Nhạc nềnRetroRoman_March

Bản Thảo Da Thú Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít qua những khe đá nứt nẻ của Nghĩa Trang Khương Gia, mang theo mùi của đất ẩm, lá thông mục và cả tử khí đậm đặc tích tụ qua trăm năm.


Khương Tỉnh Ngộ ngồi xếp bằng trên một tấm bia đá không tên đã mòn vẹt góc. Ngón tay gầy gò của thiếu niên kẹp một mẩu than đen, tỉ mỉ vạch từng nét chữ lên mảnh da thú loang lổ vết máu khô. Dưới ánh trăng mờ đục của Thương Vân Giới, khuôn mặt mười bảy tuổi của anh lộ ra vẻ tái nhợt bất thường. Trên trán anh quấn một dải băng gạc trắng dính bụi đất, che giấu một mảnh tàn ngọc màu tím lạnh đang âm thầm khảm sâu vào thức hải.


Mỗi nét than vạch xuống, mảnh tàn ngọc lại pulsing nhẹ, rút đi một tia thần thức mảnh như tơ nhện của anh, đổi lại là những dòng chữ Việt cổ mang tư duy kỳ lạ của một thế giới hoàn toàn khác:


"Cẩm nang sinh tồn chống Nhược Trí Quang Hoàn — Bản thảo da thú thứ nhất."


"Quy tắc số 1: Tuyệt đối không được đứng cười khẩy, khoanh tay hoặc nói lời khinh miệt trước mặt những kẻ mặc rách rưới nhưng có ánh mắt kiên định. Kẻ đó 90% là Khí Vận Chi Tử đang giả heo ăn hổ."


"Quy tắc số 2: Khi gặp một thiếu niên nghèo bị từ hôn hoặc bị sỉ nhục, lập tức dâng hiến linh thạch chúc phúc, sau đó rút lui trong hòa bình. Cấm vả mặt, cấm nói lời khiêu khích."


"Quy tắc số 3: Nếu phát hiện bản thân hoặc người nhà bỗng nhiên có ham muốn tranh đoạt linh dược vô lý tại hội đấu giá, lập tức tự gõ đầu ngất xỉu, nhốt vào hầm kín..."


Khương Tỉnh Ngộ thở hắt ra một hơi, lồng ngực gầy gò phập phồng dưới lớp áo vải xám thô nhạt màu. Cơn đau âm ỉ từ thức hải truyền đến khiến thái dương anh giật liên hồi. Anh là một kẻ xuyên không. Ở kiếp trước, anh là một kỹ sư phân tích hệ thống, chuyên tìm kiếm các kẽ hở và lỗi lập trình trong các hệ thống vận hành khổng lồ. Khi tỉnh dậy ở Thương Vân Giới này, anh nhận ra thế giới tu tiên này không phải là một tiên lộ tự do, mà là một chương trình lỗi được thiết lập bởi một ý chí Thiên Đạo Ngụy Tạo.


Trong chương trình đó, Khương gia của anh — một gia tộc tu tiên hạng ba tại Phạn Thiên Thành — được định sẵn là "pháo hôi" (đá lót đường). Toàn bộ cửu tộc của anh, từ người cha gia chủ nghiêm khắc Khương Bắc Hành, đến gã anh trai bốc đồng Khương Vô Kỵ, đều sẽ bị một thứ pháp trận tinh thần gọi là "Nhược Trí Quang Hoàn Cấp 1" làm lu mờ lý trí, cưỡng ép họ phải đi gây sự với Khí Vận Chi Tử Lục Thiên Đô, để rồi chuốc lấy cái chết thảm khốc, bị diệt môn làm chất dinh dưỡng nuôi thọ nguyên cho chư thần thượng giới.


"Cậu ba! Cậu ba ơi! Nguy to rồi!"


Một tiếng gọi hớt hải cắt đứt dòng suy nghĩ của Tỉnh Ngộ.


Gia nhân A Phúc thở không ra hơi, vấp ngã nhào vào đống cỏ khô trước nghĩa trang. Khuôn mặt gã gia nhân nhỏ bé xám xịt vì hoảng sợ, đôi mắt láu liên đầy vẻ kinh hoàng:


"Cậu cả... cậu cả Vô Kỵ... ở Phố Tây... đang chặn đường xe ngựa của Lục gia! Cậu cả bỗng nhiên đỏ mắt, nói là muốn cướp vị trí đứng của Lục Thiên Đô tại tiệm thuốc!"


