Nhát Dao Chợ Đen
Làn sương lưu huỳnh màu vàng chanh dưới gầm cầu sắt rỉ sét nối Smog-Town đặc quánh đến mức mắt thường chẳng thể nhìn quá ba bước chân. Nhưng đối với Nhạc Du, bóng tối ở Chợ đen Đồng Thau không được định nghĩa bằng màu sắc, mà bằng một mạng lưới âm thanh hỗn loạn, nhớp nháp mùi mỡ động vật thải và tiếng rít rò rỉ của những đường ống dẫn nhiệt áp suất thấp.
Nhạc Du khẽ dịch chuyển bước chân. Tai trái của anh hoàn toàn là một khoảng không im lặng tuyệt đối—hậu quả vĩnh viễn từ vụ nổ lò hơi số 4. Tai phải còn lại liên tục dội lên những tiếng ù ù ở tần số 12kHz chói gắt, tựa như tiếng một mũi khoan đồng đang mài miết trên đá lạnh. Để bù đắp cho sự mất thăng bằng cơ thể do điếc một bên tai, anh siết chặt cây gậy cộng hưởng đồng thau rỗng trong tay phải, khẽ gõ nhẹ đầu gậy xuống nền đá bám đầy mạt đồng rỉ sét.
*Clack. Clack.*
Sóng âm phản hồi dội ngược lên tay cầm dạng chuông nhỏ, vẽ nên trong tâm trí Nhạc Du những khối thép hộp chất chồng, những bước chân nặng nề bọc da gấu của đám phu mỏ địa nhiệt, và cả nhịp tích tắc dồn dập từ con mèo máy Tích Tắc đang rúc sâu trong túi áo khoác da của anh. Cậu bé câm A Bảo nắm chặt lấy vạt áo khoác bám đầy bụi than của anh, dùng những ngón tay nhỏ nhắn gõ nhịp nhanh lên cổ tay anh: *Hắc Điêu đang ở phía trước. Lão có tinh thể thạch anh.*
Nhạc Du khẽ gật đầu. Anh vuốt nhẹ lên khung ảnh đồng thau bọc di ảnh mẹ Diệp Thanh đeo trước ngực để giữ vững tâm trí, rồi bước qua rào chắn bằng những dầm thép phế liệu của Chợ đen Đồng Thau.
Hắc Điêu ngồi trên một chiếc hòm sắt rỉ sét, thân hình lực lưỡng của gã phình ra dưới lớp áo khoác lông gấu đen xơ xác. Gã đã mất tai phải, thay vào đó là một chiếc loa đồng thô sơ bắt vít trực tiếp vào xương thái dương, liên tục phát ra tiếng rè rè của màng lọc rạn nứt. Gã đang nhai một mẩu rễ cây phốt pho, miệng ngậm chiếc tẩu thuốc bằng thép khổng lồ phát ra những luồng khói xám khét lẹt.
“Thằng mù chỉnh âm dã chiến đó hả?” Hắc Điêu rít một hơi thuốc, chiếc loa đồng bên tai gã rè lên một tiếng rợn người khi gã ngẩng đầu nhìn dải băng vải quấn mắt thấm dầu đen kịt của Nhạc Du. “Nghe nói cháu vừa bẻ khóa van xả phụ số 4 cứu cả Block 9? Khá lắm. Nhưng ở Chợ đen Đồng Thau này, danh tiếng không mua được thạch anh áp điện.”
Nhạc Du khẽ thì thầm để bảo vệ thính giác nhạy cảm của mình: “Tôi mang đến thứ ông cần, Hắc Điêu. Ba lọ dầu bôi trơn tinh luyện Hoàng gia chưng cất từ mỡ cá voi cơ khí, cộng thêm hai mươi tấm thẻ chì đục lỗ thời gian sưởi ấm còn hạn.”
