Đấu Trí Dưới Màng Sương
Tiếng xích sắt nặng nề mài trên sàn đá rỉ sét dội qua lớp tường thép dày của phòng xả áp khẩn cấp số 4, rít lên những âm thanh chói tai xuyên thẳng vào màng nhĩ tai phải của Nhạc Du. Tai trái của anh vẫn là một khoảng lặng câm như nấm mồ vĩnh viễn, nhưng tai phải—với bộ tai nghe giảm âm bằng đồng thau gia cố thép carbon tôi luyện—đang căng ra như dây đàn vĩ cầm bị kéo quá mức. Anh cảm nhận được từng nhịp rung động của mặt đất truyền qua lòng bàn chân trần.
*Ba nhịp gõ nhẹ, liên tục vào mu bàn tay.*
Đó là A Bảo. Cậu bé câm mồ côi đang run rẩy bên cạnh anh, những ngón tay gầy gò lạnh ngắt của nó siết chặt lấy vạt áo khoác da gấu loang lổ vết dầu của Nhạc Du. Nhịp gõ của cậu bé mang theo một thông điệp khẩn cấp: *Tuần tra viên giáp đồng đã vào hành lang phụ. Chúng đang quét đèn pha phốt pho về phía cửa phòng số 4.*
"Nấp sau bệ tua-bin hơi nước, A Bảo. Đừng thở mạnh," Nhạc Du thì thầm, giọng nói của anh bị bóp nghẹt dưới lớp mặt nạ phòng độc bằng da thuộc bọc đồng.
Anh khẽ xoay người, gậy cộng hưởng đồng thau rỗng trong tay phải rà nhẹ trên mặt sàn sắt nóng bỏng. Nhiệt độ trong phòng xả áp số 4 lúc này đã vọt lên gần sáu mươi độ C. Làn sương lưu huỳnh công nghiệp màu vàng nhạt rò rỉ từ các van xả phụ trần nhà đang đặc lại, ăn mòn lớp da thuộc của mặt nạ phòng độc và tạo nên những tiếng xèo xèo nhỏ khi tiếp xúc với những giọt mồ hôi trên trán anh.
*Xì... xì... cạch... tạch tạch...*
Từ phía sau cánh cửa thép bọc đồng thau của phòng xả áp, tiếng cười lạnh lùng, khản đặc của Chu Kỹ Sư vang lên qua hệ thống loa truyền thanh hơi nước dã chiến: "Nhạc Du! Thằng mù rác rưởi kia! Ngươi nghĩ ngươi có thể vá lại vết nứt tần số Lâu Lan mà qua mắt được Nghiệp đoàn sao? Ta đã kích hoạt hệ thống tuần tra tự động của xưởng dệt quận Tây. Lũ automaton giáp đồng sẽ nghiền nát xương cốt của ngươi trước khi cái lò hơi số 4 này nổ tung!"
Nhạc Du không trả lời. Sự đố kỵ hèn hạ của Chu Kỹ Sư đối với người cha quá cố Nhạc Sơn của anh không phải là điều mới mẻ. Nhưng việc gã sẵn sàng khóa chết van xả phụ, ép áp suất lò hơi số 4 lên mức hủy diệt để chôn vùi cả khu ổ chuột Smog-Town và hàng vạn sinh mạng vô tội là một tội ác vượt ngoài mọi giới hạn đạo đức.
*RẦM!!!*
Cánh cửa thép chịu lực của phòng số 4 rung chuyển dữ dội dưới một cú húc ngàn cân. Tiếng bánh răng hành tinh nghiến vào nhau ken két vang lên từ phía hành lang. Một con Tuần tra viên giáp đồng—cỗ máy bọc thép hơi nước khổng lồ cao hơn hai mét—đang dùng nắm đấm thép nén khí đập liên tiếp vào tấm lá chắn cửa thép.
"Áp suất lò hơi số 4 đã đạt hai mươi mốt bar," Nhạc Du nhẩm tính trong đầu. Tiếng rít khí nén từ đường ống chính dội qua mạch địa nhiệt dưới chân anh đang chuyển từ tông cao chói tai sang một âm vực siêu thấp, trầm đục như tiếng gầm của đất đá trước cơn địa chấn. Chỉ còn chưa đầy năm phút trước khi vách thép của lò hơi bị xé toạc.
Anh phải hành động ngay lập tức.
