Tiếng Đàn Trong Đống Đổ Nát
Tiếng đuôi đồng của con mèo máy Tích Tắc gõ dồn dập lên thành rương gỗ thông: *tạch, tạch, tạch*. Đó không phải là nhịp điệu báo thức thông thường, mà là tần số cảnh báo nguy hiểm cực hạn mà cha anh, Nhạc Sơn, đã lập trình sẵn từ mười năm trước.
Dưới chân chung cư rỉ sét số 9, tiếng xì khí cơ học của Kẻ Thu Hoạch—con chó săn cơ khí truy vết mùi hương của Nghiệp đoàn—rít lên từng hồi ghê rợn. Bộ cảm biến mạ bạc của nó đang hít thở điên cuồng, dò theo dải mùi dầu bôi trơn tinh luyện Hoàng gia bám trên áo khoác da của Nhạc Du. Mùi hương hoàng gia vốn là thứ xa xỉ, giờ đây lại trở thành ngọn hải đăng tử thần dẫn lối cho quân cảnh vệ bọc thép của Lôi Kính.
Nhạc Du quỳ trên sàn gác xép, bàn tay trái run rẩy siết chặt khung ảnh đồng thau bọc di ảnh mẹ Diệp Thanh đã bị rạn nứt mặt kính thạch anh. Cơn sốt từ vết bỏng độ hai ở tay phải dâng lên khiến thái dương anh giật liên hồi, lấn át cả tiếng gió tuyết lưu huỳnh đang rít gầm rú ngoài cửa sổ. Tai trái của anh hoàn toàn im lặng—một khoảng trống điếc đặc vĩnh viễn sau sự cố nổ lò hơi số 4. Tai phải còn lại ù điên cuồng, dội vào não dải tần số 12kHz chói gắt như tiếng mài kim loại.
“A Bảo, lò sưởi dã chiến... gạt van xả phụ!” Nhạc Du thì thầm bằng giọng nói khàn đặc.
Cậu bé câm A Bảo nhanh như một con sóc, lao đến góc phòng gạt mạnh chiếc van đồng thau tự chế.
*XÌIIII!!!*
Luồng hơi nước áp suất thấp nóng rực phun ra xối xả, mang theo mùi khét nồng của mỡ động vật dã chiến pha bột than chì—thứ mỡ bôi trơn rẻ tiền của dân nghèo Smog-Town. Làn sương mù nhân tạo dày đặc lập tức bao phủ căn gác xép nhỏ, bốc mùi hăng hắc để át đi hoàn toàn mùi dầu bôi trơn tinh khiết Hoàng gia.
Nhạc Du cõng Tích Tắc lên lưng, dắt tay A Bảo trèo qua ô cửa kính vỡ nát, thoát ra mái tôn gác xép lộng gió. Dưới gầm cầu thang sắt, Kẻ Thu Hoạch rít lên một tiếng khan khốc khi cảm biến khứu giác của nó bị nhiễu loạn hoàn toàn bởi sương lưu huỳnh và mùi mỡ cháy dã chiến. Nó điên cuồng xoay tròn tại chỗ, móng thép cào rách mặt đường đá rỉ sét nhưng không thể tìm ra phương hướng.
Nhạc Du dắt A Bảo luồn lách qua các mái nhà tôn gợn sóng bám đầy tuyết vàng lưu huỳnh. Sự mất thăng bằng do điếc tai trái khiến anh suýt trượt chân ngã xuống vực sâu Smog-Town mấy lần, nhưng đôi chân nhanh nhẹn của A Bảo và gậy cộng hưởng đồng thau rỗng trong tay phải đã giúp anh vẽ nên bản đồ lối đi trong đầu. Họ tuột xuống một đường ống dẫn khí thải bỏ hoang, băng qua những ngõ hẻm tối tăm ngập tràn sương công nghiệp xám xịt để lánh mặt đến Tiệm trà Sương Mù của Kiều thúc.
