Khúc Rít Cứu Sinh
Cơn mưa nước sôi dội xuống như một thác lũ từ địa ngục hơi nước.
Ngay khi ngón tay rỉ máu của Nhạc Du lướt qua nốt khuyết cuối cùng trên tấm thẻ chì điều khiển để bẻ gãy lõi khóa từ, một tiếng nứt gãy kinh hoàng vang lên từ trần nhà, và cơn mưa nước sôi nung nóng bắt đầu phun xối xả xuống đầu họ.
*Xèo xèo xèo!*
Nước nóng gần một trăm độ C chạm vào bả vai trần và lớp áo khoác da gấu loang lổ vết dầu của Nhạc Du, lập tức bốc lên làn khói trắng xóa kèm theo mùi da thuộc cháy khét. Cơn đau bỏng rát ập đến nhanh như một nhát dao cắt vào da thịt. Nhạc Du không thể nhìn thấy, nhưng thính giác siêu phàm của anh lập tức vẽ nên một bản đồ nhiệt lượng tàn khốc: nước sôi đang tràn ra từ vết rạn dài hơn hai mét trên đường ống dẫn chính sát trần nhà của phòng xả áp khẩn cấp số 4.
*Cạch! Cạch! Cạch!*
Một lực kéo giật mạnh từ vạt áo khoác da khiến Nhạc Du suýt ngã quỵ. Đó là A Bảo. Cậu bé câm đang dùng hết sức bình sinh để kéo anh tránh xa khỏi vùng nước sôi đang xối xả dội xuống. Qua nhịp giật dồn dập và tiếng thở hắt ra đầy hoảng loạn của cậu bé, Nhạc Du biết A Bảo cũng đang bị nước nóng bắn trúng. Cậu bé không thể kêu lên, nhưng sự đau đớn và sợ hãi của nó đang truyền qua từng thớ vải truyền đến tay anh.
"A Bảo! Nấp dưới bệ tua-bin hơi nước! Mau lên!" Nhạc Du hét lớn, giọng nói bị bóp nghẹt sau lớp mặt nạ phòng độc bọc đồng. Anh dùng lực cánh tay trái đẩy mạnh cậu bé vào khoảng trống an toàn dưới gầm bệ thép khổng lồ của tua-bin phụ—nơi duy nhất được che chắn bởi lớp vỏ bọc thép carbon chịu lực dày mười inch.
Bản thân Nhạc Du không thể trốn. Van xả áp phụ khẩn cấp của lò hơi số 4 nằm ngay giữa tâm điểm của cơn mưa nước sôi.
*Áp suất lò hơi số 4: hai mươi hai bar.*
Tiếng rít khí nén dội qua mạch địa nhiệt dưới chân anh đã chuyển sang một tông giọng gầm rú đục ngầu, rung động với tần số cực thấp dưới mười héc-ta. Vách thép của lò hơi số 4 khổng lồ phía sau bức tường gạch đỏ đang phồng rộp lên như một bong bóng kim loại sắp vỡ. Nếu anh không xoay van xả áp phụ ngay lập tức, toàn bộ khu chung cư rỉ sét số 9 phía trên và một nửa Smog-Town sẽ bị san phẳng thành bình địa trong vòng chưa đầy ba phút.
Nhạc Du bước một bước dài về phía van đồng đỏ. Nước sôi dội thẳng xuống đầu, vai và lưng anh. Lớp băng vải thô quấn quanh đôi mắt mù của anh lập tức thấm đẫm nước nóng và dầu đen, nóng hổi ép chặt vào hốc mắt đau nhức.
Anh vươn bàn tay phải đang bị bỏng rát rách da rỉ máu từ sự cố trước đó ra, bám chặt lấy tay quay van đồng đỏ rực.
*XÈO!!!*
Da thịt tiếp xúc với kim loại nóng bỏng phát ra tiếng rít ghê rợn. Khói trắng bốc lên từ lòng bàn tay Nhạc Du. Cơn đau từ vết bỏng độ hai dội thẳng lên đại não, khiến toàn thân anh co giật dữ dội. Nhưng lực vặn của tay quay quá nặng. Hệ thống khóa từ tuy đã bị bẻ gãy, nhưng chốt chặn cơ học bằng thép rỉ bên trong vẫn bị kẹt cứng do áp suất hơi nước nén quá cao từ bên trong đẩy ngược ra.