Nhạc Du quỳ một gối xuống sàn sắt nóng bỏng, bàn tay phải bị bỏng rát phồng rộp từ sự cố trước nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy khi anh mở chiếc hòm công cụ dã chiến. Anh lôi ra một hũ mỡ động vật tự chế pha bột than chì—thứ chất lỏng đen kịt, bốc mùi hôi nồng đặc trưng của chuột ngầm cống thải.
Bằng xúc giác nhạy cảm của đôi bàn tay thợ sửa van dã chiến, Nhạc Du múc từng nắm mỡ đen, trét trực tiếp vào các khớp bánh răng hành tinh đang quay cuồng và nóng đỏ của tua-bin xả phụ. Tiếng mỡ nóng gặp thép rực lửa phát ra những tiếng *xèo xèo* chói tai, tỏa ra làn khói khét lẹt nồng nặc mùi lưu huỳnh.
"Chỉ hoãn được ba phút," Nhạc Du tự nhủ khi nghe tiếng rít ma sát của bánh răng dịu đi một nhịp.
*RẮC! XOẢNG!*
Tấm cửa thép chịu lực phòng số 4 chính thức đổ sập. Một luồng hơi nước áp lực cao màu trắng xóa phun ra từ ống xả của con Tuần tra viên giáp đồng khi nó bước qua đống đổ nát. Thấu kính hồng ngoại một bên mắt của cỗ máy phát ra ánh sáng đỏ rực, quét qua làn sương mù vàng nhạt của căn phòng. Tiếng động cơ hơi nước nén khí độc lập sau lưng nó phát ra tiếng gầm rú *u u u* đều đặn.
Con quái vật cơ khí nâng cánh tay bọc thép khổng lồ, béc phun lửa nén khí dưới cổ tay nó bắt đầu xì khí, chuẩn bị phun trào luồng hỏa lực nung nóng để thanh lọc căn phòng.
*Cạch... Cạch...*
Cậu bé A Bảo đột ngột lao ra từ sau bệ tua-bin, ném mạnh một chiếc cờ-lê lực rỉ sét vào thấu kính hồng ngoại của automaton. Tiếng kim loại va chạm vang dội trong không gian hẹp. Con quái vật cơ khí bị phân tâm, thấu kính đỏ rực xoay chuyển hướng về phía cậu bé câm.
"Chạy đi, A Bảo!" Nhạc Du hét lớn, giọng anh khàn đặc.
Lợi dụng một giây phân tâm duy nhất của cỗ máy, Nhạc Du trườn người trên sàn sắt trơn trượt đầy dầu thải. Tai phải của anh tập trung lọc bỏ tiếng ồn béc đốt, lắng nghe tiếng rít khí xả định kỳ cứ mỗi mười hai giây của pít-tông chân chạy automaton.
*Mười... mười một... mười hai... Xì!*
Ngay khoảnh khắc luồng khí nén xả ra từ khe khớp gối của cỗ máy, Nhạc Du vươn bàn tay trái ra, kẹp chặt một thanh Chốt khóa bánh răng bằng đồng mỏng chịu áp lực cao. Anh dứt khoát nhét mạnh thanh chốt đồng dẻo vào khe hở hành trình của pít-tông hơi nước bên chân trái của automaton.
*KẸT!!!*
Đồng thau dẻo bị lực nén khổng lồ của pít-tông thép ép chặt, biến dạng và quánh lại như một lớp keo kim loại cứng ngắc, khóa chết hoàn toàn chuyển động của bánh răng hành tinh chân chạy. Con Tuần tra viên giáp đồng khổng lồ mất thăng bằng, đổ sụp xuống sàn sắt tạo nên một tiếng động kinh hoàng. Hệ thống van xả sau gáy nó xả khí mù mịt, động cơ hơi nước nén khí sau lưng rú lên điên cuồng do bị bó chặt khớp nhưng không thể di chuyển.
Nhạc Du thở dốc, mồ hôi dầu chảy ròng ròng thấm đẫm dải băng vải quấn quanh đôi mắt mù của anh. Nhưng anh không có thời gian để nghỉ ngơi.
Kẻ thù thực sự vẫn đang chặn đứng con đường sống của cả khu ổ chuột: ổ khóa từ bánh răng của Chu Kỹ Sư đang khóa chặt van xả phụ số 4.