Khương Tỉnh Ngộ đứng bật dậy. Mảnh da thú trên đùi anh rơi xuống đất.


"Cái gì?" Giọng anh lạnh buốt.


Nhược Trí Quang Hoàn Cấp 1 đã kích hoạt!


Khương Vô Kỵ hiện tại đang là Luyện Khí Kỳ tầng 9, kiêu ngạo vô cùng, nhưng đối phương lại là Lục Thiên Đô — Khí Vận Chi Tử nguyên bản sở hữu Thái Dương Thánh Thể. Theo kịch bản cũ mà Tỉnh Ngộ nhìn thấy trong ký ức thức tỉnh, cuộc tranh chấp ngoài phố này chính là ngòi nổ đầu tiên. Vô Kỵ sẽ bị Lục Thiên Đô phế bỏ đan điền, người cha Khương Bắc Hành vì bao che con mà liều mạng chiến đấu, dẫn đến việc cả Khương gia bị dán nhãn "ma đạo phản nghịch" và bị Quy Nguyên Tông vây sát diệt tộc.


"A Phúc, dọn dẹp nghĩa trang! Không được để ai chạm vào bia đá này!"


Khương Tỉnh Ngộ không kịp giải thích thêm. Anh nhét nhanh mảnh da thú vào ngực áo thô xám, vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Pháp. Luồng ánh sáng tím lạnh chạy dọc sống lưng anh, đan điền trống rỗng của một kẻ "phế sài Luyện Khí tầng 3" bỗng nhiên dao động một cách kỳ lạ. Anh không tu luyện linh khí truyền thống của thiên đạo, mà tu luyện bằng cách hấp thụ năng lượng từ các kẽ hở quy tắc. Thần thức của anh lúc này đã mạnh mẽ ngang ngửa Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ, đủ để anh di chuyển với tốc độ cực nhanh mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào trong không khí.


Thân ảnh thiếu niên gầy gò biến mất vào màn sương mù u ám của nghĩa trang, hướng thẳng về phía Phố Tây Phạn Thiên Thành.


***


Phố Tây Phạn Thiên Thành lúc này đông nghẹt người. Tiếng xầm xì bàn tán vang lên từ các trà quán hai bên đường.


Ở trung tâm con phố, một chiếc xe ngựa hoa lệ thêu vân mặt trời đỏ của Lục gia đang bị chặn đứng. Khương Vô Kỵ mặc hoa phục gấm thêu rực rỡ, hông đeo ngọc bội leng keng, đang đứng khoanh tay, gương mặt khôi ngô lộ vẻ kiêu ngạo vô tri đến kỳ lạ. Đôi mắt gã đỏ ngầu những tia máu mảnh, lồng ngực phập phồng như đang bị một luồng lực lượng vô hình thúc đẩy lòng tham và sự đố kỵ.


"Lục Thiên Đô! Ngươi tưởng có chút tư chất Thái Dương liền có thể ngồi trên đầu Khương gia ta sao? Tiệm thuốc này là địa bàn của Khương gia, vị trí đứng tốt nhất hôm nay, ngươi phải nhường cho ta!" Khương Vô Kỵ lớn tiếng quát, giọng nói vang vọng khắp phố.


Đối diện gã, một thiếu niên tuấn mỹ vô song mặc trường bào trắng tinh khôi thêu chỉ vàng mờ bước ra khỏi xe ngựa. Đó chính là Lục Thiên Đô. Xung quanh cơ thể hắn tỏa ra một luồng hào quang thái dương nhàn nhạt, đôi mắt sáng như sao sa nhìn Vô Kỵ với vẻ bình thản nhưng ẩn chứa sự khinh miệt tột cùng. Hào quang khí vận của hắn đang âm thầm bòn rút vận may của những người xung quanh.


Khương Tỉnh Ngộ lách qua đám đông, đứng trong góc tối của một tiệm vải sờn rách.


Anh tập trung thần thức vào mảnh tàn ngọc sau trán. Kỹ năng *Nhìn Thấy Sợi Tơ Nhân Quả* lập tức kích hoạt.


Thế giới trong mắt Tỉnh Ngộ bỗng nhiên mất đi màu sắc thông thường, chuyển sang một màu xám tro tĩnh lặng. Đồng tử của anh lấp lóe tia sáng tím lạnh. Ở trạng thái này, anh nhìn thấy một sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm, to bằng ngón tay cái, dính dớp như máu loãng, đang nối thẳng từ trán của Khương Vô Kỵ, kéo dài qua khoảng không gian náo loạn, cắm sâu vào vầng hào quang khí vận rực rỡ trên đỉnh đầu Lục Thiên Đô.


