Nhạc nềnSteam_Fortress

Chiếc Bánh Răng Phản Trắc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng Smog-Town chưa bao giờ lạnh lẽo và đặc quánh đến thế.


Nhạc Du loạng choạng bước đi trong đường cống ngầm sương mù, từng bước chân trần miết lên lớp đá rỉ sét trơn trợt bám đầy bùn địa nhiệt thải. Cơn đau từ màng nhĩ tai trái—nơi đã hoàn toàn điếc đặc sau sự cố nổ lò hơi số 4—không còn là một cơn đau nhói thông thường nữa. Nó đã chuyển hóa thành một khoảng trống rỗng, một hố đen im lặng tuyệt đối bên nửa đầu trái của anh. Trong khi đó, ở tai bên phải, tiếng ù tai cơ học liên tục rít lên như tiếng một chiếc tua-bin hơi nước bị kẹt trục, chói gắt và điên cuồng, dội thẳng vào đại não những dải âm tần hỗn loạn tầm mười hai kilô-héc.


Bàn tay phải của anh, nơi da thịt bị bỏng độ hai do tiếp xúc trực tiếp với van đồng nóng rực, đang run lên bần bật. Vết rách má trái do sợi dây tơ đồng của vĩ cầm Vọng Âm Đồng đứt văng trúng đã ngưng chảy máu, để lại một vệt sẹo khô ráp, co rút lại mỗi khi anh mím môi chịu đựng cơn sốt đang âm ỉ dâng cao. Lớp băng vải thô quấn quanh đôi mắt mù của anh, vốn đã thấm đẫm dầu đen bôi trơn và nước nóng từ trạm lò hơi, giờ đây bết chặt vào hốc mắt, tỏa ra mùi khét nồng của mỡ động vật cháy.


"Cạch... cạch..."


Một nhịp gõ nhẹ, dứt khoát truyền vào lòng bàn tay trái của Nhạc Du. Đó là cậu bé câm A Bảo. Đôi bàn tay nhỏ nhắn, thô ráp của cậu bé đang nắm chặt lấy khuỷu tay anh, dẫn đường qua những khúc quanh ngoằn ngoèo của hố ga thoát nước. A Bảo gõ nhịp xúc giác: *Sắp tới lối lên chung cư số 9 rồi. Cảnh vệ bọc thép không có ở ngách này.*


Nhạc Du thở hắt ra một hơi dài, luồng khí nóng đi qua lớp mặt nạ phòng độc bằng da thuộc bọc đồng bốc lên thành một làn sương mỏng trước mặt. Anh siết chặt cây gậy cộng hưởng đồng thau rỗng trong tay phải, dùng đầu gậy gõ khẽ xuống mặt đất để dò đường theo Kỹ thuật Định vị sương mù. Tiếng vang *clack, clack* dội lại từ những vách cống bằng gạch đỏ rỉ sét vẽ nên trong đầu anh sơ đồ không gian ba chiều quen thuộc của lối lên gác xép.


Họ leo lên chiếc cầu thang sắt rỉ sét lộ thiên năm tầng bên hông khu chung cư rỉ sét số 9. Gió tuyết lưu huỳnh ngoài trời rít gầm rú, hắt những hạt tuyết màu vàng nhạt bốc mùi hăng hắc vào mặt Nhạc Du. Mỗi bước chân của anh nặng nề như đeo đá, khớp gối mỏi nhừ, và bàn tay bỏng rộp rỉ máu mỗi khi phải bám vào lan can sắt lạnh buốt để giữ thăng bằng. Tai trái điếc đặc khiến anh mất đi một phần cảm giác thăng bằng cơ thể, khiến mỗi nhịp bước lên cao đều giống như một lần đứng trước bờ vực sâu thẳm.


Khi cánh cửa gỗ bọc tôn rỉ sét của căn gác xép được đẩy ra, Nhạc Du lập tức cảm nhận được một sự bất thường.


Căn gác xép của anh—nơi vốn chỉ thoang thoảng mùi dầu bôi trơn tinh luyện Hoàng gia, bụi đồng thau sấy khô và sáp ong mài bánh răng—giờ đây lại nồng nặc mùi cồn công nghiệp rẻ tiền và mùi nhung ẩm ướt.


*Sột soạt... rầm tạch...*


Tiếng kim loại va chạm vụng về vang lên từ góc phòng, nơi đặt chiếc rương gỗ thông chứa các dụng cụ chỉnh âm dã chiến và những bản thiết kế cũ của cha anh, Nhạc Sơn.