***
Tiệm trà Sương Mù nằm khuất sau một trạm bơm hơi thải cũ nát quận Tây, nơi sương mù công nghiệp lúc nào cũng đặc quánh như sữa đặc. Quán trà tồi tàn này sử dụng trực tiếp hơi nước nóng xả thải từ nhà máy dệt lân cận để lọc sạch rồi sấy khô các lá trà rẻ tiền. Khách hàng ở đây chủ yếu là những phu mỏ địa nhiệt lưng còng và thợ sửa ống nước mù chữ, những kẻ tìm kiếm vài xu ấm áp giữa mùa đông đóng băng.
Kiều thúc, gã chủ tiệm mập mạp với gương mặt tròn luôn cười híp mắt, đang lau chiếc bàn gỗ cáu bẩn bằng một mảnh vải thấm dầu bôi trơn đen kịt. Nghe tiếng gậy cộng hưởng của Nhạc Du gõ khẽ ba nhịp *clack... clack...* dứt khoát trên bậc thềm đá, Kiều thúc lập tức ngẩng đầu. Đôi mắt híp của gã lóe lên tia sáng khôn ngoan.
Gã không nói lời nào, chỉ khẽ rít một hơi tẩu thuốc bằng đồng phát ra tiếng kêu rít nhẹ, rồi nhanh chóng kéo Nhạc Du và A Bảo vào góc tối khuất nhất của tiệm trà, ngay sát đường ống dẫn khí nén rỉ sét đang tỏa nhiệt lượng âm ấm.
“Cháu bướng bỉnh quá, Du à,” Kiều thúc thì thầm, giọng gã bị bóp nghẹt sau chiếc khăn lau bàn bám dầu. “Cảnh vệ bọc thép của Lôi Kính đang lùng sục khắp các xưởng rèn quận Tây. Nhạc Minh đã bán đứng vị trí gác xép của cháu cho Phó thanh tra Tào để đổi lấy ba lọ dầu sưởi ấm rồi. Cháu không thể quay lại đó nữa đâu.”
Nhạc Du áp tai phải lành lặn vào vách đường ống sắt để lắng nghe tiếng rít khí nén dội lại từ xa. Anh nhắm mắt, cảm nhận những dải âm tần hỗn loạn của tiệm trà: tiếng phu mỏ bàn tán về việc Nghiệp đoàn cắt giảm nhiệt lượng sưởi ấm Smog-Town, tiếng than thở về những công nhân dệt bị điếc tai hàng loạt do sóng thôi miên của Thẩm Đạc, và cả tiếng tích tắc cơ học cưỡng bức từ Tháp đồng hồ hoàng gia dội qua lòng đất.
“Tôi cần linh kiện cơ khí tinh vi, Kiều thúc,” Nhạc Du nói khẽ, giọng trầm ấm nhưng kiên định. “Chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng của tôi bị đứt dây đàn tơ đồng thứ nhất, hộp cộng hưởng bạc bị quá nhiệt nứt nhẹ sau trận chiến ở trạm lò hơi. Nếu không phục chế được nó, tôi không thể phát sóng đối kháng để triệt tiêu dải tần thôi miên của Nghiệp đoàn.”
Kiều thúc thở dài, luồng khói thuốc phốt pho bốc lên khét lẹt. Gã ghé sát tai Nhạc Du: “Nghĩa địa máy phế thải quận Tây. Đó là nơi duy nhất chứa phế liệu cơ khí hoàng gia hỏng hóc. Nhưng lão nhân Quản gác ở đó rất tham rượu và cồn công nghiệp. Cháu cầm bình cồn bôi trơn rẻ tiền này đi, lão sẽ nhắm mắt cho cháu vào. Nhưng phải cẩn thận, các automaton hỏng ở đó thỉnh thoảng tự kích hoạt tấn công do rò rỉ điện từ đấy.”