"Không vặn được bằng tay không... lực ma sát quá lớn!" Nhạc Du nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng, thấm qua lớp vải mặt nạ phòng độc.
Trong bóng tối vĩnh viễn, anh đưa tay trái lên, bám chặt lấy cây Gậy cộng hưởng đồng thau rỗng đeo bên hông. Anh áp đầu gậy đồng vào thành tay quay van xả.
*Clack! Clack!*
Nhạc Du gõ nhẹ hai nhịp, lắng nghe tiếng ngân vang truyền ngược lại qua chuông nhỏ ở tay cầm. Thính giác của anh bám theo dao động âm thanh chạy dọc theo các khớp bánh răng hành tinh bên trong van. Anh đang sử dụng Kỹ thuật Thính Giác Rung Động để dò tìm điểm giãn nở nhiệt lớn nhất—nơi kim loại bị biến dạng nhiều nhất dưới sức nóng của hơi nước.
"Ở góc bốn mươi lăm độ phía dưới... chốt chặn thép đang bị kẹt vào rãnh bánh răng do giãn nở nhiệt!"
Nhạc Du luồn đầu gậy cộng hưởng đồng thau vào giữa khe hở của tay quay và vách thép, tạo thành một đòn bẩy dã chiến. Anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể gầy gò của mình, tì mạnh vai trái vào đầu gậy để tạo lực bẻ chốt chặn.
*KẸT!!!*
Tiếng kim loại rỉ sét nghiến vào nhau chói tai vang lên. Tay quay van nhích chuyển được một phần tư vòng. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một luồng sóng âm tần số siêu thấp từ sâu trong lòng lò hơi số 4 dội thẳng qua đường ống dẫn, truyền trực tiếp vào bộ tai nghe giảm âm bằng đồng thau của Nhạc Du.
*U... U... U...*
Luồng sóng âm xung kích mạnh đến mức bẻ gãy một phần lò xo giảm chấn bằng thép carbon bên trong tai nghe bên phải của anh. Màng nhĩ tai phải của Nhạc Du như bị một cây kim thép nung đỏ đâm xuyên qua. Cơn đau chấn động thần kinh khiến anh thét lên một tiếng đau đớn dã man. Tai trái vốn đã điếc hoàn toàn vĩnh viễn giờ đây cảm nhận được một luồng chất lỏng nóng ấm rỉ ra liên tục—màng nhĩ tai trái đã bị rách hẳn dưới áp lực âm thanh cực đại, máu tươi chảy ròng ròng thấm đẫm dải băng vải quấn mắt màu đen kịt.
"Du! Anh Du!" A Bảo hét lên trong vô vọng từ dưới gầm tua-bin, cậu bé cố vươn tay ra nhưng bị luồng hơi nước nóng chặn lại.
Nhạc Du quỵ ngã xuống sàn sắt. Đầu óc anh quay cuồng, thế giới âm thanh xung quanh bỗng chốc trở nên méo mó, nhạt nhòa. Tai phải của anh giờ đây chỉ còn tiếng ù tai cơ học liên tục gầm rú như một động cơ hơi nước bị hỏng. Thính lực tai phải đang suy giảm vĩnh viễn với tốc độ chóng mặt.
"Nếu mình ngất đi lúc này... mọi thứ sẽ kết thúc," Nhạc Du tự nhủ trong cơn mê sảng của nỗi đau thể chất tột cùng. Hình ảnh người cha quá cố Nhạc Sơn hiện lên trong ký ức chắp vá, cùng lời hứa giải thoát cho tiếng khóc cơ khí của thành phố dội về như một nguồn sức mạnh quật cường.
Anh không thể chết ở đây. Hàng vạn người dân nghèo khổ ở khu chung cư rỉ sét số 9 đang chờ dòng hơi sưởi ấm để sống sót qua mùa đông tuyết đỏ.
Nhạc Du bò dậy trong vũng nước sôi đang dâng cao dưới sàn. Hai bàn tay anh đã mất đi lớp da ngoài, đỏ rực và rỉ máu trộn lẫn với mỡ động vật đen kịt. Anh áp sát trán vào thành van đồng nóng rực, dùng chính xương sọ của mình để cảm nhận dao động cơ học thay cho đôi tai đang bị hủy hoại.