Nhạc Du đứng khựng lại ở bậu cửa. Anh đưa tay trái ra sau, khẽ ấn vai A Bảo xuống để ra hiệu cho cậu bé nấp ngoài hành lang. Tai phải của anh hơi rung động, tập trung toàn bộ thính lực còn lại hướng về góc tối của căn phòng. Tiếng thở dốc nặng nề, đứt quãng của một kẻ béo mập bám đầy bụi than bốc lên, kèm theo tiếng *ken két* đặc trưng của một khớp chân giả bọc đồng thô ráp mỗi khi gã dịch chuyển trọng tâm.


"Nhạc Minh..." Nhạc Du thì thầm, giọng nói trầm thấp của anh lạnh lùng như băng giá Smog-Town.


Kẻ đang lục lọi chiếc rương gỗ giật nảy mình. Gã quay ngoắt lại, khớp chân giả bọc đồng phát ra tiếng kêu *ken két* chói tai trên sàn gỗ mục. Nhạc Minh—người chú họ biến chất của anh, một kỹ sư tập sự hạng bét của Nghiệp đoàn Âm thanh Hoàng gia quận Tây—đang đứng đó, tay vẫn cầm chiếc kìm uốn đồng thau bám đầy dầu mỡ đen kịt.


"Ồ... Du đó hả cháu?" Nhạc Minh gượng cười, giọng nói khàn đặc giả tạo vang lên trong không gian chật hẹp. "Cháu về thật đúng lúc. Dì Yên nói cháu gặp tai nạn ở trạm lò hơi, ta lo quá nên lén qua đây xem cháu có cần giúp đỡ gì không. Cháu biết đó, cảnh vệ đang lùng sục khắp nơi..."


"Chú đang tìm bản thiết kế của cha tôi," Nhạc Du cắt ngang, bước một bước chậm rãi vào trong phòng, cây gậy cộng hưởng đồng thau rỗng gõ nhẹ xuống sàn gỗ *clack... clack...* để xác định chính xác khoảng cách giữa anh và gã chú họ phản trắc. Nhịp gõ vẽ nên hình dáng của Nhạc Minh trong đầu anh: một dáng người thấp đậm, mặc chiếc áo gilê nhung đỏ sờn rách bám đầy muội than, hông đeo chiếc đồng hồ áp suất giả bóng loáng, và đôi mắt ti hí bọc vàng đang đảo quanh đầy lo sợ.


Nhạc Minh biến sắc, nụ cười giả tạo trên môi gã vụt tắt. Gã bước một bước về phía trước, khớp chân giả rít lên một tiếng khô khốc do thiếu dầu bôi trơn.


"Du à, cháu đừng bướng bỉnh thế nữa!" Nhạc Minh hạ giọng, chuyển sang tông giọng dụ dỗ đầy thèm khát. "Cháu giữ những mảnh giấy lộn của Nhạc Sơn để làm gì? Chúng chỉ mang lại tai họa cho cháu thôi! Nghiệp đoàn quận Tây đang treo thưởng mười vạn đồng vàng cho bất kỳ bản vẽ nào liên quan đến hệ thống tuần hoàn hơi nước của Tháp đồng hồ. Chỉ cần cháu giao ra chiếc hộp nhạc cơ khí cổ và tập bản vẽ cũ của cha cháu, ta sẽ mang bán cho Thẩm Đạc. Chúng ta sẽ có đủ tiền mua thẻ thời gian để di cư lên quận trung tâm giàu có! Cháu sẽ không phải sống trong căn gác xép rách nát ngập sương lưu huỳnh này nữa, cháu sẽ được chữa tai, được đeo tai nghe bọc vàng mạ bạc!"


"Chú đã bán mình cho Nghiệp đoàn," Nhạc Du lạnh lùng nói, bàn tay trái của anh khẽ siết chặt lấy khung ảnh đồng thau bọc di ảnh mẹ Diệp Thanh đeo trước ngực. "Chú quên rằng cha tôi đã mất tích vì những bản thiết kế đó sao? Chú quên rằng anh họ Phong đã chết điếc trong nghèo đói vì sự bóc lột của chúng sao?"


"Thằng ngu này!" Nhạc Minh đột ngột quát lên, sự tham lam và nhát gan lộ rõ trong giọng nói run rẩy của gã. "Phong chết là vì nó yếu đuối! Nhạc Sơn mất tích là vì ông ta điên rồ dám chống lại Tể tướng Tư Không Chấn! Còn ta, ta muốn sống! Ta muốn có dầu sưởi ấm trong mùa đông này! Nếu cháu không tự nguyện đưa chiếc hộp nhạc đó ra, ta sẽ tự tay lấy nó!"