Nhạc Du nhận lấy bình cồn công nghiệp bọc trong túi vải rách từ tay Kiều thúc. Anh gật đầu cảm tạ, rồi dắt A Bảo rời khỏi tiệm trà, hướng về phía bãi rác khổng lồ của giới tinh hoa vương quốc.
***
Nghĩa địa máy phế thải quận Tây hiện ra như một thung lũng chết của kỷ nguyên hơi nước. Hàng vạn tấn phế liệu đồng thau, những bộ khung automaton bọc thép khổng lồ bị rỉ sét hóa màu xanh lục, các tua-bin hơi nước vỡ nát và hàng dặm đường ống đồng bị thải loại xếp chồng chất lên nhau như những bộ xương của những con quái vật cổ đại. Mưa axit lưu huỳnh rơi lách tách trên những tấm tôn rỉ sét, tạo nên một bản giao hưởng hoang tàn, u sầu và lạnh lẽo.
Tại cổng vào bãi phế thải, lão nhân Quản đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ rỉ sét. Lão cụt mất cánh tay trái, thay bằng một móc sắt thô sơ. Đôi mắt lão nhắm mắt mở lờ đờ, miệng ngậm chiếc tẩu thuốc bằng đồng lọc khí độc liên tục phát ra tiếng rít nhẹ.
Nhạc Du bước tới, đặt bình cồn bôi trơn rẻ tiền bọc túi vải lên chiếc bàn sắt rỉ sét trước mặt lão.
Lão nhân Quản khẽ hé mắt, ngửi thấy mùi cồn nồng nặc bèn giật lấy bình rượu, hớp một ngụm lớn rồi khà ra một hơi đầy sảng khoái. Lão lờ đờ nhìn đôi mắt mù quấn băng vải thấm dầu đen của Nhạc Du và cây gậy cộng hưởng đồng thau rỗng trong tay anh.
“Thằng mù chỉnh âm dã chiến hả?” Lão Quản lẩm bẩm, giọng khàn đặc như tiếng sắt cọ sát. “Vào đi. Nhưng tự lo mạng sống của mình. Đống đổ nát phía Tây có nhiều thứ rác rưởi bọc đồng lắm. Đừng chạm vào những cỗ máy còn phát tiếng tích tắc.”
Lão phẩy phẩy cánh tay cụt, rồi nhắm nghiền mắt lại như thể chưa từng thấy ai bước qua cổng.
Nhạc Du dắt A Bảo bước vào nghĩa địa máy. Anh dùng gậy cộng hưởng gõ khẽ xuống mặt đất bám đầy mạt đồng rỉ sét. *Clack. Clack.* Sóng âm phản hồi vẽ nên trong đầu anh một mê cung khổng lồ của sắt thép hoang phế. Anh cảm nhận được nhịp thở yếu ớt của những bánh răng rỉ sét, tiếng rít khí vi mô của các bình tích áp bị nứt, và cả sự lạnh lẽo cô độc của những cỗ máy bị bỏ rơi.
Khi đi sâu vào đống đổ nát phía Tây, tai phải của Nhạc Du đột ngột thu được một dải âm thanh bất thường. Đó không phải là tiếng rít của hơi nước hay tiếng tích tắc của bánh răng, mà là tiếng khóc nức nở u uất, nghẹn ngào của một người phụ nữ.
Nhạc Du lần theo tiếng khóc, gõ gậy định vị lách qua những bộ khung automaton khổng lồ bám đầy rêu phong.
Giữa một khoảng trống nhỏ bọc quanh bởi những dầm thép cong vênh, một người phụ nữ trung niên quý phái nhưng u uất đang quỳ bên cạnh một mộ bia tượng trưng làm bằng một chiếc bánh răng hành tinh khổng lồ. Bà mặc bộ váy tang màu đen cổ điển thêu sợi đồng sờn rách, đôi bàn tay gầy gò bám đầy bụi than đang vuốt ve những rãnh khắc trên bánh răng.