Anh gõ gậy cộng hưởng lần thứ hai.
*Tách...*
Một tiếng kêu nứt vi mô siêu nhỏ vang lên từ phía thành ống dẫn chính bên phải van xả.
"Thành ống đồng đã quá mỏng do bị ăn mòn axit lưu huỳnh! Nếu mình xả áp đột ngột một lần duy nhất, áp lực khí nén khổng lồ dội ngược sẽ làm vỡ tung đoạn ống này, hơi nước trăm độ sẽ giết chết cả mình và A Bảo ngay lập tức!"
Nhạc Du nhận ra giới hạn tàn khốc của Quy tắc Xả áp an toàn trong hoàn cảnh dã chiến này. Anh bắt buộc phải thực hiện phương pháp xả áp gián đoạn ba lần để giải phóng áp suất từ từ.
Anh dùng bàn tay phải rỉ máu bám chặt lấy tay quay van, tay trái ghìm chặt đòn bẩy gậy cộng hưởng.
"Lần thứ nhất!"
Nhạc Du hét lớn một tiếng ở tần số cộng hưởng đặc biệt để triệt tiêu bớt tiếng rít khí nén chói tai đang hủy hoại tai phải của mình, dồn toàn lực vặn tay quay van xả phụ ra một nấc.
*XÌIIII!!!*
Luồng hơi nước nén áp suất cao màu trắng đục phun mạnh ra từ ống xả phụ hướng ra vực sâu bên ngoài cửa sổ phòng số 4. Lực đẩy khổng lồ dội ngược lại suýt chút nữa thổi bay Nhạc Du ra khỏi bệ van. Nhưng anh đã khôn ngoan tận dụng trọng lượng cơ thể, gập cong người ghìm chặt lấy tay quay đồng để giữ thăng bằng.
Nhiệt độ của van đồng vọt lên nhanh chóng do dòng hơi nóng đi qua, bắt đầu nóng chảy nhẹ chống lại lực vặn tiếp theo của anh. Da thịt lòng bàn tay Nhạc Du bốc khói khét lẹt, dính chặt vào kim loại nóng đỏ.
"Nước... phải làm mát van!"
Nhạc Du dùng chân trái rà nhanh trên mặt sàn sắt, đạp trúng nắp hố ga thoát nước nóng địa nhiệt thô dưới chân. Anh dùng gậy cộng hưởng giật mạnh nắp hố ga, múc một gáo nước làm mát địa nhiệt từ dòng nước chảy xiết bên dưới tưới thẳng lên tay quay van và đôi bàn tay đang bốc khói của mình.
*XÈO!!!*
Hơi nước bùng lên mù mịt. Cơn đau bỏng lạnh kết hợp bỏng nóng khiến hệ thần kinh của anh tê liệt hoàn toàn trong một giây. Nhưng nhờ nhiệt độ giảm đột ngột, chốt chặn thép co lại.
"Lần thứ hai!"
Nhạc Du nghiến răng vặn tiếp nấc thứ hai. Dòng khí nén xả ra dữ dội hơn, áp suất lò hơi hiển thị trên áp kế cầm tay trong túi áo anh rung động giảm dần từ hai mươi hai xuống mười sáu bar.
"Một nấc cuối cùng!"
Nhạc Du cảm nhận được vách thép lò hơi số 4 đang dần co lại về trạng thái an toàn qua nhịp rung động dưới lòng đất. Anh dồn toàn bộ sức lực tàn dư của cơ thể, hét lớn một tiếng ở dải tần số đối kháng cực đại, bẻ gãy chốt chặn cuối cùng của van xả phụ.
*RẮC!!! CẠCH!*
Tay quay van đồng xoay trọn vòng cuối cùng.
*ÙUUUUUU!!!*
Một cột hơi nước khổng lồ gầm rú phun ra ngoài không trung, giải thoát hoàn toàn dòng khí nén áp suất cực đại của lò hơi số 4. Toàn bộ trạm lò hơi trung tâm Smog-Town rung chuyển dữ dội một nhịp rồi dần lắng xuống. Tiếng rít khí nén chói tai lùi dần vào bóng tối, trả lại căn phòng xả áp số 4 một sự im lặng tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nước nóng nhỏ giọt *tách... tách...* từ trần nhà xuống sàn sắt.
