, chúng ta sẽ không biết được bước đi tiếp theo của Chấp Pháp Điện." Tỉnh Ngộ nhìn thẳng vào mắt cha mình, giọng nói trầm tĩnh nhưng nặng ngàn cân. "Con có Vô Diện Bộ Pháp và Nghịch Hành Trận Nhãn Nhất Kích. Trận pháp của Tào Lĩnh được thiết lập dựa trên quy luật tuần hoàn ngũ hành truyền thống, đối với con, đó chỉ là một chương trình đầy lỗi lập trình. Con hứa sẽ không ngạnh kháng, chỉ đột nhập lấy đồ rồi rút lui."


Nhìn thấy sự kiên định đến lạnh lùng trong mắt con trai, Khương Bắc Hành thở dài bất lực. Ông hiểu rằng đứa con này đã không còn là đứa trẻ cần ông che chở nữa, mà là vị cứu tinh bóng đêm của toàn bộ cửu tộc Khương gia. Ông thò tay vào ngực áo, lấy ra một túi nhỏ chứa vài viên Linh Thạch Hạ Phẩm Tiêu Chuẩn đưa cho anh: "Mang theo dự phòng. Nhớ kỹ, tính mạng của con là ranh giới đỏ tuyệt đối của Khương gia."


***


Đêm muộn, giờ Tý.


Ngoại ô Phạn Thiên Thành chìm trong sương mù xám xịt của Bạch Cốt Khô Lĩnh tràn ra. Tào Gia Bảo ngự trị trên một ngọn đồi đá đen hiểm trở, bề ngoài trông như một con quái thú khổng lồ đang phủ phục trong bóng tối. Nhưng đêm nay, con quái thú ấy đang rên rỉ.


Từ sâu trong pháo đài, tiếng la hét điên cuồng của những gia nhân bị trúng độc u minh vẫn thỉnh thoảng vang vọng hưu hắt. Ánh đuốc lập lòe, hỗn loạn di chuyển khắp các bức tường thành. Đội ngũ lính canh tuần tra thưa thớt và rệu rã, đa số đều đang hoang mang lo sợ luồng gió độc sa mạc sẽ lây lan sang bản thân.


Một bóng xám thô nhạt màu lướt đi trong bóng tối của những tảng đá đen ven đồi.


Khương Tỉnh Ngộ nín thở hoàn toàn, vận hành *Vô Diện Bộ Pháp*. Mỗi bước chân của anh chạm đất nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, không để lại bất kỳ tàn ảnh nào, cũng không gây ra một tiếng động hay một gợn chấn động linh lực nào trong không khí. Đây là bộ pháp nghịch hành đặc chế, triệt tiêu hoàn toàn lực ma sát và phản xạ năng lượng, biến anh thành một bóng ma thực sự giữa đêm tối.


Anh tiếp cận bức tường thành phía Đông của Tào Gia Bảo.


Phía trên tường thành, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt thỉnh thoảng gợn lên — đó là "Huyền Độc Vây Sát Trận", trận pháp phòng ngự nhị phẩm của Tào gia. Bất kỳ tu sĩ nào có ý định vượt tường bằng linh lực sẽ lập tức kích hoạt luồng độc sương ăn mòn và chuông báo động toàn bảo lũy.


Tỉnh Ngộ dừng lại dưới chân tường, ngửa đầu nhìn luồng ánh sáng xanh lam. Anh khẽ tập trung thần thức vào tàn ngọc sau trán. Cơn đau buốt óc lập tức ập đến khiến anh phải cắn chặt răng để không phát ra tiếng động.


Đồng tử của anh chuyển sang màu tím lạnh nhạt.