Đó là Marianne, góa phụ của một cựu kỹ sư trưởng Tháp đồng hồ hoàng gia đã qua đời.
Sensing tiếng gõ gậy của Nhạc Du, Marianne giật mình ngẩng đầu. Khi nhìn thấy lớp băng vải thô quấn quanh đôi mắt mù bết chặt dầu đen và chiếc búa rèn Thiết Cốt dắt bên hông anh, đôi mắt u sầu của bà đột ngột co rút lại.
“Cậu... cậu mang chiếc búa rèn của dòng họ Nhạc?” Marianne đứng bật dậy, giọng run rẩy xúc động. “Cậu là con trai của Nhạc Sơn đúng không? Đôi mắt mù quấn băng vải thấm dầu đen kia... không thể sai được. Chồng tôi... trước khi chết luôn nhắc đến Nhạc Sơn, người duy nhất nghe được tiếng khóc của thành phố này.”
Nhạc Du khẽ cúi đầu chào theo nghi thức của thợ chỉnh âm dã chiến: “Thưa bà Marianne, tôi là Nhạc Du. Cha tôi đã mất tích mười năm trước, và tôi đang tìm cách hoàn thành lời hứa với ông về việc giải mã tiếng rên rỉ của Tháp đồng hồ.”
Marianne nước mắt lã chã rơi, bà run rẩy mở một chiếc hộp gỗ thông bám đầy bụi than đặt bên cạnh mộ bia tượng trưng. Bên trong hộp, được lót bằng một lớp nhung ẩm ướt, là một chiếc vĩ cầm cơ khí rách nát bọc bằng hợp kim bạc chịu lực.
“Đây là di vật cuối cùng của chồng tôi—chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng,” Marianne nghẹn ngào nói, tay bà nâng chiếc hộp đựng vĩ cầm bám đầy bụi than trao cho Nhạc Du. “Chồng tôi đã chế tác nó dựa trên lý thuyết cơ khí nhạc lý của tổ mẫu dòng họ Nhạc cháu. Nhưng ông ấy chưa kịp hoàn thành việc hiệu chỉnh tần số thì đã bị Nghiệp đoàn bức hại đến chết. Tôi đã giấu nó ở nghĩa địa máy này mười năm qua, chờ đợi một người có thính giác biến dị bẩm sinh của dòng họ Nhạc đến tiếp nhận. Hãy mang nó đi, Du à. Hãy dùng tiếng đàn của nó để bẻ gãy xiềng xích âm tần đang nô dịch vương quốc này.”
Nhạc Du đón lấy chiếc hộp gỗ thông. Khi những ngón tay trần của anh chạm vào lớp vỏ hợp kim bạc của chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng, một luồng rung động cơ học siêu nhỏ chạy dọc theo cánh tay truyền thẳng vào xương sọ anh.
Anh cảm nhận được linh hồn cơ khí của cây đàn. Nó đang run rẩy, u uất và đầy rỉ sét, giống như một sinh vật có linh hồn đang bị giam cầm trong đống đổ nát phế thải này.
“Cảm ơn bà, Marianne,” Nhạc Du siết chặt chiếc vĩ cầm vào ngực. “Tôi thề sẽ bắt chiếc Vọng Âm Đồng này phải cất tiếng hát tự do.”
***
Nhạc Du ngồi xếp bằng trên một tấm thép rỉ sét phẳng dưới gầm một dầm nâng khổng lồ để tránh mưa axit lưu huỳnh. A Bảo đứng bên cạnh canh gác, tay cầm chiếc còi đồng dã chiến sẵn sàng báo động. Con mèo máy Tích Tắc ngồi xổm dưới chân Nhạc Du, thấu kính thạch anh một bên mắt phát ra ánh sáng đỏ nhạt để soi sáng không gian tối tăm.