Nhạc Du đặt túi vải thô lên chiếc bàn sắt rỉ sét giữa hai người. Đầu ngón tay anh cảm nhận được sự im lặng đột ngột của Hắc Điêu. Gã trùm chợ đen khẽ vươn tay lấy túi vải, tiếng loa đồng bên tai gã rít nhẹ khi gã ngửi mùi dầu bôi trơn tinh khiết Hoàng gia—thứ vàng lỏng chỉ có giới quý tộc quận Tây được phép sử dụng.
“Đủ đấy,” Hắc Điêu cười khục khục trong cổ họng, điệu cười méo mó qua chiếc loa đồng. “Tinh thể thạch anh áp điện thô của cháu ở trong kho chứa phía sau. Đi theo ta.”
Gã đứng dậy, chiếc chân giả bằng đồng thô ráp phát tiếng kêu *ken két* nặng nề dẫn đường đưa Nhạc Du và A Bảo vào sâu trong gầm cầu sắt, nơi đặt những buồng chứa phế liệu cơ khí khép kín.
Nhưng ngay khi Nhạc Du vừa bước chân qua ngưỡng cửa bằng thép dày của buồng chứa, thính giác hyper-sensitive của anh đột ngột bắt được một tiếng động lạ. Đó không phải là tiếng xì hơi nước thông thường, mà là tiếng xích sắt xập xình của hệ thống ròng rọc cơ khí hạng nặng đang xả cót tự động từ trên trần nhà.
*RẦM!!!*
Cánh cửa sắt khổng lồ của buồng chứa sập xuống với một lực nén nghẹt thở, khóa chặt Nhạc Du và A Bảo bên trong. Tiếng chốt khóa đồng thau ăn khớp nhau vang lên *clack, clack* khô khốc.
“Hắc Điêu!” Nhạc Du quay phắt người lại, tay phải ghim chặt gậy cộng hưởng xuống sàn sắt để định vị tiếng bước chân đang lùi xa của gã trùm chợ đen.
“Đừng trách ta, thằng mù,” giọng Hắc Điêu dội qua khe hở cửa sắt, méo mó và lạnh lùng. “Nghiệp đoàn quận Tây đe dọa sẽ khóa chết đường ống dẫn hơi nước sưởi ấm của tiệm Chợ đen này nếu ta không giao nộp cháu. Giữa mùa đông bão tuyết lưu huỳnh này, không có hơi sưởi, cả bang hội Đồng Thau của ta sẽ biến thành những xác băng rỉ sét. Nhận lấy nhát dao này đi!”
Tiếng bước chân của Hắc Điêu nhanh chóng bị lấn át bởi một âm thanh quen thuộc khác đang tiến gần từ góc tối của buồng chứa. Tiếng xì khí định kỳ phát ra từ một bình nén áp suất đeo sau lưng, đi kèm với nhịp bước chân gõ móng sắt bọc đồng thau nhịp nhàng.
*Xì... xì... cạch...*
“Nhạc Du! Thằng mù rác rưởi!”
Từ trong làn sương lưu huỳnh đặc quánh, Phó thanh tra Tào bước ra. Gương mặt dơi tai chuột của hắn méo mó dưới ánh sáng nhợt nhạt của những bóng đèn phốt pho treo trên trần. Hắn mặc bộ đồng phục cảnh vệ bám đầy bụi than, hông đeo bộ pin hơi nước dã chiến, và trong tay phải đang siết chặt chiếc roi điện nén khí Hỏa Xà.
*XÈÈÈÈ!!!*
Sợi roi da bện dây đồng của Tào quất mạnh vào không khí, phát ra những tia lửa điện màu xanh lè, rít lên những tiếng chói tai dội thẳng vào màng nhĩ đang rỉ máu của Nhạc Du. Đội tuần tra bọc thép gồm bốn kỵ sĩ giáp đồng bọc thép nặng nề cũng tiến vào từ lối đi phụ, súng hơi nước dã chiến trên tay chúng đã lên cót sẵn sàng.