Nhạc Minh lao tới. Gã đưa bàn tay thô bạo định giật lấy chiếc túi da đeo chéo sau lưng Nhạc Du—nơi cất giữ chiếc hộp nhạc cơ khí rỉ sét.


*VÚT!*


Từ góc phòng, một bóng xám bọc đồng thau rỉ sét loang lổ màu xanh lục phóng ra như một tia chớp. Con mèo máy Tích Tắc nhảy vọt lên vai Nhạc Minh. Đuôi lò xo đồng của nó uốn lượn dữ dội, và móng vuốt thép của nó cào rách chiếc áo gilê nhung đỏ của gã chú họ, để lại những vệt rách sâu hoắm.


"Á! Con súc vật cơ khí chết tiệt này!" Nhạc Minh hét lên đau đớn, gã dùng tay quay đồng hồ áp suất giả đập mạnh vào đầu Tích Tắc để gạt nó xuống sàn.


Nhạc Minh điên cuồng rút chiếc kìm búa nặng trịch từ thắt lưng ra, nhằm thẳng đầu Nhạc Du bổ xuống.


Trong bóng tối vĩnh viễn của đôi mắt mù và tiếng ù tai gầm rú bên tai phải, Nhạc Du vẫn cảm nhận được luồng gió rít sắc bén của chiếc kìm búa đang lao tới nhờ Kỹ thuật Định vị sương mù. Tuy nhiên, sự điếc đặc của tai trái khiến anh phán đoán sai lệch khoảng cách một nhịp. Đầu gậy cộng hưởng của anh đưa lên đỡ bị lệch hướng.


*XOẠNG!!!*


Chiếc kìm búa sượt qua bả vai Nhạc Du, quật mạnh vào sợi xích đồng mảnh trước ngực anh. Khung ảnh đồng thau bọc di ảnh mẹ Diệp Thanh bị giật đứt xích, rơi thẳng xuống sàn gỗ mục và rạn nứt mặt kính thạch anh thành những đường chằng chịt.


"Mẹ..." Nhạc Du thắt tim lại. Cơn phẫn nộ tột cùng bùng lên trong lồng ngực anh.


Anh lập tức áp dụng Quy tắc Bảo trì khớp xương dã chiến đã tính toán sẵn. Nhạc Du lùi lại một bước, tay trái lén gạt nhẹ chiếc van xả của lò sưởi hơi nước dã chiến tự chế đặt góc phòng.


*XÌIIII!!!*


Một luồng hơi nước nóng rực, nén áp suất thấp phun ra từ béc đốt, tạo thành một màn sương mù dày đặc bọc kín căn phòng nhỏ chỉ trong ba giây. Luồng hơi nước nóng không chỉ che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Nhạc Minh, mà tiếng rít của nó còn tạo ra một dải tần số che giấu hoàn toàn tiếng bước chân của Nhạc Du.


Nhạc Minh ho sặc sụa trong làn sương nóng, gã khua chiếc kìm búa điên cuồng trong không khí: "Thằng mù chết tiệt! Mày trốn đâu rồi? Tao sẽ báo cảnh vệ bắt mày!"


Nhạc Du đứng im lặng trong làn sương mù nóng rực. Tai phải còn lại của anh áp sát vào vách tường gỗ để dùng xương sọ hấp thụ rung động. Anh không nghe tiếng tim đập của Minh—tiếng ù tai quá mạnh đã chặn đứng dải tần đó. Nhưng anh nghe thấy tiếng *ken két... ken két* của khớp chân giả bọc đồng thô ráp của Minh mỗi khi gã xoay người tìm kiếm.


"Ở góc ba mươi độ phía trước... khớp bánh răng gối của gã đang bị kẹt bụi than."


Nhạc Du lướt đi không tiếng động trong màn sương hơi nước. Anh áp sát Nhạc Minh từ phía bên phải—phía tai lành còn lại của anh. Khi Nhạc Minh định quật búa lần thứ hai vào khoảng không, Nhạc Du dồn lực vào tay trái đang bị băng bó, đâm mạnh đầu nhọn của gậy cộng hưởng đồng thau vào đúng huyệt vai chịu lực của Minh.


*CẠCH!*


Nhát đâm chính xác làm tê liệt hệ thần kinh vận động cánh tay của Minh, khiến chiếc kìm búa rơi xuống sàn gỗ phát ra tiếng *boong* nặng nề. Cùng lúc đó, Nhạc Du quét mạnh thân gậy cộng hưởng vào khớp gối giả bọc đồng của gã chú họ.