Nhạc Du mở chiếc hộp gỗ thông bám bụi than. Anh dùng ngón tay trần lướt nhẹ qua các rãnh bánh răng hành tinh bị rỉ sét hóa bên trong thân vĩ cầm. Hệ thống bánh răng mini này vốn dùng để lên dây đàn tự động và điều chỉnh áp lực hộp cộng hưởng bạc, nhưng mười năm ẩm ướt dưới nghĩa địa máy đã khiến các khớp bánh răng bị bó chặt bởi oxit đồng màu xanh lục.
Anh lấy lọ mỡ bôi trơn dã chiến tự chế pha bột than chì quét một lớp mỏng lên các bánh răng hành tinh, rồi dùng chiếc cờ-lê lực siêu nhỏ mài từ phế liệu đồng để từ từ xoay nhẹ trục truyền động.
*Két... két... cạch...*
Tiếng rít ma sát kim loại khô khốc vang lên chói tai, dội thẳng vào tai phải nhạy cảm của Nhạc Du khiến anh nhăn mặt chịu đựng. Anh kiên nhẫn bôi thêm mỡ, xoay đi xoay lại cho đến khi các bánh răng mini bắt đầu chuyển động trơn tru, phát ra tiếng kêu tích tắc đều đặn và êm ái.
Nhạc Du căng sợi tơ đồng thau nguyên chất—sợi dây đàn truyền âm tuyệt hảo do chính tay Lão Tạ kéo sợi trước khi xưởng rèn bị đốt—lên cầu đàn của vĩ cầm. Anh dùng ngón tay gảy nhẹ dây đàn để lắng nghe độ căng qua tiếng *tưng... tưng...*
*PHỰT!!!*
Một tiếng nổ cơ học nhỏ vang lên. Chốt giữ đàn bằng đồng cũ kỹ mười năm tuổi bị mục rỉ sét, không chịu nổi lực căng cực hạn của sợi tơ đồng thau, đã bị gãy đôi.
Nhạc Du nhíu mày. Anh áp tai phải sát vào hộp cộng hưởng bạc của đàn, nghe tiếng lò xo nén khí bên trong đàn bị mất cân bằng áp lực dội lại. Nếu không có chốt giữ đàn chịu lực cực tốt, sợi tơ đồng thau sẽ bị chùng và không thể phát ra dải tần đối kháng sắc bén.
Anh quyết định sử dụng mảnh phôi thép carbon tôi luyện của Lão Tạ còn sót lại trong túi da. Nhạc Du rút chiếc búa rèn Thiết Cốt dắt bên hông ra. Anh dùng một khối thép phế liệu làm đe rèn dã chiến, kẹp phôi thép carbon vào kìm uốn, rồi quai búa rèn gõ nhịp nhàng để tạo hình một chiếc chốt giữ đàn mới.
*Keng... keng... coong...*
Tiếng búa rèn vang lên nhịp nhàng trong nghĩa địa máy tĩnh mịch. Nhạc Du lắng nghe tiếng ngân vang của phôi thép để đoán độ chịu lực và hàm lượng carbon bám trên thép theo phương pháp Búa gõ kiểm kim. Khi chốt thép carbon thô hoàn thành, anh áp dụng *Phương pháp Mài tay không vi mô* của Đào sư phụ.
Anh đổ một ít bột thạch anh áp điện thô mài mịn lên bề mặt chốt thép, rồi dùng đầu ngón tay trần chà xát liên tục để mài phẳng các trục bánh răng hành tinh nhỏ xíu của chốt giữ đàn đạt độ chính xác micro mét.
Cơn đau rát buốt dâng lên dữ dội. Da đầu ngón tay của Nhạc Du bị mài mỏng đến rỉ máu do ma sát liên tục với bột thạch anh áp điện sắc bén. Máu đỏ tươi trộn lẫn với bột thạch anh trắng xóa bám đầy trên các bánh răng thép mới mài. Nhưng Nhạc Du không hề dừng lại. Đôi mắt mù dưới lớp băng vải thấm dầu đen của anh nhắm chặt, toàn bộ ý thức của anh đã hòa nhập vào từng thớ thép, từng nhịp ma sát siêu nhỏ dưới đầu ngón tay.