“Hôm nay, không có Lão Tạ hay con mèo máy rỉ sét nào cứu được mày đâu!” Tào điên cuồng hét lên, cánh tay hắn vung mạnh chiếc roi điện nén khí quất thẳng về phía ngực Nhạc Du.
Sợi roi đồng xé gió lao tới. Nhạc Du không thể nhìn thấy đường bay của nó, nhưng tai phải của anh nghe thấy tiếng rít khí nén cực mạnh phát ra từ bình nén sau lưng Tào nửa giây trước khi roi điện chạm đất. Anh dùng gậy cộng hưởng gõ mạnh xuống sàn sắt để mượn lực phản chấn, nghiêng người tránh né trong tích tắc.
*BÙM!*
Đầu roi điện quất trúng chiếc hòm sắt bên cạnh, tạo ra một vụ nổ tia lửa điện xanh lè, làm nóng chảy một mảng thép lớn. A Bảo rú lên không tiếng động, cậu bé nhanh chóng nấp sau một đống bánh răng phế liệu khổng lồ để tránh các mảnh sắt bắn ra.
Nhạc Du lùi lại ba bước, tay trái rút chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng từ sau lưng ra. Anh biết mình đang ở trong thế gọng kìm chết chóc. Hắc Điêu đã khóa chặt cửa sắt, năm kẻ thù bọc thép đang bao vây, và không khí trong phòng đang nóng dần lên do nhiệt lượng tỏa ra từ roi điện của Tào.
Anh nâng cây đàn lên vai trái, tay phải siết chặt vĩ kéo bằng tơ đồng. Anh định kéo *Khúc Nguyện Cầu Smog-Town* để phát ra dải tần làm dịu sóng não đám tay sai của Hắc Điêu đang bao vây bên ngoài cửa sắt, hòng tìm kiếm một lối thoát hòa bình.
Nhưng ngay khi nốt nhạc đầu tiên vừa cất lên, tiếng gầm rú quá mạnh của chiếc roi điện Hỏa Xà và tiếng xả khí nén của giáp kỵ sĩ đã hoàn toàn bão hòa dải tần số 12kHz của tai phải anh. Tiếng đàn bị bóp nghẹt, dội ngược lại làm màng nhĩ anh đau nhói như bị kim châm.
“Không được... dải tần bị bão hòa rồi!” Nhạc Du thầm nghĩ, mồ hôi lạnh trộn lẫn dầu đen chảy dài dưới băng quấn mắt. “Phải chuyển sang tấn công trực diện!”
Phó thanh tra Tào lại vung roi điện quất tới, lần này sợi roi đồng vẽ thành một vành đai điện bao vây hoàn toàn lối rút lui của Nhạc Du. Đám tay sai của Hắc Điêu ngoài cửa sắt cũng bắt đầu nổ súng hơi nước dã chiến, những viên đạn chì rít gió xé toạc màn sương mù.
Nhạc Du đứng im giữa trận địa bão điện. Nhắm chặt đôi mắt mù, anh tập trung toàn bộ thính lực còn lại vào tai phải. Anh nghe thấy tiếng gió rít của viên đạn chì đang lao tới ở góc nghiêng 15 độ. Anh khẽ nghiêng đầu, viên đạn sượt qua băng vải quấn mắt, cắt đứt một sợi chỉ thô rồi găm chặt vào vách thép phía sau.
Cùng lúc đó, anh vặn núm đồng bên hông vĩ cầm Vọng Âm Đồng, siết chặt chốt giữ đàn bằng thép carbon tôi luyện mới tinh của Lão Tạ đến mức tối đa. Sợi tơ đồng thau nguyên chất căng lên đến giới hạn vật lý, phát ra tiếng kêu *u u* rung động.
Anh kéo mạnh vĩ kéo, thi triển *Khúc Rít Van Xả* ở nốt cao cực hạn!