Sợi tơ đỏ đó đang run rẩy, liên tục chuyển dịch những đốm sáng vận may ít ỏi của Khương gia sang cho Lục Thiên Đô, đồng thời truyền ngược lại một luồng độc tố tinh thần màu đen nhạt vào thức hải của Vô Kỵ.


Đó chính là Nhược Trí Quang Hoàn Cấp 1 đang vận hành! Nó đang cưỡng ép Vô Kỵ phải hành động như một gã ngu xuẩn để làm nổi bật sự khoan dung và chính nghĩa của Khí Vận Chi Tử.


"Anh cả! Dừng tay lại!"


Khương Tỉnh Ngộ lao ra khỏi góc tối, hớt hải chạy đến bên cạnh Khương Vô Kỵ. Anh cố tình để lộ khí tức yếu ớt của Luyện Khí Kỳ tầng 3, thở dốc liên tục, tay nắm chặt lấy vạt áo gấm của anh trai:


"Anh cả, cha đang đợi chúng ta ở nội phủ để kiểm tra sổ sách dược liệu hằng tháng. Chúng ta mau về thôi, đừng làm trễ nải chính sự!"


Khương Vô Kỵ bỗng nhiên bị kéo lại, gã quay đầu nhìn em trai phế vật của mình. Ánh mắt gã lóe lên sự giận dữ phi lý do độc tố quang hoàn kích thích. Gã gạt phắt tay Tỉnh Ngộ ra, lực đạo mạnh mẽ khiến thiếu niên gầy gò suýt ngã nhào xuống đất bụi:


"Cút ra! Đứa phế vật Luyện Khí tầng 3 như ngươi thì biết cái gì? Ta là đại thiếu gia của Khương gia, hôm nay nếu ta nhường bước trước tên nhãi Lục gia này, danh tiếng trăm năm của Khương gia sẽ để vào đâu?"


Lời nói của Vô Kỵ hoàn toàn rập khuôn theo kịch bản nhân vật phụ tự tìm đường chết. Thần trí gã đã bị bóp méo hoàn toàn, không còn cảm nhận được sự phi lý trong hành vi của chính mình.


Khương Tỉnh Ngộ gượng đứng dậy, phủi bụi đất trên áo vải xám. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu của anh trai, rồi nhìn sang Lục Thiên Đô đang đứng chắp tay sau lưng với vẻ mặt đầy kiên nhẫn giả tạo.


Anh biết, việc khuyên can bằng lời nói đối với một kẻ đã bị Nhược Trí Quang Hoàn ăn sâu vào nhận thức là hoàn toàn vô dụng. Hệ thống thiên đạo ngụy tạo đã khóa chặt nhân quả tuyến này.


Thức hải của Tỉnh Ngộ bỗng nhiên nhói lên một cơn đau dữ dội như bị búa bổ. Mảnh tàn ngọc Nghịch Hành đang cảnh báo: Nếu không ngắt kết nối nhân quả tuyến này trong vòng mười hơi thở, kịch bản vả mặt sẽ chính thức bắt đầu, và Khương gia sẽ bước vào tiến trình diệt môn không thể đảo ngược.


"Đã vậy... đừng trách ta dùng biện pháp mạnh."


Khương Tỉnh Ngộ âm thầm nghiến răng, luồng linh lực tím lạnh trong đan điền bắt đầu xoay ngược chiều. Anh đang vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Pháp ở mức cực hạn, tìm kiếm một kẽ hở thời gian — một "khoảng thời gian mù" cực ngắn khi quy tắc rà quét của thiên đạo không thể giám sát nhận thức của con người tại khu vực này.


Khương Vô Kỵ lại hít một hơi thật sâu, gương mặt gã đỏ bừng, bàn tay đã đặt lên chuôi thanh Xích Lôi Kiếm đeo hông. Gã chuẩn bị mở miệng cười khẩy để thốt ra những lời sỉ nhục chí mạng cuối cùng hướng về phía Lục Thiên Đô.


Ngay khoảnh khắc đó, Lục Thiên Đô cũng từ từ quay đầu lại, đôi mắt sáng như sao bắt đầu khóa chặt vào vị trí của Khương Vô Kỵ, áp lực khí vận vô hình đè nặng lên không khí xung quanh, khiến các tu sĩ Luyện Khí Kỳ trong đám đông bỗng cảm thấy khó thở.


Nhân quả diệt môn, chỉ còn cách một sợi chỉ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!