“Thêm một chút nữa... bề mặt trục hành tinh phải đạt độ nhám dưới 0.5 micro mét để không bị kẹt khi chơi nốt cao.”
*CẠCH!*
Chiếc chốt thép carbon tôi luyện mới chế tác được lắp ráp hoàn hảo vào chốt giữ đàn của vĩ cầm Vọng Âm Đồng. Nhạc Du căng sợi tơ đồng thau nguyên chất lên chốt mới. Lần này, chốt thép carbon giữ chặt sợi dây đàn đồng thau, không hề xê dịch dù chỉ một milimet.
Nhạc Du áp tai phải vào hộp cộng hưởng bằng bạc của vĩ cầm. Anh nhận ra hộp cộng hưởng bằng bạc này có khả năng phản chấn âm tần rất tốt. Áp dụng suy luận chiến thuật, Nhạc Du quyết định dùng dao mài mỏng vách hộp cộng hưởng bằng bạc thêm 0.2mm để tăng biên độ sóng âm đối kháng lên gấp đôi, giúp vĩ cầm có thể phát dải tần đối kháng đi xa hơn.
sương axit lưu huỳnh rơi lách tách ngoài kia đang bắt đầu len lỏi vào gầm dầm thép, có nguy cơ ăn mòn sợi dây đàn đồng thau mới lắp. Nhạc Du nhanh chóng quét một lớp mỡ động vật dã chiến mỏng bọc quanh sợi tơ đồng để chống rỉ sét hóa, giữ cho dây đàn luôn khô ráo.
Sau nhiều giờ chế tác tỉ mỉ trong sự im lặng tuyệt đối của tâm hồn, chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng đã được phục chế thành công, đạt tám mươi phần trăm công suất thiết kế ban đầu.
Nhạc Du đứng dậy giữa đống đổ nát của nghĩa địa máy. Anh nâng chiếc vĩ cầm cơ khí bọc bạc lên vai trái, tay phải cầm chiếc vĩ kéo làm bằng tơ đồng thau căng chặt.
Anh hít sâu một hơi hơi nước lạnh buốt, điều hòa nhịp thở trùng khớp với tiếng tích tắc của Tích Tắc dưới chân.
*VÚT!*
Nhạc Du kéo mạnh chiếc vĩ kéo trên sợi tơ đồng thau nguyên chất, thi triển nốt đàn đầu tiên của khúc Nguyện Cầu Smog-Town.
*OONGGGGG!!!*
Một dải tần số âm thanh cực cao, sắc bén và mạnh mẽ vô song phát ra từ hộp cộng hưởng bạc của vĩ cầm, xé toạc màn sương mù lưu huỳnh xung quanh tạo thành một quầng sáng bạc lấp lánh hình vòng tròn lan tỏa ra xa mười mét.
Cách đó không xa, ngọn lửa xanh lè của một béc phun hơi nước dã chiến đang cháy hừng hực bỗng nhiên bị tắt phụt lập tức do sóng âm cộng hưởng triệt tiêu hoàn toàn dòng oxy cung cấp! Khả năng đối kháng âm tần cực hạn của chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng đã được chứng minh thành công.
Nhưng niềm phấn khích chưa kịp dâng lên, tai phải của Nhạc Du đột ngột thu được một tiếng rít hơi nước nén khí gầm rú chấn động vách đá phế thải cách đó 50 mét.
Tiếng đàn kéo thử vang dội trong nghĩa địa máy tĩnh mịch đã vô tình kích hoạt bộ cảm biến thu âm siêu nhạy của con thú cơ khí Kẻ Thu Hoạch đang lùng sục gần đó. Tiếng móng thép cào rách mặt đất rỉ sét rầm rập đang lao nhanh về phía họ...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!