*KÉÉÉÉÉÉC!!!*
Một dải âm tần chói gắt, sắc bén như một mũi khoan thép vô hình phóng ra từ hộp cộng hưởng bằng hợp kim bạc của vĩ cầm. Sóng âm chấn động truyền thẳng vào không khí, va chạm trực tiếp với dòng điện cao áp phát ra từ roi điện của Tào.
*XOÀNG!!!*
Sóng âm phản chấn cực mạnh làm nổ tung toàn bộ các bóng đèn phốt pho treo trên trần nhà, đưa buồng chứa vào bóng tối tuyệt đối. Nhưng trong bóng tối đó, dải sóng âm của Nhạc Du vẫn tiếp tục lan tỏa, tạo ra một lực ép vật lý vô hình triệt tiêu hoàn toàn dòng điện xanh trên sợi roi đồng của Tào.
“Cái gì thế này? Đàn của mày phát ra thứ gì thế?!” Tào hoảng hốt hét lên trong bóng tối. Hắn điên cuồng bóp cò bình nén khí sau lưng để tăng công suất điện cho roi.
Nhạc Du không trả lời. Anh biết sợi tơ đồng thứ hai của vĩ cầm đang phải gánh chịu một lực căng quá tải chưa từng có do anh cố ý mài mỏng vách hộp cộng hưởng bạc để tăng biên độ sóng đối kháng.
*TĂNG!!!*
Sợi tơ đồng thứ hai đột ngột đứt phăng dưới lực kéo quá cực hạn. Sợi dây đồng mỏng bén như dao văng ngược trở lại, quất mạnh vào má trái của Nhạc Du.
Cơn đau rát buốt ập đến ngay lập tức. Sợi đồng cắt đứt da thịt, để lại một vết rách dài từ thái dương xuống sát cằm. Một dòng máu khô xám, trộn lẫn với muội than đen kịt bám trên mặt anh, từ từ rỉ ra, nhỏ xuống chiếc vĩ cầm bạc nóng rực.
Nhạc Du không hề buông đàn. Dù má trái đau đớn và máu đang chảy, tai phải của anh vẫn nhạy cảm bắt được tiếng rít khí nén phát ra từ van xả của bình áp suất đeo sau lưng Phó thanh tra Tào.
“Roi điện của hắn lấy năng lượng từ bình áp khí nén hóa lỏng,” Nhạc Du suy luận trong đầu, nhịp tim anh đập dồn dập đồng bộ với tiếng xì khí của van. “Nếu ta nhắm thẳng tần số cộng hưởng vào van xả của bình khí, áp suất ngược sẽ kích nổ nó.”
Nhạc Du dùng ba sợi dây đàn còn lại, chơi một nốt nhạc biến điệu chói gắt, hướng thẳng hộp cộng hưởng bạc về phía lưng của Tào.
Sóng âm sắc bén xuyên qua màn sương mù, dội thẳng vào lõi khóa từ của van xả bình nén khí sau lưng Tào. Tần số rung động của tiếng đàn trùng khớp hoàn hảo với tần số dao động tự nhiên của thành bình thép mỏng.
*XÌIIII—BOONG!!!*
Bình nén khí sau lưng Tào bị quá áp cực hạn, van an toàn bị thổi bay tạo ra một vụ nổ áp suất ngược khổng lồ. Luồng hơi nước nóng rực cùng khói bụi than đen kịt phun ra xối xả, hất văng Phó thanh tra Tào ngã nhào xuống sàn sắt nóng bỏng. Roi điện Hỏa Xà của hắn mất nguồn năng lượng, tắt lịm trong làn khói xám.
“Áaaa! Lưng của ta! Mắt của ta!” Tào điên cuồng gào rú, hắn bị hơi nước nóng làm bỏng nặng bả vai, nằm giãy giụa giữa đống phế liệu.