*RẮC!!!*


Lực gạt đòn bẩy dã chiến bẻ gãy chốt chặn cơ học của chân giả bọc đồng rỉ sét. Nhạc Minh thét lên một tiếng kinh hoàng, mất thăng bằng hoàn toàn và ngã sụp xuống sàn gỗ mục, đè lên đống phế liệu đồng thau phát ra tiếng loảng xoảng.


"Cút khỏi đây!" Nhạc Du đứng sừng sững giữa làn sương hơi nước đang tan dần, giọng nói của anh lạnh lùng và uy nghiêm như một vị phán quyết của bóng tối. Đầu gậy cộng hưởng đồng thau nhắm thẳng vào họng Nhạc Minh.


Nhạc Minh ôm lấy khớp chân giả bị gãy, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã nhìn vết sẹo rách da rỉ máu trên má trái của Nhạc Du và đôi mắt mù quấn băng vải thấm dầu đen kịt đầy sát khí, lòng nhát gan trỗi dậy. Gã lết lùi lại phía cửa, răng bọc vàng lập bập va vào nhau.


"Mày... mày là đồ quái thai! Nhạc Sơn điên, mày cũng điên rồi!" Nhạc Minh gầm gừ trong sợ hãi, gã lết ra ngoài hành lang cầu thang sắt, không quên quay đầu lại phun ra lời đe dọa đê tiện cuối cùng: "Mày cứ đợi đó! Tao sẽ đến ngay văn phòng của Phó thanh tra Tào! Tao sẽ khai ra vị trí căn gác xép này! Nghiệp đoàn sẽ thiêu rụi cái ổ rác rưởi này của mày!"


Tiếng bước chân lết bết *ken két, cạch cạch* của Nhạc Minh xa dần xuống cầu thang sắt lộ thiên, rồi biến mất trong tiếng gió rít của bão tuyết lưu huỳnh bên ngoài.


Nhạc Du thở dốc, anh khuỵu gối xuống sàn gỗ mục. Cơn sốt từ vết bỏng ở tay phải dâng lên khiến đầu óc anh choáng váng. Anh dùng bàn tay trái run rẩy rà trên mặt sàn, nhặt lên khung ảnh đồng thau bọc di ảnh mẹ Diệp Thanh. Mặt kính thạch anh đã rạn nứt thành những đường chằng chịt, che khuất một phần gương mặt dịu dàng của bà. Nhạc Du áp khung ảnh lạnh ngắt vào ngực, nước mắt nóng hổi chảy ra từ hốc mắt mù, thấm qua lớp băng vải đen kịt.


"Mẹ... con xin lỗi..."


*Tích tắc... tích tắc... tích tắc...*


Tiếng kêu của con mèo máy Tích Tắc đột ngột dồn dập hẳn lên. Nó không cọ xát vào chân anh như thường lệ. Đuôi lò xo đồng của nó gõ liên tục lên vách tường gỗ phát ra những nhịp *tạch, tạch, tạch* dồn dập và hoảng loạn.


Nhạc Du giật mình. Anh áp tai phải còn lại sát vào vách tường gỗ thông của gác xép.


Một mùi hương lạ, cực kỳ tinh khiết và có độ nhớt cao, len lỏi qua các khe hở của sàn gỗ dội lên mũi anh. Đó là mùi của dầu bôi trơn tinh luyện Hoàng gia—loại dầu chỉ được sử dụng cho các tua-bin cao cấp của Tháp đồng hồ và các thiết bị săn mồi tối tân nhất của Nghiệp đoàn.


Thông qua tiếng gõ đuôi đồng của Tích Tắc cộng hưởng cùng vách tường gỗ, Nhạc Du nghe thấy một tiếng thở rít cơ học cực nhỏ phát ra từ dưới chân tòa chung cư rỉ sét số 9.


*Khò khò... khò khò...*


Đó là tiếng hít thở bằng cảm biến mùi hương của một cỗ máy bốn chân khổng lồ làm bằng thép đen rỉ sét. Bộ cảm biến mạ bạc của nó đang rung động mạnh mẽ, định vị chính xác dải mùi dầu vĩ cầm tinh khiết rò rỉ từ căn gác xép của Nhạc Du.


Một thấu kính hồng ngoại phát ra ánh sáng đỏ rực đang quét qua các bậc thang sắt rỉ sét dẫn lên gác xép.


Kẻ Thu Hoạch—con chó săn cơ khí truy vết mùi hương của Nghiệp đoàn—đã tìm đến tận chân chung cư.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!