Trong tầm mắt nghịch hành của anh, bức tường năng lượng xanh lam kia biến mất, thay vào đó là một mạng lưới các sợi chỉ linh lực vận hành theo một quỹ đạo tuần hoàn khép kín. Đối với một tu sĩ trận pháp thông thường, đây là một hộ trận kiên cố không tì vết. Nhưng trong mắt một cựu kỹ sư phân tích hệ thống như Tỉnh Ngộ, anh lập tức nhìn thấy một điểm đứt gãy quy tắc nhỏ ở góc tường phía Đông Nam.


Đó là nơi dòng chảy linh lực của trận pháp phải reset lại tần số sau mỗi chu kỳ mười hai nhịp thở. Một lỗi "null pointer" kinh điển trong hệ thống tự động của thiên đạo ngụy tạo.


"Chính là chỗ này."


Tỉnh Ngộ lướt đến góc tường. Anh không vận dụng linh lực truyền thống để tránh kích hoạt cảm biến trận pháp. Anh đưa ngón tay trỏ ra, ngưng tụ một sợi linh lực nghịch hành màu tím lạnh cực mỏng, đâm thẳng vào điểm đứt gãy quy tắc kia.


*Nghịch Hành Trận Nhãn Nhất Kích!*


*Xoẹt!*


Một tiếng rít cực nhỏ, gần như không thể nghe thấy bằng tai thường vang lên. Luồng ánh sáng xanh lam tại góc tường bỗng nhiên xuất hiện một kẽ hở nhỏ rộng chừng hai thước, các sợi chỉ linh lực xung quanh kẽ hở bị đóng băng tạm thời, không hề kích hoạt chuông báo động.


Tỉnh Ngộ nhanh như cắt lướt qua kẽ hở, nhảy nhẹ nhàng xuống bãi cỏ nội viện Tào Gia Bảo. Ngay sau khi anh bước qua, kẽ hở trận pháp lập tức khép lại, tuần hoàn trở lại bình thường.


Anh khẽ thở hắt ra một hơi, thức hải lại nhói lên một cơn đau dữ dội. Anh đã tiêu hao mất năm mươi phần trăm tinh thần lực ít ỏi còn sót lại sau trận lôi kiếp hôm qua. Nhưng anh không dừng lại, tiếp tục dùng Vô Diện Bộ Pháp lướt qua các hành lang tối tăm, hướng thẳng về phía thư phòng cốt lõi của Tào Lĩnh.


Thư phòng nằm ở tầng cao nhất của tòa tháp chính. Nơi này im lặng đến đáng sợ, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn dưới sân pháo đài.


Tỉnh Ngộ tiếp cận cửa gỗ lim của thư phòng. Cửa phòng không khóa vật lý, nhưng trên khe cửa dán một lá phù lục màu vàng kim tỏa ra luồng khí tức huyền độc nhàn nhạt — Huyền Độc Khóa Hồn Phù. Chỉ cần có người đẩy cửa mà không mang theo lệnh bài chấp sự của Tào Lĩnh, phù lục sẽ lập tức nổ tung, giải phóng độc sương giết chết kẻ xâm nhập và báo động cho toàn bảo lũy.


"Lại là một cái bẫy nhân quả khóa cứng."


Tỉnh Ngộ lẩm bẩm. Anh tập trung thần thức vào tàn ngọc, nhìn thấy sợi tơ nhân quả màu đỏ kết nối giữa lá phù và chuông báo động ở trung tâm tháp chính.


Nếu anh dùng bạo lực phá phù, nhân quả sẽ đóng vòng lặp, báo động sẽ vang lên.


Anh khẽ mỉm cười lạnh lùng. Anh thò tay vào túi áo, lấy ra hai vật thể nhỏ — một viên đá sỏi thông thường nhặt ven đường và một chiếc lá khô.


*Di Hình Hoán Vị Nhỏ!*


Tỉnh Ngộ kích hoạt tàn ngọc Nghịch Hành. Một tia sáng tím mờ ảo lướt qua không gian cực nhanh trong phạm vi ba thước.