Áp suất lò hơi số 4 hạ nhiệt an toàn về mức ổn định sáu bar. Khu chung cư rỉ sét số 9 và hàng vạn dân nghèo Smog-Town đã thoát khỏi thảm họa nổ tung trong gang tấc.
Nhạc Du buông tay khỏi van đồng, đổ sụp xuống vũng nước nóng dưới sàn sắt. Chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng sau lưng anh khẽ va chạm vào thành tua-bin phát ra tiếng *coong* trầm đục. Tai trái của anh hoàn toàn không còn cảm giác, tai phải chỉ còn tiếng ù tai gầm rú như tiếng sóng biển gầm ngoài khơi xa. Thính lực tai phải của anh đã bị suy giảm vĩnh viễn thêm ba mươi phần trăm do phản phệ âm tần tích lũy.
"Anh Du... anh Du..."
A Bảo bò ra từ dưới bệ tua-bin, đôi bàn tay gầy gò của cậu bé run rẩy đỡ đầu Nhạc Du dậy. Cậu bé câm dùng ngón tay gõ nhịp liên tục lên lòng bàn tay Nhạc Du, nước mắt nóng hổi rơi xuống má anh: *An toàn rồi. Áp suất đã giảm. Nhưng tay anh... tai anh...*
Nhạc Du gượng nở một nụ cười nhợt nhạt dưới lớp mặt nạ phòng độc bám đầy muội than. Anh dùng bàn tay băng bó rỉ máu vỗ nhẹ lên vai cậu bé câm để trấn an. Anh đã làm được. Anh đã giữ vững lời hứa với Lão Tạ và cứu sống đồng bào của mình.
Nhưng trạm lò hơi trung tâm đã bị hư hại nặng nề sau sự cố xả áp khẩn cấp. Làn khói trắng xóa từ ống xả phụ khổng lồ ngoài vực sâu đang tỏa ra nghi ngút, biến thành một tín hiệu định vị rõ ràng giữa đêm đông bão tuyết.
*HÚUUUUU!!!*
Đột ngột, một tiếng còi hơi bọc thép gầm rú vang dội từ phía cổng chính của trạm lò hơi, dội qua các đường ống dẫn khí nén rỉ sét truyền trực tiếp vào tai phải còn lại của Nhạc Du.
Tiếng bánh xích thép nghiến lên mặt đường đá đông cứng phát ra những tiếng *rầm rập* dồn dập. Tiếng động cơ hơi nước nén áp suất cao của xe cơ giới bọc thép hoàng gia gầm rú điên cuồng trong đêm tối.
Qua tiếng rít khí xả định kỳ cực lớn của bộ lò hơi tăng áp kỵ sĩ, Nhạc Du lập tức định vị được kẻ đang dẫn đầu đại đội tuần tra bọc thép tiến vào.
"Lôi Kính..." Nhạc Du thì thầm qua lớp mặt nạ phòng độc.
Thanh tra cảnh vệ Smog-Town, Lôi Kính, gã khổng lồ mập mạp bọc trong bộ giáp hơi nước bọc đồng nặng nề, đang chỉ huy biệt đội tuần tra đặc biệt bao vây toàn diện trạm lò hơi. Tiếng gậy điện nén khí 'Lôi Đình' của gã khua đập vào thành xe bọc thép phát ra những tia lửa điện *xoẹt xoẹt* chói tai.
"Thằng mù Nhạc Du đang ở bên trong! Khóa chặt mọi cửa xả thải và đường ống ngầm! Bắn súng hơi nước tầm xa phá hủy phòng xả áp nếu gã chống cự! Bắt sống kẻ phá hoại cho ta!" Tiếng gầm rú tàn bạo của Lôi Kính truyền qua hệ thống loa phát thanh bọc đồng vang vọng khắp các ngõ ngách.
Lối thoát duy nhất dưới cống ngầm đã bị quân cảnh vệ bọc thép phong tỏa hoàn toàn.
Nhạc Du siết chặt cây gậy cộng hưởng đồng thau rỗng trong bàn tay phải rỉ máu, cảm nhận cái lạnh buốt xương của bão tuyết lưu huỳnh đang tràn vào phòng số 4 qua ô cửa kính vỡ nát, dồn anh và cậu bé câm A Bảo vào đường cùng không lối thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!