Nhạc Du bò đến sát van xả chính. Ổ khóa từ là một khối thép carbon đen xì, nặng trịch bọc quanh trục van đồng đỏ. Nó không có lỗ khóa thông thường, mà hoạt động dựa trên lực hút từ trường cơ khí mạnh mẽ được kích hoạt bởi một cuộn dây đồng quấn quanh lõi nam châm cơ khí chạy bằng dây cót bên trong.
Anh áp bộ tai nghe giảm âm bọc thép carbon sát vào vách ổ khóa từ. Tai phải của anh lắng nghe.
*Rung... rung... tạch... rung...*
Tiếng lò xo lá và các đĩa mã hóa bên trong ổ khóa từ đang dao động theo tần số rung động của chính lò hơi số 4. Chu Kỹ Sư đã khôn ngoan lập trình khóa từ đồng bộ với áp suất lò hơi, nghĩa là nếu áp suất càng tăng, lực hút từ trường càng mạnh, khiến việc bẻ khóa bằng công cụ vật lý thông thường trở thành bất khả thi. Nếu cố tình dùng cờ-lê để cậy, lực phản chấn từ trường sẽ kích nổ áp suất ngược, thổi bay cả căn phòng ngay lập tức.
"Muốn bẻ khóa từ, phải triệt tiêu được từ trường của nam châm cơ khí," Nhạc Du nhẩm tính, những ngón tay rỉ máu của anh run rẩy chạm vào chiếc vĩ cầm cơ khí Vọng Âm Đồng đang đeo sau lưng.
Chiếc vĩ cầm cơ khí này vẫn chưa được hoàn thiện hoàn toàn, hộp cộng hưởng bằng hợp kim bạc của nó bám đầy bụi than và các dây đàn bằng tơ đồng chưa được hiệu chỉnh dải tần cực hạn. Nhưng đây là vũ khí duy nhất anh có.
Nhạc Du vặn cót cơ khí bên hông vĩ cầm. Tiếng dây cót rít lên *rẹt rẹt* khô khốc. Anh áp chiếc vĩ cầm vào vai trái, tay phải cầm cây vĩ bằng tơ đồng mài mịn, đặt nhẹ lên dây đàn tơ đồng nguyên chất.
Anh nhắm mắt—thực ra thế giới của anh vốn đã là bóng tối vĩnh viễn—nhưng lúc này, anh thu hồi toàn bộ tâm thức vào tai phải còn lại. Anh lắng nghe tần số dao động từ trường của ổ khóa: mười lăm kilohertz.
*KÉTTT!!!*
Nhạc Du kéo mạnh một nốt cao cực hạn trên vĩ cầm Vọng Âm Đồng. Tiếng đàn không phải là một giai điệu âm nhạc du dương, mà là một tiếng rít chói tai, sắc bén như kim châm xé toạc màn sương mù lưu huỳnh của căn phòng.
Sóng âm phát ra từ hộp cộng hưởng bạc dội thẳng vào ổ khóa từ thép carbon.
*Rung... xoẹt... rung...*
Lực hút từ trường của ổ khóa bắt đầu hỗn loạn. Các đĩa mã hóa bằng chì bên trong bị sóng âm rung lắc dữ dội, phát ra những tiếng kêu *lạch cạch* liên tục. Nhưng dây đàn tơ đồng của vĩ cầm quá mỏng, không chịu nổi áp lực rung động cực hạn dưới nhiệt độ sáu mươi độ C của căn phòng. Nó bắt đầu giãn ra, nốt đàn bị lệch tông.
"Không được lệch tông!" Nhạc Du nghiến răng, bàn tay phải rỉ máu siết chặt vĩ đàn, gồng mình duy trì tần số đối kháng mười lăm kilohertz ngược pha.
*PHỰT!*
Sợi dây đàn tơ đồng thứ nhất bị đứt, văng mạnh vào má trái của anh, để lại một vết cắt rách da rỉ máu xám khô. Cơn ù tai phải dội lên dữ dội, thính lực của anh sụt giảm ngay lập tức một nhịp. Đầu óc Nhạc Du quay cuồng, anh suýt ngã quỵ xuống sàn sắt nóng bỏng.