*Xoẹt!*


Lá phù lục màu vàng kim dán trên khe cửa bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là chiếc lá khô nằm im lìm trên khe cửa gỗ. Trong khi đó, lá phù lục thật đã xuất hiện trên bề mặt viên đá sỏi nằm trong lòng bàn tay Tỉnh Ngộ, linh quang của nó hoàn toàn bị dập tắt bởi từ trường nghịch hành của tàn ngọc.


Cửa thư phòng từ từ hé mở không một tiếng động.


Tỉnh Ngộ lướt vào bên trong, nhanh chóng khép cửa lại.


Thư phòng của Tào Lĩnh rộng lớn, ngập tràn mùi giấy cũ và mùi độc dược hăng hắc. Xung quanh tường xếp đầy những giá sách bằng gỗ mun đen kịt chứa hàng vạn điển tịch tu tiên và sổ sách thu thuế của các gia tộc.


Tỉnh Ngộ không hề nhìn vào những cuốn sổ sách công khai kia. Anh biết một kẻ thâm độc và cẩn trọng như Tào Lĩnh tuyệt đối sẽ không để tài liệu mật ở nơi dễ thấy. Anh đi vòng quanh phòng, dùng tầm mắt nghịch hành để rà soát các dao động nhân quả.


Ánh mắt anh dừng lại ở bức chân dung khổng lồ vẽ một vị Tiên Đế thượng giới mặc đạo bào thánh khiết treo giữa tường.


Từ bức chân dung kia, có một sợi tơ nhân quả màu đen cực mỏng đang kéo dài xuống hộc bàn làm việc của Tào Lĩnh.


"Cơ quan nằm ở đây."


Tỉnh Ngộ bước đến bàn làm việc, khẽ gõ nhẹ ngón tay vào ngăn kéo thứ ba bên phải theo một nhịp điệu nghịch hành đặc biệt.


*Cạch.*


Bức chân dung Tiên Đế bỗng nhiên tự động trượt sang một bên, lộ ra một hốc tường nhỏ được bảo vệ bởi một kết giới linh lực màu đỏ thẫm. Bên trong kết giới đặt một cuốn sổ tay bằng da thú màu đen xỉn và một bức thư khế ước tỏa ra ma khí mờ nhạt.


Chính là nó: *Kế Hoạch Thu Hoạch Địa Mạch Của Tào Lĩnh*.


Tỉnh Ngộ không hề do dự. Anh lấy ra một cuốn sổ giả có ngoại hình, trọng lượng và chất liệu tương tự đã được chuẩn bị sẵn từ trong ngực áo.


*Di Hình Hoán Vị Nhỏ!*


Tia sáng tím lạnh lại lóe lên. Cuốn sổ tay thật bằng da thú đen và bức thư khế ước lập tức xuất hiện trong tay Tỉnh Ngộ, trong khi cuốn sổ giả đã nằm im lìm bên trong kết giới đỏ thẫm của hốc tường. Kết giới hoàn toàn không hề dao động, không hề phát hiện ra sự tráo đổi chất lượng hoàn hảo này.


Tỉnh Ngộ thở dốc một hơi, trán anh lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh, thức hải đau nhức như muốn nổ tung. Việc sử dụng liên tiếp hai lần Di Hình Hoán Vị Nhỏ trong trạng thái suy kiệt đã vắt kiệt chút tinh thần lực cuối cùng của anh.


Nhưng sự tò mò và lo âu cưỡng chế bắt buộc anh phải mở cuốn sổ sách ra ngay tại chỗ để xác minh.


Anh lật mở trang đầu tiên của cuốn sổ da thú đen.


Những dòng chữ viết bằng mực máu khô hiện lên trước mắt anh, dày đặc những con số thống kê thọ nguyên, khí vận và linh thạch bòn rút từ mười hai gia tộc lớn nhỏ tại Phạn Thiên Thành qua ba trăm năm qua.