Nhạc Du nhanh như cắt dùng gậy cộng hưởng gõ mạnh xuống đất: *Clack. Clack.*
Anh định vị được hơi thở dồn dập, hoảng loạn của Tào cách đó năm bước chân. Nhạc Du lách mình qua làn khói lưu huỳnh dày đặc bốc lên từ bình nén khí bị vỡ, vung búa rèn Thiết Cốt dắt bên hông gõ mạnh vào khớp bọc đồng ở đầu gối phải của Tào.
*RẮC!*
Khớp nối cơ khí của giáp chân bọc đồng bị đập vỡ nát, khiến Tào đau đớn khuỵu hẳn xuống sàn, không thể gượng dậy nổi. Đám kỵ sĩ giáp đồng tuần tra bị mất phương hướng trong bóng tối và làn khói đặc, súng hơi nước của chúng bắn loạn xạ vào các vách thép.
“A Bảo! Lối ra ngách cống bên trái!” Nhạc Du hét lớn.
A Bảo lao ra khỏi đống bánh răng phế liệu, nắm lấy tay Nhạc Du dẫn anh chạy nhanh về phía đường ống thoát nước thải địa nhiệt bỏ hoang ở góc buồng chứa—lối thoát duy nhất không bị khóa sắt của Hắc Điêu chặn đứng.
Nhạc Du phải bỏ lại toàn bộ số thạch anh áp điện thô vừa trao đổi trên bàn sắt rỉ sét để giữ mạng sống cho cả hai. Anh dắt A Bảo tuột thẳng xuống đường ống tối tăm, biến mất vào Hệ thống cống ngầm sương mù ngay khi đám kỵ sĩ bọc thép nổ súng vây quét lối vào.
***
Nhạc Du trồi lên từ một hố ga thoát nước ở rìa Smog-Town. Gió tuyết lưu huỳnh buốt giá thổi mạnh, hắt những bông tuyết màu vàng nhạt vào vết rách rỉ máu trên má trái anh, làm cơn đau rát buốt dâng lên tận đỉnh đầu. Anh quỳ rạp trên mặt đất đóng băng, hơi thở dồn dập bốc lên thành làn sương xám nhạt.
Anh đã thoát chết, nhưng cái giá phải trả quá đắt: vĩ cầm Vọng Âm Đồng bị đứt thêm một sợi dây tơ đồng quý giá, má trái bị rách sâu, và toàn bộ tinh thể thạch anh áp điện thô dùng để nâng cấp màng lọc tai nghe đã bị mất sạch.
Nhưng nỗi đau thể chất ấy lập tức bị dập tắt bởi một âm thanh kinh hoàng dội lại từ hướng trung tâm khu ổ chuột.
*OÀNG!!!*
Một tiếng nổ khổng lồ chấn động cả mặt đất rỉ sét của Smog-Town. Nhạc Du áp sát tai phải xuống nền đất đóng băng, cảm nhận được những chấn động địa chấn hơi nước dữ dội dội ngược lên từ Block 9.
Anh bàng hoàng đứng bật dậy. Từ hướng căn gác xép rách nát của mình, tiếng lửa cháy bùng bùng xé rách màn đêm lạnh giá, đi kèm với tiếng la hét thảm thiết của hàng trăm gia đình công nhân nghèo khổ.
“Block 9... căn gác xép của mình...” Nhạc Du run rẩy thì thầm, bàn tay băng bó rách da của anh siết chặt lấy chiếc búa rèn Thiết Cốt.
Phó thanh tra Tào, trong cơn điên cuồng nhục nhã sau thất bại tại chợ đen, đã ra lệnh cho quân kỵ sĩ hơi nước mang bom xăng đến thiêu rụi hoàn toàn khu chung cư rỉ sét số 9 để triệt đường sống và bắt bằng được anh. Lửa đỏ rực đang thiêu rụi kỷ vật duy nhất còn sót lại của mẹ anh, và đe dọa mạng sống của tất cả những người dân nghèo đã che chở cho anh suốt bao năm qua.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!