*Tạch tạch... tạch tạch...*
A Bảo lao đến, dùng hai bàn tay nhỏ bé áp chặt vào tai nghe giảm âm của Nhạc Du để giúp anh lọc bớt tiếng ồn xung quanh, đồng thời gõ mạnh vào lòng bàn tay anh: *Van xả phụ đang bắt đầu rạn nứt! Khí nóng đang rò rỉ! Anh Du, cố lên!*
Lời cảnh báo của cậu bé câm như một luồng điện kích hoạt ý chí quật cường của hậu duệ dòng họ Nhạc cổ xưa. Nhạc Du gượng dậy, áp trán trực tiếp vào thành ổ khóa từ thép nóng bỏng để dùng xương sọ hấp thụ trực tiếp rung động từ trường.
Anh không dùng vĩ cầm nữa. Anh thò tay vào túi áo khoác da, lôi ra chiếc kìm bấm thẻ chì siêu tốc và một tấm Thẻ chì đục lỗ thời gian giả mà anh đã chuẩn bị từ trước.
"Mật mã của Chu Kỹ Sư... hoạt động theo thuật toán đục lỗ nhị phân của Nghiệp đoàn quận Tây," Nhạc Du phân tích trong đầu.
Anh lướt nhẹ đầu ngón tay trần bám đầy muội than và máu lên bề mặt tấm thẻ chì điều khiển đang cắm trong bộ đọc mã cơ khí của ổ khóa từ. Xúc giác cực hạn của một Thợ Sửa Van Smog-Town giúp anh cảm nhận được từng gờ khuyết siêu nhỏ ở mức micro mét của các lỗ đục trên thẻ chì.
*Lỗ thứ nhất: khuyết. Lỗ thứ hai: tròn. Lỗ thứ ba: khuyết...*
"Đây là mã số vận hành dòng hơi sưởi của quận Tây," Nhạc Du bỗng khựng lại.
Đầu ngón tay anh lướt qua một chuỗi lỗ đục bất thường ở góc phải của thẻ chì điều khiển. Đó là một thuật toán lập trình phức tạp, hoàn toàn khác biệt với thuật toán điều tiết áp suất thông thường. Nhịp đục lỗ của chuỗi này tạo ra một dải tần số dao động từ mười hai đến mười bốn kilohertz—trùng khớp hoàn hảo với dải tần số của tiếng chuông chuẩn hoàng gia phát ra từ Tháp đồng hồ 'Đại Hồng Chung Thần Sa' mỗi ngày.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Nhạc Du dưới lớp áo da nóng rực.
Anh nhận ra dải tần số đục lỗ này không phải để vận hành lò hơi. Nó là một chuỗi mã âm tần được lập trình bởi Cao Tiến—thiên tài thẻ đục lỗ của Nghiệp đoàn—để cấy trực tiếp vào hệ thống đường ống hơi sưởi ấm. Khi hơi nước áp suất cao rít qua các van xả hẹp của khu chung cư rỉ sét số 9, nó sẽ phát ra một dải sóng âm thôi miên cưỡng bức cấp độ một, tác động âm thầm vào thùy thái dương của hàng vạn công nhân nghèo khổ để giữ nhịp lao động cưỡng bức suốt đêm đông lạnh giá.
"Bản chất thực sự của tiếng chuông chuẩn..." Nhạc Du thì thầm trong sự bàng hoàng tột độ. "Nghiệp đoàn hoàng gia không chỉ bóc lột sức lao động của dân nghèo. Họ đang dùng chính nguồn năng lượng sưởi ấm để tẩy não và nô dịch ý thức của toàn bộ thành phố này!"
Bí mật chấn động này chính là bằng chứng đầu tiên về dự án 'Đồng Bộ Hóa Quốc Gia' tàn bạo của Tể tướng Tư Không Chấn.
*Rắc... rắc...*
Tiếng kim loại rạn nứt vi mô của thành lò hơi số 4 vang lên chói tai từ phía trần nhà. Những giọt nước sôi đầu tiên bắt đầu nhỏ xối xả xuống đôi vai trần bám đầy bụi than của Nhạc Du, báo hiệu vách thép lò hơi đã đạt giới hạn chịu lực cuối cùng.
Anh không còn thời gian để bàng hoàng. Nhạc Du siết chặt chiếc kìm bấm thẻ chì trong tay phải rỉ máu, chuẩn bị thực hiện nhát bấm quyết định để bẻ gãy thuật toán khóa từ của Chu Kỹ Sư.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!