Càng lật sâu, sắc mặt Tỉnh Ngộ càng trở nên trắng bệch.


Đến trang thứ mười, anh nhìn thấy một bản vẽ cấu trúc trận pháp khổng lồ bao phủ toàn bộ Phạn Thiên Thành. Đó chính là bản vẽ chi tiết của *Thiên Khải Trận*.


Nhưng bên dưới bản vẽ có ghi chú một dòng chữ đỏ thẫm của Tào Lĩnh:


*"Thiên Khải Trận Phạn Thiên Chi Nhánh thực chất không phải hộ thành đại trận, mà là lò luyện khí vận cấp thấp. Khi kích hoạt toàn diện, trận pháp sẽ tự động đảo ngược dòng chảy địa mạch, thiêu rụi toàn bộ sinh mệnh phàm nhân và tu sĩ Luyện Khí trong thành để ngưng tụ thành ba giọt Khí Vận Tinh Hoa hiến tế lên Quy Nguyên Tiên Cung, kéo dài thọ nguyên cho Tiên Đế."*


"Cái gì?!"


Tỉnh Ngộ rùng mình một cái, suýt nữa thì đánh rơi cuốn sổ.


Toàn bộ Phạn Thiên Thành với hơn năm mươi vạn sinh mạng phàm nhân và hàng vạn tu sĩ thế gia... thực chất chỉ là một lò nuôi dưỡng khí vận khổng lồ! Họ được tiên môn ban phát linh khí, được bảo hộ an ninh, chỉ để chờ ngày "thu hoạch" làm củi đốt hiến tế lên thượng giới.


Đây chính là *Mục Đích Tối Hậu Của Thiên Khải Trận*!


Anh điên cuồng lật nhanh đến trang cuối cùng của cuốn sổ mật để tìm kiếm thời gian kích hoạt.


Ngón tay gầy gò của anh dừng lại ở dòng chữ đỏ cuối cùng, đồng tử co rút lại đến cực hạn, lồng ngực phập phồng dữ dội vì kinh hoàng.


*"Nghi lễ hiến tế toàn thành Phạn Thiên dự kiến kích hoạt vào đêm trăng tròn tiếp theo, khi Thiên Khải Trận đạt trạng thái cộng hưởng khí vận cực thịnh với Khí Vận Chi Tử Lục Thiên Đô."*


Đêm trăng tròn tiếp theo...


Chính là đúng bảy ngày nữa!


Chỉ còn đúng bảy ngày đếm ngược, toàn bộ Phạn Thiên Thành sẽ biến thành một lò lửa địa ngục thiêu rụi toàn bộ chúng sinh pháo hôi, bao gồm cả ba trăm mạng người của Khương gia!


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề, kèm theo tiếng gậy chống lộc cộc vang lên từ phía cầu thang tháp chính, đang tiến thẳng về phía cửa thư phòng.


Giọng nói khàn khàn, đầy tức giận của Tào Lĩnh vang lên ngoài hành lang: "Đám phế vật các ngươi! Có một vụ đầu độc nguồn nước cũng không điều tra ra thủ phạm! Để ta vào thư phòng lấy la bàn thiên cơ, ta sẽ đích thân rà quét toàn thành!"


Tào Lĩnh đang quay lại thư phòng!


Tỉnh Ngộ biến sắc. Thức hải của anh đang kiệt quệ hoàn toàn, không thể tiếp tục thi triển thêm bất kỳ phép thuật nghịch hành nào nữa. Nếu bị Tào Lĩnh bắt quả tang tại đây, với tu vi Trúc Cơ đỉnh phong của lão, anh và toàn bộ Khương gia sẽ lập tức bị diệt môn ngay trong đêm.


Nghe tiếng bước chân đã sát sạt ngoài cửa gỗ, ngón tay Tào Lĩnh đã chạm vào Huyền Độc Khóa Hồn Phù để mở cửa...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!